Tác giả:

Gió thu xào xạc, thành phố Dương Giang đã bắt đầu vào thu. Trên đường người qua lại thưa thớt, đa phần đều vòng tay quấn chặt áo khoác vào người, rụt cổ bước nhanh trên đường. Lúc này, một thanh niên ăn mặc bình thường, chiều cao khoảng một mét tám, trông vẻ ngoài hai mươi tuổi, không nhanh không chậm bước đi trên con đường trải đầy ánh vàng của lá Phong rụng. Anh ấy lúc thì nhíu mày, lúc lại khẽ mỉm cười, lúc lại đứng yên một chỗ, dáng vẻ vô cùng đặc biệt. Người thanh niên rõ ràng là ăn mặc rất bình thường, nhưng trên người anh lại toát ra khí chất khó mà diễn tả được bằng lời, nó mang đến cảm giác thần bí cho người đối diện. Gương mặt với đường nét ngũ quan đoan chính, bên dưới đôi mày kiếm là một đôi mắt sáng long lanh mang theo ba phần sắc bén, đôi đồng tử sâu hun hút như chẳng thể chạm đến đáy. Bước đi một hồi, người thanh niên khẽ lắc đầu, miệng lẩm bẩm nói: “Ba năm rồi, Dương Giang vẫn là Dương Giang đó, mà Tô Minh tôi giờ đã không còn là Tô Minh năm nào!Tôi, đã trở về!Nhà họ…

Chương 1225: Chương 1225

Đỉnh Cấp Tông SưTác giả: Tô MinhTruyện Converter, Truyện Đô ThịGió thu xào xạc, thành phố Dương Giang đã bắt đầu vào thu. Trên đường người qua lại thưa thớt, đa phần đều vòng tay quấn chặt áo khoác vào người, rụt cổ bước nhanh trên đường. Lúc này, một thanh niên ăn mặc bình thường, chiều cao khoảng một mét tám, trông vẻ ngoài hai mươi tuổi, không nhanh không chậm bước đi trên con đường trải đầy ánh vàng của lá Phong rụng. Anh ấy lúc thì nhíu mày, lúc lại khẽ mỉm cười, lúc lại đứng yên một chỗ, dáng vẻ vô cùng đặc biệt. Người thanh niên rõ ràng là ăn mặc rất bình thường, nhưng trên người anh lại toát ra khí chất khó mà diễn tả được bằng lời, nó mang đến cảm giác thần bí cho người đối diện. Gương mặt với đường nét ngũ quan đoan chính, bên dưới đôi mày kiếm là một đôi mắt sáng long lanh mang theo ba phần sắc bén, đôi đồng tử sâu hun hút như chẳng thể chạm đến đáy. Bước đi một hồi, người thanh niên khẽ lắc đầu, miệng lẩm bẩm nói: “Ba năm rồi, Dương Giang vẫn là Dương Giang đó, mà Tô Minh tôi giờ đã không còn là Tô Minh năm nào!Tôi, đã trở về!Nhà họ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hơn nữa, hôm nay Ma La Kiếm đã được sử dụng một lần, tạm thời không thể dùng được nữa.“Ý chí Đại Đạo, đúng là đã vất vả trăm phương ngàn kê rồi”, Tô Minh có chút kính phục mà cảm thán.Cùng lúc đó.Ngoại giới.Dưới thế giới Đại Thiên.Hơn mười nghìn tỷ người kia.Đều không nhịn được mà sôi nổi lẩm bẩm:“Mặc dù Đại Đạo không đích thân ra tay nhưng thê này cũng hơn hẳn việc tự mình xuống tay rồi”.“Nêu Tô Minh lần này còn có thể sống sót trở lại, thật sự là…”“Tô Minh lần này ắt phải chết không còn nghi ngờ gì nữa!!!”“Rốt cuộc Đại Đạo vẫn là Đại Đạo! Một thanh niên trẻ làm sao có thể thắng Đại Đạo đây?”“Ài, đáng tiếc cho một Tô Minh tuổi trẻ tài cao, lần này mất đi còn không biết phải mất bao nhiêu tỷ năm nữa mới có thể lại xuất hiện một thiên tài có thể sánh kịp anh ta đây?”Sau một lúc.“Xì… Tô Minh, đã lâu không gặp, hy vọng mày vẫn khỏe từ lần chúng ta chia tay”, một giọng nói âm độc, quái dị cũng không kém phần chói tai, khiến người ta lạnh sống lưng đột nhiên phiêu đãng mà tới.Một bóng người đâm vào không gian mà Tô Minh đang đứng.Xuất hiện trước mặt Tô Minh.Hắn nở một nụ cười hung dữ.Khuôn mặt bóp méo giống như khuôn mặt của yêu ma, lại như của một con quái vật, còn có vài phần dáng vè của tộc thú.Đặc biệt là đôi con ngươi kia, hai sắc đỏ đen xen lẫn vệt rỉ máu kinh dị, phảng phất như địa ngục hoàng tuyền.“Vui mừng không? Bất ngờ chứ?”, Chu Kình liên tục quát lên hai tiếng, khí tức trên cơ thể chẳng hề có loại cuồng bạo này!!!Giống như đang phô trương thanh thế.Luồng khí tức này là cảnh giới Khư Chủ!Còn không phải là Khư Chủ bình thường.Trong cơ thể hắn trộn lẫn hơn chục loại huyết mạch cao cấp từ người, yêuma, quái vật, tộc thú, uy áp của huyết mạch tỏa ra khi dung hòa dao động cùng nhau, quá mạnh.Là loại mạnh mẽ tràn ngập tối tăm giết chóc bất tận, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể hủy diệt mọi thứ.Thậm chí toàn bộ chiến trường Thần Ma.Dường như đều bị khí tức của Chu Kình bao trùm lấy.Ngay cả ngoại giới, thế giới Đại Thiên, luồng khí tức khủng b0 của Chu Kình dường như lan tỏa ra ngoài, khiến hơn mười nghìn tỷ tu giả võ đạo lúc này đều cảm nhận được.“Tô Minh, thứ khốn kiếp đáng chết!!! Nói cho bổn tọa biết! Tuyệt vọng không? À! Có tuyệt vọng không hả? Nói chuyện đi chứ”, Chu Kình lại gầmTại đây có hình ảnh.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hơn nữa, hôm nay Ma La Kiếm đã được sử dụng một lần, tạm thời không thể dùng được nữa.

“Ý chí Đại Đạo, đúng là đã vất vả trăm phương ngàn kê rồi”, Tô Minh có chút kính phục mà cảm thán.

Cùng lúc đó.

Ngoại giới.

Dưới thế giới Đại Thiên.

Hơn mười nghìn tỷ người kia.

Đều không nhịn được mà sôi nổi lẩm bẩm:

“Mặc dù Đại Đạo không đích thân ra tay nhưng thê này cũng hơn hẳn việc tự mình xuống tay rồi”.

“Nêu Tô Minh lần này còn có thể sống sót trở lại, thật sự là…”

“Tô Minh lần này ắt phải chết không còn nghi ngờ gì nữa!!!”

“Rốt cuộc Đại Đạo vẫn là Đại Đạo! Một thanh niên trẻ làm sao có thể thắng Đại Đạo đây?”

“Ài, đáng tiếc cho một Tô Minh tuổi trẻ tài cao, lần này mất đi còn không biết phải mất bao nhiêu tỷ năm nữa mới có thể lại xuất hiện một thiên tài có thể sánh kịp anh ta đây?”

Sau một lúc.

“Xì… Tô Minh, đã lâu không gặp, hy vọng mày vẫn khỏe từ lần chúng ta chia tay”, một giọng nói âm độc, quái dị cũng không kém phần chói tai, khiến người ta lạnh sống lưng đột nhiên phiêu đãng mà tới.

Một bóng người đâm vào không gian mà Tô Minh đang đứng.

Xuất hiện trước mặt Tô Minh.

Hắn nở một nụ cười hung dữ.

Khuôn mặt bóp méo giống như khuôn mặt của yêu ma, lại như của một con quái vật, còn có vài phần dáng vè của tộc thú.

Đặc biệt là đôi con ngươi kia, hai sắc đỏ đen xen lẫn vệt rỉ máu kinh dị, phảng phất như địa ngục hoàng tuyền.

“Vui mừng không? Bất ngờ chứ?”, Chu Kình liên tục quát lên hai tiếng, khí tức trên cơ thể chẳng hề có loại cuồng bạo này!!!

Giống như đang phô trương thanh thế.

Luồng khí tức này là cảnh giới Khư Chủ!

Còn không phải là Khư Chủ bình thường.

Trong cơ thể hắn trộn lẫn hơn chục loại huyết mạch cao cấp từ người, yêu

ma, quái vật, tộc thú, uy áp của huyết mạch tỏa ra khi dung hòa dao động cùng nhau, quá mạnh.

Là loại mạnh mẽ tràn ngập tối tăm giết chóc bất tận, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể hủy diệt mọi thứ.

Thậm chí toàn bộ chiến trường Thần Ma.

Dường như đều bị khí tức của Chu Kình bao trùm lấy.

Ngay cả ngoại giới, thế giới Đại Thiên, luồng khí tức khủng b0 của Chu Kình dường như lan tỏa ra ngoài, khiến hơn mười nghìn tỷ tu giả võ đạo lúc này đều cảm nhận được.

“Tô Minh, thứ khốn kiếp đáng chết!!! Nói cho bổn tọa biết! Tuyệt vọng không? À! Có tuyệt vọng không hả? Nói chuyện đi chứ”, Chu Kình lại gầm

Tại đây có hình ảnh

Image removed.

.

Đỉnh Cấp Tông SưTác giả: Tô MinhTruyện Converter, Truyện Đô ThịGió thu xào xạc, thành phố Dương Giang đã bắt đầu vào thu. Trên đường người qua lại thưa thớt, đa phần đều vòng tay quấn chặt áo khoác vào người, rụt cổ bước nhanh trên đường. Lúc này, một thanh niên ăn mặc bình thường, chiều cao khoảng một mét tám, trông vẻ ngoài hai mươi tuổi, không nhanh không chậm bước đi trên con đường trải đầy ánh vàng của lá Phong rụng. Anh ấy lúc thì nhíu mày, lúc lại khẽ mỉm cười, lúc lại đứng yên một chỗ, dáng vẻ vô cùng đặc biệt. Người thanh niên rõ ràng là ăn mặc rất bình thường, nhưng trên người anh lại toát ra khí chất khó mà diễn tả được bằng lời, nó mang đến cảm giác thần bí cho người đối diện. Gương mặt với đường nét ngũ quan đoan chính, bên dưới đôi mày kiếm là một đôi mắt sáng long lanh mang theo ba phần sắc bén, đôi đồng tử sâu hun hút như chẳng thể chạm đến đáy. Bước đi một hồi, người thanh niên khẽ lắc đầu, miệng lẩm bẩm nói: “Ba năm rồi, Dương Giang vẫn là Dương Giang đó, mà Tô Minh tôi giờ đã không còn là Tô Minh năm nào!Tôi, đã trở về!Nhà họ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hơn nữa, hôm nay Ma La Kiếm đã được sử dụng một lần, tạm thời không thể dùng được nữa.“Ý chí Đại Đạo, đúng là đã vất vả trăm phương ngàn kê rồi”, Tô Minh có chút kính phục mà cảm thán.Cùng lúc đó.Ngoại giới.Dưới thế giới Đại Thiên.Hơn mười nghìn tỷ người kia.Đều không nhịn được mà sôi nổi lẩm bẩm:“Mặc dù Đại Đạo không đích thân ra tay nhưng thê này cũng hơn hẳn việc tự mình xuống tay rồi”.“Nêu Tô Minh lần này còn có thể sống sót trở lại, thật sự là…”“Tô Minh lần này ắt phải chết không còn nghi ngờ gì nữa!!!”“Rốt cuộc Đại Đạo vẫn là Đại Đạo! Một thanh niên trẻ làm sao có thể thắng Đại Đạo đây?”“Ài, đáng tiếc cho một Tô Minh tuổi trẻ tài cao, lần này mất đi còn không biết phải mất bao nhiêu tỷ năm nữa mới có thể lại xuất hiện một thiên tài có thể sánh kịp anh ta đây?”Sau một lúc.“Xì… Tô Minh, đã lâu không gặp, hy vọng mày vẫn khỏe từ lần chúng ta chia tay”, một giọng nói âm độc, quái dị cũng không kém phần chói tai, khiến người ta lạnh sống lưng đột nhiên phiêu đãng mà tới.Một bóng người đâm vào không gian mà Tô Minh đang đứng.Xuất hiện trước mặt Tô Minh.Hắn nở một nụ cười hung dữ.Khuôn mặt bóp méo giống như khuôn mặt của yêu ma, lại như của một con quái vật, còn có vài phần dáng vè của tộc thú.Đặc biệt là đôi con ngươi kia, hai sắc đỏ đen xen lẫn vệt rỉ máu kinh dị, phảng phất như địa ngục hoàng tuyền.“Vui mừng không? Bất ngờ chứ?”, Chu Kình liên tục quát lên hai tiếng, khí tức trên cơ thể chẳng hề có loại cuồng bạo này!!!Giống như đang phô trương thanh thế.Luồng khí tức này là cảnh giới Khư Chủ!Còn không phải là Khư Chủ bình thường.Trong cơ thể hắn trộn lẫn hơn chục loại huyết mạch cao cấp từ người, yêuma, quái vật, tộc thú, uy áp của huyết mạch tỏa ra khi dung hòa dao động cùng nhau, quá mạnh.Là loại mạnh mẽ tràn ngập tối tăm giết chóc bất tận, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể hủy diệt mọi thứ.Thậm chí toàn bộ chiến trường Thần Ma.Dường như đều bị khí tức của Chu Kình bao trùm lấy.Ngay cả ngoại giới, thế giới Đại Thiên, luồng khí tức khủng b0 của Chu Kình dường như lan tỏa ra ngoài, khiến hơn mười nghìn tỷ tu giả võ đạo lúc này đều cảm nhận được.“Tô Minh, thứ khốn kiếp đáng chết!!! Nói cho bổn tọa biết! Tuyệt vọng không? À! Có tuyệt vọng không hả? Nói chuyện đi chứ”, Chu Kình lại gầmTại đây có hình ảnh.

Chương 1225: Chương 1225