Gió thu xào xạc, thành phố Dương Giang đã bắt đầu vào thu. Trên đường người qua lại thưa thớt, đa phần đều vòng tay quấn chặt áo khoác vào người, rụt cổ bước nhanh trên đường. Lúc này, một thanh niên ăn mặc bình thường, chiều cao khoảng một mét tám, trông vẻ ngoài hai mươi tuổi, không nhanh không chậm bước đi trên con đường trải đầy ánh vàng của lá Phong rụng. Anh ấy lúc thì nhíu mày, lúc lại khẽ mỉm cười, lúc lại đứng yên một chỗ, dáng vẻ vô cùng đặc biệt. Người thanh niên rõ ràng là ăn mặc rất bình thường, nhưng trên người anh lại toát ra khí chất khó mà diễn tả được bằng lời, nó mang đến cảm giác thần bí cho người đối diện. Gương mặt với đường nét ngũ quan đoan chính, bên dưới đôi mày kiếm là một đôi mắt sáng long lanh mang theo ba phần sắc bén, đôi đồng tử sâu hun hút như chẳng thể chạm đến đáy. Bước đi một hồi, người thanh niên khẽ lắc đầu, miệng lẩm bẩm nói: “Ba năm rồi, Dương Giang vẫn là Dương Giang đó, mà Tô Minh tôi giờ đã không còn là Tô Minh năm nào!Tôi, đã trở về!Nhà họ…
Chương 971: 971: Bà Quản Nhiều Chuyện Quá Rồi Đó
Đỉnh Cấp Tông SưTác giả: Tô MinhTruyện Converter, Truyện Đô ThịGió thu xào xạc, thành phố Dương Giang đã bắt đầu vào thu. Trên đường người qua lại thưa thớt, đa phần đều vòng tay quấn chặt áo khoác vào người, rụt cổ bước nhanh trên đường. Lúc này, một thanh niên ăn mặc bình thường, chiều cao khoảng một mét tám, trông vẻ ngoài hai mươi tuổi, không nhanh không chậm bước đi trên con đường trải đầy ánh vàng của lá Phong rụng. Anh ấy lúc thì nhíu mày, lúc lại khẽ mỉm cười, lúc lại đứng yên một chỗ, dáng vẻ vô cùng đặc biệt. Người thanh niên rõ ràng là ăn mặc rất bình thường, nhưng trên người anh lại toát ra khí chất khó mà diễn tả được bằng lời, nó mang đến cảm giác thần bí cho người đối diện. Gương mặt với đường nét ngũ quan đoan chính, bên dưới đôi mày kiếm là một đôi mắt sáng long lanh mang theo ba phần sắc bén, đôi đồng tử sâu hun hút như chẳng thể chạm đến đáy. Bước đi một hồi, người thanh niên khẽ lắc đầu, miệng lẩm bẩm nói: “Ba năm rồi, Dương Giang vẫn là Dương Giang đó, mà Tô Minh tôi giờ đã không còn là Tô Minh năm nào!Tôi, đã trở về!Nhà họ… “Chàng trai! Tên của Chỉ Tình không phải là cậu có thể tùy tiện gọi đâu.Đó là con gái của bổn cung.Là con gái của chủ văn minh của nền văn minh Hằng.Hiện giờ cậu rất khó tưởng tượng ra cậu và con gái của bổn cung cách biệt lớn thế nào? Cách biệt đó cậu có nỗ lực ba đời năm thế thì cũng khó đuổi kịp”, giọng nói của người phụ nữ trung niên lớn hơn: “Quên Chỉ Tinh đi, đó là chuyệt tốt với cậu đấy”.“Chỉ Tinh có thái độ như thế nào?”, Tô Minh đột nhiên cười, nói với vẻ hiếu kỳ.người phụ nữ trung niênkhông lên tiếng, nhưng trong ánh mắt đều là sát ý.“Vì vậy bà làm mẹ mà ép đưa con gái mình đi, sau đó còn tự cho mình là đúng chia rẽ chúng tôi?”, nụ cười Tô Minh càng chua chát hơn.“Cậu đang tự tìm cái chết đấy”, giọng nói người phụ nữ trung niên trở nên ngưng trọng.Kế cả bà ta là bóng dáng của bùa ngọc, kể cả chỉ có 1/ 1 tỷ thực lực tự thân nhưng theo bà ta thấy, nếu muốn thì bà ta vẫn có thể dễ dàng di chết cậu nhóc không biết sống chết này.Nhưng bà ta không thể làm vậy.Bởi vì nếu làm thế, ngộ nhỡ sau này có một ngày con gái biết được thì bà ta không dám chắc con gái sẽ làm ra những chuyện như nào.Hon nữa, lúc đó khi ép đưa Trần Chỉ Tình đi, bà ta cũng đã đồng ý với Trần Chỉ Tinh là tuyệt đối không làm hại đến một sợi tóc của Tô Minh.“Được! Tạm thời không nhắc đến chuyện của Trần Chỉ Tình nữa.Vậy đám Lam Tuyết đâu rồi? Họ cũng không thể là con gái của bà chứ?”, Tò Minh hítmột hơi thật sâu hỏi.“Họ ư? Bổn cung đưa họ đến văn minh ‘Hằng’ rồi”, người phụ nữ trung niên tùy ý nói một câu: “Mặc dù họ không quá ưu tú nhưng dù sao cũng là bạn của Chỉ Tình, bổn cung làm sao có thể trơ mắt nhìn họ vì chung tình với cậu mà làm hại chính mình? Họ đi theo con kiến nhỏ như cậu để cậu được hưởng phúc phận lớn thế sao? Ha ha… Chàng trai, cậu có xứng không?”“Bà quản nhiều chuyện quá rồi đó?”, Tô Minh nhìn người phụ nữ trung niên đó, nói từng câu từng chữ.“Bổn cung có thực lực đó, vì vậy muốn quản gì là quản đó, cậu làm được gì? Nếu không phải đám Trần Chỉ Tình cầu xin thì bổn cung đã giết cậu từ lâu rồi, còn tặng cậu ‘kinh Tinh Hằng’ nữa không?”Tò Minh trầm ngâm không nói gì.Lần đầu tiên anh có khao khát được giết người đến vậy.“Nền văn minh Hằng? Tôi nhớ kỹ rồi”, Tô Minh hít một hơi thật sâu, ngưng giọng nói: “Đợi sau này có một ngày tòi đến nền văn minh đó, tòi sẽ bắt bà quỳ xuống trước mặt tôi hối lỗi.Tôithề”.“Ha ha! Ha ha…”, người phụ nữ trung niên ngây người ra, sau đó lại cười nói: “Kiến dù sao vẫn là kiến, ếch ngồi đáy giếng mà thòi.Bốn cung đợi cậu một kỷ nguyên khéo cậu còn không ra nổi cái nền văn minh Xương bé tí của mình thì nói gì đến việc xuất hiện ở trước mặt bổn cung? Ai cho cậu cái dũng khí đó hả? Ha ha…”.Sau khi CƯỜI lớn, người phụ nữ trung niên biến mất.Còn Tô Minh trầm ngâm hồi lâu.“Thiên nữ tiền bối! Tôi có thế làm được không?”, giọng nói Tô Minh có chút khàn khàn, hỏi.“Đương nhiên được, nền văn minh Hằng đúng là rất mạnh.Bình thường, tính từ khi nền vănminh Xương được hình thành đến giờ, chắc chẳng có ai đủ tư cách đứng trước mặt người phụ nữ kia.Thế nhưng, anh lại là ngoại lệ.Anh có kho tàng huyết mạch, là điều hơn xa mọi người và bất kỳ một nền văn minh nào.Rồi anh còn có một tiềm lực vò tận, bổn Thiên nữ đã tính cho anh một quẻ, tương lai của anh là vò số khả năng khó có thể đong đếm được”, Thiên nữ Tạo Hóa có chút kích động nói: “Bổn Thiên nữ cũng ghét người phụ nữ ban nãy, nếu tòi mà còn ở lúc đỉnh phong thì đã vả cho bà ta mấy cái rồi”.“Tôi hiểu rồi”, tâm trạng đang bực bội, tức tối của TôMinh chợt bình tĩnh lại.Trong lòng anh lại có thêm một mục tiêu.“Hồi đó, tôi gãy hết tay chân, xương cốt cả người dập nát, gần như tắt thở và bị chôn sống.Nhưng cuối cùng, tôi đã đi đến một bước như ngày hôm nay, vùng dậy từ một kẻ ti tiện thấp kém, nên đã không còn lòng kính sợ nữa.Nền văn minh Hằng ư? Tôi, nhớ kỹ!1′, Tô Minh lẩm bẩm, hai mắt sáng ngời như sao.Sau đó, anh cũng bình tĩnh lại.
Đỉnh Cấp Tông SưTác giả: Tô MinhTruyện Converter, Truyện Đô ThịGió thu xào xạc, thành phố Dương Giang đã bắt đầu vào thu. Trên đường người qua lại thưa thớt, đa phần đều vòng tay quấn chặt áo khoác vào người, rụt cổ bước nhanh trên đường. Lúc này, một thanh niên ăn mặc bình thường, chiều cao khoảng một mét tám, trông vẻ ngoài hai mươi tuổi, không nhanh không chậm bước đi trên con đường trải đầy ánh vàng của lá Phong rụng. Anh ấy lúc thì nhíu mày, lúc lại khẽ mỉm cười, lúc lại đứng yên một chỗ, dáng vẻ vô cùng đặc biệt. Người thanh niên rõ ràng là ăn mặc rất bình thường, nhưng trên người anh lại toát ra khí chất khó mà diễn tả được bằng lời, nó mang đến cảm giác thần bí cho người đối diện. Gương mặt với đường nét ngũ quan đoan chính, bên dưới đôi mày kiếm là một đôi mắt sáng long lanh mang theo ba phần sắc bén, đôi đồng tử sâu hun hút như chẳng thể chạm đến đáy. Bước đi một hồi, người thanh niên khẽ lắc đầu, miệng lẩm bẩm nói: “Ba năm rồi, Dương Giang vẫn là Dương Giang đó, mà Tô Minh tôi giờ đã không còn là Tô Minh năm nào!Tôi, đã trở về!Nhà họ… “Chàng trai! Tên của Chỉ Tình không phải là cậu có thể tùy tiện gọi đâu.Đó là con gái của bổn cung.Là con gái của chủ văn minh của nền văn minh Hằng.Hiện giờ cậu rất khó tưởng tượng ra cậu và con gái của bổn cung cách biệt lớn thế nào? Cách biệt đó cậu có nỗ lực ba đời năm thế thì cũng khó đuổi kịp”, giọng nói của người phụ nữ trung niên lớn hơn: “Quên Chỉ Tinh đi, đó là chuyệt tốt với cậu đấy”.“Chỉ Tinh có thái độ như thế nào?”, Tô Minh đột nhiên cười, nói với vẻ hiếu kỳ.người phụ nữ trung niênkhông lên tiếng, nhưng trong ánh mắt đều là sát ý.“Vì vậy bà làm mẹ mà ép đưa con gái mình đi, sau đó còn tự cho mình là đúng chia rẽ chúng tôi?”, nụ cười Tô Minh càng chua chát hơn.