Tác giả:

Gió thu xào xạc, thành phố Dương Giang đã bắt đầu vào thu. Trên đường người qua lại thưa thớt, đa phần đều vòng tay quấn chặt áo khoác vào người, rụt cổ bước nhanh trên đường. Lúc này, một thanh niên ăn mặc bình thường, chiều cao khoảng một mét tám, trông vẻ ngoài hai mươi tuổi, không nhanh không chậm bước đi trên con đường trải đầy ánh vàng của lá Phong rụng. Anh ấy lúc thì nhíu mày, lúc lại khẽ mỉm cười, lúc lại đứng yên một chỗ, dáng vẻ vô cùng đặc biệt. Người thanh niên rõ ràng là ăn mặc rất bình thường, nhưng trên người anh lại toát ra khí chất khó mà diễn tả được bằng lời, nó mang đến cảm giác thần bí cho người đối diện. Gương mặt với đường nét ngũ quan đoan chính, bên dưới đôi mày kiếm là một đôi mắt sáng long lanh mang theo ba phần sắc bén, đôi đồng tử sâu hun hút như chẳng thể chạm đến đáy. Bước đi một hồi, người thanh niên khẽ lắc đầu, miệng lẩm bẩm nói: “Ba năm rồi, Dương Giang vẫn là Dương Giang đó, mà Tô Minh tôi giờ đã không còn là Tô Minh năm nào!Tôi, đã trở về!Nhà họ…

Chương 166: Không Khí Như Đóng Băng

Đỉnh Cấp Tông SưTác giả: Tô MinhTruyện Converter, Truyện Đô ThịGió thu xào xạc, thành phố Dương Giang đã bắt đầu vào thu. Trên đường người qua lại thưa thớt, đa phần đều vòng tay quấn chặt áo khoác vào người, rụt cổ bước nhanh trên đường. Lúc này, một thanh niên ăn mặc bình thường, chiều cao khoảng một mét tám, trông vẻ ngoài hai mươi tuổi, không nhanh không chậm bước đi trên con đường trải đầy ánh vàng của lá Phong rụng. Anh ấy lúc thì nhíu mày, lúc lại khẽ mỉm cười, lúc lại đứng yên một chỗ, dáng vẻ vô cùng đặc biệt. Người thanh niên rõ ràng là ăn mặc rất bình thường, nhưng trên người anh lại toát ra khí chất khó mà diễn tả được bằng lời, nó mang đến cảm giác thần bí cho người đối diện. Gương mặt với đường nét ngũ quan đoan chính, bên dưới đôi mày kiếm là một đôi mắt sáng long lanh mang theo ba phần sắc bén, đôi đồng tử sâu hun hút như chẳng thể chạm đến đáy. Bước đi một hồi, người thanh niên khẽ lắc đầu, miệng lẩm bẩm nói: “Ba năm rồi, Dương Giang vẫn là Dương Giang đó, mà Tô Minh tôi giờ đã không còn là Tô Minh năm nào!Tôi, đã trở về!Nhà họ… Chấn động đến nỗi mà dường như tất cả mọi người ở đây đều như ngạt thở!Sau đó Tô Minh lặng lẽ nhìn Thấm Tịch, nói: "Anh Thẩm lo xa thì tôi không có ý kiến gì.Nhưng bắt đầu từ lúc này, Lạc Thu Thuỷ chính là người phụ nữ của tôi, chắc anh Thẩm cũng không có ý kiến gì chứ? Anh Thẩm thích lo xa và quản nhiều việc, còn Tô Minh tôi lại yêu thích cái đẹp”.Tô Minh không hề sợ ai uy hiếp.Lúc Tô Minh nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn mà Lạc Thu Thuỷ đờ đẫn cả người.Còn những người trong phòng trà cũng không khá hơn là mấy...Những cậu chủ, cô chủ đến từ các gia tộc đẳng cấp của Đế Thành mà có quen biết Tô Minh thì còn đỡ.Chí ít thì họ cũng biết Tô Minh có chút bản lĩnh.Còn những người đến từ các gia tộc của thành phố khác thì đều đơ người ra.Còn có người dám khiêu khích Thấm Tịch như này sao?Người anh em! Cừ thật đấy!Thậm chí nhà họ Thẩm ởMa Thành còn được coi là gia tộc chiếm nửa Huyền Linh Sơn rồi! Thực lực của nhà họ Thấm có thể ngang hàng với nhà họ Cơ ở Đế Thành.Không vì nguyên nhân gì khác mà chỉ vì chị gái của Thẩm Tịch quá lợi hại!Theo như mọi người thấy thì ít nhất là trong giới thế tục chắc không có ai dám khiêu chiến trực diện với Thẩm Tịch.Kế cả có thì cũng chỉ có Cơ Khâm của nhà họ Cơ được đánh giá ngang với Thẩm Tịch về thực lực, bối cảnh.Nhưng Cơ Khâm tuyệt đối sẽ không làm chuyện bại não như này.Người trẻ tuổi tên là TôMinh mà nhiều người ở đây không quen, anh ta là kẻ ngốc hả? Kẻ ngốc vô tri chăng?"Ha ha...", một lát sau, Thấm Tịch đột nhiên cười lớn, tiếng cười càng lúc càng lớn hơn: "Ha ha ha ha...".Có thể nói là hắn tức quá mà bật cười."Được lắm! Anh Tô khiến tôi có cái nhìn khác rồi đấy!”, sau đó nụ cười của Thẩm Tịch tắt ngấm.Hắn nhìn Tô Minh, đôi mắt biến thành sự tàn nhẫn, hỏi: "Anh Tô có bố mẹ hay người thân không?""Cũng coi là có...", Tô Minh thản nhiên nói và vẫn nở nụ cười.Bố mẹ và người thân ư? Hiện giờ thì chỉ còn lại mỗi cô em gái không có quan hệ huyết thống với anh, cũng không chắc là còn sống hay không, nhưng miễn cưỡng được coi là có."Nếu như có thì tôi muốn nhắc nhở anh Tô một câu.Trước khi buổi đấu giá hôm nay kết thúc thì hãy gọi điện thoại cho người nhà và nói chuyện hẳn hoi với bố mẹ anh.Dù sau thì sau hôm nay anh sẽ phải vĩnh biệt họ rồi", Thấm Tịch nói xong, xoay người đi về phía bàn của mình.Lời nói vừa dứt thì không khí trong phòng như đóng băng.

Đỉnh Cấp Tông SưTác giả: Tô MinhTruyện Converter, Truyện Đô ThịGió thu xào xạc, thành phố Dương Giang đã bắt đầu vào thu. Trên đường người qua lại thưa thớt, đa phần đều vòng tay quấn chặt áo khoác vào người, rụt cổ bước nhanh trên đường. Lúc này, một thanh niên ăn mặc bình thường, chiều cao khoảng một mét tám, trông vẻ ngoài hai mươi tuổi, không nhanh không chậm bước đi trên con đường trải đầy ánh vàng của lá Phong rụng. Anh ấy lúc thì nhíu mày, lúc lại khẽ mỉm cười, lúc lại đứng yên một chỗ, dáng vẻ vô cùng đặc biệt. Người thanh niên rõ ràng là ăn mặc rất bình thường, nhưng trên người anh lại toát ra khí chất khó mà diễn tả được bằng lời, nó mang đến cảm giác thần bí cho người đối diện. Gương mặt với đường nét ngũ quan đoan chính, bên dưới đôi mày kiếm là một đôi mắt sáng long lanh mang theo ba phần sắc bén, đôi đồng tử sâu hun hút như chẳng thể chạm đến đáy. Bước đi một hồi, người thanh niên khẽ lắc đầu, miệng lẩm bẩm nói: “Ba năm rồi, Dương Giang vẫn là Dương Giang đó, mà Tô Minh tôi giờ đã không còn là Tô Minh năm nào!Tôi, đã trở về!Nhà họ… Chấn động đến nỗi mà dường như tất cả mọi người ở đây đều như ngạt thở!Sau đó Tô Minh lặng lẽ nhìn Thấm Tịch, nói: "Anh Thẩm lo xa thì tôi không có ý kiến gì.Nhưng bắt đầu từ lúc này, Lạc Thu Thuỷ chính là người phụ nữ của tôi, chắc anh Thẩm cũng không có ý kiến gì chứ? Anh Thẩm thích lo xa và quản nhiều việc, còn Tô Minh tôi lại yêu thích cái đẹp”.Tô Minh không hề sợ ai uy hiếp.Lúc Tô Minh nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn mà Lạc Thu Thuỷ đờ đẫn cả người.Còn những người trong phòng trà cũng không khá hơn là mấy...Những cậu chủ, cô chủ đến từ các gia tộc đẳng cấp của Đế Thành mà có quen biết Tô Minh thì còn đỡ.Chí ít thì họ cũng biết Tô Minh có chút bản lĩnh.Còn những người đến từ các gia tộc của thành phố khác thì đều đơ người ra.Còn có người dám khiêu khích Thấm Tịch như này sao?Người anh em! Cừ thật đấy!Thậm chí nhà họ Thẩm ởMa Thành còn được coi là gia tộc chiếm nửa Huyền Linh Sơn rồi! Thực lực của nhà họ Thấm có thể ngang hàng với nhà họ Cơ ở Đế Thành.Không vì nguyên nhân gì khác mà chỉ vì chị gái của Thẩm Tịch quá lợi hại!Theo như mọi người thấy thì ít nhất là trong giới thế tục chắc không có ai dám khiêu chiến trực diện với Thẩm Tịch.Kế cả có thì cũng chỉ có Cơ Khâm của nhà họ Cơ được đánh giá ngang với Thẩm Tịch về thực lực, bối cảnh.Nhưng Cơ Khâm tuyệt đối sẽ không làm chuyện bại não như này.Người trẻ tuổi tên là TôMinh mà nhiều người ở đây không quen, anh ta là kẻ ngốc hả? Kẻ ngốc vô tri chăng?"Ha ha...", một lát sau, Thấm Tịch đột nhiên cười lớn, tiếng cười càng lúc càng lớn hơn: "Ha ha ha ha...".Có thể nói là hắn tức quá mà bật cười."Được lắm! Anh Tô khiến tôi có cái nhìn khác rồi đấy!”, sau đó nụ cười của Thẩm Tịch tắt ngấm.Hắn nhìn Tô Minh, đôi mắt biến thành sự tàn nhẫn, hỏi: "Anh Tô có bố mẹ hay người thân không?""Cũng coi là có...", Tô Minh thản nhiên nói và vẫn nở nụ cười.Bố mẹ và người thân ư? Hiện giờ thì chỉ còn lại mỗi cô em gái không có quan hệ huyết thống với anh, cũng không chắc là còn sống hay không, nhưng miễn cưỡng được coi là có."Nếu như có thì tôi muốn nhắc nhở anh Tô một câu.Trước khi buổi đấu giá hôm nay kết thúc thì hãy gọi điện thoại cho người nhà và nói chuyện hẳn hoi với bố mẹ anh.Dù sau thì sau hôm nay anh sẽ phải vĩnh biệt họ rồi", Thấm Tịch nói xong, xoay người đi về phía bàn của mình.Lời nói vừa dứt thì không khí trong phòng như đóng băng.

