Chỉ một thoáng, không gian vang lên tiếng âm phong gào thét, giống như ngàn vạn ác quỷ đang kêu gào. Nam tử tóc dài ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt tà dị. Hai đạo quang mang từ trên bầu trời dần bị hút vào thể nội, quang huy trong mặt trời và ánh trăng dần dần trở nên ảm đạm, khí thế của nam tử càng ngày càng cường thịnh, quanh thân bắt đầu toát ra khí thể màu đen. Cảm thụ gió lạnh thấu xương tạt qua gương mặt, hắc khí nồng đậm đã bao phủ lấy cả người hắn, nam tử thở dài ra một hơi. Ầm ầm! Đột nhiên, ngọn núi bốn phía Thiên Ma Phong nổ tung lên, Thiên Ma Phong cũng không ngừng đang run rẩy, nam tử đang hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt lập tức mở ra hai mắt, nhìn về nơi xa. Đúng lúc này, những tiếng xé gió vang lên, bảy đạo lưu quang xuất hiện trước mặt hắn. Đợi quang mang tán đi, lộ ra bảy bóng người tản ra khí thế cường đại. Nam tử thâm trầm nói: "Bảy người các ngươi không phải luôn luôn xem thường Tu giả Ma đạo chúng ta sao, hôm nay tự nhiên đến Thiên Ma Phong ta làm gì?" Một vị lão…
Chương 770 Xin hãy tạm thời dừng chân."
Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)Tác giả: Dạ KiêuTruyện Dịch, Truyện Huyền HuyễnChỉ một thoáng, không gian vang lên tiếng âm phong gào thét, giống như ngàn vạn ác quỷ đang kêu gào. Nam tử tóc dài ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt tà dị. Hai đạo quang mang từ trên bầu trời dần bị hút vào thể nội, quang huy trong mặt trời và ánh trăng dần dần trở nên ảm đạm, khí thế của nam tử càng ngày càng cường thịnh, quanh thân bắt đầu toát ra khí thể màu đen. Cảm thụ gió lạnh thấu xương tạt qua gương mặt, hắc khí nồng đậm đã bao phủ lấy cả người hắn, nam tử thở dài ra một hơi. Ầm ầm! Đột nhiên, ngọn núi bốn phía Thiên Ma Phong nổ tung lên, Thiên Ma Phong cũng không ngừng đang run rẩy, nam tử đang hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt lập tức mở ra hai mắt, nhìn về nơi xa. Đúng lúc này, những tiếng xé gió vang lên, bảy đạo lưu quang xuất hiện trước mặt hắn. Đợi quang mang tán đi, lộ ra bảy bóng người tản ra khí thế cường đại. Nam tử thâm trầm nói: "Bảy người các ngươi không phải luôn luôn xem thường Tu giả Ma đạo chúng ta sao, hôm nay tự nhiên đến Thiên Ma Phong ta làm gì?" Một vị lão… Vù vù vù! Trong hư không phát ra từng cơn chấn động, có bốn bóng người đang ngồi khoanh chân ngay ngắn, tạo thành một vòng tròn. Hai bàn tay của bốn người ấy đan vào nhau, được một vòng hào quang bảy màu sặc sỡ chiếu rọi xuống người, khí tức dày đặc cuồn cuộn dâng lên. Bên cạnh bọn họ, có hai người đang đứng, là một lão giả tóc bạc phơ, râu dài tới ngực, vẻ mặt bình tĩnh. Người còn lại là một vị công tử trẻ tuổi, dung mạo tuấn tú, khoảng chừng hai mươi tuổi, nhưng vì khuôn mặt trông khá tái nhợt, nên tạo cho hắn ta một cảm giác nhìn rất yếu đuối. Đôi lúc còn ho khan vài tiếng, trong ánh mắt, tràn ngập nét lo lắng. “Khụ khụ khụ… Từ trưởng lão, thương tích của Nhược Hoa sư tỷ không có vấn đề gì, nhưng tại sao lâu như vậy rồi mà vẫn chưa chuyển biến tốt đẹp lên vậy, có cần phải thông báo cho phụ thân và các vị trưởng lão biết không?" Mí mắt run rẩy, vị công tử ấy khẽ hít một hơi thật sâu, lo lắng mà cất giọng nói. Từ trưởng lão chậm rãi xua tay, sau đó