Thành phố A, cuối thu. Trong thính phòng chính của Học viện La Đức, một mùi hương thoang thoảng mơ hồ lẩn quẩn trong không khí. Ôn Duẫn An ngồi ở hàng ghế đầu tiên, ngẩng đầu lên khẽ hít hà, dường như đó là một loại hương hoa nào đó. Động tác này khiến ánh mắt cậu một lần nữa chạm phải đôi mắt màu vàng nhạt của Alpha đang phát biểu trên bục. Nhìn thấy Alpha nhìn sang, Ôn Duẫn An đưa tay vén lại lọn tóc mai đang rủ xuống, cố gắng bày ra một vẻ mặt nghiêm túc. Mùi hương càng lúc càng đậm, cảm giác nóng rực tràn ngập không gian như một cơn sóng đang ập tới phía cậu. Phía sau gáy xuất hiện một cơn đau nhức khó hiểu, đầu óc dần trở nên choáng váng. Cậu cảm thấy hơi khó chịu. Buổi tọa đàm hôm nay, Ôn Duẫn An chỉ đi cùng mấy người bạn thân. Trong nhà cậu có tới ba người anh trai Alpha, nên từ nhỏ đến lớn, dù ở trường hay ở nhà, Ôn Duẫn An luôn được cưng chiều như trăng sao vây quanh. Cậu không phải lo lắng chuyện thừa kế gia sản, từ nhỏ đã quen được chiều chuộng nên cũng chẳng mấy hứng thú…
Tác giả: