Tác giả:

Đêm trước khi Tưởng Nhiên về nước, tuyết rơi xuống Tô Châu. Mà nơi đầu tiên tuyết đáp xuống chính là vòng bạn bè của Lâm Kình, mấy hạt muối trắng vừa bay xuống, cô đã thấy bạn bè đăng bảy, tám video ngắn, người phương Nam có một niềm đam mê mãnh liệt với tuyết. Sáng hôm sau, trên đường đi làm, ngang qua Phủ Trung vương, cách lớp kính xe, cô nhìn thấy mấy cành hoa mận chìa ra khỏi bức tường, tuyết trắng đè nặng cành cây, trời đất trống trải và hiu quạnh. Sự rung động chỉ kéo dài nửa tiếng. Cô xuống xe tại ga tàu gần chung cư Khê Bình nhất, cảm nhận được gió lạnh mùa đông thổi qua đỉnh đầu, không khí vừa ẩm vừa lạnh làm cô rùng mình, giày thể thao cũng ướt nhẹp, đầu ngón chân cô tê dại vì lạnh. Tuyết quá phiền phức, thời tiết xấu quấy nhiễu cô, cô quyết định rời khỏi nhóm “Group chat người phương Nam yêu tuyết”. Đến văn phòng, thay sang quần áo làm việc, đến giờ họp buổi sáng. Vì tuyết rơi, công tác bảo trì tạm thời tại chung cư đương nhiên sẽ tăng lên, quản lý giải thích nửa tiếng. Sau…

Chương 26

Bánh Gừng Mùa Đông - Duy TửuTác giả: Duy TửuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm trước khi Tưởng Nhiên về nước, tuyết rơi xuống Tô Châu. Mà nơi đầu tiên tuyết đáp xuống chính là vòng bạn bè của Lâm Kình, mấy hạt muối trắng vừa bay xuống, cô đã thấy bạn bè đăng bảy, tám video ngắn, người phương Nam có một niềm đam mê mãnh liệt với tuyết. Sáng hôm sau, trên đường đi làm, ngang qua Phủ Trung vương, cách lớp kính xe, cô nhìn thấy mấy cành hoa mận chìa ra khỏi bức tường, tuyết trắng đè nặng cành cây, trời đất trống trải và hiu quạnh. Sự rung động chỉ kéo dài nửa tiếng. Cô xuống xe tại ga tàu gần chung cư Khê Bình nhất, cảm nhận được gió lạnh mùa đông thổi qua đỉnh đầu, không khí vừa ẩm vừa lạnh làm cô rùng mình, giày thể thao cũng ướt nhẹp, đầu ngón chân cô tê dại vì lạnh. Tuyết quá phiền phức, thời tiết xấu quấy nhiễu cô, cô quyết định rời khỏi nhóm “Group chat người phương Nam yêu tuyết”. Đến văn phòng, thay sang quần áo làm việc, đến giờ họp buổi sáng. Vì tuyết rơi, công tác bảo trì tạm thời tại chung cư đương nhiên sẽ tăng lên, quản lý giải thích nửa tiếng. Sau… Lâm Kình bị giông bão càn quét, đầu lưỡi bị m*t đến tê dại. Cuối cùng rời đi, cô cảm giác vị ngọt vương vấn trong miệng, giống kẹo bạc hà Wrigley’s, nhưng lại là nước súc miệng của Tưởng Nhiên.Chai nước súc miệng luôn được đặt trên bồn rửa mặt trong phòng tắm của họ, mặc dù Lâm Kình luôn cảm thấy bao bì của nó giống hệt như thuốc trừ sâu.Mùi vị còn sót lại là một thứ làm người ta vô cùng xấu hổ và cực kỳ mập mờ, giống như lúc hai người hôn nhau, môi của Lâm Kình mềm mại, căng mọng, lúc hai đôi môi tách ra, chúng còn hơi dính dính, lưu lại dấu vết mập mờ.Nhưng cũng phải nói kỹ thuật hôn của Tưởng Nhiên vô cùng đẳng cấp, làm cả thể xác và tinh thần của người ta đều thoải mái.Anh nằm đó, lòng bàn tay đỡ đầu cô, xoa tóc cô như v**t v* chó con, đôi mắt đen nhánh nhìn cô chằm chằm một hồi lâu, sau đó anh mới hỏi: “Có muốn thử không?”Lâm Kình hiểu ý anh, là bảo cô chủ động hôn anh, cô lắc đầu.Nhất định là Tưởng Nhiên nghĩ cô xấu hổ, nhưng thật ra không phải, cô và Lộc Uyển háo sắc từ hồi cấp hai, đã quen thuộc với đủ cảnh hôn môi, chỉ là không có cơ hội luyện tập thực tế.Bởi vì cô thích bản thân là bên bị động, anh sẽ không phát hiện ra kỹ năng của cô không tốt, mà cũng đỡ mệt hơn, giống như cô luôn thích nằm dưới như tư thế truyền thống, người ta luôn thích nằm không mà chiến thắng.Lâm Kình ngầng đầu, lại chui vào vòng tay của anh, giống như con gấu nhỏ nghịch ngợm rời khỏi nhà rồi lại trở về hang gấu, ăn mật ong ngọt ngào.Cô nói: “Em buồn ngủ, muốn đi ngủ.”Tưởng Nhiên v**t v* bờ lưng cô: “Vậy còn chuyện anh bảo em kiểm điểm thì sao?”Lâm Kình cảm thấy anh cậy mình nhiều tuổi, còn làm bộ làm tịch, vậy là cô nói: “Em hỏi anh mà anh không nói, EQ của em thấp, không nghĩ ra được.”Tưởng Nhiên xoay người cô lại, nói: “Anh nói ra thì em đừng tức giận.”Lời này vừa phát ra, Lâm Kình đã có dự cảm mình sẽ tức giận.“Anh nói đi, để em xem chuyện này có cần tức giận hay không.”Tưởng Nhiên nghiêm túc nói: “Nhớ lại đi, hôm nay em đã nói “Chuyện của em không liên quan đến anh” mấy lần rồi? Có biết mỗi lần em nói vậy là trái tim anh lại bị dao đâm một nhát không? Mối quan hệ của chúng ta là gì? Sao lại không liên quan đến anh?”Lâm Kình nghĩ thầm, bây giờ anh thích nói gì thì nói, nhưng chuyện lúc đó chính là, cô có gặp bất kỳ vấn đề gì trong công việc cũng sẽ không gọi anh cầu cứu, sau đó kể khổ với anh cũng vô ích, anh có thể lập tức bay về hay sao?Đã không thể thì mình còn nói ra cho đối phương ngột ngạt làm gì.Cô hờ hững trả lời: “Em biết rồi, lần sau sẽ không như vậy nữa.”Tưởng Nhiên nhéo má cô, sau đó buông ra, làm miệng cô phát ra một tiếng “bốc”, nghe rất buồn cười, anh lại nhéo mấy lần nữa: “Nghe giọng điệu của em, hình như em vẫn chưa phục, nhưng lần sau còn dám nữa không?”Lâm Kình bĩu môi: “Anh bớt rõ ràng lại đi.”Tưởng Nhiên ấn ngón trỏ vào miệng cô: “Vấn đề lớn nhất của chúng ta bây giờ chính là xem nhau như người ngoài, cũng giống như vấn đề anh đã nói với em qua điện thoại hôm trước, nếu anh không gọi em, em sẽ không bao giờ chủ động. Đương nhiên vấn đề này không chỉ thuộc về em, mà còn là vấn đề của anh, nhưng vì anh quá bận rộn, không có thời gian.”“Anh giỏi viện cớ quá nhỉ?” Giọng nói của Lâm Kình len lỏi qua kẽ tay anh.Tưởng Nhiên không nể mặt: “Em còn gây sự nữa, vấn đề này rất nghiêm trọng. Trên đường về, thậm chí anh còn nghĩ, nhỡ đâu có một ngày anh lâm chung, bệnh viện bảo em ký giấy xác nhận phẫu thuật, có khi em không ký vì không muốn gánh trách nhiệm.”Lâm Kình mở to hai mắt, bộc lộ hết cảm xúc: “Anh Tưởng, tôi khuyên anh không nên nhìn sâu vào nhân tình thế thái, tự chuốc khổ vào thân.”Tưởng Nhiên lại nói: “Cô Lâm, cô có thể làm tôi vui vẻ một chút không?”“…”Anh cười rất nhẹ, làm người ta nhìn không thấu: “Đừng nói với anh là em nghĩ anh sẽ không để tâm đến chuyện của em đấy nhé.”Lâm Kình bị chọc đúng điểm nhột, ánh mắt của cô bắt đầu né tránh, nhưng cô vẫn bướng bỉnh: “Công việc của anh quan trọng hơn.”Tưởng Nhiên hiểu rõ, lại giải thích: “Nếu như là sinh nhật người lớn thì đúng là không quan trọng bằng công việc, anh sẽ tìm thời gian bù đắp sau, đó là thực tế. Nhưng nếu đó là vấn đề của em thì lại là chuyện khác.”Trái tim của Lâm Kình như bị một chiếc lưới tóm lấy, thỉnh thoảng lại siết chặt, lại giống như bị nhấc lên cao, lắc tới lắc lui giữa khe núi ngập gió, bởi vì cô không rõ mình có nên tin lời của người đàn ông này hay không. Bình thường người ta nói ra lời hứa hẹn rất dễ, nhưng người nghe lại tưởng thật, tin vào lời hứa của một người sẽ dẫn đến kết cục thê thảm.“Em biết rồi. Sau này có chuyện gì thì em sẽ báo trước với anh, để người nhà em không hiểu lầm anh, bởi vì anh đã làm rất tốt.” Cô chỉ có thể giả vờ không hiểu Tưởng Nhiên muốn biểu đạt cái gì.Tưởng Nhiên mỉm cười bất lực, không muốn tranh cãi với cô trước khi đi ngủ, lại hờ hững nói: “Những lời anh nói vào ngày chúng ta kết hôn đều là nghiêm túc, em muốn có cảm giác an toàn và một mái nhà, anh sẽ cho em, nhưng em cũng phải cho anh đầy đủ sự tin tưởng.”Lâm Kình ngoan ngoãn nói: “Em sẽ ghi nhớ, sau này anh ngã bệnh cần phẫu thuật, em nhất định sẽ ký đơn với tư cách là vợ anh, em làm mọi chuyện đều là để ưu tiên cứu mạng anh.”Tưởng Nhiên cười khẽ: “Vậy cảm ơn em. Nhưng vẫn phải phạt em, ngày nào em cũng phải gọi cho anh, phải nhanh chóng bồi dưỡng tình cảm vợ chồng, không thể cứ thế này mãi được.”Lâm Kình ôm eo anh, cười toe toét, sau đó lại nhấc tay lên, làm ký hiệu điện thoại bên tai, học xong lại thực hành ngay: “A lô, là anh Tưởng đúng không?”Tưởng Nhiên: “Hửm?”“Xin chào, em là vợ anh. Không có gì, em gọi điện thoại để thông báo cho anh biết, bây giờ em đi ngủ đây.”“Ồ.”Lâm Kình: “Em phấn khởi báo cho anh biết, em đang ôm một người đàn ông để ngủ cùng, không có cách nào khác, anh ấy quá đẹp trai, mà anh ấy còn ôm em trước, không cưỡng lại được.”Tưởng Nhiên: “Chúc ngủ ngon, anh cũng ngủ đây.”Nói xong, anh đắp chăn cho hai người họ, nhắm mắt lại.*Buổi sáng thức dậy, Lâm Kình phát hiện Thi Quý Linh đã gửi tin nhắn WeChat lúc mười hai giờ đêm.Lẽ ra giờ đó, bà ấy đã phải đi ngủ.Thi Quý Linh: [Kình Kình, mẹ đã suy nghĩ rất nhiều, công việc này làm con không vui, không chỉ khó tiếp nhận về mặt tâm lý mà còn gây ra thương tích về mặt thể xác, nếu con quyết định nghỉ việc, ba mẹ cũng tán thành. Con còn trẻ, thay đổi còn kịp. Nói tóm lại, bất kể có chuyện gì, ba mẹ đều ủng hộ con.]Lâm Kình trả lời Thi Quý Linh, cảm ơn ba mẹ đã thấu hiểu, còn nói mình sẽ nghiêm túc cân nhắc.Thật ra hai ngày qua, mong muốn nghỉ việc lại thỉnh thoảng dâng lên.Nhưng cảm xúc đó rất ý nhị, lý trí đã kìm nén nó lại. Cô chỉ ghét hai vị chủ nhà kia, nhưng lại không cam tâm từ bỏ thành quả của thời gian dài lao động.Tưởng Nhiên nằm trên giường một hồi mới ngồi dậy, nhưng không có ý định ra ngoài, Lâm Kình thắc mắc hỏi anh: “Hôm nay anh không đi làm thật à?”Tưởng Nhiên nhìn cô: “Ánh mắt đó của em là sao? Em nghĩ anh lừa gạt ba mẹ em à?”Lâm Kình không tin lắm, cô cảm thấy như vậy là chuyện bé xé ra to.Tưởng Nhiên mở tủ quần áo, thay sang một bộ quần áo thoải mái mặc ở nhà, là áo thun tay dài và quần thể thao đơn giản, nhưng lên người anh lại trông rất nhẹ nhàng, đẹp mắt, giống hệt như người mẫu nam trên tạp chí gia đình.Anh giải thích: “Không phải anh cố tình, mấy ngày nay anh không có kế hoạch gì. Đúng lúc anh đi xem chuyện của em được giải quyết thế nào rồi.”Lâm Kình nằm trên giường ngơ ngác, lại nhỏ giọng: “Quản lý Chu nói công ty sẽ ra mặt.”Tưởng Nhiên: “Anh biết, vốn dĩ cái này là tai nạn lao động. Nhưng anh cũng muốn nắm bắt rõ ràng, được không? Để em khỏi bị mềm lòng, sau đó lại hối hận.”Lâm Kình lảng sang chuyện khác: “Mềm lòng sao?”Tưởng Nhiên giơ tay nhéo má cô, cười nói: “Có mềm hay không, chẳng lẽ em không biết?”Lâm Kình trùm chăn ngồi bên mép giường, nói: “Nói thật với anh, bây giờ nghĩ lại mà em vẫn oán hận. Là bà cụ Nhâm trên tầng chín đấy, rõ ràng em đã nói bà ấy đừng đến gần con chó đang tức giận, rất nguy hiểm, bà ấy không nghe lời em, gây chuyện xong lại đẩy em ra. Em không quan tâm có phải bà ấy phòng vệ theo bản năng hay không, nhưng thiệt hại của em đâu chỉ là vết thương trên mắt cá. Cho nên lần này, em sẽ không bỏ qua đâu.”Tưởng Nhiên hỏi: “Lúc đó có sợ không?”Lâm Kình dùng hình ảnh ẩn dụ để diễn tả nỗi sợ của mình: “Đêm đó em mơ thấy linh cẩu, khung cảnh máu me như ở thảo nguyên châu Phi vậy.”Tưởng Nhiên: “Cho nên anh sẽ xử lý chuyện này với em.”Cô đi rửa mặt, Tưởng Nhiên rời khỏi phòng ngủ, lúc cô đi ra, bữa sáng đã được bày trên bàn.Lâm Kình ngẩn người, lại ôm cổ anh; “Trời đất ơi, thì ra anh có tay, còn biết nấu ăn nữa.”Tưởng Nhiên nhướng mày: “Làm sandwich khó lắm à?”Tự dưng Lâm Kình nhớ ra chuyện gì đó, cô nói: “Không khó, nhưng chưa từng thấy anh tự làm.”Tưởng Nhiên không cam tâm: “Được rồi, thỉnh thoảng đàn ông cũng muốn lười biếng, dù sao anh cũng không phải trâu bò, anh muốn hưởng thụ những lợi ích mà hôn nhân mang lại.”Lâm Kình hừ một tiếng, ngồi trên ghế cao, nghiêm túc ăn sáng. Tưởng Nhiên ngồi đối diện cô, tay phải cầm điện thoại xem gì đó, anh vừa định nói chuyện với Lâm Kình, chuông cửa lại reo lên.“Mới sáng sớm mà, ai thế?” Lâm Kình hoang mang, lúc có khách ghé qua, bảo vệ cũng sẽ thông báo một tiếng, nhưng cô lại không nghe thấy tiếng thông báo dưới lầu.Tưởng Nhiên nói: “Có khi là đồng nghiệp của em đấy, đi xem đi.”Lâm Kình chạy ra cửa, có một người phụ nữ trung niên tầm bốn mươi, năm mươi tuổi đứng trong hành lang, ăn mặc không quá xinh đẹp, nhưng rất đúng mực.“Xin chào, có phải là cô Lâm không?”Lâm Kình cảnh giác nhìn bà ấy một cái: “Bà là ai?”Cô lại phát hiện người này đang mang một đôi dép lê, lúc này, bà ấy đã khí thế bước vào, giống như đã rất thân thuộc, chuyện này làm Lâm Kình không thoải mái.Cô từng nhìn thấy khí chất này trên người Tưởng Úy Hoa và Thi Quý Linh, vì họ có sự “vô lý” và đanh đá của phụ nữ trung niên, hoàn toàn lấn át khí chất của một cô gái trẻ.Người phụ nữ kia nói: “Tôi là chủ nhà trên tầng chín, họ Nhâm. Chúng ta là hàng xóm.”Lâm Kình hiểu ra, đây là con gái mà bà cụ Nhâm thường xuyên nhắc đến, nghe nói là chủ một doanh nghiệp tư nhân, rất quyền thế, nhưng Lâm Kình chưa từng có cơ hội gặp bà ấy.“Có chuyện gì sao?”Người phụ nữ kia mỉm cười, bước lên tấm thảm trước cửa, tùy tiện làm khách không mời.“Thế này, tối hôm qua tôi mới biết chó của mẹ tôi bị chó của một chủ nhà khác trong chung cư cắn chết. Bây giờ bà cụ chỉ nằm trên giường, cả ngày không ăn gì.” Nói xong, bà ấy bóng gió nhìn Lâm Kình, cô gái nhỏ trước mặt vừa xinh đẹp vừa non nớt, có vẻ rất dễ bắt nạt.Lâm Kình nhìn bà ấy không né tránh: “Bà muốn nói gì với tôi?”Người phụ nữ kia nhìn vào trong, cười nói: “Cô không mời tôi vào ngồi sao? Đứng đây nói à?”

Lâm Kình bị giông bão càn quét, đầu lưỡi bị m*t đến tê dại. Cuối cùng rời đi, cô cảm giác vị ngọt vương vấn trong miệng, giống kẹo bạc hà Wrigley’s, nhưng lại là nước súc miệng của Tưởng Nhiên.

Chai nước súc miệng luôn được đặt trên bồn rửa mặt trong phòng tắm của họ, mặc dù Lâm Kình luôn cảm thấy bao bì của nó giống hệt như thuốc trừ sâu.

Mùi vị còn sót lại là một thứ làm người ta vô cùng xấu hổ và cực kỳ mập mờ, giống như lúc hai người hôn nhau, môi của Lâm Kình mềm mại, căng mọng, lúc hai đôi môi tách ra, chúng còn hơi dính dính, lưu lại dấu vết mập mờ.

Nhưng cũng phải nói kỹ thuật hôn của Tưởng Nhiên vô cùng đẳng cấp, làm cả thể xác và tinh thần của người ta đều thoải mái.

Anh nằm đó, lòng bàn tay đỡ đầu cô, xoa tóc cô như v**t v* chó con, đôi mắt đen nhánh nhìn cô chằm chằm một hồi lâu, sau đó anh mới hỏi: “Có muốn thử không?”

Lâm Kình hiểu ý anh, là bảo cô chủ động hôn anh, cô lắc đầu.

Nhất định là Tưởng Nhiên nghĩ cô xấu hổ, nhưng thật ra không phải, cô và Lộc Uyển háo sắc từ hồi cấp hai, đã quen thuộc với đủ cảnh hôn môi, chỉ là không có cơ hội luyện tập thực tế.

Bởi vì cô thích bản thân là bên bị động, anh sẽ không phát hiện ra kỹ năng của cô không tốt, mà cũng đỡ mệt hơn, giống như cô luôn thích nằm dưới như tư thế truyền thống, người ta luôn thích nằm không mà chiến thắng.

Lâm Kình ngầng đầu, lại chui vào vòng tay của anh, giống như con gấu nhỏ nghịch ngợm rời khỏi nhà rồi lại trở về hang gấu, ăn mật ong ngọt ngào.

Cô nói: “Em buồn ngủ, muốn đi ngủ.”

Tưởng Nhiên v**t v* bờ lưng cô: “Vậy còn chuyện anh bảo em kiểm điểm thì sao?”

Lâm Kình cảm thấy anh cậy mình nhiều tuổi, còn làm bộ làm tịch, vậy là cô nói: “Em hỏi anh mà anh không nói, EQ của em thấp, không nghĩ ra được.”

Tưởng Nhiên xoay người cô lại, nói: “Anh nói ra thì em đừng tức giận.”

Lời này vừa phát ra, Lâm Kình đã có dự cảm mình sẽ tức giận.

“Anh nói đi, để em xem chuyện này có cần tức giận hay không.”

Tưởng Nhiên nghiêm túc nói: “Nhớ lại đi, hôm nay em đã nói “Chuyện của em không liên quan đến anh” mấy lần rồi? Có biết mỗi lần em nói vậy là trái tim anh lại bị dao đâm một nhát không? Mối quan hệ của chúng ta là gì? Sao lại không liên quan đến anh?”

Lâm Kình nghĩ thầm, bây giờ anh thích nói gì thì nói, nhưng chuyện lúc đó chính là, cô có gặp bất kỳ vấn đề gì trong công việc cũng sẽ không gọi anh cầu cứu, sau đó kể khổ với anh cũng vô ích, anh có thể lập tức bay về hay sao?

Đã không thể thì mình còn nói ra cho đối phương ngột ngạt làm gì.

Cô hờ hững trả lời: “Em biết rồi, lần sau sẽ không như vậy nữa.”

Tưởng Nhiên nhéo má cô, sau đó buông ra, làm miệng cô phát ra một tiếng “bốc”, nghe rất buồn cười, anh lại nhéo mấy lần nữa: “Nghe giọng điệu của em, hình như em vẫn chưa phục, nhưng lần sau còn dám nữa không?”

Lâm Kình bĩu môi: “Anh bớt rõ ràng lại đi.”

Tưởng Nhiên ấn ngón trỏ vào miệng cô: “Vấn đề lớn nhất của chúng ta bây giờ chính là xem nhau như người ngoài, cũng giống như vấn đề anh đã nói với em qua điện thoại hôm trước, nếu anh không gọi em, em sẽ không bao giờ chủ động. Đương nhiên vấn đề này không chỉ thuộc về em, mà còn là vấn đề của anh, nhưng vì anh quá bận rộn, không có thời gian.”

“Anh giỏi viện cớ quá nhỉ?” Giọng nói của Lâm Kình len lỏi qua kẽ tay anh.

Tưởng Nhiên không nể mặt: “Em còn gây sự nữa, vấn đề này rất nghiêm trọng. Trên đường về, thậm chí anh còn nghĩ, nhỡ đâu có một ngày anh lâm chung, bệnh viện bảo em ký giấy xác nhận phẫu thuật, có khi em không ký vì không muốn gánh trách nhiệm.”

Lâm Kình mở to hai mắt, bộc lộ hết cảm xúc: “Anh Tưởng, tôi khuyên anh không nên nhìn sâu vào nhân tình thế thái, tự chuốc khổ vào thân.”

Tưởng Nhiên lại nói: “Cô Lâm, cô có thể làm tôi vui vẻ một chút không?”

“…”

Anh cười rất nhẹ, làm người ta nhìn không thấu: “Đừng nói với anh là em nghĩ anh sẽ không để tâm đến chuyện của em đấy nhé.”

Lâm Kình bị chọc đúng điểm nhột, ánh mắt của cô bắt đầu né tránh, nhưng cô vẫn bướng bỉnh: “Công việc của anh quan trọng hơn.”

Tưởng Nhiên hiểu rõ, lại giải thích: “Nếu như là sinh nhật người lớn thì đúng là không quan trọng bằng công việc, anh sẽ tìm thời gian bù đắp sau, đó là thực tế. Nhưng nếu đó là vấn đề của em thì lại là chuyện khác.”

Trái tim của Lâm Kình như bị một chiếc lưới tóm lấy, thỉnh thoảng lại siết chặt, lại giống như bị nhấc lên cao, lắc tới lắc lui giữa khe núi ngập gió, bởi vì cô không rõ mình có nên tin lời của người đàn ông này hay không. Bình thường người ta nói ra lời hứa hẹn rất dễ, nhưng người nghe lại tưởng thật, tin vào lời hứa của một người sẽ dẫn đến kết cục thê thảm.

“Em biết rồi. Sau này có chuyện gì thì em sẽ báo trước với anh, để người nhà em không hiểu lầm anh, bởi vì anh đã làm rất tốt.” Cô chỉ có thể giả vờ không hiểu Tưởng Nhiên muốn biểu đạt cái gì.

Tưởng Nhiên mỉm cười bất lực, không muốn tranh cãi với cô trước khi đi ngủ, lại hờ hững nói: “Những lời anh nói vào ngày chúng ta kết hôn đều là nghiêm túc, em muốn có cảm giác an toàn và một mái nhà, anh sẽ cho em, nhưng em cũng phải cho anh đầy đủ sự tin tưởng.”

Lâm Kình ngoan ngoãn nói: “Em sẽ ghi nhớ, sau này anh ngã bệnh cần phẫu thuật, em nhất định sẽ ký đơn với tư cách là vợ anh, em làm mọi chuyện đều là để ưu tiên cứu mạng anh.”

Tưởng Nhiên cười khẽ: “Vậy cảm ơn em. Nhưng vẫn phải phạt em, ngày nào em cũng phải gọi cho anh, phải nhanh chóng bồi dưỡng tình cảm vợ chồng, không thể cứ thế này mãi được.”

Lâm Kình ôm eo anh, cười toe toét, sau đó lại nhấc tay lên, làm ký hiệu điện thoại bên tai, học xong lại thực hành ngay: “A lô, là anh Tưởng đúng không?”

Tưởng Nhiên: “Hửm?”

“Xin chào, em là vợ anh. Không có gì, em gọi điện thoại để thông báo cho anh biết, bây giờ em đi ngủ đây.”

“Ồ.”

Lâm Kình: “Em phấn khởi báo cho anh biết, em đang ôm một người đàn ông để ngủ cùng, không có cách nào khác, anh ấy quá đẹp trai, mà anh ấy còn ôm em trước, không cưỡng lại được.”

Tưởng Nhiên: “Chúc ngủ ngon, anh cũng ngủ đây.”

Nói xong, anh đắp chăn cho hai người họ, nhắm mắt lại.

*

Buổi sáng thức dậy, Lâm Kình phát hiện Thi Quý Linh đã gửi tin nhắn WeChat lúc mười hai giờ đêm.

Lẽ ra giờ đó, bà ấy đã phải đi ngủ.

Thi Quý Linh: [Kình Kình, mẹ đã suy nghĩ rất nhiều, công việc này làm con không vui, không chỉ khó tiếp nhận về mặt tâm lý mà còn gây ra thương tích về mặt thể xác, nếu con quyết định nghỉ việc, ba mẹ cũng tán thành. Con còn trẻ, thay đổi còn kịp. Nói tóm lại, bất kể có chuyện gì, ba mẹ đều ủng hộ con.]

Lâm Kình trả lời Thi Quý Linh, cảm ơn ba mẹ đã thấu hiểu, còn nói mình sẽ nghiêm túc cân nhắc.

Thật ra hai ngày qua, mong muốn nghỉ việc lại thỉnh thoảng dâng lên.

Nhưng cảm xúc đó rất ý nhị, lý trí đã kìm nén nó lại. Cô chỉ ghét hai vị chủ nhà kia, nhưng lại không cam tâm từ bỏ thành quả của thời gian dài lao động.

Tưởng Nhiên nằm trên giường một hồi mới ngồi dậy, nhưng không có ý định ra ngoài, Lâm Kình thắc mắc hỏi anh: “Hôm nay anh không đi làm thật à?”

Tưởng Nhiên nhìn cô: “Ánh mắt đó của em là sao? Em nghĩ anh lừa gạt ba mẹ em à?”

Lâm Kình không tin lắm, cô cảm thấy như vậy là chuyện bé xé ra to.

Tưởng Nhiên mở tủ quần áo, thay sang một bộ quần áo thoải mái mặc ở nhà, là áo thun tay dài và quần thể thao đơn giản, nhưng lên người anh lại trông rất nhẹ nhàng, đẹp mắt, giống hệt như người mẫu nam trên tạp chí gia đình.

Anh giải thích: “Không phải anh cố tình, mấy ngày nay anh không có kế hoạch gì. Đúng lúc anh đi xem chuyện của em được giải quyết thế nào rồi.”

Lâm Kình nằm trên giường ngơ ngác, lại nhỏ giọng: “Quản lý Chu nói công ty sẽ ra mặt.”

Tưởng Nhiên: “Anh biết, vốn dĩ cái này là tai nạn lao động. Nhưng anh cũng muốn nắm bắt rõ ràng, được không? Để em khỏi bị mềm lòng, sau đó lại hối hận.”

Lâm Kình lảng sang chuyện khác: “Mềm lòng sao?”

Tưởng Nhiên giơ tay nhéo má cô, cười nói: “Có mềm hay không, chẳng lẽ em không biết?”

Lâm Kình trùm chăn ngồi bên mép giường, nói: “Nói thật với anh, bây giờ nghĩ lại mà em vẫn oán hận. Là bà cụ Nhâm trên tầng chín đấy, rõ ràng em đã nói bà ấy đừng đến gần con chó đang tức giận, rất nguy hiểm, bà ấy không nghe lời em, gây chuyện xong lại đẩy em ra. Em không quan tâm có phải bà ấy phòng vệ theo bản năng hay không, nhưng thiệt hại của em đâu chỉ là vết thương trên mắt cá. Cho nên lần này, em sẽ không bỏ qua đâu.”

Tưởng Nhiên hỏi: “Lúc đó có sợ không?”

Lâm Kình dùng hình ảnh ẩn dụ để diễn tả nỗi sợ của mình: “Đêm đó em mơ thấy linh cẩu, khung cảnh máu me như ở thảo nguyên châu Phi vậy.”

Tưởng Nhiên: “Cho nên anh sẽ xử lý chuyện này với em.”

Cô đi rửa mặt, Tưởng Nhiên rời khỏi phòng ngủ, lúc cô đi ra, bữa sáng đã được bày trên bàn.

Lâm Kình ngẩn người, lại ôm cổ anh; “Trời đất ơi, thì ra anh có tay, còn biết nấu ăn nữa.”

Tưởng Nhiên nhướng mày: “Làm sandwich khó lắm à?”

Tự dưng Lâm Kình nhớ ra chuyện gì đó, cô nói: “Không khó, nhưng chưa từng thấy anh tự làm.”

Tưởng Nhiên không cam tâm: “Được rồi, thỉnh thoảng đàn ông cũng muốn lười biếng, dù sao anh cũng không phải trâu bò, anh muốn hưởng thụ những lợi ích mà hôn nhân mang lại.”

Lâm Kình hừ một tiếng, ngồi trên ghế cao, nghiêm túc ăn sáng. Tưởng Nhiên ngồi đối diện cô, tay phải cầm điện thoại xem gì đó, anh vừa định nói chuyện với Lâm Kình, chuông cửa lại reo lên.

“Mới sáng sớm mà, ai thế?” Lâm Kình hoang mang, lúc có khách ghé qua, bảo vệ cũng sẽ thông báo một tiếng, nhưng cô lại không nghe thấy tiếng thông báo dưới lầu.

Tưởng Nhiên nói: “Có khi là đồng nghiệp của em đấy, đi xem đi.”

Lâm Kình chạy ra cửa, có một người phụ nữ trung niên tầm bốn mươi, năm mươi tuổi đứng trong hành lang, ăn mặc không quá xinh đẹp, nhưng rất đúng mực.

“Xin chào, có phải là cô Lâm không?”

Lâm Kình cảnh giác nhìn bà ấy một cái: “Bà là ai?”

Cô lại phát hiện người này đang mang một đôi dép lê, lúc này, bà ấy đã khí thế bước vào, giống như đã rất thân thuộc, chuyện này làm Lâm Kình không thoải mái.

Cô từng nhìn thấy khí chất này trên người Tưởng Úy Hoa và Thi Quý Linh, vì họ có sự “vô lý” và đanh đá của phụ nữ trung niên, hoàn toàn lấn át khí chất của một cô gái trẻ.

Người phụ nữ kia nói: “Tôi là chủ nhà trên tầng chín, họ Nhâm. Chúng ta là hàng xóm.”

Lâm Kình hiểu ra, đây là con gái mà bà cụ Nhâm thường xuyên nhắc đến, nghe nói là chủ một doanh nghiệp tư nhân, rất quyền thế, nhưng Lâm Kình chưa từng có cơ hội gặp bà ấy.

“Có chuyện gì sao?”

Người phụ nữ kia mỉm cười, bước lên tấm thảm trước cửa, tùy tiện làm khách không mời.

“Thế này, tối hôm qua tôi mới biết chó của mẹ tôi bị chó của một chủ nhà khác trong chung cư cắn chết. Bây giờ bà cụ chỉ nằm trên giường, cả ngày không ăn gì.” Nói xong, bà ấy bóng gió nhìn Lâm Kình, cô gái nhỏ trước mặt vừa xinh đẹp vừa non nớt, có vẻ rất dễ bắt nạt.

Lâm Kình nhìn bà ấy không né tránh: “Bà muốn nói gì với tôi?”

Người phụ nữ kia nhìn vào trong, cười nói: “Cô không mời tôi vào ngồi sao? Đứng đây nói à?”

