Gió thu xào xạc, thành phố Dương Giang đã bắt đầu vào thu. Trên đường người qua lại thưa thớt, đa phần đều vòng tay quấn chặt áo khoác vào người, rụt cổ bước nhanh trên đường. Lúc này, một thanh niên ăn mặc bình thường, chiều cao khoảng một mét tám, trông vẻ ngoài hai mươi tuổi, không nhanh không chậm bước đi trên con đường trải đầy ánh vàng của lá Phong rụng. Anh ấy lúc thì nhíu mày, lúc lại khẽ mỉm cười, lúc lại đứng yên một chỗ, dáng vẻ vô cùng đặc biệt. Người thanh niên rõ ràng là ăn mặc rất bình thường, nhưng trên người anh lại toát ra khí chất khó mà diễn tả được bằng lời, nó mang đến cảm giác thần bí cho người đối diện. Gương mặt với đường nét ngũ quan đoan chính, bên dưới đôi mày kiếm là một đôi mắt sáng long lanh mang theo ba phần sắc bén, đôi đồng tử sâu hun hút như chẳng thể chạm đến đáy. Bước đi một hồi, người thanh niên khẽ lắc đầu, miệng lẩm bẩm nói: “Ba năm rồi, Dương Giang vẫn là Dương Giang đó, mà Tô Minh tôi giờ đã không còn là Tô Minh năm nào!Tôi, đã trở về!Nhà họ…
Chương 571: Thật Sự Muốn Đấu Với Lão Già Này Một Trận Nữa
Đỉnh Cấp Tông SưTác giả: Tô MinhTruyện Converter, Truyện Đô ThịGió thu xào xạc, thành phố Dương Giang đã bắt đầu vào thu. Trên đường người qua lại thưa thớt, đa phần đều vòng tay quấn chặt áo khoác vào người, rụt cổ bước nhanh trên đường. Lúc này, một thanh niên ăn mặc bình thường, chiều cao khoảng một mét tám, trông vẻ ngoài hai mươi tuổi, không nhanh không chậm bước đi trên con đường trải đầy ánh vàng của lá Phong rụng. Anh ấy lúc thì nhíu mày, lúc lại khẽ mỉm cười, lúc lại đứng yên một chỗ, dáng vẻ vô cùng đặc biệt. Người thanh niên rõ ràng là ăn mặc rất bình thường, nhưng trên người anh lại toát ra khí chất khó mà diễn tả được bằng lời, nó mang đến cảm giác thần bí cho người đối diện. Gương mặt với đường nét ngũ quan đoan chính, bên dưới đôi mày kiếm là một đôi mắt sáng long lanh mang theo ba phần sắc bén, đôi đồng tử sâu hun hút như chẳng thể chạm đến đáy. Bước đi một hồi, người thanh niên khẽ lắc đầu, miệng lẩm bẩm nói: “Ba năm rồi, Dương Giang vẫn là Dương Giang đó, mà Tô Minh tôi giờ đã không còn là Tô Minh năm nào!Tôi, đã trở về!Nhà họ… Hiện giờ…“Trong chớp mắt đã thi triển được 99 đường kiếm quang chồng chéo của Thiên Vẫn Kiếm, mình có thể làm được rồi chăng?”, Tô Minh nghĩ thầm, càng nghĩ càng phấn khích.Hơn nữa còn có tiến bộ về không gian.Hiện giờ Tô Minh vừa mới thêm quy luật không gian vào cánh tay để nâng cao tốc độ nhưng vẫn chưa thành thục lắm.Một khi thành thục rồi thì có thể ra tay nhanh hơn.Ngoài ra, đợi đến khi nắm bắt được nhiều quy luật không gian hơn thì tốc độ ra tay còn nhanh hơn gấp bội, tiềm lực cũng là vô tận.Tô Minh luyện về tốc độ ra tay rất thành công.Ninh Triều Thiên nhìn thấy vậy, mặc dù không nói mấy lời cổ vũ và khen ngợi nhưng từ tận đáy lòng ông ta thấy vô cùng kinh ngạc và tự hào.Dường như thiên phú võ đạo của Tô Minh khủng khiếp hơn rồi, vừa nói đã hiểu luôn.Nếu như nói Ninh Triều Thiên là kinh ngạc thì Thẩm Mộc là kinh hãi.Lúc ở trên võ trường của Huyền Thanh Tông, Tô Minh ra tay với tốc độ bình thường, ông ta tùy ý nói một câu, vậy mà giờ đây…Mới qua bao lâu? Vậy mà Tô Minh đã cường hóa được tốc độ ra tay? Cường hóa với mức độ lớn đến thế.Đây… Đây có còn là người không?Thẩm Mộc có chút mơ màng!Lẽ nào thế gian này thật sự có một thiên tài khiến người khác thấy tự ti và tuyệt vọng như này sao?“Chàng trai! Có lẽ cậu vì lòng tham nhất thời nên muốn hủy diệt cả nhà họ Thẩm chăng?”, Thẩm Mộc thấy bi thương, lẩm bẩm.“Thật sự muốn đấu với lão già này một trận nữa”, Tô Minh quét nhìn Thẩm Mộc, tận sâu ánh mắt là nỗi khát khao và ý muốn chiến đấu.Trực giác mách bảo anh, sức chiến đấu thực tế hiện giờ của anh không kém gì Thẩm Mộc.Nếu như liều mạng thì khéo còn giết được Thẩm Mộc ý chứ.Tại nhà họ Thẩm ở Thủ Hộ Sơn...Xung quanh nhf họ Thẩm đều bao phủ nhiều tầng ánh sáng màu xanh lamQuầng sáng xanh có hình bán cầu bao vây toàn bộ nhà họ Thẩm.Nếu nhìn kỹ quầng sáng xanh này giống như hình cái lưới, hơn nữa ở bên trên dường như có những bóng dáng của yêu thú cỡ lớn đang bay lượn.Và quầng sáng xanh này tất nhiên là trận pháp bảo hộ nhà họ Thẩm rồi.Khi nhà họ Thẩm triển khai trận pháp này thì tất cả các thế lực ở Thủ Hộ Sơn đều vô cùng chấn động.Đã gần ngàn năm nay, hơn chục thế lực ở Thủ Hộ Sơn đều không dùng đến trận pháp bảo hộ.Bởi vì, một khi dùng đến nó, có nghĩa là thế lực đó đang gặp nguy hiểm, thậm chí là bị diệt tộc.Gia tộc hộ thần được coi là gia tộc có vị trí cao trong thượng giới, thuộc tầng lớp thống lĩnh chứ đâu có nguy cơ bị diệt.
Đỉnh Cấp Tông SưTác giả: Tô MinhTruyện Converter, Truyện Đô ThịGió thu xào xạc, thành phố Dương Giang đã bắt đầu vào thu. Trên đường người qua lại thưa thớt, đa phần đều vòng tay quấn chặt áo khoác vào người, rụt cổ bước nhanh trên đường. Lúc này, một thanh niên ăn mặc bình thường, chiều cao khoảng một mét tám, trông vẻ ngoài hai mươi tuổi, không nhanh không chậm bước đi trên con đường trải đầy ánh vàng của lá Phong rụng. Anh ấy lúc thì nhíu mày, lúc lại khẽ mỉm cười, lúc lại đứng yên một chỗ, dáng vẻ vô cùng đặc biệt. Người thanh niên rõ ràng là ăn mặc rất bình thường, nhưng trên người anh lại toát ra khí chất khó mà diễn tả được bằng lời, nó mang đến cảm giác thần bí cho người đối diện. Gương mặt với đường nét ngũ quan đoan chính, bên dưới đôi mày kiếm là một đôi mắt sáng long lanh mang theo ba phần sắc bén, đôi đồng tử sâu hun hút như chẳng thể chạm đến đáy. Bước đi một hồi, người thanh niên khẽ lắc đầu, miệng lẩm bẩm nói: “Ba năm rồi, Dương Giang vẫn là Dương Giang đó, mà Tô Minh tôi giờ đã không còn là Tô Minh năm nào!Tôi, đã trở về!Nhà họ… Hiện giờ…“Trong chớp mắt đã thi triển được 99 đường kiếm quang chồng chéo của Thiên Vẫn Kiếm, mình có thể làm được rồi chăng?”, Tô Minh nghĩ thầm, càng nghĩ càng phấn khích.Hơn nữa còn có tiến bộ về không gian.Hiện giờ Tô Minh vừa mới thêm quy luật không gian vào cánh tay để nâng cao tốc độ nhưng vẫn chưa thành thục lắm.Một khi thành thục rồi thì có thể ra tay nhanh hơn.Ngoài ra, đợi đến khi nắm bắt được nhiều quy luật không gian hơn thì tốc độ ra tay còn nhanh hơn gấp bội, tiềm lực cũng là vô tận.Tô Minh luyện về tốc độ ra tay rất thành công.Ninh Triều Thiên nhìn thấy vậy, mặc dù không nói mấy lời cổ vũ và khen ngợi nhưng từ tận đáy lòng ông ta thấy vô cùng kinh ngạc và tự hào.Dường như thiên phú võ đạo của Tô Minh khủng khiếp hơn rồi, vừa nói đã hiểu luôn.Nếu như nói Ninh Triều Thiên là kinh ngạc thì Thẩm Mộc là kinh hãi.Lúc ở trên võ trường của Huyền Thanh Tông, Tô Minh ra tay với tốc độ bình thường, ông ta tùy ý nói một câu, vậy mà giờ đây…Mới qua bao lâu? Vậy mà Tô Minh đã cường hóa được tốc độ ra tay? Cường hóa với mức độ lớn đến thế.Đây… Đây có còn là người không?Thẩm Mộc có chút mơ màng!Lẽ nào thế gian này thật sự có một thiên tài khiến người khác thấy tự ti và tuyệt vọng như này sao?“Chàng trai! Có lẽ cậu vì lòng tham nhất thời nên muốn hủy diệt cả nhà họ Thẩm chăng?”, Thẩm Mộc thấy bi thương, lẩm bẩm.“Thật sự muốn đấu với lão già này một trận nữa”, Tô Minh quét nhìn Thẩm Mộc, tận sâu ánh mắt là nỗi khát khao và ý muốn chiến đấu.Trực giác mách bảo anh, sức chiến đấu thực tế hiện giờ của anh không kém gì Thẩm Mộc.Nếu như liều mạng thì khéo còn giết được Thẩm Mộc ý chứ.Tại nhà họ Thẩm ở Thủ Hộ Sơn...Xung quanh nhf họ Thẩm đều bao phủ nhiều tầng ánh sáng màu xanh lamQuầng sáng xanh có hình bán cầu bao vây toàn bộ nhà họ Thẩm.Nếu nhìn kỹ quầng sáng xanh này giống như hình cái lưới, hơn nữa ở bên trên dường như có những bóng dáng của yêu thú cỡ lớn đang bay lượn.Và quầng sáng xanh này tất nhiên là trận pháp bảo hộ nhà họ Thẩm rồi.Khi nhà họ Thẩm triển khai trận pháp này thì tất cả các thế lực ở Thủ Hộ Sơn đều vô cùng chấn động.Đã gần ngàn năm nay, hơn chục thế lực ở Thủ Hộ Sơn đều không dùng đến trận pháp bảo hộ.Bởi vì, một khi dùng đến nó, có nghĩa là thế lực đó đang gặp nguy hiểm, thậm chí là bị diệt tộc.Gia tộc hộ thần được coi là gia tộc có vị trí cao trong thượng giới, thuộc tầng lớp thống lĩnh chứ đâu có nguy cơ bị diệt.
