Phu quân ta xuất chinh ba năm, khi trở về bên cạnh mang theo một mỹ nhân thanh khiết. Hắn nói, cô nương này đã cứu mạng mình, hắn muốn đưa nàng ấy vào phủ. Ta phẩy tay lớn: "Không vấn đề gì, thiếp thứ tứ thập tứ, cầm lấy số của ngươi đi." Phu quân ta ngẩn người: "Số 44?"
1. Lúc mở mắt ra, vậy mà tôi lại đang ở trong lớp học. Sao lại thế này? Không phải tôi đã ch.ết rồi sao? Tôi ngơ ngác ngẩng đầu, chỉ thấy trên bảng tin phía sau cửa lớp rõ ràng viết: "Chuẩn bị cho kỳ thi đại học năm 2023, đếm ngược 93 ngày."
Tướng công ta mang về một cô nương còn muốn lấy nàng ta làm thiếp thất. Nghe nói, nàng ta là người xuyên không đến. Tuy ta không hiểu xuyên không là gì nhưng ta vẫn cười mỉm đồng ý.
1 Hôm nay là ngày cưới của tôi và Giang Hạo. Lúc này, tôi đang mặc váy cưới lái xe ô tô đi lang thang không mục đích.
1, Lạc Hành Huyên, bạn cùng bàn của tôi, đang khát nước, đưa cho tôi năm tệ để mua một chai Evian*. (*) nước khoáng thiên nhiên từ dãy núi Apls. Còn tôi là Nhan Trú, một người nghèo, ngay cả mua giấy nháp cũng phải lên Pinxixi.
1. Cái thôn này thật sự rất nghèo. Nghèo đến mức bé gái không xứng được ăn cơm, chỉ có thể gặm mấy quả dại cứng đến rụng răng, cầm bụng bằng nước lã. Em đã loanh quanh ở đây vài ngày.
1 Lúc Cố Bạc Xuyên bất ngờ về nhà, Phương Vân đang khoe với tôi chiếc nhẫn kim cương màu hồng nhạt mà cậu ấy vừa mua. Nhìn thấy chiếc xe Maybach riêng của Cố Bạc Xuyên lái vào sân, Phương Vân vội vàng đẩy tôi: “Cậu trốn nhanh lên.”
Giới thiệu Ta là nha hoàn bồi gả của Tề Ngọc - đích nữ Thái phủ. Sau khi Tề Ngọc xuất giá, vì muốn lấy danh tiếng hiền thục, nàng ta đã tự ý đưa ta thành nha hoàn thông phòng. Nhưng thực chất, lòng dạ nàng ta lại hẹp hòi và rất hay ghen tuông.
Họ đều nói tôi bị bệnh, nhưng tôi thực sự không hiểu, người đó đã dẫm lên chân em gái tôi và chửi bới, tại sao tôi lại không thể ị vào chân ông ta?