Bánh Gừng Mùa Đông - Duy TửuTác giả: Duy TửuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm trước khi Tưởng Nhiên về nước, tuyết rơi xuống Tô Châu. Mà nơi đầu tiên tuyết đáp xuống chính là vòng bạn bè của Lâm Kình, mấy hạt muối trắng vừa bay xuống, cô đã thấy bạn bè đăng bảy, tám video ngắn, người phương Nam có một niềm đam mê mãnh liệt với tuyết. Sáng hôm sau, trên đường đi làm, ngang qua Phủ Trung vương, cách lớp kính xe, cô nhìn thấy mấy cành hoa mận chìa ra khỏi bức tường, tuyết trắng đè nặng cành cây, trời đất trống trải và hiu quạnh. Sự rung động chỉ kéo dài nửa tiếng. Cô xuống xe tại ga tàu gần chung cư Khê Bình nhất, cảm nhận được gió lạnh mùa đông thổi qua đỉnh đầu, không khí vừa ẩm vừa lạnh làm cô rùng mình, giày thể thao cũng ướt nhẹp, đầu ngón chân cô tê dại vì lạnh. Tuyết quá phiền phức, thời tiết xấu quấy nhiễu cô, cô quyết định rời khỏi nhóm “Group chat người phương Nam yêu tuyết”. Đến văn phòng, thay sang quần áo làm việc, đến giờ họp buổi sáng. Vì tuyết rơi, công tác bảo trì tạm thời tại chung cư đương nhiên sẽ tăng lên, quản lý giải thích nửa tiếng. Sau… Lâm Kình bị giông bão càn quét, đầu lưỡi bị m*t đến tê dại. Cuối cùng rời đi, cô cảm giác vị ngọt vương vấn trong miệng, giống kẹo bạc hà Wrigley’s, nhưng lại là nước súc miệng của Tưởng Nhiên.Chai nước súc miệng luôn được đặt trên bồn rửa mặt trong phòng tắm của họ, mặc dù Lâm Kình luôn cảm thấy bao bì của nó giống hệt như thuốc trừ sâu.Mùi vị còn sót lại là một thứ làm người ta vô cùng xấu hổ và cực kỳ mập mờ, giống như lúc hai người hôn nhau, môi của Lâm Kình mềm mại, căng mọng, lúc hai đôi môi tách ra, chúng còn hơi dính dính, lưu lại dấu vết mập mờ.Nhưng cũng phải nói kỹ thuật hôn của Tưởng Nhiên vô cùng đẳng cấp, làm cả thể xác và tinh thần của người ta đều thoải mái.Anh nằm đó, lòng bàn tay đỡ đầu cô, xoa tóc cô như v**t v* chó con, đôi mắt đen nhánh nhìn cô chằm chằm một hồi lâu, sau đó anh mới hỏi: “Có muốn thử không?”Lâm Kình hiểu ý anh, là bảo cô chủ động hôn anh, cô lắc đầu.Nhất định là Tưởng Nhiên nghĩ cô xấu hổ, nhưng thật ra không phải, cô và Lộc Uyển háo sắc từ hồi cấp hai, đã quen thuộc với đủ cảnh hôn môi, chỉ là không có cơ hội luyện tập thực tế.Bởi vì cô thích bản thân là bên bị động, anh sẽ không phát hiện ra kỹ năng của cô không tốt, mà cũng đỡ mệt hơn, giống như cô luôn thích nằm dưới như tư thế truyền thống, người ta luôn thích nằm không mà chiến thắng.Lâm Kình ngầng đầu, lại chui vào vòng tay của anh, giống như con gấu nhỏ nghịch ngợm rời khỏi nhà rồi lại trở về hang gấu, ăn mật ong ngọt ngào.Cô nói: “Em buồn ngủ, muốn đi ngủ.”Tưởng Nhiên v**t v* bờ lưng cô: “Vậy còn chuyện anh bảo em kiểm điểm thì sao?”Lâm Kình cảm thấy anh cậy mình nhiều tuổi, còn làm bộ làm tịch, vậy là cô nói: “Em hỏi anh mà anh không nói, EQ của em thấp, không nghĩ ra được.”Tưởng Nhiên xoay người cô lại, nói: “Anh nói ra thì em đừng tức giận.”Lời này vừa phát ra, Lâm Kình đã có dự cảm mình sẽ tức giận.“Anh nói đi, để em xem chuyện này có cần tức giận hay không.”Tưởng Nhiên nghiêm túc nói: “Nhớ lại đi, hôm nay em đã nói “Chuyện của em không liên quan đến anh” mấy lần rồi? Có biết mỗi lần em nói vậy là trái tim anh lại bị dao đâm một nhát không? Mối quan hệ của chúng ta là gì? Sao lại không liên quan đến anh?”Lâm Kình nghĩ thầm, bây giờ anh thích nói gì thì nói, nhưng chuyện lúc đó chính là, cô có gặp bất kỳ vấn đề gì trong công việc cũng sẽ không gọi anh cầu cứu, sau đó kể khổ với anh cũng vô ích, anh có thể lập tức bay về hay sao?Đã không thể thì mình còn nói ra cho đối phương ngột ngạt làm gì.Cô hờ hững trả lời: “Em biết rồi, lần sau sẽ không như vậy nữa.”Tưởng Nhiên nhéo má cô, sau đó buông ra, làm miệng cô phát ra một tiếng “bốc”, nghe rất buồn cười, anh lại nhéo mấy lần nữa: “Nghe giọng điệu của em, hình như em vẫn chưa phục, nhưng lần sau còn dám nữa không?”Lâm Kình bĩu môi: “Anh bớt rõ ràng lại đi.”Tưởng Nhiên ấn ngón trỏ vào miệng cô: “Vấn đề lớn nhất của chúng ta bây giờ chính là xem nhau như người ngoài, cũng giống như vấn đề anh đã nói với em qua điện thoại hôm trước, nếu anh không gọi em, em sẽ không bao giờ chủ động. Đương nhiên vấn đề này không chỉ thuộc về em, mà còn là vấn đề của anh, nhưng vì anh quá bận rộn, không có thời gian.”“Anh giỏi viện cớ quá nhỉ?” Giọng nói của Lâm Kình len lỏi qua kẽ tay anh.Tưởng Nhiên không nể mặt: “Em còn gây sự nữa, vấn đề này rất nghiêm trọng. Trên đường về, thậm chí anh còn nghĩ, nhỡ đâu có một ngày anh lâm chung, bệnh viện bảo em ký giấy xác nhận phẫu thuật, có khi em không ký vì không muốn gánh trách nhiệm.”Lâm Kình mở to hai mắt, bộc lộ hết cảm xúc: “Anh Tưởng, tôi khuyên anh không nên nhìn sâu vào nhân tình thế thái, tự chuốc khổ vào thân.”Tưởng Nhiên lại nói: “Cô Lâm, cô có thể làm tôi vui vẻ một chút không?”“…”Anh cười rất nhẹ, làm người ta nhìn không thấu: “Đừng nói với anh là em nghĩ anh sẽ không để tâm đến chuyện của em đấy nhé.”Lâm Kình bị chọc đúng điểm nhột, ánh mắt của cô bắt đầu né tránh, nhưng cô vẫn bướng bỉnh: “Công việc của anh quan trọng hơn.”Tưởng Nhiên hiểu rõ, lại giải thích: “Nếu như là sinh nhật người lớn thì đúng là không quan trọng bằng công việc, anh sẽ tìm thời gian bù đắp sau, đó là thực tế. Nhưng nếu đó là vấn đề của em thì lại là chuyện khác.”Trái tim của Lâm Kình như bị một chiếc lưới tóm lấy, thỉnh thoảng lại siết chặt, lại giống như bị nhấc lên cao, lắc tới lắc lui giữa khe núi ngập gió, bởi vì cô không rõ mình có nên tin lời của người đàn ông này hay không. Bình thường người ta nói ra lời hứa hẹn rất dễ, nhưng người nghe lại tưởng thật, tin vào lời hứa của một người sẽ dẫn đến kết cục thê thảm.“Em biết rồi. Sau này có chuyện gì thì em sẽ báo trước với anh, để người nhà em không hiểu lầm anh, bởi vì anh đã làm rất tốt.” Cô chỉ có thể giả vờ không hiểu Tưởng Nhiên muốn biểu đạt cái gì.Tưởng Nhiên mỉm cười bất lực, không muốn tranh cãi với cô trước khi đi ngủ, lại hờ hững nói: “Những lời anh nói vào ngày chúng ta kết hôn đều là nghiêm túc, em muốn có cảm giác an toàn và một mái nhà, anh sẽ cho em, nhưng em cũng phải cho anh đầy đủ sự tin tưởng.”Lâm Kình ngoan ngoãn nói: “Em sẽ ghi nhớ, sau này anh ngã bệnh cần phẫu thuật, em nhất định sẽ ký đơn với tư cách là vợ anh, em làm mọi chuyện đều là để ưu tiên cứu mạng anh.”Tưởng Nhiên cười khẽ: “Vậy cảm ơn em. Nhưng vẫn phải phạt em, ngày nào em cũng phải gọi cho anh, phải nhanh chóng bồi dưỡng tình cảm vợ chồng, không thể cứ thế này mãi được.”Lâm Kình ôm eo anh, cười toe toét, sau đó lại nhấc tay lên, làm ký hiệu điện thoại bên tai, học xong lại thực hành ngay: “A lô, là anh Tưởng đúng không?”Tưởng Nhiên: “Hửm?”“Xin chào, em là vợ anh. Không có gì, em gọi điện thoại để thông báo cho anh biết, bây giờ em đi ngủ đây.”“Ồ.”Lâm Kình: “Em phấn khởi báo cho anh biết, em đang ôm một người đàn ông để ngủ cùng, không có cách nào khác, anh ấy quá đẹp trai, mà anh ấy còn ôm em trước, không cưỡng lại được.”Tưởng Nhiên: “Chúc ngủ ngon, anh cũng ngủ đây.”Nói xong, anh đắp chăn cho hai người họ, nhắm mắt lại.*Buổi sáng thức dậy, Lâm Kình phát hiện Thi Quý Linh đã gửi tin nhắn WeChat lúc mười hai giờ đêm.Lẽ ra giờ đó, bà ấy đã phải đi ngủ.Thi Quý Linh: [Kình Kình, mẹ đã suy nghĩ rất nhiều, công việc này làm con không vui, không chỉ khó tiếp nhận về mặt tâm lý mà còn gây ra thương tích về mặt thể xác, nếu con quyết định nghỉ việc, ba mẹ cũng tán thành. Con còn trẻ, thay đổi còn kịp. Nói tóm lại, bất kể có chuyện gì, ba mẹ đều ủng hộ con.]Lâm Kình trả lời Thi Quý Linh, cảm ơn ba mẹ đã thấu hiểu, còn nói mình sẽ nghiêm túc cân nhắc.Thật ra hai ngày qua, mong muốn nghỉ việc lại thỉnh thoảng dâng lên.Nhưng cảm xúc đó rất ý nhị, lý trí đã kìm nén nó lại. Cô chỉ ghét hai vị chủ nhà kia, nhưng lại không cam tâm từ bỏ thành quả của thời gian dài lao động.Tưởng Nhiên nằm trên giường một hồi mới ngồi dậy, nhưng không có ý định ra ngoài, Lâm Kình thắc mắc hỏi anh: “Hôm nay anh không đi làm thật à?”Tưởng Nhiên nhìn cô: “Ánh mắt đó của em là sao? Em nghĩ anh lừa gạt ba mẹ em à?”Lâm Kình không tin lắm, cô cảm thấy như vậy là chuyện bé xé ra to.Tưởng Nhiên mở tủ quần áo, thay sang một bộ quần áo thoải mái mặc ở nhà, là áo thun tay dài và quần thể thao đơn giản, nhưng lên người anh lại trông rất nhẹ nhàng, đẹp mắt, giống hệt như người mẫu nam trên tạp chí gia đình.Anh giải thích: “Không phải anh cố tình, mấy ngày nay anh không có kế hoạch gì. Đúng lúc anh đi xem chuyện của em được giải quyết thế nào rồi.”Lâm Kình nằm trên giường ngơ ngác, lại nhỏ giọng: “Quản lý Chu nói công ty sẽ ra mặt.”Tưởng Nhiên: “Anh biết, vốn dĩ cái này là tai nạn lao động. Nhưng anh cũng muốn nắm bắt rõ ràng, được không? Để em khỏi bị mềm lòng, sau đó lại hối hận.”Lâm Kình lảng sang chuyện khác: “Mềm lòng sao?”Tưởng Nhiên giơ tay nhéo má cô, cười nói: “Có mềm hay không, chẳng lẽ em không biết?”Lâm Kình trùm chăn ngồi bên mép giường, nói: “Nói thật với anh, bây giờ nghĩ lại mà em vẫn oán hận. Là bà cụ Nhâm trên tầng chín đấy, rõ ràng em đã nói bà ấy đừng đến gần con chó đang tức giận, rất nguy hiểm, bà ấy không nghe lời em, gây chuyện xong lại đẩy em ra. Em không quan tâm có phải bà ấy phòng vệ theo bản năng hay không, nhưng thiệt hại của em đâu chỉ là vết thương trên mắt cá. Cho nên lần này, em sẽ không bỏ qua đâu.”Tưởng Nhiên hỏi: “Lúc đó có sợ không?”Lâm Kình dùng hình ảnh ẩn dụ để diễn tả nỗi sợ của mình: “Đêm đó em mơ thấy linh cẩu, khung cảnh máu me như ở thảo nguyên châu Phi vậy.”Tưởng Nhiên: “Cho nên anh sẽ xử lý chuyện này với em.”Cô đi rửa mặt, Tưởng Nhiên rời khỏi phòng ngủ, lúc cô đi ra, bữa sáng đã được bày trên bàn.Lâm Kình ngẩn người, lại ôm cổ anh; “Trời đất ơi, thì ra anh có tay, còn biết nấu ăn nữa.”Tưởng Nhiên nhướng mày: “Làm sandwich khó lắm à?”Tự dưng Lâm Kình nhớ ra chuyện gì đó, cô nói: “Không khó, nhưng chưa từng thấy anh tự làm.”Tưởng Nhiên không cam tâm: “Được rồi, thỉnh thoảng đàn ông cũng muốn lười biếng, dù sao anh cũng không phải trâu bò, anh muốn hưởng thụ những lợi ích mà hôn nhân mang lại.”Lâm Kình hừ một tiếng, ngồi trên ghế cao, nghiêm túc ăn sáng. Tưởng Nhiên ngồi đối diện cô, tay phải cầm điện thoại xem gì đó, anh vừa định nói chuyện với Lâm Kình, chuông cửa lại reo lên.“Mới sáng sớm mà, ai thế?” Lâm Kình hoang mang, lúc có khách ghé qua, bảo vệ cũng sẽ thông báo một tiếng, nhưng cô lại không nghe thấy tiếng thông báo dưới lầu.Tưởng Nhiên nói: “Có khi là đồng nghiệp của em đấy, đi xem đi.”Lâm Kình chạy ra cửa, có một người phụ nữ trung niên tầm bốn mươi, năm mươi tuổi đứng trong hành lang, ăn mặc không quá xinh đẹp, nhưng rất đúng mực.“Xin chào, có phải là cô Lâm không?”Lâm Kình cảnh giác nhìn bà ấy một cái: “Bà là ai?”Cô lại phát hiện người này đang mang một đôi dép lê, lúc này, bà ấy đã khí thế bước vào, giống như đã rất thân thuộc, chuyện này làm Lâm Kình không thoải mái.Cô từng nhìn thấy khí chất này trên người Tưởng Úy Hoa và Thi Quý Linh, vì họ có sự “vô lý” và đanh đá của phụ nữ trung niên, hoàn toàn lấn át khí chất của một cô gái trẻ.Người phụ nữ kia nói: “Tôi là chủ nhà trên tầng chín, họ Nhâm. Chúng ta là hàng xóm.”Lâm Kình hiểu ra, đây là con gái mà bà cụ Nhâm thường xuyên nhắc đến, nghe nói là chủ một doanh nghiệp tư nhân, rất quyền thế, nhưng Lâm Kình chưa từng có cơ hội gặp bà ấy.“Có chuyện gì sao?”Người phụ nữ kia mỉm cười, bước lên tấm thảm trước cửa, tùy tiện làm khách không mời.“Thế này, tối hôm qua tôi mới biết chó của mẹ tôi bị chó của một chủ nhà khác trong chung cư cắn chết. Bây giờ bà cụ chỉ nằm trên giường, cả ngày không ăn gì.” Nói xong, bà ấy bóng gió nhìn Lâm Kình, cô gái nhỏ trước mặt vừa xinh đẹp vừa non nớt, có vẻ rất dễ bắt nạt.Lâm Kình nhìn bà ấy không né tránh: “Bà muốn nói gì với tôi?”Người phụ nữ kia nhìn vào trong, cười nói: “Cô không mời tôi vào ngồi sao? Đứng đây nói à?”

Chương 26