Đỉnh Cấp Tông SưTác giả: Tô MinhTruyện Converter, Truyện Đô ThịGió thu xào xạc, thành phố Dương Giang đã bắt đầu vào thu. Trên đường người qua lại thưa thớt, đa phần đều vòng tay quấn chặt áo khoác vào người, rụt cổ bước nhanh trên đường. Lúc này, một thanh niên ăn mặc bình thường, chiều cao khoảng một mét tám, trông vẻ ngoài hai mươi tuổi, không nhanh không chậm bước đi trên con đường trải đầy ánh vàng của lá Phong rụng. Anh ấy lúc thì nhíu mày, lúc lại khẽ mỉm cười, lúc lại đứng yên một chỗ, dáng vẻ vô cùng đặc biệt. Người thanh niên rõ ràng là ăn mặc rất bình thường, nhưng trên người anh lại toát ra khí chất khó mà diễn tả được bằng lời, nó mang đến cảm giác thần bí cho người đối diện. Gương mặt với đường nét ngũ quan đoan chính, bên dưới đôi mày kiếm là một đôi mắt sáng long lanh mang theo ba phần sắc bén, đôi đồng tử sâu hun hút như chẳng thể chạm đến đáy. Bước đi một hồi, người thanh niên khẽ lắc đầu, miệng lẩm bẩm nói: “Ba năm rồi, Dương Giang vẫn là Dương Giang đó, mà Tô Minh tôi giờ đã không còn là Tô Minh năm nào!Tôi, đã trở về!Nhà họ… Hiện giờ…“Trong chớp mắt đã thi triển được 99 đường kiếm quang chồng chéo của Thiên Vẫn Kiếm, mình có thể làm được rồi chăng?”, Tô Minh nghĩ thầm, càng nghĩ càng phấn khích.Hơn nữa còn có tiến bộ về không gian.Hiện giờ Tô Minh vừa mới thêm quy luật không gian vào cánh tay để nâng cao tốc độ nhưng vẫn chưa thành thục lắm.Một khi thành thục rồi thì có thể ra tay nhanh hơn.Ngoài ra, đợi đến khi nắm bắt được nhiều quy luật không gian hơn thì tốc độ ra tay còn nhanh hơn gấp bội, tiềm lực cũng là vô tận.Tô Minh luyện về tốc độ ra tay rất thành công.Ninh Triều Thiên nhìn thấy vậy, mặc dù không nói mấy lời cổ vũ và khen ngợi nhưng từ tận đáy lòng ông ta thấy vô cùng kinh ngạc và tự hào.Dường như thiên phú võ đạo của Tô Minh khủng khiếp hơn rồi, vừa nói đã hiểu luôn.Nếu như nói Ninh Triều Thiên là kinh ngạc thì Thẩm Mộc là kinh hãi.Lúc ở trên võ trường của Huyền Thanh Tông, Tô Minh ra tay với tốc độ bình thường, ông ta tùy ý nói một câu, vậy mà giờ đây…Mới qua bao lâu? Vậy mà Tô Minh đã cường hóa được tốc độ ra tay? Cường hóa với mức độ lớn đến thế.Đây… Đây có còn là người không?Thẩm Mộc có chút mơ màng!Lẽ nào thế gian này thật sự có một thiên tài khiến người khác thấy tự ti và tuyệt vọng như này sao?“Chàng trai! Có lẽ cậu vì lòng tham nhất thời nên muốn hủy diệt cả nhà họ Thẩm chăng?”, Thẩm Mộc thấy bi thương, lẩm bẩm.“Thật sự muốn đấu với lão già này một trận nữa”, Tô Minh quét nhìn Thẩm Mộc, tận sâu ánh mắt là nỗi khát khao và ý muốn chiến đấu.Trực giác mách bảo anh, sức chiến đấu thực tế hiện giờ của anh không kém gì Thẩm Mộc.Nếu như liều mạng thì khéo còn giết được Thẩm Mộc ý chứ.Tại nhà họ Thẩm ở Thủ Hộ Sơn...Xung quanh nhf họ Thẩm đều bao phủ nhiều tầng ánh sáng màu xanh lamQuầng sáng xanh có hình bán cầu bao vây toàn bộ nhà họ Thẩm.Nếu nhìn kỹ quầng sáng xanh này giống như hình cái lưới, hơn nữa ở bên trên dường như có những bóng dáng của yêu thú cỡ lớn đang bay lượn.Và quầng sáng xanh này tất nhiên là trận pháp bảo hộ nhà họ Thẩm rồi.Khi nhà họ Thẩm triển khai trận pháp này thì tất cả các thế lực ở Thủ Hộ Sơn đều vô cùng chấn động.Đã gần ngàn năm nay, hơn chục thế lực ở Thủ Hộ Sơn đều không dùng đến trận pháp bảo hộ.Bởi vì, một khi dùng đến nó, có nghĩa là thế lực đó đang gặp nguy hiểm, thậm chí là bị diệt tộc.Gia tộc hộ thần được coi là gia tộc có vị trí cao trong thượng giới, thuộc tầng lớp thống lĩnh chứ đâu có nguy cơ bị diệt.