Gió thu xào xạc, thành phố Dương Giang đã bắt đầu vào thu. Trên đường người qua lại thưa thớt, đa phần đều vòng tay quấn chặt áo khoác vào người, rụt cổ bước nhanh trên đường. Lúc này, một thanh niên ăn mặc bình thường, chiều cao khoảng một mét tám, trông vẻ ngoài hai mươi tuổi, không nhanh không chậm bước đi trên con đường trải đầy ánh vàng của lá Phong rụng. Anh ấy lúc thì nhíu mày, lúc lại khẽ mỉm cười, lúc lại đứng yên một chỗ, dáng vẻ vô cùng đặc biệt. Người thanh niên rõ ràng là ăn mặc rất bình thường, nhưng trên người anh lại toát ra khí chất khó mà diễn tả được bằng lời, nó mang đến cảm giác thần bí cho người đối diện. Gương mặt với đường nét ngũ quan đoan chính, bên dưới đôi mày kiếm là một đôi mắt sáng long lanh mang theo ba phần sắc bén, đôi đồng tử sâu hun hút như chẳng thể chạm đến đáy. Bước đi một hồi, người thanh niên khẽ lắc đầu, miệng lẩm bẩm nói: “Ba năm rồi, Dương Giang vẫn là Dương Giang đó, mà Tô Minh tôi giờ đã không còn là Tô Minh năm nào!Tôi, đã trở về!Nhà họ…
Chương 1178: 1178: Tô Minh Có Được Bốn Bảo Vật Cực Kỳ Lớn
Đỉnh Cấp Tông SưTác giả: Tô MinhTruyện Converter, Truyện Đô ThịGió thu xào xạc, thành phố Dương Giang đã bắt đầu vào thu. Trên đường người qua lại thưa thớt, đa phần đều vòng tay quấn chặt áo khoác vào người, rụt cổ bước nhanh trên đường. Lúc này, một thanh niên ăn mặc bình thường, chiều cao khoảng một mét tám, trông vẻ ngoài hai mươi tuổi, không nhanh không chậm bước đi trên con đường trải đầy ánh vàng của lá Phong rụng. Anh ấy lúc thì nhíu mày, lúc lại khẽ mỉm cười, lúc lại đứng yên một chỗ, dáng vẻ vô cùng đặc biệt. Người thanh niên rõ ràng là ăn mặc rất bình thường, nhưng trên người anh lại toát ra khí chất khó mà diễn tả được bằng lời, nó mang đến cảm giác thần bí cho người đối diện. Gương mặt với đường nét ngũ quan đoan chính, bên dưới đôi mày kiếm là một đôi mắt sáng long lanh mang theo ba phần sắc bén, đôi đồng tử sâu hun hút như chẳng thể chạm đến đáy. Bước đi một hồi, người thanh niên khẽ lắc đầu, miệng lẩm bẩm nói: “Ba năm rồi, Dương Giang vẫn là Dương Giang đó, mà Tô Minh tôi giờ đã không còn là Tô Minh năm nào!Tôi, đã trở về!Nhà họ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Giống như Tô Minh và thiên nữ TạoHóa suy đoán.Từ đầu đến cuối, ý chí Đại Đạo nói là bị thương, thê giới Đại Thiên không có điều kiện chứng đạo thành đế, đều là nói dối.Đều là lời nói dối mà ý chí Đại Đạo dựng lên.Nếu như ông ta muốn thì bất cứ lúc nào cũng có thể khởi xướng thời đại Đại Đế.“Thời đại Đại Đế đến rồi, những lão quái thai, thần tử đại đê hay di chủng tiền sử cũng sẽ xuất hiện như nấm sau mưa”, ý chí Đại Đạo lại cười lạnh một tiếng, nụ cười tàn nhẫn và mong đợi.Tô Minh!Chẳng phải cậu rất yêu nghiệt sao?Để xem cậu có thể sống sót trong tay đám lão quái thai và di chủng tiền sử không?Huống hồ, lúc Tô Minh bị nhốt trong ‘Đại trận Khốn Đê Tinh Thần’ thì ý chí Đại Đạo nhất định sẽ liên hệ với những lão quái vật và di chủng tiền sử kia.Những ánh sáng quy luật hay đại đạo thần thông, bản thân ông ta là ý chí Đại Đạo nên đều có những thứ này.Nêu thời đại Đại Đê xuất hiện thì cho họ những thứ này chẳng phải được rồi sao?“Nêu bức ép bổn tọa thì bổn tọa có thể mở hết cửa hỗn độn giữa khu vực Hỗn Độn và thê giới Đại Thiên, lúc đó còn sơ không gi3t ch3t được cậu sao?”, sát ý của ý chí Đại Đạo đối với Tô Minh đã lên đến mức mất kiểm soát.Đồng thời lúc này, cố Đình Tiêu đã đứng bên bờ vực thẳm của cái chết.Hắn ta mất kiểm soát về cơ thể mình, biến thành con gà con mà Tô Minh có thể di chết bất cứ lúc nào.Vốn dĩ cây Thê Giới và hạt giống Hỗn Độn không thể giúp cố Đình Tiêu chiến đấu trực tiếp nhưng đến lúc sinh tử thì dù thê nào cây Thê Giới và hạt giống Hỗn Độn cũng phải giúp chủ nhân củamình chống lại, bằng giá nào cũng phải bảo vệ chủ nhân.Nhưng, gặp phải kho tàng huyết mạch của Tô Minh thì kho tàng huyết mạch khóa chặt hai thứ này khiến chúng không dám cũng không có cơ hội ra tay.Vô cùng chấn động, ngay cả Tô Minh cũng chấn động.Bởi vì kho tàng huyết mạch hết lần này đến lần khác làm mới nhận thức của anh.Quá mạnh! Ngay cả hạt giống Hỗn Độn và cây Thê Giới ở trước mặt nó mà cũng chỉ biết run rẩy.Đúng là vô địch!Ý chí Đại Đạo ở bên trên cũng đang nhìn xuống, cũng vô cùng chấn động và kinh hãi.Nỗi kiêng kị đối với kho tàng huyết mạch đã nghẹn ứ ở cổ họng.“Không!”, cùng với tiếng gào rống không cam tâm, thể xác của cố Đình Tiêu hóa thành vũng máu hư vô.Đồng thời lúc này, thần hồn của cố Đình Tiêu như muốn tháo chạy.Điều này Tô Minh sớm đã đoán ra được.Ma La Kiếm không đợi được, một kiếm chém xuống như thiên phạt thần hồn rồi chém nát thần hồn của cố Đình Tiêu, biến thành sức mạnh linh hồn thuần túy, sau đó Tô Minh lấy thần hồn của mình nuốt trọn sức mạnh linh hồn của Cố Đình Tiêu.Nêu đổi lại là sức mạnh linh hồn của người khác thì Tô Minh không có hứng thú, thiên nữ Tạo Hóa cũng thế.Nhưng của cố Đình Tiêu quá đặc biệt.Cố Đình Tiêu trải qua mấy chục lần luân hồi chuyển thê và mỗi lần luân hồi chuyển thế đều có thể tăng sức mạnh thần hồn.Huống hồ, trên thực tê cố Đình Tiêu là Nhân Ma, từng là trung vị Đại Đế, không nói cũng rõ sức mạnh thần hồn của hắn ta là thế nào.Vì vậy Tô Minh mới không lãng phí nó.Sức mạnh linh hồn thuần túy vào không gian thần hồn cũng coi như giúp thiên nữ Tạo Hóa ăn được chút đồ ăn vặt.Sau đó, nhẫn không gian và cây Thế Giới và hạt giống Hỗn Độn vô chủ của Cố Đình Tiêu đều được Tô Minh nuốt trọn vào cơ thể.Tại đây có hình.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Giống như Tô Minh và thiên nữ Tạo
Hóa suy đoán.
Từ đầu đến cuối, ý chí Đại Đạo nói là bị thương, thê giới Đại Thiên không có điều kiện chứng đạo thành đế, đều là nói dối.
Đều là lời nói dối mà ý chí Đại Đạo dựng lên.
Nếu như ông ta muốn thì bất cứ lúc nào cũng có thể khởi xướng thời đại Đại Đế.
“Thời đại Đại Đế đến rồi, những lão quái thai, thần tử đại đê hay di chủng tiền sử cũng sẽ xuất hiện như nấm sau mưa”, ý chí Đại Đạo lại cười lạnh một tiếng, nụ cười tàn nhẫn và mong đợi.
Tô Minh!
Chẳng phải cậu rất yêu nghiệt sao?
Để xem cậu có thể sống sót trong tay đám lão quái thai và di chủng tiền sử không?
Huống hồ, lúc Tô Minh bị nhốt trong ‘Đại trận Khốn Đê Tinh Thần’ thì ý chí Đại Đạo nhất định sẽ liên hệ với những lão quái vật và di chủng tiền sử kia.
Những ánh sáng quy luật hay đại đạo thần thông, bản thân ông ta là ý chí Đại Đạo nên đều có những thứ này.
Nêu thời đại Đại Đê xuất hiện thì cho họ những thứ này chẳng phải được rồi sao?
“Nêu bức ép bổn tọa thì bổn tọa có thể mở hết cửa hỗn độn giữa khu vực Hỗn Độn và thê giới Đại Thiên, lúc đó còn sơ không gi3t ch3t được cậu sao?”, sát ý của ý chí Đại Đạo đối với Tô Minh đã lên đến mức mất kiểm soát.
Đồng thời lúc này, cố Đình Tiêu đã đứng bên bờ vực thẳm của cái chết.
Hắn ta mất kiểm soát về cơ thể mình, biến thành con gà con mà Tô Minh có thể di chết bất cứ lúc nào.
Vốn dĩ cây Thê Giới và hạt giống Hỗn Độn không thể giúp cố Đình Tiêu chiến đấu trực tiếp nhưng đến lúc sinh tử thì dù thê nào cây Thê Giới và hạt giống Hỗn Độn cũng phải giúp chủ nhân của
mình chống lại, bằng giá nào cũng phải bảo vệ chủ nhân.
Nhưng, gặp phải kho tàng huyết mạch của Tô Minh thì kho tàng huyết mạch khóa chặt hai thứ này khiến chúng không dám cũng không có cơ hội ra tay.
Vô cùng chấn động, ngay cả Tô Minh cũng chấn động.
Bởi vì kho tàng huyết mạch hết lần này đến lần khác làm mới nhận thức của anh.
Quá mạnh! Ngay cả hạt giống Hỗn Độn và cây Thê Giới ở trước mặt nó mà cũng chỉ biết run rẩy.
Đúng là vô địch!
Ý chí Đại Đạo ở bên trên cũng đang nhìn xuống, cũng vô cùng chấn động và kinh hãi.
Nỗi kiêng kị đối với kho tàng huyết mạch đã nghẹn ứ ở cổ họng.
“Không!”, cùng với tiếng gào rống không cam tâm, thể xác của cố Đình Tiêu hóa thành vũng máu hư vô.
Đồng thời lúc này, thần hồn của cố Đình Tiêu như muốn tháo chạy.
Điều này Tô Minh sớm đã đoán ra được.
Ma La Kiếm không đợi được, một kiếm chém xuống như thiên phạt thần hồn rồi chém nát thần hồn của cố Đình Tiêu, biến thành sức mạnh linh hồn thuần túy, sau đó Tô Minh lấy thần hồn của mình nuốt trọn sức mạnh linh hồn của Cố Đình Tiêu.
Nêu đổi lại là sức mạnh linh hồn của người khác thì Tô Minh không có hứng thú, thiên nữ Tạo Hóa cũng thế.
Nhưng của cố Đình Tiêu quá đặc biệt.
Cố Đình Tiêu trải qua mấy chục lần luân hồi chuyển thê và mỗi lần luân hồi chuyển thế đều có thể tăng sức mạnh thần hồn.
Huống hồ, trên thực tê cố Đình Tiêu là Nhân Ma, từng là trung vị Đại Đế, không nói cũng rõ sức mạnh thần hồn của hắn ta là thế nào.
Vì vậy Tô Minh mới không lãng phí nó.
Sức mạnh linh hồn thuần túy vào không gian thần hồn cũng coi như giúp thiên nữ Tạo Hóa ăn được chút đồ ăn vặt.
Sau đó, nhẫn không gian và cây Thế Giới và hạt giống Hỗn Độn vô chủ của Cố Đình Tiêu đều được Tô Minh nuốt trọn vào cơ thể.
Tại đây có hình
.
Đỉnh Cấp Tông SưTác giả: Tô MinhTruyện Converter, Truyện Đô ThịGió thu xào xạc, thành phố Dương Giang đã bắt đầu vào thu. Trên đường người qua lại thưa thớt, đa phần đều vòng tay quấn chặt áo khoác vào người, rụt cổ bước nhanh trên đường. Lúc này, một thanh niên ăn mặc bình thường, chiều cao khoảng một mét tám, trông vẻ ngoài hai mươi tuổi, không nhanh không chậm bước đi trên con đường trải đầy ánh vàng của lá Phong rụng. Anh ấy lúc thì nhíu mày, lúc lại khẽ mỉm cười, lúc lại đứng yên một chỗ, dáng vẻ vô cùng đặc biệt. Người thanh niên rõ ràng là ăn mặc rất bình thường, nhưng trên người anh lại toát ra khí chất khó mà diễn tả được bằng lời, nó mang đến cảm giác thần bí cho người đối diện. Gương mặt với đường nét ngũ quan đoan chính, bên dưới đôi mày kiếm là một đôi mắt sáng long lanh mang theo ba phần sắc bén, đôi đồng tử sâu hun hút như chẳng thể chạm đến đáy. Bước đi một hồi, người thanh niên khẽ lắc đầu, miệng lẩm bẩm nói: “Ba năm rồi, Dương Giang vẫn là Dương Giang đó, mà Tô Minh tôi giờ đã không còn là Tô Minh năm nào!Tôi, đã trở về!Nhà họ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Giống như Tô Minh và thiên nữ TạoHóa suy đoán.Từ đầu đến cuối, ý chí Đại Đạo nói là bị thương, thê giới Đại Thiên không có điều kiện chứng đạo thành đế, đều là nói dối.Đều là lời nói dối mà ý chí Đại Đạo dựng lên.Nếu như ông ta muốn thì bất cứ lúc nào cũng có thể khởi xướng thời đại Đại Đế.“Thời đại Đại Đế đến rồi, những lão quái thai, thần tử đại đê hay di chủng tiền sử cũng sẽ xuất hiện như nấm sau mưa”, ý chí Đại Đạo lại cười lạnh một tiếng, nụ cười tàn nhẫn và mong đợi.Tô Minh!Chẳng phải cậu rất yêu nghiệt sao?Để xem cậu có thể sống sót trong tay đám lão quái thai và di chủng tiền sử không?Huống hồ, lúc Tô Minh bị nhốt trong ‘Đại trận Khốn Đê Tinh Thần’ thì ý chí Đại Đạo nhất định sẽ liên hệ với những lão quái vật và di chủng tiền sử kia.Những ánh sáng quy luật hay đại đạo thần thông, bản thân ông ta là ý chí Đại Đạo nên đều có những thứ này.Nêu thời đại Đại Đê xuất hiện thì cho họ những thứ này chẳng phải được rồi sao?“Nêu bức ép bổn tọa thì bổn tọa có thể mở hết cửa hỗn độn giữa khu vực Hỗn Độn và thê giới Đại Thiên, lúc đó còn sơ không gi3t ch3t được cậu sao?”, sát ý của ý chí Đại Đạo đối với Tô Minh đã lên đến mức mất kiểm soát.Đồng thời lúc này, cố Đình Tiêu đã đứng bên bờ vực thẳm của cái chết.Hắn ta mất kiểm soát về cơ thể mình, biến thành con gà con mà Tô Minh có thể di chết bất cứ lúc nào.Vốn dĩ cây Thê Giới và hạt giống Hỗn Độn không thể giúp cố Đình Tiêu chiến đấu trực tiếp nhưng đến lúc sinh tử thì dù thê nào cây Thê Giới và hạt giống Hỗn Độn cũng phải giúp chủ nhân củamình chống lại, bằng giá nào cũng phải bảo vệ chủ nhân.Nhưng, gặp phải kho tàng huyết mạch của Tô Minh thì kho tàng huyết mạch khóa chặt hai thứ này khiến chúng không dám cũng không có cơ hội ra tay.Vô cùng chấn động, ngay cả Tô Minh cũng chấn động.Bởi vì kho tàng huyết mạch hết lần này đến lần khác làm mới nhận thức của anh.Quá mạnh! Ngay cả hạt giống Hỗn Độn và cây Thê Giới ở trước mặt nó mà cũng chỉ biết run rẩy.Đúng là vô địch!Ý chí Đại Đạo ở bên trên cũng đang nhìn xuống, cũng vô cùng chấn động và kinh hãi.Nỗi kiêng kị đối với kho tàng huyết mạch đã nghẹn ứ ở cổ họng.“Không!”, cùng với tiếng gào rống không cam tâm, thể xác của cố Đình Tiêu hóa thành vũng máu hư vô.Đồng thời lúc này, thần hồn của cố Đình Tiêu như muốn tháo chạy.Điều này Tô Minh sớm đã đoán ra được.Ma La Kiếm không đợi được, một kiếm chém xuống như thiên phạt thần hồn rồi chém nát thần hồn của cố Đình Tiêu, biến thành sức mạnh linh hồn thuần túy, sau đó Tô Minh lấy thần hồn của mình nuốt trọn sức mạnh linh hồn của Cố Đình Tiêu.Nêu đổi lại là sức mạnh linh hồn của người khác thì Tô Minh không có hứng thú, thiên nữ Tạo Hóa cũng thế.Nhưng của cố Đình Tiêu quá đặc biệt.Cố Đình Tiêu trải qua mấy chục lần luân hồi chuyển thê và mỗi lần luân hồi chuyển thế đều có thể tăng sức mạnh thần hồn.Huống hồ, trên thực tê cố Đình Tiêu là Nhân Ma, từng là trung vị Đại Đế, không nói cũng rõ sức mạnh thần hồn của hắn ta là thế nào.Vì vậy Tô Minh mới không lãng phí nó.Sức mạnh linh hồn thuần túy vào không gian thần hồn cũng coi như giúp thiên nữ Tạo Hóa ăn được chút đồ ăn vặt.Sau đó, nhẫn không gian và cây Thế Giới và hạt giống Hỗn Độn vô chủ của Cố Đình Tiêu đều được Tô Minh nuốt trọn vào cơ thể.Tại đây có hình.