Năm hai mươi ba tuổi đó, Minh Ương đã từng lao mình vào đầm lầy, đôi cánh dính đầy bùn nhơ. Vô tình lạc vào một thế giới khác, anh đã giúp cô lau sạch bụi bẩn trên đôi cánh, để nó có thể tung bay trở lại. Cứ ngỡ đây là khúc sênh ca* của sự cứu rỗi, nào ngờ đây lại là một cuộc giam cầm khác đối với con bướm. (*) Khúc sênh ca*: là danh từ chỉ tiếng ca hát, thể hiện hoạt động nghệ thuật của con người thông qua âm thanh Chìm đắm trong nhiều năm. Cho đến một ngày, con bướm đang yên vị trong lòng bàn tay anh bỗng dưng vỗ cánh. — Tháng mười ở Bắc Thành, ý thu lặng lẽ lan tỏa, lá ngân hạnh bắt đầu nhuốm màu vàng óng. Buổi chụp hình đã kéo dài hơn bốn tiếng đồng hồ, bắt đầu từ trưa, cho đến tận lúc trời nhá nhem tối. Tất cả mọi người trong trường quay đều đang bận rộn, ống kính nhắm thẳng vào người đang đứng ở trung tâm. Để thể hiện tốt hơn vẻ đẹp của trang sức, tóc cô được búi lên toàn bộ, để lộ chiếc cổ thiên nga trắng ngần thon dài, khóe mắt được trang điểm tinh xảo tỏa ra ánh sáng…
Tác giả: