Chương 01 Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan Cuối tháng Chín, đảo Trăn đã mưa suốt một tuần liền. Không khí ẩm ướt, chuyển lạnh, mùa hè vội vàng kết thúc không kịp chuẩn bị. Toàn bộ đảo Trăn đều đang giảm nhiệt độ, chỉ có thành phố Hải là luôn duy trì được sự nóng bỏng, náo nhiệt. Hoàng hôn buông xuống, muôn hình vạn trạng biển đèn quán bar lần lượt được bật sáng lên, tiếng nhạc heavy metal làm rung chuyển mái nhà. Quán bar tên là “Midair” nằm ở góc tây nam của thành phố Hải, vị trí kín đáo, cánh cửa đen lại càng kín đáo hơn, đẩy ra mới biết là một không gian khác biệt. Sàn nhảy nhỏ, vách tường xếp gọn gàng các loại chai rượu, ánh đèn neon rực rỡ trên mái vòm lắc lư theo điệu nhạc, và sau khi nhạc kết thúc, từ từ đổ xuống của vai người trước quầy bar. (*Tên quán bar raw là 半空 aka giữa không trung, nên tui để sang tiếng anh cho nó “sịn” nhé.) Ánh mắt của rất người bị thu hút về phía đó. Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, khoảng hơn hai mươi tuổi, dáng người cao ráo,…
Chương 69: Ngoại truyện phúc lợi: Giao thừa (Hoàn toàn văn)
Nói Ra Lời Yêu - Yểu Yểu Nhất NgônTác giả: Yểu Yểu Nhất NgônTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị Chương 01 Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan Cuối tháng Chín, đảo Trăn đã mưa suốt một tuần liền. Không khí ẩm ướt, chuyển lạnh, mùa hè vội vàng kết thúc không kịp chuẩn bị. Toàn bộ đảo Trăn đều đang giảm nhiệt độ, chỉ có thành phố Hải là luôn duy trì được sự nóng bỏng, náo nhiệt. Hoàng hôn buông xuống, muôn hình vạn trạng biển đèn quán bar lần lượt được bật sáng lên, tiếng nhạc heavy metal làm rung chuyển mái nhà. Quán bar tên là “Midair” nằm ở góc tây nam của thành phố Hải, vị trí kín đáo, cánh cửa đen lại càng kín đáo hơn, đẩy ra mới biết là một không gian khác biệt. Sàn nhảy nhỏ, vách tường xếp gọn gàng các loại chai rượu, ánh đèn neon rực rỡ trên mái vòm lắc lư theo điệu nhạc, và sau khi nhạc kết thúc, từ từ đổ xuống của vai người trước quầy bar. (*Tên quán bar raw là 半空 aka giữa không trung, nên tui để sang tiếng anh cho nó “sịn” nhé.) Ánh mắt của rất người bị thu hút về phía đó. Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, khoảng hơn hai mươi tuổi, dáng người cao ráo,… Ngoại truyện: Năm mớiTác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: ChanVào đêm giao thừa, Lương Huấn Nghiêu chuẩn bị một màn trình diễn pháo hoa.Đúng 9 giờ 42 phút tối, màn đêm bị xé toạc bởi chùm pháo hoa màu hồng và xanh đầu tiên, tiếp theo là từng chùm nối đuôi nhau nở rộ trên bầu trời đêm đen kịt, rồi rơi xuống, hòa vào biển cả bao la, kéo dài suốt sáu mươi phút.Khi pháo hoa tàn dần, những chữ cái khổng lồ SN* chậm rãi hiện lên giữa bầu trời đêm, đứng yên trong một thời gian dài, khiến mọi người trên đảo đều suy đoán người hạnh phúc này là ai?(*Pinyin Tụng Niên là Sòng Nián)Lương Tụng Niên nằm trong phòng lộ thiên cảnh biển của khách sạn Đảo Nguyệt Vựng, chiếc giường tròn được phủ đầy hoa hồng.Lương Huấn Nghiêu cầm hai ly rượu vang đỏ đã rót trên tay, chiếc áo choàng tắm rộng thùng thình càng làm nổi bật dáng vẻ lười biếng của anh, chậm rãi bước đến bên giường.Lương Tụng Niên trở mình và gác đầu lên đùi anh.Cậu dùng ngón tay móc móc dây thắt lưng áo choàng tắm của Lương Huấn Nghiêu, cố tình kéo dài câu hỏi với giọng điệu biết tỏng rồi còn cố hỏi: “SN là ai nhề?”Lương Huấn Nghiêu cười khẽ, nhìn xuống người trong vòng tay của mình, nhẹ nhàng chạm vào gò má ửng hồng của cậu bằng ly rượu mát lạnh, giọng nói trầm ấm, “Em nói xem, còn có thể là ai khác chứ?”“Không thể là em đâu nhỉ?”Lương Huấn Nghiêu cười khẽ: “Thích không?”Lương Tụng Niên nhướng mày nhìn anh một cái, chống tay ngồi dậy, thuận thế ngồi hẳn lên đùi anh.“Chúc mừng năm mới, anh trai.”“Niên Niên có điều ước gì cho năm mới không?”Lương Tụng Niên suy nghĩ một chút, “Mỗi năm đều có anh.”“Đó không phải là điều ước năm mới, đó là điều anh nhất định sẽ làm.”“Vậy thì…” Lương Tụng Niên nhìn chùm pháo hoa cuối cùng rơi xuống biển, “Hy vọng năm mới thính giác của anh sẽ tốt hơn và nghe được nhiều âm thanh hơn nữa.”Lương Huấn Nghiêu khựng lại trong giây lát, bờ môi khẽ mấp máy như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng lại thành một nụ hôn nóng bỏng lên trán Lương Tụng Niên.“Anh trai.”Lương Tụng Niên giơ tay nhẹ nhàng lấy ly rượu vang đỏ từ tay Lương Huấn Nghiêu, đưa lên ngang với tầm mắt. Giây tiếp theo, cậu nhẹ nhàng xoay xoay ly, để dòng rượu màu đỏ tía men theo miệng ly chảy xuống, trượt qua xương quai xanh, rơi xuống làn da trắng mịn màng, tạo nên một vệt đỏ ướt át.Cậu ngước mắt lên nhìn Lương Huấn Nghiêu, đuôi mắt khẽ cong cong, mỉm cười đầy quyến rũ và kiêu gợi, “Quà năm mới dành cho anh.”Yết hầu của Lương Huyền Thảo nhấp nhô, anh ngửa đầu ra phía sau, uống cạn chỗ rượu còn lại trong ly, rồi cúi xuống ôm Lương Tụng Niên vào trong lòng.— Hết —
Ngoại truyện: Năm mới
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Vào đêm giao thừa, Lương Huấn Nghiêu chuẩn bị một màn trình diễn pháo hoa.
Đúng 9 giờ 42 phút tối, màn đêm bị xé toạc bởi chùm pháo hoa màu hồng và xanh đầu tiên, tiếp theo là từng chùm nối đuôi nhau nở rộ trên bầu trời đêm đen kịt, rồi rơi xuống, hòa vào biển cả bao la, kéo dài suốt sáu mươi phút.
Khi pháo hoa tàn dần, những chữ cái khổng lồ SN* chậm rãi hiện lên giữa bầu trời đêm, đứng yên trong một thời gian dài, khiến mọi người trên đảo đều suy đoán người hạnh phúc này là ai?
(*Pinyin Tụng Niên là Sòng Nián)
Lương Tụng Niên nằm trong phòng lộ thiên cảnh biển của khách sạn Đảo Nguyệt Vựng, chiếc giường tròn được phủ đầy hoa hồng.
Lương Huấn Nghiêu cầm hai ly rượu vang đỏ đã rót trên tay, chiếc áo choàng tắm rộng thùng thình càng làm nổi bật dáng vẻ lười biếng của anh, chậm rãi bước đến bên giường.