“Cậu đang tự tìm cái chết đấy”, giọng nói người phụ nữ trung niên trở nên ngưng trọng.Kế cả bà ta là bóng dáng của bùa ngọc, kể cả chỉ có 1/ 1 tỷ thực lực tự thân nhưng theo bà ta thấy, nếu muốn thì bà ta vẫn có thể dễ dàng di chết cậu nhóc không biết sống chết này.Nhưng bà ta không thể làm vậy.Bởi vì nếu làm thế, ngộ nhỡ sau này có một ngày con gái biết được thì bà ta không dám chắc con gái sẽ làm ra những chuyện như nào.Hon nữa, lúc đó khi ép đưa Trần Chỉ Tình đi, bà ta cũng đã đồng ý với Trần Chỉ Tinh là tuyệt đối không làm hại đến một sợi tóc của Tô Minh.“Được! Tạm thời không nhắc đến chuyện của Trần Chỉ Tình nữa.Vậy đám Lam Tuyết đâu rồi? Họ cũng không thể là con gái của bà chứ?”, Tò Minh hítmột hơi thật sâu hỏi.“Họ ư? Bổn cung đưa họ đến văn minh ‘Hằng’ rồi”, người phụ nữ trung niên tùy ý nói một câu: “Mặc dù họ không quá ưu tú nhưng dù sao cũng là bạn của Chỉ Tình, bổn cung làm sao có thể trơ mắt nhìn họ vì chung tình với cậu mà làm hại chính mình? Họ đi theo con kiến nhỏ như cậu để cậu được hưởng phúc phận lớn thế sao? Ha ha… Chàng trai, cậu có xứng không?”“Bà quản nhiều chuyện quá rồi đó?”, Tô Minh nhìn người phụ nữ trung niên đó, nói từng câu từng chữ.“Bổn cung có thực lực đó, vì vậy muốn quản gì là quản đó, cậu làm được gì? Nếu không phải đám Trần Chỉ Tình cầu xin thì bổn cung đã giết cậu từ lâu rồi, còn tặng cậu ‘kinh Tinh Hằng’ nữa không?”Tò Minh trầm ngâm không nói gì.Lần đầu tiên anh có khao khát được giết người đến vậy.“Nền văn minh Hằng? Tôi nhớ kỹ rồi”, Tô Minh hít một hơi thật sâu, ngưng giọng nói: “Đợi sau này có một ngày tòi đến nền văn minh đó, tòi sẽ bắt bà quỳ xuống trước mặt tôi hối lỗi.Tôithề”.“Ha ha! Ha ha…”, người phụ nữ trung niên ngây người ra, sau đó lại cười nói: “Kiến dù sao vẫn là kiến, ếch ngồi đáy giếng mà thòi.Bốn cung đợi cậu một kỷ nguyên khéo cậu còn không ra nổi cái nền văn minh Xương bé tí của mình thì nói gì đến việc xuất hiện ở trước mặt bổn cung? Ai cho cậu cái dũng khí đó hả? Ha ha…”.Sau khi CƯỜI lớn, người phụ nữ trung niên biến mất.Còn Tô Minh trầm ngâm hồi lâu.“Thiên nữ tiền bối! Tôi có thế làm được không?”, giọng nói Tô Minh có chút khàn khàn, hỏi.“Đương nhiên được, nền văn minh Hằng đúng là rất mạnh.Bình thường, tính từ khi nền vănminh Xương được hình thành đến giờ, chắc chẳng có ai đủ tư cách đứng trước mặt người phụ nữ kia.Thế nhưng, anh lại là ngoại lệ.Anh có kho tàng huyết mạch, là điều hơn xa mọi người và bất kỳ một nền văn minh nào.Rồi anh còn có một tiềm lực vò tận, bổn Thiên nữ đã tính cho anh một quẻ, tương lai của anh là vò số khả năng khó có thể đong đếm được”, Thiên nữ Tạo Hóa có chút kích động nói: “Bổn Thiên nữ cũng ghét người phụ nữ ban nãy, nếu tòi mà còn ở lúc đỉnh phong thì đã vả cho bà ta mấy cái rồi”.“Tôi hiểu rồi”, tâm trạng đang bực bội, tức tối của TôMinh chợt bình tĩnh lại.Trong lòng anh lại có thêm một mục tiêu.“Hồi đó, tôi gãy hết tay chân, xương cốt cả người dập nát, gần như tắt thở và bị chôn sống.Nhưng cuối cùng, tôi đã đi đến một bước như ngày hôm nay, vùng dậy từ một kẻ ti tiện thấp kém, nên đã không còn lòng kính sợ nữa.Nền văn minh Hằng ư? Tôi, nhớ kỹ!1′, Tô Minh lẩm bẩm, hai mắt sáng ngời như sao.Sau đó, anh cũng bình tĩnh lại.
Đỉnh Cấp Tông SưTác giả: Tô MinhTruyện Converter, Truyện Đô ThịGió thu xào xạc, thành phố Dương Giang đã bắt đầu vào thu. Trên đường người qua lại thưa thớt, đa phần đều vòng tay quấn chặt áo khoác vào người, rụt cổ bước nhanh trên đường. Lúc này, một thanh niên ăn mặc bình thường, chiều cao khoảng một mét tám, trông vẻ ngoài hai mươi tuổi, không nhanh không chậm bước đi trên con đường trải đầy ánh vàng của lá Phong rụng. Anh ấy lúc thì nhíu mày, lúc lại khẽ mỉm cười, lúc lại đứng yên một chỗ, dáng vẻ vô cùng đặc biệt. Người thanh niên rõ ràng là ăn mặc rất bình thường, nhưng trên người anh lại toát ra khí chất khó mà diễn tả được bằng lời, nó mang đến cảm giác thần bí cho người đối diện. Gương mặt với đường nét ngũ quan đoan chính, bên dưới đôi mày kiếm là một đôi mắt sáng long lanh mang theo ba phần sắc bén, đôi đồng tử sâu hun hút như chẳng thể chạm đến đáy. Bước đi một hồi, người thanh niên khẽ lắc đầu, miệng lẩm bẩm nói: “Ba năm rồi, Dương Giang vẫn là Dương Giang đó, mà Tô Minh tôi giờ đã không còn là Tô Minh năm nào!Tôi, đã trở về!Nhà họ… “Chàng trai! Tên của Chỉ Tình không phải là cậu có thể tùy tiện gọi đâu.Đó là con gái của bổn cung.Là con gái của chủ văn minh của nền văn minh Hằng.Hiện giờ cậu rất khó tưởng tượng ra cậu và con gái của bổn cung cách biệt lớn thế nào? Cách biệt đó cậu có nỗ lực ba đời năm thế thì cũng khó đuổi kịp”, giọng nói của người phụ nữ trung niên lớn hơn: “Quên Chỉ Tinh đi, đó là chuyệt tốt với cậu đấy”.“Chỉ Tinh có thái độ như thế nào?”, Tô Minh đột nhiên cười, nói với vẻ hiếu kỳ.người phụ nữ trung niênkhông lên tiếng, nhưng trong ánh mắt đều là sát ý.“Vì vậy bà làm mẹ mà ép đưa con gái mình đi, sau đó còn tự cho mình là đúng chia rẽ chúng tôi?”, nụ cười Tô Minh càng chua chát hơn.“Cậu đang tự tìm cái chết đấy”, giọng nói người phụ nữ trung niên trở nên ngưng trọng.Kế cả bà ta là bóng dáng của bùa ngọc, kể cả chỉ có 1/ 1 tỷ thực lực tự thân nhưng theo bà ta thấy, nếu muốn thì bà ta vẫn có thể dễ dàng di chết cậu nhóc không biết sống chết này.Nhưng bà ta không thể làm vậy.Bởi vì nếu làm thế, ngộ nhỡ sau này có một ngày con gái biết được thì bà ta không dám chắc con gái sẽ làm ra những chuyện như nào.Hon nữa, lúc đó khi ép đưa Trần Chỉ Tình đi, bà ta cũng đã đồng ý với Trần Chỉ Tinh là tuyệt đối không làm hại đến một sợi tóc của Tô Minh.“Được! Tạm thời không nhắc đến chuyện của Trần Chỉ Tình nữa.Vậy đám Lam Tuyết đâu rồi? Họ cũng không thể là con gái của bà chứ?”, Tò Minh hítmột hơi thật sâu hỏi.“Họ ư? Bổn cung đưa họ đến văn minh ‘Hằng’ rồi”, người phụ nữ trung niên tùy ý nói một câu: “Mặc dù họ không quá ưu tú nhưng dù sao cũng là bạn của Chỉ Tình, bổn cung làm sao có thể trơ mắt nhìn họ vì chung tình với cậu mà làm hại chính mình? Họ đi theo con kiến nhỏ như cậu để cậu được hưởng phúc phận lớn thế sao? Ha ha… Chàng trai, cậu có xứng không?”“Bà quản nhiều chuyện quá rồi đó?”, Tô Minh nhìn người phụ nữ trung niên đó, nói từng câu từng chữ.“Bổn cung có thực lực đó, vì vậy muốn quản gì là quản đó, cậu làm được gì? Nếu không phải đám Trần Chỉ Tình cầu xin thì bổn cung đã giết cậu từ lâu rồi, còn tặng cậu ‘kinh Tinh Hằng’ nữa không?”Tò Minh trầm ngâm không nói gì.Lần đầu tiên anh có khao khát được giết người đến vậy.“Nền văn minh Hằng? Tôi nhớ kỹ rồi”, Tô Minh hít một hơi thật sâu, ngưng giọng nói: “Đợi sau này có một ngày tòi đến nền văn minh đó, tòi sẽ bắt bà quỳ xuống trước mặt tôi hối lỗi.Tôithề”.“Ha ha! Ha ha…”, người phụ nữ trung niên ngây người ra, sau đó lại cười nói: “Kiến dù sao vẫn là kiến, ếch ngồi đáy giếng mà thòi.Bốn cung đợi cậu một kỷ nguyên khéo cậu còn không ra nổi cái nền văn minh Xương bé tí của mình thì nói gì đến việc xuất hiện ở trước mặt bổn cung? Ai cho cậu cái dũng khí đó hả? Ha ha…”.Sau khi CƯỜI lớn, người phụ nữ trung niên biến mất.Còn Tô Minh trầm ngâm hồi lâu.“Thiên nữ tiền bối! Tôi có thế làm được không?”, giọng nói Tô Minh có chút khàn khàn, hỏi.“Đương nhiên được, nền văn minh Hằng đúng là rất mạnh.Bình thường, tính từ khi nền vănminh Xương được hình thành đến giờ, chắc chẳng có ai đủ tư cách đứng trước mặt người phụ nữ kia.Thế nhưng, anh lại là ngoại lệ.Anh có kho tàng huyết mạch, là điều hơn xa mọi người và bất kỳ một nền văn minh nào.Rồi anh còn có một tiềm lực vò tận, bổn Thiên nữ đã tính cho anh một quẻ, tương lai của anh là vò số khả năng khó có thể đong đếm được”, Thiên nữ Tạo Hóa có chút kích động nói: “Bổn Thiên nữ cũng ghét người phụ nữ ban nãy, nếu tòi mà còn ở lúc đỉnh phong thì đã vả cho bà ta mấy cái rồi”.“Tôi hiểu rồi”, tâm trạng đang bực bội, tức tối của TôMinh chợt bình tĩnh lại.Trong lòng anh lại có thêm một mục tiêu.“Hồi đó, tôi gãy hết tay chân, xương cốt cả người dập nát, gần như tắt thở và bị chôn sống.Nhưng cuối cùng, tôi đã đi đến một bước như ngày hôm nay, vùng dậy từ một kẻ ti tiện thấp kém, nên đã không còn lòng kính sợ nữa.Nền văn minh Hằng ư? Tôi, nhớ kỹ!1′, Tô Minh lẩm bẩm, hai mắt sáng ngời như sao.Sau đó, anh cũng bình tĩnh lại.