Đỉnh Cấp Tông SưTác giả: Tô MinhTruyện Converter, Truyện Đô ThịGió thu xào xạc, thành phố Dương Giang đã bắt đầu vào thu. Trên đường người qua lại thưa thớt, đa phần đều vòng tay quấn chặt áo khoác vào người, rụt cổ bước nhanh trên đường. Lúc này, một thanh niên ăn mặc bình thường, chiều cao khoảng một mét tám, trông vẻ ngoài hai mươi tuổi, không nhanh không chậm bước đi trên con đường trải đầy ánh vàng của lá Phong rụng. Anh ấy lúc thì nhíu mày, lúc lại khẽ mỉm cười, lúc lại đứng yên một chỗ, dáng vẻ vô cùng đặc biệt. Người thanh niên rõ ràng là ăn mặc rất bình thường, nhưng trên người anh lại toát ra khí chất khó mà diễn tả được bằng lời, nó mang đến cảm giác thần bí cho người đối diện. Gương mặt với đường nét ngũ quan đoan chính, bên dưới đôi mày kiếm là một đôi mắt sáng long lanh mang theo ba phần sắc bén, đôi đồng tử sâu hun hút như chẳng thể chạm đến đáy. Bước đi một hồi, người thanh niên khẽ lắc đầu, miệng lẩm bẩm nói: “Ba năm rồi, Dương Giang vẫn là Dương Giang đó, mà Tô Minh tôi giờ đã không còn là Tô Minh năm nào!Tôi, đã trở về!Nhà họ… Chấn động đến nỗi mà dường như tất cả mọi người ở đây đều như ngạt thở!Sau đó Tô Minh lặng lẽ nhìn Thấm Tịch, nói: "Anh Thẩm lo xa thì tôi không có ý kiến gì.Nhưng bắt đầu từ lúc này, Lạc Thu Thuỷ chính là người phụ nữ của tôi, chắc anh Thẩm cũng không có ý kiến gì chứ? Anh Thẩm thích lo xa và quản nhiều việc, còn Tô Minh tôi lại yêu thích cái đẹp”.Tô Minh không hề sợ ai uy hiếp.Lúc Tô Minh nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn mà Lạc Thu Thuỷ đờ đẫn cả người.Còn những người trong phòng trà cũng không khá hơn là mấy...Những cậu chủ, cô chủ đến từ các gia tộc đẳng cấp của Đế Thành mà có quen biết Tô Minh thì còn đỡ.Chí ít thì họ cũng biết Tô Minh có chút bản lĩnh.Còn những người đến từ các gia tộc của thành phố khác thì đều đơ người ra.Còn có người dám khiêu khích Thấm Tịch như này sao?Người anh em! Cừ thật đấy!Thậm chí nhà họ Thẩm ởMa Thành còn được coi là gia tộc chiếm nửa Huyền Linh Sơn rồi! Thực lực của nhà họ Thấm có thể ngang hàng với nhà họ Cơ ở Đế Thành.Không vì nguyên nhân gì khác mà chỉ vì chị gái của Thẩm Tịch quá lợi hại!Theo như mọi người thấy thì ít nhất là trong giới thế tục chắc không có ai dám khiêu chiến trực diện với Thẩm Tịch.Kế cả có thì cũng chỉ có Cơ Khâm của nhà họ Cơ được đánh giá ngang với Thẩm Tịch về thực lực, bối cảnh.Nhưng Cơ Khâm tuyệt đối sẽ không làm chuyện bại não như này.Người trẻ tuổi tên là TôMinh mà nhiều người ở đây không quen, anh ta là kẻ ngốc hả? Kẻ ngốc vô tri chăng?"Ha ha...", một lát sau, Thấm Tịch đột nhiên cười lớn, tiếng cười càng lúc càng lớn hơn: "Ha ha ha ha...".Có thể nói là hắn tức quá mà bật cười."Được lắm! Anh Tô khiến tôi có cái nhìn khác rồi đấy!”, sau đó nụ cười của Thẩm Tịch tắt ngấm.Hắn nhìn Tô Minh, đôi mắt biến thành sự tàn nhẫn, hỏi: "Anh Tô có bố mẹ hay người thân không?""Cũng coi là có...", Tô Minh thản nhiên nói và vẫn nở nụ cười.Bố mẹ và người thân ư? Hiện giờ thì chỉ còn lại mỗi cô em gái không có quan hệ huyết thống với anh, cũng không chắc là còn sống hay không, nhưng miễn cưỡng được coi là có."Nếu như có thì tôi muốn nhắc nhở anh Tô một câu.Trước khi buổi đấu giá hôm nay kết thúc thì hãy gọi điện thoại cho người nhà và nói chuyện hẳn hoi với bố mẹ anh.Dù sau thì sau hôm nay anh sẽ phải vĩnh biệt họ rồi", Thấm Tịch nói xong, xoay người đi về phía bàn của mình.Lời nói vừa dứt thì không khí trong phòng như đóng băng.

Chương 166: Không Khí Như Đóng Băng