Đó là một buổi chiều khiến người ta gà gật muốn ngủ, ngày trong tuần, tiết trời u ám.
Toàn thành phố vật lộn vài phen ba bận với không khí lạnh lẽo, cuối cùng vẫn thua trận này, như con chó chết chủ dần trượt vào một mùa đông dài dằng dặc. Chó chết chủ
Ngày 16 tháng 11, trời nhiều mây đen.
Trên đảo hoang gần biển đang cử hành một nghi lễ, mỗi năm luôn thu hút quan khách trên toàn thế giới đến để tham quan ngày tế điển Yadorote.
15 tháng 7 âm lịch, trời chưa chuyển sáng.
Cú lớn cú nhỏ đều đã chui vào tổ, cho dù là đường lớn của Long Thành thì lúc này cũng đã bắt đầu trở nên trống trải, chỉ có vài tiếng côn trùng rời rạc rúc lên trong bụi cỏ, khi có khi không, đột ngột thảng hoặc.
Năm ấy trời giáng dị tượng, đại tuyết phong sơn, cả tháng không ngừng.
Cười để mà khóc, làm bạn với chết chóc để mà sống. – Trích từ tác phẩm “Sống” của Dư Hoa.
Gã mơ thấy mình còn rất nhỏ, dáng vẻ tầm năm sáu tuổi, ngồi ở đầu giường, một bên là tấm sưởi(1) nóng hầm hập, một bên dựa vào một người phụ nữ.
Thú Tùng Chi Đao
Tác giả: Priest
Nữ nhân, chỉ có khi bị đe dọa hoặc là thương tổn không trí mạng mới thét lên.
Bởi vì sợ hãi cực độ và tuyệt vọng sẽ khiến người ta mất tiếng.
« Tôi về đây đã lâu rồi
Nằm trong cô tịch, nhớ người phồn hoa. »
"Kẻ nào yêu trước thì thua trước," Tạ Nhất nói, "Tôi sống hai mươi tám năm, cuối cùng cũng hiểu tường tận câu nói này."
Trời đã vào cuối thu, nhiệt độ không khí cứ giảm rồi lại giảm.
Tô Khinh bọc mình trong chiếc áo khoác gió xám đậm, giấu cái cằm nhòn nhọn trong cổ áo dựng cao, bước nhanh qua đường cái.
Nghe nói bên ngoài đại sơn người ta đã dùng nguồn năng lượng mới; nghe nói nhà của một vài người trong thành phố chính là một cái máy tính to, có thể nói chuyện, có thể tán phét, sai làm cái gì là làm cái đó; nghe nói ở cách xa trăm sông ngàn núi, chỉ cần mở máy di động ra một cái thì đối phương