Đêm thu se lạnh, phủ Quốc cữu đèn đuốc sáng trưng, náo nhiệt phi phàm. Bạch Ngọc An một mình ngồi giữa chốn huyên náo, như thể lạc vào một thế giới khác biệt hoàn toàn với xung quanh.