Tác giả:

Gió thu xào xạc, thành phố Dương Giang đã bắt đầu vào thu. Trên đường người qua lại thưa thớt, đa phần đều vòng tay quấn chặt áo khoác vào người, rụt cổ bước nhanh trên đường. Lúc này, một thanh niên ăn mặc bình thường, chiều cao khoảng một mét tám, trông vẻ ngoài hai mươi tuổi, không nhanh không chậm bước đi trên con đường trải đầy ánh vàng của lá Phong rụng. Anh ấy lúc thì nhíu mày, lúc lại khẽ mỉm cười, lúc lại đứng yên một chỗ, dáng vẻ vô cùng đặc biệt. Người thanh niên rõ ràng là ăn mặc rất bình thường, nhưng trên người anh lại toát ra khí chất khó mà diễn tả được bằng lời, nó mang đến cảm giác thần bí cho người đối diện. Gương mặt với đường nét ngũ quan đoan chính, bên dưới đôi mày kiếm là một đôi mắt sáng long lanh mang theo ba phần sắc bén, đôi đồng tử sâu hun hút như chẳng thể chạm đến đáy. Bước đi một hồi, người thanh niên khẽ lắc đầu, miệng lẩm bẩm nói: “Ba năm rồi, Dương Giang vẫn là Dương Giang đó, mà Tô Minh tôi giờ đã không còn là Tô Minh năm nào!Tôi, đã trở về!Nhà họ…

Chương 407: Không Phải Là Đối Thủ

Đỉnh Cấp Tông SưTác giả: Tô MinhTruyện Converter, Truyện Đô ThịGió thu xào xạc, thành phố Dương Giang đã bắt đầu vào thu. Trên đường người qua lại thưa thớt, đa phần đều vòng tay quấn chặt áo khoác vào người, rụt cổ bước nhanh trên đường. Lúc này, một thanh niên ăn mặc bình thường, chiều cao khoảng một mét tám, trông vẻ ngoài hai mươi tuổi, không nhanh không chậm bước đi trên con đường trải đầy ánh vàng của lá Phong rụng. Anh ấy lúc thì nhíu mày, lúc lại khẽ mỉm cười, lúc lại đứng yên một chỗ, dáng vẻ vô cùng đặc biệt. Người thanh niên rõ ràng là ăn mặc rất bình thường, nhưng trên người anh lại toát ra khí chất khó mà diễn tả được bằng lời, nó mang đến cảm giác thần bí cho người đối diện. Gương mặt với đường nét ngũ quan đoan chính, bên dưới đôi mày kiếm là một đôi mắt sáng long lanh mang theo ba phần sắc bén, đôi đồng tử sâu hun hút như chẳng thể chạm đến đáy. Bước đi một hồi, người thanh niên khẽ lắc đầu, miệng lẩm bẩm nói: “Ba năm rồi, Dương Giang vẫn là Dương Giang đó, mà Tô Minh tôi giờ đã không còn là Tô Minh năm nào!Tôi, đã trở về!Nhà họ… Đừng coi thường lực tấn công bằng hai ngón tay của hắn.Nếu đổi lại là người ở cảnh giới bán bộ đoạt mệnh thì sớm bỏ mạng rồi, thậm chí còn không được chết toàn thây nữa.Vậy mà Tô Minh chỉ bị thương một chút, điều này đúng là nằm ngoài dự đoán của cậu chủ Hạ."Nhất chỉ định Càn Khôn!", sau đó trên người cậu chủ Hạ đột nhiên toát ra khí tức mạnh hơn, dường như đòn tấn công đột ngột như vũ bão.Trong khítức mạnh mẽ đó mang theo sự hủy diệt.Trong lúc khí tức dao động, không gian xung quanh cũng không ngừng run rẩy, có thể vỡ tung bất cứ lúc nào.Hắn giơ tay chỉ về phía Tô Minh.Ngón tay chỉ tưởng chừng đơn giản nhưng trên thực tế lại vô cùng phức tạp.Khi đó sát ý khiến người ta kinh hãi, chỉ ấn mặc dù không lớn nhưng lại vô cùng nhức mắt.Nhức mắt đến nỗi mà các đệ tử và những người ở địa vị cao của Phiêu Diểu Tông khi ở trên núi Phiêu Diểu đều thấynhức mắt như bị lưỡi kiếm sắc nhọn đâm vào mắt làm cho mắt tối sâm lại.Thậm chí chỉ ấn còn có màu tím và màu tím đen, trên chỉ ấn còn có những tia chớp huyền ảo, cuồn cuộn dày đặc khiến người ta thấy ớn lạnh.Chỉ ấn quét về phía Tô Minh rồi như cuốn trôi mọi thứ.Tất cả những chỗ mà nó quét qua, đầu tiên là không gian bị phá tan, sau đó nó càng lúc càng tiến sát Tô Minh, khí tức tụ hợp lại đến cực điểm.Tô Minh trực tiếp triển khaithân pháp và quy luật không gian đế né tránh.Nhưng điều khiến anh kinh ngạc là trong lúc thân người anh xoay chuyển như một bóng ma thì đã bị chỉ ấn đó khóa chặt khiến cho anh không thể nhúc nhích."Tốc độ có nhanh đến cỡ nào thì cậu cũng chỉ ở cảnh giới thiên vị thôi, cảnh giới đoạt mệnh là thứ cậu có thể đấu lại sao?", cậu chủ Hạ cười bỡn cợt, lại là vẻ cao ngạo và cao quý, cộng với vẻ tàn nhẫn khát máu.Lúc mà những tu giả võ đạo ở cánh giới đoạt mệnh ra tay tấncông thì họ luôn khóa chặt khí tức của đối phương chứ không phải thân hình.Trừ khi Tô Minh có thể giấu được triệt để khí tức của mình, nếu không thì anh muốn tránh cũng không được.Tất nhiên, đây cũng là bởi vì cảnh giới của anh chưa đủ.Nếu Tô Minh cũng ở cảnh giới đoạt mệnh như cậu chủ Hạ thì anh cũng dễ dàng điều khiển được khí tức của mình.Lúc đó cộng thêm tốc độ và quy luật không gian của mình thì có thể dễ dàng tránh được tất cả đòn tấn công của cậu chủ Hạ.Tiếc rằng Tô Minh chỉ đang ở cảnh giới thiên vị.Nếu đã không tránh được thì chỉ còn cách đối đầu thôi."Thiên vẫn Kiếm!”Tô Minh vẫn chỉ có thể tung ra đòn tấn công là hơn 350 nghìn kg sức mạnh cộng với 80% kiếm ý nhập vi và cả Thiên vẫn Kiếm nữa.Không còn cách nào khác, anh vẫn còn chiêu thức và cách tấn công khác nhưng đều không mạnh như cái bên trên.Vì vậy, chỉ có thể làm thế thôi...Nếu lần này may mắn sống sót thì Tô Minh quyết định, phải phát triển thêm một chiêu thức tấn công khác.Nếu không thì khi gặp kẻ địch thực lực mạnh vô cùng như cậu chủ Hạ thì chút chiêu thức cũ kia của mình cũng không thế đủ được."Cheng...", kiếm của Tô Minh chém ra, kiếm quang xuất hiện.Nhưng vừa mới chạm vào thì kiếm quang của Tô Minh đã vỡ tan...Không phải là đối thủ.Điều đáng sợ hơn là kể cả kiếm quang của Tô Minh vỡ vụn nhưng chỉ ấn của cậu chủ Hạ vẫn không hề hấn gì, vẫn với sắc màu tím đen không ngừng gào rú, vẫn chói mắt và mang ý vị hủy diệt.

Đỉnh Cấp Tông SưTác giả: Tô MinhTruyện Converter, Truyện Đô ThịGió thu xào xạc, thành phố Dương Giang đã bắt đầu vào thu. Trên đường người qua lại thưa thớt, đa phần đều vòng tay quấn chặt áo khoác vào người, rụt cổ bước nhanh trên đường. Lúc này, một thanh niên ăn mặc bình thường, chiều cao khoảng một mét tám, trông vẻ ngoài hai mươi tuổi, không nhanh không chậm bước đi trên con đường trải đầy ánh vàng của lá Phong rụng. Anh ấy lúc thì nhíu mày, lúc lại khẽ mỉm cười, lúc lại đứng yên một chỗ, dáng vẻ vô cùng đặc biệt. Người thanh niên rõ ràng là ăn mặc rất bình thường, nhưng trên người anh lại toát ra khí chất khó mà diễn tả được bằng lời, nó mang đến cảm giác thần bí cho người đối diện. Gương mặt với đường nét ngũ quan đoan chính, bên dưới đôi mày kiếm là một đôi mắt sáng long lanh mang theo ba phần sắc bén, đôi đồng tử sâu hun hút như chẳng thể chạm đến đáy. Bước đi một hồi, người thanh niên khẽ lắc đầu, miệng lẩm bẩm nói: “Ba năm rồi, Dương Giang vẫn là Dương Giang đó, mà Tô Minh tôi giờ đã không còn là Tô Minh năm nào!Tôi, đã trở về!Nhà họ… Đừng coi thường lực tấn công bằng hai ngón tay của hắn.Nếu đổi lại là người ở cảnh giới bán bộ đoạt mệnh thì sớm bỏ mạng rồi, thậm chí còn không được chết toàn thây nữa.Vậy mà Tô Minh chỉ bị thương một chút, điều này đúng là nằm ngoài dự đoán của cậu chủ Hạ."Nhất chỉ định Càn Khôn!", sau đó trên người cậu chủ Hạ đột nhiên toát ra khí tức mạnh hơn, dường như đòn tấn công đột ngột như vũ bão.Trong khítức mạnh mẽ đó mang theo sự hủy diệt.Trong lúc khí tức dao động, không gian xung quanh cũng không ngừng run rẩy, có thể vỡ tung bất cứ lúc nào.Hắn giơ tay chỉ về phía Tô Minh.Ngón tay chỉ tưởng chừng đơn giản nhưng trên thực tế lại vô cùng phức tạp.Khi đó sát ý khiến người ta kinh hãi, chỉ ấn mặc dù không lớn nhưng lại vô cùng nhức mắt.Nhức mắt đến nỗi mà các đệ tử và những người ở địa vị cao của Phiêu Diểu Tông khi ở trên núi Phiêu Diểu đều thấynhức mắt như bị lưỡi kiếm sắc nhọn đâm vào mắt làm cho mắt tối sâm lại.Thậm chí chỉ ấn còn có màu tím và màu tím đen, trên chỉ ấn còn có những tia chớp huyền ảo, cuồn cuộn dày đặc khiến người ta thấy ớn lạnh.Chỉ ấn quét về phía Tô Minh rồi như cuốn trôi mọi thứ.Tất cả những chỗ mà nó quét qua, đầu tiên là không gian bị phá tan, sau đó nó càng lúc càng tiến sát Tô Minh, khí tức tụ hợp lại đến cực điểm.Tô Minh trực tiếp triển khaithân pháp và quy luật không gian đế né tránh.Nhưng điều khiến anh kinh ngạc là trong lúc thân người anh xoay chuyển như một bóng ma thì đã bị chỉ ấn đó khóa chặt khiến cho anh không thể nhúc nhích."Tốc độ có nhanh đến cỡ nào thì cậu cũng chỉ ở cảnh giới thiên vị thôi, cảnh giới đoạt mệnh là thứ cậu có thể đấu lại sao?", cậu chủ Hạ cười bỡn cợt, lại là vẻ cao ngạo và cao quý, cộng với vẻ tàn nhẫn khát máu.Lúc mà những tu giả võ đạo ở cánh giới đoạt mệnh ra tay tấncông thì họ luôn khóa chặt khí tức của đối phương chứ không phải thân hình.Trừ khi Tô Minh có thể giấu được triệt để khí tức của mình, nếu không thì anh muốn tránh cũng không được.Tất nhiên, đây cũng là bởi vì cảnh giới của anh chưa đủ.Nếu Tô Minh cũng ở cảnh giới đoạt mệnh như cậu chủ Hạ thì anh cũng dễ dàng điều khiển được khí tức của mình.Lúc đó cộng thêm tốc độ và quy luật không gian của mình thì có thể dễ dàng tránh được tất cả đòn tấn công của cậu chủ Hạ.Tiếc rằng Tô Minh chỉ đang ở cảnh giới thiên vị.Nếu đã không tránh được thì chỉ còn cách đối đầu thôi."Thiên vẫn Kiếm!”Tô Minh vẫn chỉ có thể tung ra đòn tấn công là hơn 350 nghìn kg sức mạnh cộng với 80% kiếm ý nhập vi và cả Thiên vẫn Kiếm nữa.Không còn cách nào khác, anh vẫn còn chiêu thức và cách tấn công khác nhưng đều không mạnh như cái bên trên.Vì vậy, chỉ có thể làm thế thôi...Nếu lần này may mắn sống sót thì Tô Minh quyết định, phải phát triển thêm một chiêu thức tấn công khác.Nếu không thì khi gặp kẻ địch thực lực mạnh vô cùng như cậu chủ Hạ thì chút chiêu thức cũ kia của mình cũng không thế đủ được."Cheng...", kiếm của Tô Minh chém ra, kiếm quang xuất hiện.Nhưng vừa mới chạm vào thì kiếm quang của Tô Minh đã vỡ tan...Không phải là đối thủ.Điều đáng sợ hơn là kể cả kiếm quang của Tô Minh vỡ vụn nhưng chỉ ấn của cậu chủ Hạ vẫn không hề hấn gì, vẫn với sắc màu tím đen không ngừng gào rú, vẫn chói mắt và mang ý vị hủy diệt.

Đỉnh Cấp Tông SưTác giả: Tô MinhTruyện Converter, Truyện Đô ThịGió thu xào xạc, thành phố Dương Giang đã bắt đầu vào thu. Trên đường người qua lại thưa thớt, đa phần đều vòng tay quấn chặt áo khoác vào người, rụt cổ bước nhanh trên đường. Lúc này, một thanh niên ăn mặc bình thường, chiều cao khoảng một mét tám, trông vẻ ngoài hai mươi tuổi, không nhanh không chậm bước đi trên con đường trải đầy ánh vàng của lá Phong rụng. Anh ấy lúc thì nhíu mày, lúc lại khẽ mỉm cười, lúc lại đứng yên một chỗ, dáng vẻ vô cùng đặc biệt. Người thanh niên rõ ràng là ăn mặc rất bình thường, nhưng trên người anh lại toát ra khí chất khó mà diễn tả được bằng lời, nó mang đến cảm giác thần bí cho người đối diện. Gương mặt với đường nét ngũ quan đoan chính, bên dưới đôi mày kiếm là một đôi mắt sáng long lanh mang theo ba phần sắc bén, đôi đồng tử sâu hun hút như chẳng thể chạm đến đáy. Bước đi một hồi, người thanh niên khẽ lắc đầu, miệng lẩm bẩm nói: “Ba năm rồi, Dương Giang vẫn là Dương Giang đó, mà Tô Minh tôi giờ đã không còn là Tô Minh năm nào!Tôi, đã trở về!Nhà họ… Đừng coi thường lực tấn công bằng hai ngón tay của hắn.Nếu đổi lại là người ở cảnh giới bán bộ đoạt mệnh thì sớm bỏ mạng rồi, thậm chí còn không được chết toàn thây nữa.Vậy mà Tô Minh chỉ bị thương một chút, điều này đúng là nằm ngoài dự đoán của cậu chủ Hạ."Nhất chỉ định Càn Khôn!", sau đó trên người cậu chủ Hạ đột nhiên toát ra khí tức mạnh hơn, dường như đòn tấn công đột ngột như vũ bão.Trong khítức mạnh mẽ đó mang theo sự hủy diệt.Trong lúc khí tức dao động, không gian xung quanh cũng không ngừng run rẩy, có thể vỡ tung bất cứ lúc nào.Hắn giơ tay chỉ về phía Tô Minh.Ngón tay chỉ tưởng chừng đơn giản nhưng trên thực tế lại vô cùng phức tạp.Khi đó sát ý khiến người ta kinh hãi, chỉ ấn mặc dù không lớn nhưng lại vô cùng nhức mắt.Nhức mắt đến nỗi mà các đệ tử và những người ở địa vị cao của Phiêu Diểu Tông khi ở trên núi Phiêu Diểu đều thấynhức mắt như bị lưỡi kiếm sắc nhọn đâm vào mắt làm cho mắt tối sâm lại.Thậm chí chỉ ấn còn có màu tím và màu tím đen, trên chỉ ấn còn có những tia chớp huyền ảo, cuồn cuộn dày đặc khiến người ta thấy ớn lạnh.Chỉ ấn quét về phía Tô Minh rồi như cuốn trôi mọi thứ.Tất cả những chỗ mà nó quét qua, đầu tiên là không gian bị phá tan, sau đó nó càng lúc càng tiến sát Tô Minh, khí tức tụ hợp lại đến cực điểm.Tô Minh trực tiếp triển khaithân pháp và quy luật không gian đế né tránh.Nhưng điều khiến anh kinh ngạc là trong lúc thân người anh xoay chuyển như một bóng ma thì đã bị chỉ ấn đó khóa chặt khiến cho anh không thể nhúc nhích."Tốc độ có nhanh đến cỡ nào thì cậu cũng chỉ ở cảnh giới thiên vị thôi, cảnh giới đoạt mệnh là thứ cậu có thể đấu lại sao?", cậu chủ Hạ cười bỡn cợt, lại là vẻ cao ngạo và cao quý, cộng với vẻ tàn nhẫn khát máu.Lúc mà những tu giả võ đạo ở cánh giới đoạt mệnh ra tay tấncông thì họ luôn khóa chặt khí tức của đối phương chứ không phải thân hình.Trừ khi Tô Minh có thể giấu được triệt để khí tức của mình, nếu không thì anh muốn tránh cũng không được.Tất nhiên, đây cũng là bởi vì cảnh giới của anh chưa đủ.Nếu Tô Minh cũng ở cảnh giới đoạt mệnh như cậu chủ Hạ thì anh cũng dễ dàng điều khiển được khí tức của mình.Lúc đó cộng thêm tốc độ và quy luật không gian của mình thì có thể dễ dàng tránh được tất cả đòn tấn công của cậu chủ Hạ.Tiếc rằng Tô Minh chỉ đang ở cảnh giới thiên vị.Nếu đã không tránh được thì chỉ còn cách đối đầu thôi."Thiên vẫn Kiếm!”Tô Minh vẫn chỉ có thể tung ra đòn tấn công là hơn 350 nghìn kg sức mạnh cộng với 80% kiếm ý nhập vi và cả Thiên vẫn Kiếm nữa.Không còn cách nào khác, anh vẫn còn chiêu thức và cách tấn công khác nhưng đều không mạnh như cái bên trên.Vì vậy, chỉ có thể làm thế thôi...Nếu lần này may mắn sống sót thì Tô Minh quyết định, phải phát triển thêm một chiêu thức tấn công khác.Nếu không thì khi gặp kẻ địch thực lực mạnh vô cùng như cậu chủ Hạ thì chút chiêu thức cũ kia của mình cũng không thế đủ được."Cheng...", kiếm của Tô Minh chém ra, kiếm quang xuất hiện.Nhưng vừa mới chạm vào thì kiếm quang của Tô Minh đã vỡ tan...Không phải là đối thủ.Điều đáng sợ hơn là kể cả kiếm quang của Tô Minh vỡ vụn nhưng chỉ ấn của cậu chủ Hạ vẫn không hề hấn gì, vẫn với sắc màu tím đen không ngừng gào rú, vẫn chói mắt và mang ý vị hủy diệt.

Chương 407: Không Phải Là Đối Thủ