“Đào Đào, con đừng trách mẹ nhẫn tâm, thật sự là mẹ hết cách rồi. Nhà mình chỉ có hai phòng mà tới tám người ở. Bây giờ con có cơ hội theo đội khai hoang ra ngoài, được bao ăn bao ở, nghe nói còn có ký túc xá. Điều kiện tốt như vậy, con cứ đi đi…” Tuy đã có linh cảm từ trước, nhưng Tô Đào vẫn không tránh khỏi cảm giác khó chịu: “Mẹ à, con không có dị năng, từ nhỏ đến lớn chưa từng ra khỏi căn cứ. Nếu ra ngoài theo quân khai hoang…” Thì hoặc là chết, hoặc là tàn phế. Năm thứ hai mươi kể từ khi tận thế bắt đầu, các căn cứ lớn dần được xây dựng và hoàn thiện. Không chỉ có thể ăn no, mà còn tránh được sự tấn công của tang thi và dị thú, thế nên người sống sót đổ về như nước. Ai ai cũng vì muốn sống mà tìm mọi cách chui vào căn cứ, dẫn đến dân số căn cứ tăng vọt, đất đai trở nên khan hiếm. Cha của Tô Đào – Tô Viễn Hàng – là kỹ sư tham gia xây dựng căn cứ từ sớm, nên được phân cho một căn hộ hai phòng ngủ, diện tích 60 mét vuông. Theo lý thì ba người một nhà ở như vậy là thoải mái. Nhưng…
Chương 82
Tôi Mở Khóa Hệ Thống Nhà Trọ Ở Mạt ThếTác giả: Nhàn Thư Hưng ChiTruyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng“Đào Đào, con đừng trách mẹ nhẫn tâm, thật sự là mẹ hết cách rồi. Nhà mình chỉ có hai phòng mà tới tám người ở. Bây giờ con có cơ hội theo đội khai hoang ra ngoài, được bao ăn bao ở, nghe nói còn có ký túc xá. Điều kiện tốt như vậy, con cứ đi đi…” Tuy đã có linh cảm từ trước, nhưng Tô Đào vẫn không tránh khỏi cảm giác khó chịu: “Mẹ à, con không có dị năng, từ nhỏ đến lớn chưa từng ra khỏi căn cứ. Nếu ra ngoài theo quân khai hoang…” Thì hoặc là chết, hoặc là tàn phế. Năm thứ hai mươi kể từ khi tận thế bắt đầu, các căn cứ lớn dần được xây dựng và hoàn thiện. Không chỉ có thể ăn no, mà còn tránh được sự tấn công của tang thi và dị thú, thế nên người sống sót đổ về như nước. Ai ai cũng vì muốn sống mà tìm mọi cách chui vào căn cứ, dẫn đến dân số căn cứ tăng vọt, đất đai trở nên khan hiếm. Cha của Tô Đào – Tô Viễn Hàng – là kỹ sư tham gia xây dựng căn cứ từ sớm, nên được phân cho một căn hộ hai phòng ngủ, diện tích 60 mét vuông. Theo lý thì ba người một nhà ở như vậy là thoải mái. Nhưng… Quan Tử Ninh cho Mai Hưng Hiền một bạt tai: "Ai bảo ông đứng dậy, nằm xuống!"Sau đó quay sang hỏi Tô Đào: "Xử lý thế nào?"Tô Đào nhún vai: "Vì ông ta đã biết rồi, thì đưa về để ông cụ Mai quyết định đi, dù sao cũng không phải con trai tôi.""Cũng đúng."Quan Tử Ninh xách ông ta lên, dùng súng chĩa vào mông ông ta, uy hϊếp ông ta tự ngồi vào ghế sau xe.Trang Uyển thì gọi điện cho ông cụ Mai, nói đơn giản về tình hình.Đến Đào Dương, từ xa đã thấy Tiểu Phán đẩy ông cụ Mai lại.Mai Hưng Hiền thấy ông cụ, lập tức kêu lớn một tiếng: "Bố!"Ông cụ Mai không để ý đến ông ta, xin lỗi Tô Đào:"Bà chủ Tô, thằng con súc vật này gây phiền phức cho cô rồi, thật xin lỗi, cô và cô Quan về trước đi, tôi sẽ xử lý."Mai Hưng Hiền có chút khó tin, bố mình từ bao giờ lại biết nói xin lỗi, lại còn khách sáo với một cô gái trẻ như vậy? Ông ta đánh giá bố mình, tuy vẫn đi lại bất tiện, nhưng ăn mặc sạch sẽ, tinh thần cũng tốt hơn trước, còn có một người phụ nữ xinh đẹp hầu hạ.Mai Hưng Hiền sinh ra một cỗ oán khí, không khỏi nói móc méo: "Bố, Đào Dương này rốt cuộc đã cho bố bao nhiêu lợi ích... Con trai ở bên ngoài sống trong cống rãnh, vợ vừa xấu vừa ngu, còn không bằng người hầu hạ bên cạnh bố...""Chát!"Ông ta còn chưa nói xong, ông cụ Mai giơ tay tát mạnh vào mặt ông ta:"Cái tát này là dạy dỗ mày không lễ phép với bà chủ Tô và cô Quan, cút đi, nhân lúc ta chưa thay đổi chủ ý, bây giờ mày biến mất còn có cơ hội được chia một suất của ta."Mai Hưng Hiền bị đánh choáng váng, nhưng nghe thấy lời này liền tỉnh táo lại, lập tức mặt dày mày dạn thay đổi thái độ, nói một cách vô lại:"Được được, là con sai, bố đánh hay lắm, con biết bố sẽ không bỏ mặc con, con cút ngay, nhưng bố không thể dụ con về rồi lại không giữ lời, bố cũng biết, con từ nhỏ đã cứng đầu, chuyện đã nhận định thì nhất định phải đạt được mục đích mới thôi." "Biết rồi, ba ngày nữa mày quay lại, cút đi." Ông cụ Mai xua tay.Mai Hưng Hiền chỉnh lại quần áo, nhìn cổng lớn Đào Dương một cách tham lam, tuy không thấy bên trong, nhưng ông ta cũng biết từ các kênh truyền thông, bên trong đó quả thực là cuộc sống thần tiên... Không vội, ông ta nhất định sẽ được vào ở.Đợi tên vô lại đi rồi, Liễu Phán Phán lo lắng nhìn ông cụ Mai một cái.Mai Hồng Ý ho khan hai tiếng nói: "Tiểu Phán, làm phiền cô chạy một chuyến, đến chỗ tôi ở trước đây tìm con dâu tôi, nhớ tránh thằng con súc vật đó, nói với nó, Mai Hưng Hiền muốn đến Đào Dương sống tốt, muốn bỏ rơi nó."Với tính tình ngang bướng của Đàm Phương Xuân, chắc chắn sẽ gây náo loạn với Mai Hưng Hiền.Liễu Phán Phán sững người, mỉm cười đáp ứng.Trước bữa trưa, bố mẹ của Hình Thư Ngữ theo lịch hẹn đến làm thủ tục nhập trọ. Trang Uyển sắp xếp cho hai đứa trẻ xong, liền dẫn vợ chồng họ làm thủ tục một cách thuận lợi.Tô Đào đang ở trong phòng lập tức nhận được sáu mươi nghìn đồng liên bang tiền thuê nhà hàng quý, giải quyết được nỗi lo cấp bách của cô.Tối nay cuối cùng cũng có thể xây tòa nhà văn phòng rồi!Biết đâu còn dư để xây cả hành lang và sân thượng.Hình Thư Ngữ vênh mặt nói với bố mẹ:"Trước đây con đã nói với bố mẹ con ở Đào Dương ăn ngon ngủ yên, bố mẹ còn không tin, bây giờ biết rồi chứ."Mẹ Hình cười: "Nhìn con vênh váo kìa, nói cứ như là nhà của con, chúng ta là đến chơi vậy, tầng một còn có một phòng khách nhỏ à? Còn có sofa và bàn trà nhỏ?"Vừa nói vừa ngồi xuống, sờ sờ chất liệu sofa, kinh ngạc nói:"Mới à? Cái sofa nhà chúng ta dùng đã hai mươi mấy năm rồi, vẫn luôn không mua được cái sofa mới nào phù hợp, trung tâm mua sắm Đông Dương hầu như toàn là đồ nội thất sofa cũ sau thảm họa, chỗ này là khu vực chung mà lại tùy tiện để một cái mới?"Trang Uyển cười mà không nói.Hình Thư Ngữ tự hào.
Quan Tử Ninh cho Mai Hưng Hiền một bạt tai: "Ai bảo ông đứng dậy, nằm xuống!"
Sau đó quay sang hỏi Tô Đào: "Xử lý thế nào?"
Tô Đào nhún vai: "Vì ông ta đã biết rồi, thì đưa về để ông cụ Mai quyết định đi, dù sao cũng không phải con trai tôi."
"Cũng đúng."
Quan Tử Ninh xách ông ta lên, dùng súng chĩa vào mông ông ta, uy hϊếp ông ta tự ngồi vào ghế sau xe.
Trang Uyển thì gọi điện cho ông cụ Mai, nói đơn giản về tình hình.
Đến Đào Dương, từ xa đã thấy Tiểu Phán đẩy ông cụ Mai lại.
Mai Hưng Hiền thấy ông cụ, lập tức kêu lớn một tiếng: "Bố!"
Ông cụ Mai không để ý đến ông ta, xin lỗi Tô Đào:
"Bà chủ Tô, thằng con súc vật này gây phiền phức cho cô rồi, thật xin lỗi, cô và cô Quan về trước đi, tôi sẽ xử lý."
Mai Hưng Hiền có chút khó tin, bố mình từ bao giờ lại biết nói xin lỗi, lại còn khách sáo với một cô gái trẻ như vậy?
Ông ta đánh giá bố mình, tuy vẫn đi lại bất tiện, nhưng ăn mặc sạch sẽ, tinh thần cũng tốt hơn trước, còn có một người phụ nữ xinh đẹp hầu hạ.
Mai Hưng Hiền sinh ra một cỗ oán khí, không khỏi nói móc méo: "Bố, Đào Dương này rốt cuộc đã cho bố bao nhiêu lợi ích... Con trai ở bên ngoài sống trong cống rãnh, vợ vừa xấu vừa ngu, còn không bằng người hầu hạ bên cạnh bố..."
"Chát!"
Ông ta còn chưa nói xong, ông cụ Mai giơ tay tát mạnh vào mặt ông ta:
"Cái tát này là dạy dỗ mày không lễ phép với bà chủ Tô và cô Quan, cút đi, nhân lúc ta chưa thay đổi chủ ý, bây giờ mày biến mất còn có cơ hội được chia một suất của ta."
Mai Hưng Hiền bị đánh choáng váng, nhưng nghe thấy lời này liền tỉnh táo lại, lập tức mặt dày mày dạn thay đổi thái độ, nói một cách vô lại:
"Được được, là con sai, bố đánh hay lắm, con biết bố sẽ không bỏ mặc con, con cút ngay, nhưng bố không thể dụ con về rồi lại không giữ lời, bố cũng biết, con từ nhỏ đã cứng đầu, chuyện đã nhận định thì nhất định phải đạt được mục đích mới thôi."
"Biết rồi, ba ngày nữa mày quay lại, cút đi." Ông cụ Mai xua tay.
Mai Hưng Hiền chỉnh lại quần áo, nhìn cổng lớn Đào Dương một cách tham lam, tuy không thấy bên trong, nhưng ông ta cũng biết từ các kênh truyền thông, bên trong đó quả thực là cuộc sống thần tiên... Không vội, ông ta nhất định sẽ được vào ở.
Đợi tên vô lại đi rồi, Liễu Phán Phán lo lắng nhìn ông cụ Mai một cái.
Mai Hồng Ý ho khan hai tiếng nói: "Tiểu Phán, làm phiền cô chạy một chuyến, đến chỗ tôi ở trước đây tìm con dâu tôi, nhớ tránh thằng con súc vật đó, nói với nó, Mai Hưng Hiền muốn đến Đào Dương sống tốt, muốn bỏ rơi nó."
Với tính tình ngang bướng của Đàm Phương Xuân, chắc chắn sẽ gây náo loạn với Mai Hưng Hiền.
Liễu Phán Phán sững người, mỉm cười đáp ứng.
Trước bữa trưa, bố mẹ của Hình Thư Ngữ theo lịch hẹn đến làm thủ tục nhập trọ.
Trang Uyển sắp xếp cho hai đứa trẻ xong, liền dẫn vợ chồng họ làm thủ tục một cách thuận lợi.