Lương Tụng Niên trở mình và gác đầu lên đùi anh.
Cậu dùng ngón tay móc móc dây thắt lưng áo choàng tắm của Lương Huấn Nghiêu, cố tình kéo dài câu hỏi với giọng điệu biết tỏng rồi còn cố hỏi: “SN là ai nhề?”
Lương Huấn Nghiêu cười khẽ, nhìn xuống người trong vòng tay của mình, nhẹ nhàng chạm vào gò má ửng hồng của cậu bằng ly rượu mát lạnh, giọng nói trầm ấm, “Em nói xem, còn có thể là ai khác chứ?”
“Không thể là em đâu nhỉ?”
Lương Huấn Nghiêu cười khẽ: “Thích không?”
Lương Tụng Niên nhướng mày nhìn anh một cái, chống tay ngồi dậy, thuận thế ngồi hẳn lên đùi anh.
“Chúc mừng năm mới, anh trai.”
“Niên Niên có điều ước gì cho năm mới không?”
Lương Tụng Niên suy nghĩ một chút, “Mỗi năm đều có anh.”
“Đó không phải là điều ước năm mới, đó là điều anh nhất định sẽ làm.”
“Vậy thì…” Lương Tụng Niên nhìn chùm pháo hoa cuối cùng rơi xuống biển, “Hy vọng năm mới thính giác của anh sẽ tốt hơn và nghe được nhiều âm thanh hơn nữa.”
Lương Huấn Nghiêu khựng lại trong giây lát, bờ môi khẽ mấp máy như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng lại thành một nụ hôn nóng bỏng lên trán Lương Tụng Niên.
“Anh trai.”
Lương Tụng Niên giơ tay nhẹ nhàng lấy ly rượu vang đỏ từ tay Lương Huấn Nghiêu, đưa lên ngang với tầm mắt. Giây tiếp theo, cậu nhẹ nhàng xoay xoay ly, để dòng rượu màu đỏ tía men theo miệng ly chảy xuống, trượt qua xương quai xanh, rơi xuống làn da trắng mịn màng, tạo nên một vệt đỏ ướt át.
Cậu ngước mắt lên nhìn Lương Huấn Nghiêu, đuôi mắt khẽ cong cong, mỉm cười đầy quyến rũ và kiêu gợi, “Quà năm mới dành cho anh.”
Yết hầu của Lương Huyền Thảo nhấp nhô, anh ngửa đầu ra phía sau, uống cạn chỗ rượu còn lại trong ly, rồi cúi xuống ôm Lương Tụng Niên vào trong lòng.
— Hết —
Nói Ra Lời Yêu - Yểu Yểu Nhất NgônTác giả: Yểu Yểu Nhất NgônTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị Chương 01 Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan Cuối tháng Chín, đảo Trăn đã mưa suốt một tuần liền. Không khí ẩm ướt, chuyển lạnh, mùa hè vội vàng kết thúc không kịp chuẩn bị. Toàn bộ đảo Trăn đều đang giảm nhiệt độ, chỉ có thành phố Hải là luôn duy trì được sự nóng bỏng, náo nhiệt. Hoàng hôn buông xuống, muôn hình vạn trạng biển đèn quán bar lần lượt được bật sáng lên, tiếng nhạc heavy metal làm rung chuyển mái nhà. Quán bar tên là “Midair” nằm ở góc tây nam của thành phố Hải, vị trí kín đáo, cánh cửa đen lại càng kín đáo hơn, đẩy ra mới biết là một không gian khác biệt. Sàn nhảy nhỏ, vách tường xếp gọn gàng các loại chai rượu, ánh đèn neon rực rỡ trên mái vòm lắc lư theo điệu nhạc, và sau khi nhạc kết thúc, từ từ đổ xuống của vai người trước quầy bar. (*Tên quán bar raw là 半空 aka giữa không trung, nên tui để sang tiếng anh cho nó “sịn” nhé.) Ánh mắt của rất người bị thu hút về phía đó. Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, khoảng hơn hai mươi tuổi, dáng người cao ráo,… Ngoại truyện: Năm mớiTác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: ChanVào đêm giao thừa, Lương Huấn Nghiêu chuẩn bị một màn trình diễn pháo hoa.Đúng 9 giờ 42 phút tối, màn đêm bị xé toạc bởi chùm pháo hoa màu hồng và xanh đầu tiên, tiếp theo là từng chùm nối đuôi nhau nở rộ trên bầu trời đêm đen kịt, rồi rơi xuống, hòa vào biển cả bao la, kéo dài suốt sáu mươi phút.Khi pháo hoa tàn dần, những chữ cái khổng lồ SN* chậm rãi hiện lên giữa bầu trời đêm, đứng yên trong một thời gian dài, khiến mọi người trên đảo đều suy đoán người hạnh phúc này là ai?(*Pinyin Tụng Niên là Sòng Nián)Lương Tụng Niên nằm trong phòng lộ thiên cảnh biển của khách sạn Đảo Nguyệt Vựng, chiếc giường tròn được phủ đầy hoa hồng.Lương Huấn Nghiêu cầm hai ly rượu vang đỏ đã rót trên tay, chiếc áo choàng tắm rộng thùng thình càng làm nổi bật dáng vẻ lười biếng của anh, chậm rãi bước đến bên giường.Lương Tụng Niên trở mình và gác đầu lên đùi anh.Cậu dùng ngón tay móc móc dây thắt lưng áo choàng tắm của Lương Huấn Nghiêu, cố tình kéo dài câu hỏi với giọng điệu biết tỏng rồi còn cố hỏi: “SN là ai nhề?”Lương Huấn Nghiêu cười khẽ, nhìn xuống người trong vòng tay của mình, nhẹ nhàng chạm vào gò má ửng hồng của cậu bằng ly rượu mát lạnh, giọng nói trầm ấm, “Em nói xem, còn có thể là ai khác chứ?”“Không thể là em đâu nhỉ?”Lương Huấn Nghiêu cười khẽ: “Thích không?”Lương Tụng Niên nhướng mày nhìn anh một cái, chống tay ngồi dậy, thuận thế ngồi hẳn lên đùi anh.“Chúc mừng năm mới, anh trai.”“Niên Niên có điều ước gì cho năm mới không?”Lương Tụng Niên suy nghĩ một chút, “Mỗi năm đều có anh.”“Đó không phải là điều ước năm mới, đó là điều anh nhất định sẽ làm.”“Vậy thì…” Lương Tụng Niên nhìn chùm pháo hoa cuối cùng rơi xuống biển, “Hy vọng năm mới thính giác của anh sẽ tốt hơn và nghe được nhiều âm thanh hơn nữa.”Lương Huấn Nghiêu khựng lại trong giây lát, bờ môi khẽ mấp máy như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng lại thành một nụ hôn nóng bỏng lên trán Lương Tụng Niên.“Anh trai.”Lương Tụng Niên giơ tay nhẹ nhàng lấy ly rượu vang đỏ từ tay Lương Huấn Nghiêu, đưa lên ngang với tầm mắt. Giây tiếp theo, cậu nhẹ nhàng xoay xoay ly, để dòng rượu màu đỏ tía men theo miệng ly chảy xuống, trượt qua xương quai xanh, rơi xuống làn da trắng mịn màng, tạo nên một vệt đỏ ướt át.Cậu ngước mắt lên nhìn Lương Huấn Nghiêu, đuôi mắt khẽ cong cong, mỉm cười đầy quyến rũ và kiêu gợi, “Quà năm mới dành cho anh.”Yết hầu của Lương Huyền Thảo nhấp nhô, anh ngửa đầu ra phía sau, uống cạn chỗ rượu còn lại trong ly, rồi cúi xuống ôm Lương Tụng Niên vào trong lòng.— Hết —