dùng một ánh nhìn trấn an mà nhìn hắn ta, cười nói: "Công tử không cần phải lo lắng, thứ các nàng luyện là Chu Thiên Tứ Nguyên Trận, Kim Mộc Thủy Hỏa, mỗi người một vai trò. Đại địa mạch gắn chặt, tạo thành Châu Thiên Viên Hồn! Dưới sự giúp đỡ của sức mạnh Châu Thiên, chắc chắn thương thế của Nhược Hoa sẽ nhanh chóng bình phục thôi, thật sự không cần phải làm vậy đâu… Chút việc nhỏ này, đừng làm phiền đến các ngài." Công tử ấy nghe xong, gật đầu nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn lo lắng như cũ mà nhìn về phía bốn người họ. Chính vào lúc này, âm thanh chấn động từ hư không lại vang lên, đột nhiên cả bốn người lập tức thu lại khí tức quanh người… Ánh sáng cũng biến mất theo. Tiếp đấy, bốn người khẽ hít một hơi thật sâu, sau đó từ từ mở mắt ra, rồi đứng dậy. Thủy Nhược Hoa khom người cúi đầu về phía ba người người còn lại, nàng ta cảm kích nói: "Đa tạ ba vị sư muội đã ra tay cứu giúp!" "Sư tỷ khách khí rồi, việc nên làm mà." Ba người đồng thời cũng đáp lễ lại. Vị công tử kia gấp gáp không đợi được nữa mà bước lên phía trước, cẩn thận xem xét sơ qua thân thể của Thủy Nhược Hoa, thấy thương tích của nàng ta không mấy nặng nề, lúc này mới không khỏi kích động mà nói: "Khụ khụ khụ… Nhược Hoa sư tỷ, tỷ đã không sao rồi!" "Ha ha ha… Dĩ nhiên rồi, đệ đệ ngốc!" Thủy Nhược Hoa khẽ cười một tiếng, cưng chiều mà nhẹ vỗ đầu vị công tử ấy. Công tử ấy cũng cười nhẹ một tiếng, không hề để tâm đến cái vỗ đầu này một chút nào. Hai người bọn họ cùng nhau lớn lên, thân như tỷ đệ, mặc dù địa vị trong tông môn có phân cao thấp, nhưng hắn ta vẫn nguyện ý đối xử với vị sư tỷ này như người nhà của mình. Nhưng đúng ngay lúc này, đột nhiên một giọng nói lạnh như băng lập tức vang lên: "Sư tỷ, nếu tỷ đã không sao rồi, vậy muội đi về luyện công đây!" Âm thanh này phát ra từ một bạch y nữ tử, mọi người nghe xong thì lập tức quay lại nhìn về phía nàng, cũng vì thế mà có thể chiêm ngưỡng được một dung nhan vô cùng xinh đẹp khiến cho người khác không nhìn thẳng nổi, nhưng khuôn mặt nàng lại vô cùng lạnh lùng. Người này không ai khác chính là Sở Khuynh Thành. Mí mắt hơi run rẩy, công tử ấy nhìn chăm chú vào khuôn mặt tinh xảo của Sở Khuynh Thành, đến nỗi không nỡ rời mắt đi, khẽ nuốt một ngụm nước bọt, hắn ta mới láy hết dũng khí, buồn bã nói: "Kể từ ngày Khuynh Thành sư muội bước vào Huyền Thiên tông, cả ngày cứ say mê vào việc tu luyện, không để ý tới mọi thứ xung quanh, ngươi không thấy nhàm chán sao? Hôm nay khó khăn lắm mới có thể xuất quan một lúc, sao vừa đi lại muốn trở về rồi?" "Thiếu Vũ công tử, nghiệp học tinh thông ở chỗ chuyên cần, nông cạn do qua loa hời hợt, con đường tu luyện này, quý ở chỗ kiên trì bền bỉ. Mục đích ta đến Huyền Thiên tông, cũng chỉ để tu luyện mà thôi. Lần này nếu không phải do Nhược Hoa sư tỷ bị thương, cần dùng đến Chu Thiên Tứ Nguyên Trận để chữa thương, thì ta cũng chẳng phải xuất quan làm gì!” Sở Khuynh Thành lạnh lùng cất giọng, lời nói không có một chút cảm xúc nào. Mọi người khẽ liếc nhìn lẫn nhau, tất cả đều bất lực lắc đầu. Vị Khuynh Thành sư muội này, không hổ danh là người cầm Hàn Quang kiếm, đúng thật là người như kiếm, nội tâm vô cùng lạnh lẽo! Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
Vù vù vù!
Trong hư không phát ra từng cơn chấn động, có bốn bóng người đang ngồi khoanh chân ngay ngắn, tạo thành một vòng tròn. Hai bàn tay của bốn người ấy đan vào nhau, được một vòng hào quang bảy màu sặc sỡ chiếu rọi xuống người, khí tức dày đặc cuồn cuộn dâng lên.
Bên cạnh bọn họ, có hai người đang đứng, là một lão giả tóc bạc phơ, râu dài tới ngực, vẻ mặt bình tĩnh. Người còn lại là một vị công tử trẻ tuổi, dung mạo tuấn tú, khoảng chừng hai mươi tuổi, nhưng vì khuôn mặt trông khá tái nhợt, nên tạo cho hắn ta một cảm giác nhìn rất yếu đuối.
Đôi lúc còn ho khan vài tiếng, trong ánh mắt, tràn ngập nét lo lắng.
“Khụ khụ khụ… Từ trưởng lão, thương tích của Nhược Hoa sư tỷ không có vấn đề gì, nhưng tại sao lâu như vậy rồi mà vẫn chưa chuyển biến tốt đẹp lên vậy, có cần phải thông báo cho phụ thân và các vị trưởng lão biết không?" Mí mắt run rẩy, vị công tử ấy khẽ hít một hơi thật sâu, lo lắng mà cất giọng nói.
Từ trưởng lão chậm rãi xua tay, sau đó dùng một ánh nhìn trấn an mà nhìn hắn ta, cười nói: "Công tử không cần phải lo lắng, thứ các nàng luyện là Chu Thiên Tứ Nguyên Trận, Kim Mộc Thủy Hỏa, mỗi người một vai trò. Đại địa mạch gắn chặt, tạo thành Châu Thiên Viên Hồn! Dưới sự giúp đỡ của sức mạnh Châu Thiên, chắc chắn thương thế của Nhược Hoa sẽ nhanh chóng bình phục thôi, thật sự không cần phải làm vậy đâu… Chút việc nhỏ này, đừng làm phiền đến các ngài."
Công tử ấy nghe xong, gật đầu nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn lo lắng như cũ mà nhìn về phía bốn người họ.
Chính vào lúc này, âm thanh chấn động từ hư không lại vang lên, đột nhiên cả bốn người lập tức thu lại khí tức quanh người… Ánh sáng cũng biến mất theo.
Tiếp đấy, bốn người khẽ hít một hơi thật sâu, sau đó từ từ mở mắt ra, rồi đứng dậy. Thủy Nhược Hoa khom người cúi đầu về phía ba người người còn lại, nàng ta cảm kích nói: "Đa tạ ba vị sư muội đã ra tay cứu giúp!"
"Sư tỷ khách khí rồi, việc nên làm mà." Ba người đồng thời cũng đáp lễ lại.
Vị công tử kia gấp gáp không đợi được nữa mà bước lên phía trước, cẩn thận xem xét sơ qua thân thể của Thủy Nhược Hoa, thấy thương tích của nàng ta không mấy nặng nề, lúc này mới không khỏi kích động mà nói: "Khụ khụ khụ… Nhược Hoa sư tỷ, tỷ đã không sao rồi!"
"Ha ha ha… Dĩ nhiên rồi, đệ đệ ngốc!" Thủy Nhược Hoa khẽ cười một tiếng, cưng chiều mà nhẹ vỗ đầu vị công tử ấy. Công tử ấy cũng cười nhẹ một tiếng, không hề để tâm đến cái vỗ đầu này một chút nào.
Hai người bọn họ cùng nhau lớn lên, thân như tỷ đệ, mặc dù địa vị trong tông môn có phân cao thấp, nhưng hắn ta vẫn nguyện ý đối xử với vị sư tỷ này như người nhà của mình.
Nhưng đúng ngay lúc này, đột nhiên một giọng nói lạnh như băng lập tức vang lên: "Sư tỷ, nếu tỷ đã không sao rồi, vậy muội đi về luyện công đây!"
Âm thanh này phát ra từ một bạch y nữ tử, mọi người nghe xong thì lập tức quay lại nhìn về phía nàng, cũng vì thế mà có thể chiêm ngưỡng được một dung nhan vô cùng xinh đẹp khiến cho người khác không nhìn thẳng nổi, nhưng khuôn mặt nàng lại vô cùng lạnh lùng.
Người này không ai khác chính là Sở Khuynh Thành.
Mí mắt hơi run rẩy, công tử ấy nhìn chăm chú vào khuôn mặt tinh xảo của Sở Khuynh Thành, đến nỗi không nỡ rời mắt đi, khẽ nuốt một ngụm nước bọt, hắn ta mới láy hết dũng khí, buồn bã nói: "Kể từ ngày Khuynh Thành sư muội bước vào Huyền Thiên tông, cả ngày cứ say mê vào việc tu luyện, không để ý tới mọi thứ xung quanh, ngươi không thấy nhàm chán sao? Hôm nay khó khăn lắm mới có thể xuất quan một lúc, sao vừa đi lại muốn trở về rồi?"
"Thiếu Vũ công tử, nghiệp học tinh thông ở chỗ chuyên cần, nông cạn do qua loa hời hợt, con đường tu luyện này, quý ở chỗ kiên trì bền bỉ. Mục đích ta đến Huyền Thiên tông, cũng chỉ để tu luyện mà thôi. Lần này nếu không phải do Nhược Hoa sư tỷ bị thương, cần dùng đến Chu Thiên Tứ Nguyên Trận để chữa thương, thì ta cũng chẳng phải xuất quan làm gì!” Sở Khuynh Thành lạnh lùng cất giọng, lời nói không có một chút cảm xúc nào.
Mọi người khẽ liếc nhìn lẫn nhau, tất cả đều bất lực lắc đầu.
Vị Khuynh Thành sư muội này, không hổ danh là người cầm Hàn Quang kiếm, đúng thật là người như kiếm, nội tâm vô cùng lạnh lẽo!
Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)Tác giả: Dạ KiêuTruyện Dịch, Truyện Huyền HuyễnChỉ một thoáng, không gian vang lên tiếng âm phong gào thét, giống như ngàn vạn ác quỷ đang kêu gào. Nam tử tóc dài ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt tà dị. Hai đạo quang mang từ trên bầu trời dần bị hút vào thể nội, quang huy trong mặt trời và ánh trăng dần dần trở nên ảm đạm, khí thế của nam tử càng ngày càng cường thịnh, quanh thân bắt đầu toát ra khí thể màu đen. Cảm thụ gió lạnh thấu xương tạt qua gương mặt, hắc khí nồng đậm đã bao phủ lấy cả người hắn, nam tử thở dài ra một hơi. Ầm ầm! Đột nhiên, ngọn núi bốn phía Thiên Ma Phong nổ tung lên, Thiên Ma Phong cũng không ngừng đang run rẩy, nam tử đang hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt lập tức mở ra hai mắt, nhìn về nơi xa. Đúng lúc này, những tiếng xé gió vang lên, bảy đạo lưu quang xuất hiện trước mặt hắn. Đợi quang mang tán đi, lộ ra bảy bóng người tản ra khí thế cường đại. Nam tử thâm trầm nói: "Bảy người các ngươi không phải luôn luôn xem thường Tu giả Ma đạo chúng ta sao, hôm nay tự nhiên đến Thiên Ma Phong ta làm gì?" Một vị lão… Vù vù vù! Trong hư không phát ra từng cơn chấn động, có bốn bóng người đang ngồi khoanh chân ngay ngắn, tạo thành một vòng tròn. Hai bàn tay của bốn người ấy đan vào nhau, được một vòng hào quang bảy màu sặc sỡ chiếu rọi xuống người, khí tức dày đặc cuồn cuộn dâng lên. Bên cạnh bọn họ, có hai người đang đứng, là một lão giả tóc bạc phơ, râu dài tới ngực, vẻ mặt bình tĩnh. Người còn lại là một vị công tử trẻ tuổi, dung mạo tuấn tú, khoảng chừng hai mươi tuổi, nhưng vì khuôn mặt trông khá tái nhợt, nên tạo cho hắn ta một cảm giác nhìn rất yếu đuối. Đôi lúc còn ho khan vài tiếng, trong ánh mắt, tràn ngập nét lo lắng. “Khụ khụ khụ… Từ trưởng lão, thương tích của Nhược Hoa sư tỷ không có vấn đề gì, nhưng tại sao lâu như vậy rồi mà vẫn chưa chuyển biến tốt đẹp lên vậy, có cần phải thông báo cho phụ thân và các vị trưởng lão biết không?" Mí mắt run rẩy, vị công tử ấy khẽ hít một hơi thật sâu, lo lắng mà cất giọng nói. Từ trưởng lão chậm rãi xua tay, sau đó dùng một ánh nhìn trấn an mà nhìn hắn ta, cười nói: "Công tử không cần phải lo lắng, thứ các nàng luyện là Chu Thiên Tứ Nguyên Trận, Kim Mộc Thủy Hỏa, mỗi người một vai trò. Đại địa mạch gắn chặt, tạo thành Châu Thiên Viên Hồn! Dưới sự giúp đỡ của sức mạnh Châu Thiên, chắc chắn thương thế của Nhược Hoa sẽ nhanh chóng bình phục thôi, thật sự không cần phải làm vậy đâu… Chút việc nhỏ này, đừng làm phiền đến các ngài." Công tử ấy nghe xong, gật đầu nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn lo lắng như cũ mà nhìn về phía bốn người họ. Chính vào lúc này, âm thanh chấn động từ hư không lại vang lên, đột nhiên cả bốn người lập tức thu lại khí tức quanh người… Ánh sáng cũng biến mất theo. Tiếp đấy, bốn người khẽ hít một hơi thật sâu, sau đó từ từ mở mắt ra, rồi đứng dậy. Thủy Nhược Hoa khom người cúi đầu về phía ba người người còn lại, nàng ta cảm kích nói: "Đa tạ ba vị sư muội đã ra tay cứu giúp!" "Sư tỷ khách khí rồi, việc nên làm mà." Ba người đồng thời cũng đáp lễ lại. Vị công tử kia gấp gáp không đợi được nữa mà bước lên phía trước, cẩn thận xem xét sơ qua thân thể của Thủy Nhược Hoa, thấy thương tích của nàng ta không mấy nặng nề, lúc này mới không khỏi kích động mà nói: "Khụ khụ khụ… Nhược Hoa sư tỷ, tỷ đã không sao rồi!" "Ha ha ha… Dĩ nhiên rồi, đệ đệ ngốc!" Thủy Nhược Hoa khẽ cười một tiếng, cưng chiều mà nhẹ vỗ đầu vị công tử ấy. Công tử ấy cũng cười nhẹ một tiếng, không hề để tâm đến cái vỗ đầu này một chút nào. Hai người bọn họ cùng nhau lớn lên, thân như tỷ đệ, mặc dù địa vị trong tông môn có phân cao thấp, nhưng hắn ta vẫn nguyện ý đối xử với vị sư tỷ này như người nhà của mình. Nhưng đúng ngay lúc này, đột nhiên một giọng nói lạnh như băng lập tức vang lên: "Sư tỷ, nếu tỷ đã không sao rồi, vậy muội đi về luyện công đây!" Âm thanh này phát ra từ một bạch y nữ tử, mọi người nghe xong thì lập tức quay lại nhìn về phía nàng, cũng vì thế mà có thể chiêm ngưỡng được một dung nhan vô cùng xinh đẹp khiến cho người khác không nhìn thẳng nổi, nhưng khuôn mặt nàng lại vô cùng lạnh lùng. Người này không ai khác chính là Sở Khuynh Thành. Mí mắt hơi run rẩy, công tử ấy nhìn chăm chú vào khuôn mặt tinh xảo của Sở Khuynh Thành, đến nỗi không nỡ rời mắt đi, khẽ nuốt một ngụm nước bọt, hắn ta mới láy hết dũng khí, buồn bã nói: "Kể từ ngày Khuynh Thành sư muội bước vào Huyền Thiên tông, cả ngày cứ say mê vào việc tu luyện, không để ý tới mọi thứ xung quanh, ngươi không thấy nhàm chán sao? Hôm nay khó khăn lắm mới có thể xuất quan một lúc, sao vừa đi lại muốn trở về rồi?" "Thiếu Vũ công tử, nghiệp học tinh thông ở chỗ chuyên cần, nông cạn do qua loa hời hợt, con đường tu luyện này, quý ở chỗ kiên trì bền bỉ. Mục đích ta đến Huyền Thiên tông, cũng chỉ để tu luyện mà thôi. Lần này nếu không phải do Nhược Hoa sư tỷ bị thương, cần dùng đến Chu Thiên Tứ Nguyên Trận để chữa thương, thì ta cũng chẳng phải xuất quan làm gì!” Sở Khuynh Thành lạnh lùng cất giọng, lời nói không có một chút cảm xúc nào. Mọi người khẽ liếc nhìn lẫn nhau, tất cả đều bất lực lắc đầu. Vị Khuynh Thành sư muội này, không hổ danh là người cầm Hàn Quang kiếm, đúng thật là người như kiếm, nội tâm vô cùng lạnh lẽo! Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!