Tô Đào đang ở trong phòng lập tức nhận được sáu mươi nghìn đồng liên bang tiền thuê nhà hàng quý, giải quyết được nỗi lo cấp bách của cô.
Tối nay cuối cùng cũng có thể xây tòa nhà văn phòng rồi!
Biết đâu còn dư để xây cả hành lang và sân thượng.
Hình Thư Ngữ vênh mặt nói với bố mẹ:
"Trước đây con đã nói với bố mẹ con ở Đào Dương ăn ngon ngủ yên, bố mẹ còn không tin, bây giờ biết rồi chứ."
Mẹ Hình cười: "Nhìn con vênh váo kìa, nói cứ như là nhà của con, chúng ta là đến chơi vậy, tầng một còn có một phòng khách nhỏ à? Còn có sofa và bàn trà nhỏ?"
Vừa nói vừa ngồi xuống, sờ sờ chất liệu sofa, kinh ngạc nói:
"Mới à? Cái sofa nhà chúng ta dùng đã hai mươi mấy năm rồi, vẫn luôn không mua được cái sofa mới nào phù hợp, trung tâm mua sắm Đông Dương hầu như toàn là đồ nội thất sofa cũ sau thảm họa, chỗ này là khu vực chung mà lại tùy tiện để một cái mới?"
Trang Uyển cười mà không nói.
Hình Thư Ngữ tự hào.
Tôi Mở Khóa Hệ Thống Nhà Trọ Ở Mạt ThếTác giả: Nhàn Thư Hưng ChiTruyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng“Đào Đào, con đừng trách mẹ nhẫn tâm, thật sự là mẹ hết cách rồi. Nhà mình chỉ có hai phòng mà tới tám người ở. Bây giờ con có cơ hội theo đội khai hoang ra ngoài, được bao ăn bao ở, nghe nói còn có ký túc xá. Điều kiện tốt như vậy, con cứ đi đi…” Tuy đã có linh cảm từ trước, nhưng Tô Đào vẫn không tránh khỏi cảm giác khó chịu: “Mẹ à, con không có dị năng, từ nhỏ đến lớn chưa từng ra khỏi căn cứ. Nếu ra ngoài theo quân khai hoang…” Thì hoặc là chết, hoặc là tàn phế. Năm thứ hai mươi kể từ khi tận thế bắt đầu, các căn cứ lớn dần được xây dựng và hoàn thiện. Không chỉ có thể ăn no, mà còn tránh được sự tấn công của tang thi và dị thú, thế nên người sống sót đổ về như nước. Ai ai cũng vì muốn sống mà tìm mọi cách chui vào căn cứ, dẫn đến dân số căn cứ tăng vọt, đất đai trở nên khan hiếm. Cha của Tô Đào – Tô Viễn Hàng – là kỹ sư tham gia xây dựng căn cứ từ sớm, nên được phân cho một căn hộ hai phòng ngủ, diện tích 60 mét vuông. Theo lý thì ba người một nhà ở như vậy là thoải mái. Nhưng… Quan Tử Ninh cho Mai Hưng Hiền một bạt tai: "Ai bảo ông đứng dậy, nằm xuống!"Sau đó quay sang hỏi Tô Đào: "Xử lý thế nào?"Tô Đào nhún vai: "Vì ông ta đã biết rồi, thì đưa về để ông cụ Mai quyết định đi, dù sao cũng không phải con trai tôi.""Cũng đúng."Quan Tử Ninh xách ông ta lên, dùng súng chĩa vào mông ông ta, uy hϊếp ông ta tự ngồi vào ghế sau xe.Trang Uyển thì gọi điện cho ông cụ Mai, nói đơn giản về tình hình.Đến Đào Dương, từ xa đã thấy Tiểu Phán đẩy ông cụ Mai lại.Mai Hưng Hiền thấy ông cụ, lập tức kêu lớn một tiếng: "Bố!"Ông cụ Mai không để ý đến ông ta, xin lỗi Tô Đào:"Bà chủ Tô, thằng con súc vật này gây phiền phức cho cô rồi, thật xin lỗi, cô và cô Quan về trước đi, tôi sẽ xử lý."Mai Hưng Hiền có chút khó tin, bố mình từ bao giờ lại biết nói xin lỗi, lại còn khách sáo với một cô gái trẻ như vậy? Ông ta đánh giá bố mình, tuy vẫn đi lại bất tiện, nhưng ăn mặc sạch sẽ, tinh thần cũng tốt hơn trước, còn có một người phụ nữ xinh đẹp hầu hạ.Mai Hưng Hiền sinh ra một cỗ oán khí, không khỏi nói móc méo: "Bố, Đào Dương này rốt cuộc đã cho bố bao nhiêu lợi ích... Con trai ở bên ngoài sống trong cống rãnh, vợ vừa xấu vừa ngu, còn không bằng người hầu hạ bên cạnh bố...""Chát!"Ông ta còn chưa nói xong, ông cụ Mai giơ tay tát mạnh vào mặt ông ta:"Cái tát này là dạy dỗ mày không lễ phép với bà chủ Tô và cô Quan, cút đi, nhân lúc ta chưa thay đổi chủ ý, bây giờ mày biến mất còn có cơ hội được chia một suất của ta."Mai Hưng Hiền bị đánh choáng váng, nhưng nghe thấy lời này liền tỉnh táo lại, lập tức mặt dày mày dạn thay đổi thái độ, nói một cách vô lại:"Được được, là con sai, bố đánh hay lắm, con biết bố sẽ không bỏ mặc con, con cút ngay, nhưng bố không thể dụ con về rồi lại không giữ lời, bố cũng biết, con từ nhỏ đã cứng đầu, chuyện đã nhận định thì nhất định phải đạt được mục đích mới thôi." "Biết rồi, ba ngày nữa mày quay lại, cút đi." Ông cụ Mai xua tay.Mai Hưng Hiền chỉnh lại quần áo, nhìn cổng lớn Đào Dương một cách tham lam, tuy không thấy bên trong, nhưng ông ta cũng biết từ các kênh truyền thông, bên trong đó quả thực là cuộc sống thần tiên... Không vội, ông ta nhất định sẽ được vào ở.Đợi tên vô lại đi rồi, Liễu Phán Phán lo lắng nhìn ông cụ Mai một cái.Mai Hồng Ý ho khan hai tiếng nói: "Tiểu Phán, làm phiền cô chạy một chuyến, đến chỗ tôi ở trước đây tìm con dâu tôi, nhớ tránh thằng con súc vật đó, nói với nó, Mai Hưng Hiền muốn đến Đào Dương sống tốt, muốn bỏ rơi nó."Với tính tình ngang bướng của Đàm Phương Xuân, chắc chắn sẽ gây náo loạn với Mai Hưng Hiền.Liễu Phán Phán sững người, mỉm cười đáp ứng.Trước bữa trưa, bố mẹ của Hình Thư Ngữ theo lịch hẹn đến làm thủ tục nhập trọ. Trang Uyển sắp xếp cho hai đứa trẻ xong, liền dẫn vợ chồng họ làm thủ tục một cách thuận lợi.Tô Đào đang ở trong phòng lập tức nhận được sáu mươi nghìn đồng liên bang tiền thuê nhà hàng quý, giải quyết được nỗi lo cấp bách của cô.Tối nay cuối cùng cũng có thể xây tòa nhà văn phòng rồi!Biết đâu còn dư để xây cả hành lang và sân thượng.Hình Thư Ngữ vênh mặt nói với bố mẹ:"Trước đây con đã nói với bố mẹ con ở Đào Dương ăn ngon ngủ yên, bố mẹ còn không tin, bây giờ biết rồi chứ."Mẹ Hình cười: "Nhìn con vênh váo kìa, nói cứ như là nhà của con, chúng ta là đến chơi vậy, tầng một còn có một phòng khách nhỏ à? Còn có sofa và bàn trà nhỏ?"Vừa nói vừa ngồi xuống, sờ sờ chất liệu sofa, kinh ngạc nói:"Mới à? Cái sofa nhà chúng ta dùng đã hai mươi mấy năm rồi, vẫn luôn không mua được cái sofa mới nào phù hợp, trung tâm mua sắm Đông Dương hầu như toàn là đồ nội thất sofa cũ sau thảm họa, chỗ này là khu vực chung mà lại tùy tiện để một cái mới?"Trang Uyển cười mà không nói.Hình Thư Ngữ tự hào.