Tác giả:

Biện Xá Xuân ngủ thiếp đi vì say sóng và bị đánh thức bởi tiếng đá đập vào cửa kính. Vừa mở mắt, anh đã hắt xì, nhận lại ánh mắt khinh thường của người bạn ngồi kế bên. “Cuối cùng cũng dậy?” Tưởng Diễm Huy đang chỉnh sửa bài đăng, bớt chút thời gian cười nhạo anh, “Mặt trời mọc rồi, nhanh ra ngắm đi, lát nữa nôn tiếp thì cậu không còn sức mà ngắm nữa đâu.” Ở vĩ độ 60 độ Bắc, bình minh mùa đông thường đến muộn, bảy giờ bọn họ đến nhà hàng dùng bữa sáng, không ngờ Biện Xá Xuân vừa mệt vừa say sóng, nôn hết bữa sáng rồi nằm im, dựa vào cửa sổ tàu mê man suốt một tiếng. Nghe Tưởng Diễm Huy nói vậy, Biện Xá Xuân còn chưa tỉnh táo, ngơ ngác hai giây mới phản ứng lại, lắc đầu, kéo theo mái tóc dài đến ngực rối tung theo. Tuần trước anh mới nhuộm màu xanh ngọc, sau đó hứng lên muốn đi du lịch, gió bụi cộng thêm mệt mỏi khiến anh không rảnh để tâm nên tình trạng tóc thảm không nỡ nhìn, bám chặt vào lớp áo nỉ màu trắng trông như mảng rêu trên nền tuyết. Anh nghển cổ nhìn cửa sổ, cả người…

Truyện chữ