Đầu tháng bảy, khuôn viên Đại học Vân Thành có vẻ hơi vắng lặng hơn thường lệ. Lực lượng chính tạo nên sự náo nhiệt thường ngày đều đang bận thi cử, còn giảng viên thì phần lớn đang coi thi, một số ít đang chấm bài. Chỉ có một người đặc biệt — đang ngồi trong phòng hiệu trưởng, nhận sự “quan tâm bất chợt” từ sếp. “Cô Triệu à, hôm nay tôi tìm cô đến đây cũng không có việc gì quá quan trọng, chỉ là muốn hỏi cô, cái gameshow mà tôi đã đề cập vài lần trước đó, cô đã suy nghĩ đến đâu rồi?” Trước bàn làm việc, hiệu trưởng nở nụ cười tươi tắn, vừa thân mật hỏi han, vừa tự tay pha trà. Ông không hề hay biết rằng, mỗi khi ông cúi đầu, cái đầu bóng loáng không một cọng tóc của mình lại phản chiếu một ánh sáng chói lòa, khiến Triệu Mộ Dư ngồi đối diện thoáng chốc mất đi thị giác. May mắn là cô có ý chí kiên cường, nhịn không chớp mắt một cái, khi hiệu trưởng ngẩng lên, cô bình tĩnh đáp: “Em đã suy nghĩ xong rồi ạ.” Hiệu trưởng “ồ” một tiếng, đẩy chén trà đã pha về phía cô, nhưng lại không hỏi…
Tác giả: