Tối chủ nhật.
Thật tuyệt với khi có một ngày đẹp trời đến vậy ngay giữa mùa hè oi bức này!
Trời trong xanh, mây trắng bay, gió hây hẩy. Thật là mát mẻ và dễ chịu.
Ngày đầu tiên đến trường mới, lại gặp hôn trời đẹp như vậy, xem ra mình gặp may đây.
Tuyết bắt đầu rơi từ trước ngày lễ Giáng sinh. Tuyết rơi ngày càng dày. Chiều đó, khi Minh Hiểu Khê cùng Mục Lưu Băng về đến nhà bác Đông, tuyết đã phủ trắng xóa.
“Bịch”, cuốn tập san số mới nhất của Học viện Quang Du bỗng nhiên được ném phịch xuống bàn Minh Hiểu Khê, suýt đè trúng tay Hiểu Khê. Cô đang bận rộn chuẩn bị cho kì thi cuối khóa liền vội ngẩng đầu lên, thấy một nữ sinh bực bội bước qua.
Lạc Dương.
Phẩm Hoa lầu.
Hoa đại nương khẽ nhấc ngón tay ngà ngọc của mình lên, nhón lấy một quả nho trong suốt, điềm tĩnh hướng về năm tiểu nha đầu phía trước hỏi:
-Các ngươi vì sao muốn gia nhập Phẩm Hoa lầu của chúng ta?
Sân trường dày đặc sương mù, đâu đó có tiếng ve kêu nhè nhẹ, chim chóc vỗ cánh bay qua.Trời mưa nhỏ, nhẹ nhàng mềm mại mà trong suốt, không khí tươi mới giống hệt như khung cảnh trong mơ.
Nhưng Tiểu Mễ làm gì có tinh thần để thưởng thức khung cảnh đó.