Lời thơ rằng: Con đường dưới Bắc Mang Sơn xưa nay, hồng trần già cỗi, hết thảy anh hùng. Đời người hận dài như nước chảy về đông. Nỗi lòng u tịch ai cùng sẻ chia, mắt trông xa đưa chim hồng về.