Một vết nứt ngang chia đôi phía dưới bức tường của câu lạc bộ, một vệt mỏng và dài như con rết, kéo dài vào tận khe sàn. Tạ Hoài(谢淮) ngồi xổm cạnh tường, hai tay ôm đầu. Chờ mãi tới chán, anh đã đếm được bốn lần mấy vết nứt lởm chởm này rồi.
Khi Hứa Diên tỉnh dậy, đồng hồ báo thức vẫn chưa reo. Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ cũ kỹ rơi xuống mặt chăn. Hoa dại theo bức tường gạch đỏ loang lổ bò lên tận bậu cửa sổ. Trong làn gió xuân khẽ lay động, cô có thể ngửi thấy hương hoa len lỏi theo khe cửa sổ tràn vào.