Cố Thanh Từ tỉnh lại, đầu óc nặng trĩu, trên mặt ngứa như có ai dùng lông chim khẽ lướt qua. Thân thể nàng như rơi vào một đám mây mềm mại, ấm áp bao trùm khắp người. Đã năm năm sống trong mạt thế, giữa cái lạnh âm 50 độ, nàng đã quá lâu không còn cảm nhận được hơi ấm như thế. Khó khăn lắm mới tìm được căn cứ, vậy mà lại bị tang thi công phá, không còn đường sống. Chẳng lẽ... đây là thế giới sau khi chết sao? Cố Thanh Từ mở mắt, trước mắt là mái tóc đen buông xuống, nửa che nửa lộ làn da trắng mịn như tuyết. Đầu óc nàng khựng lại vài giây, sau đó trợn tròn mắt nhìn khắp xung quanh. Trên chiếc giường bạt bộ cổ kính, có một nữ tử tóc dài đang hơi cúi đầu. Mái tóc đen rủ xuống giường, che khuất dung nhan. Nàng khoác lớp sa mỏng, bên trong là chiếc yếm đỏ thêu uyên ương hí thủy, vòng eo nhỏ nhắn, trên ngực ẩn hiện đường cong mê người, sợi dây lưng mảnh quấn quanh cổ khiến làn da càng trắng như tuyết. Trong đầu Cố Thanh Từ dâng lên một luồng nhiệt huyết. Nàng đã lên thiên đường rồi sao?!…
Tác giả: