*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Thang Cố vừa bước ra khỏi Thái Cực điện. Ông ta là một lão thần, tóc trắng như cước, thân khoác triều phục nặng nề, lảo đảo bước đi trên ngự đạo . Ngự đạo(御街上) chỉ con đường mà vua hoặc Hoàng đế đi lại, thường là con đường chính trong kinh thành, nối từ cung điện hoặc khu vực trung tâm của triều đình đến các nơi khác. Nắng gắt như lửa, mặt trời chói chang dễ làm người ta thấy hoa mắt. Trên đường vẫn còn vài vị đại thần khác, nhưng thoáng thấy Thang Cố thì ai nấy đều tránh vội, ngay cả bọn tiểu thái giám bên đường cũng không dám tiến lại gần. Trước hôm nay, Thang Cố vẫn còn là Thủ phụ Nội các, quyền khuynh triều dã, phong quang vô hạn. Giờ thì không còn cái danh ấy nữa, áo bào đỏ thẫm, đai ngọc nặng trĩu khiến ông ta đến cả bước đi cũng khó. Vừa ra đến cửa Kiền Thanh, Thang Cố ngã quỵ, lăn hai cái rồi bất tỉnh tại chỗ. Bọn tiểu thái giám đùn đẩy nhau, cuối…
Tác giả: