Hợp đồng của chúng ta giấy trắng mực đen đã viết rất rõ ràng, một khi phát hiện ra mợ nɠɵạı ŧìиɦ, chúng tôi không chỉ thu hồi tất cả những gì đã cho nhà mẹ đẻ của mợ, mà tất cả những lợi ích mà nhà mợ nhận được trong thời gian nay cũng sẽ bị thu hồi toàn bộ."... "Mợ chủ, nhà họ Chiến là danh gia vọng tộc, tuy cậu ba gặp điều bất trắc nhưng gốc gác và thể diện gia tộc vẫn còn đó. Nhà họ Chiến tuyệt đối không cho phép cháu dâu minh chân trong chân ngoài, đã thế còn là cậu ba mà cụ chủ coi trọng nhất!" ... "Tôi tin nếu mợ chủ đã chấp nhận gả vào nhà họ Chiến thì chắc chắn mợ đã cân nhắc giữa lợi và hại rồi, nếu vậy thì mợ chủ sẽ biết phân nặng nhẹ! Khi có được thì mợ chủ cũng phải nghĩ xem mợ và gia đình mợ có gánh vác được hậu quả nếu mất đi hay không?" Trong một phòng bệnh VIP xa hoa cao cấp, một vị quản gia ăn mặc chỉnh chu đang dốc hết ruột gan để khuyên nhủ cô gái trên giường bệnh với sắc mặt như đàn gảy tai trâu. Còn cô gái trên giường bệnh lại đang thư thả tựa vào giường nghịch…

Chương 404

Lạc Mất Cô Dâu Xung HỷTruyện Converter, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng SinhHợp đồng của chúng ta giấy trắng mực đen đã viết rất rõ ràng, một khi phát hiện ra mợ nɠɵạı ŧìиɦ, chúng tôi không chỉ thu hồi tất cả những gì đã cho nhà mẹ đẻ của mợ, mà tất cả những lợi ích mà nhà mợ nhận được trong thời gian nay cũng sẽ bị thu hồi toàn bộ."... "Mợ chủ, nhà họ Chiến là danh gia vọng tộc, tuy cậu ba gặp điều bất trắc nhưng gốc gác và thể diện gia tộc vẫn còn đó. Nhà họ Chiến tuyệt đối không cho phép cháu dâu minh chân trong chân ngoài, đã thế còn là cậu ba mà cụ chủ coi trọng nhất!" ... "Tôi tin nếu mợ chủ đã chấp nhận gả vào nhà họ Chiến thì chắc chắn mợ đã cân nhắc giữa lợi và hại rồi, nếu vậy thì mợ chủ sẽ biết phân nặng nhẹ! Khi có được thì mợ chủ cũng phải nghĩ xem mợ và gia đình mợ có gánh vác được hậu quả nếu mất đi hay không?" Trong một phòng bệnh VIP xa hoa cao cấp, một vị quản gia ăn mặc chỉnh chu đang dốc hết ruột gan để khuyên nhủ cô gái trên giường bệnh với sắc mặt như đàn gảy tai trâu. Còn cô gái trên giường bệnh lại đang thư thả tựa vào giường nghịch… “Cháu rất tốt! A Xuyên rất tốt! Cháu là đứa trẻ tốt nhất trên thế giới này!”Cảnh Thiên thấy có thứ gì đó lăn trên mặt mình3, cô đưa tay lên sờ thử, là nước mắt.Sau khi trút hết sự bị thương và vui mừng trong lòng ra, ông cụ mới bình tĩnh lại rồ1i hỏi: “A Xuyên, hôm qua cháumới phẫu thuật xong, sao hôm nay đã dậy được rồi? Cho dù cuộc phẫu thuật có thành công đến mấy thì c9háucũng không thể hành hạ cơ thể của mình được! Thằng bé này, sao cháu không để người ta bớt lo lắng thế? Bác sĩđầu? Bác sĩ đầu 3rồi? Mau bảo bọn họ đến khám cho cháu xem cháu ngồi thế này liệu có vấn đề gì không?”Chiến Lệ Xuyên cười rất dịu dàng: “8Ông nội, cháu không sao đâu. Thiên Thiên ở với cháu suốt, cô ấy vẫn luônchăm sóc cho cháu. Cô ấy… chăm sóc cho cháu kỹ lắm.”Ông cụ đã thôi khóc, trong mắt toàn là nét cười tán thưởng, ông vươn một bên tay đang cắm kim truyền, định nắmlấy tay Cảnh Thiên.Cảnh Thiên không thích tiếp xúc với người khác, nhưng lúc này cô không nghĩ ngợi nhiều như vậy. Cô vô thức điđến bên cạnh ông cụ rồi đưa tay ra, nắm lấy tay ông. “Thiên Thiên, cảm ơn cháu! Ông cảm ơn cháu!”Cảnh Thiên mấp máy môi nhưng lại không biết nên nói gì vào lúc này.Nhìn cô gái bình thường toàn trêu cợt người ta, có thể chọc người ta tức chết, giờ lại luống cuống không biết nênlàm gì, mắt Chiến Lệ Xuyên tràn ngập nét cười. “Ông nội, người một nhà cần gì phải như thế? Ông cứ cảm ơn ThiênThiên mãi thì bảo Thiên Thiên trả lời ông thế nào được?” Ông cụ: … Ông làm thể là vì ai?“Thiên Thiên là vợ cháu, tất cả những gì cháu có, bao gồm cả tính mạng của cháu đều thuộc về cô ấy, ông cần gìphải cảm ơn?”Ông cụ: ?!Sao tình cảm của hai đứa đã phát triển đến mức này rồi?Ban này có phải A Xuyên đang đạp ông xuống để tôn mình lên không?Cảnh Thiên liếc nhìn Chiến Lệ Xuyên, nghĩ lại những lời luật sư nói ban nãy, trong lòng lại không hề muốn phảnbác ngay.Bởi vì người ta đã coi cô là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời rồi, cô vẫn không nên tắt đèn vào lúc này thì hơn.Ông cụ là người tinh tường hiểu rất rõ về Chiến Lệ Xuyên Bây giờ ông thấy A Xuyên nhà mình chân chó như vậylại thấy Cảnh Thiên tỏ ra như gắng gượng chấp nhận một cách chân thành, ông biết ngay là chắc chắn đã xảy rachuyện gì đó rất quan trọng trong thời gian này, dẫn đến tình cảm của A Xuyên đối với Cảnh Thiên tăng lên vùnvụt.Thế là ông cụ vội vàng tiếp lời: “Được, không nói mấy lời khách sáo đó nữa. Thiên Thiên là vợ cháu, cháu có thểhiểu như vậy thì ông cũng rất vui. Sau này hai đứa cố gắng sống với nhau, ông nội có chết cũng có thể nhắm mắtđược rồi.”“Ông à!”Chiến Lệ Xuyên và Cảnh Thiên đồng thanh lên tiếng, không hề tán đồng.Cảnh Thiên không muốn Chiến Lệ Xuyên chịu đựng sự đau đớn khi người thân nhất qua đời mà cô từng phải chịu,cô nói một cách ngang ngược: “Trừ phi chết già, không thì ông không dễ chết vậy đầu. Ông nội gặp tai nạn giaothông nghiêm trọng như vậy mà vẫn sống khỏe mạnh đấy thôi.”Chiến Lệ Xuyên gật đầu một cách nghiêm túc: “Miệng Thiên Thiên linh lắm, cái gì cô ấy nói cũng đúng cả.”Ông cụ chớp mắt.Thằng cháu ông trở nên chân chó như vậy từ lúc nào thế?“Thiên Thiên, tuy A Xuyên đã nói hai đứa là vợ chồng, tính mạng của nó là của cháu, nhưng ông nghĩ là cháu cầm cái mạng của nócũng không có tác dụng gì, hay là bảo A Xuyên chia cho cháu một phần cổ phần của Trung Bác nhé? Đằng nào thì giờ cháu cũng vàogiới giải trí rồi, nếu có cổ phần của Trung Bác thì sau này đều do cháu định đoạt hết.”Ông cụ cười tít mắt, ông nghĩ bụng, đằng nào thì cũng là công ty do cháu trai ông tự dùng tiền của mình xây dựng chứ không dùngtiền của ông, có cho thì cũng không thấy xót.

Lạc Mất Cô Dâu Xung HỷTruyện Converter, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng SinhHợp đồng của chúng ta giấy trắng mực đen đã viết rất rõ ràng, một khi phát hiện ra mợ nɠɵạı ŧìиɦ, chúng tôi không chỉ thu hồi tất cả những gì đã cho nhà mẹ đẻ của mợ, mà tất cả những lợi ích mà nhà mợ nhận được trong thời gian nay cũng sẽ bị thu hồi toàn bộ."... "Mợ chủ, nhà họ Chiến là danh gia vọng tộc, tuy cậu ba gặp điều bất trắc nhưng gốc gác và thể diện gia tộc vẫn còn đó. Nhà họ Chiến tuyệt đối không cho phép cháu dâu minh chân trong chân ngoài, đã thế còn là cậu ba mà cụ chủ coi trọng nhất!" ... "Tôi tin nếu mợ chủ đã chấp nhận gả vào nhà họ Chiến thì chắc chắn mợ đã cân nhắc giữa lợi và hại rồi, nếu vậy thì mợ chủ sẽ biết phân nặng nhẹ! Khi có được thì mợ chủ cũng phải nghĩ xem mợ và gia đình mợ có gánh vác được hậu quả nếu mất đi hay không?" Trong một phòng bệnh VIP xa hoa cao cấp, một vị quản gia ăn mặc chỉnh chu đang dốc hết ruột gan để khuyên nhủ cô gái trên giường bệnh với sắc mặt như đàn gảy tai trâu. Còn cô gái trên giường bệnh lại đang thư thả tựa vào giường nghịch… “Cháu rất tốt! A Xuyên rất tốt! Cháu là đứa trẻ tốt nhất trên thế giới này!”Cảnh Thiên thấy có thứ gì đó lăn trên mặt mình3, cô đưa tay lên sờ thử, là nước mắt.Sau khi trút hết sự bị thương và vui mừng trong lòng ra, ông cụ mới bình tĩnh lại rồ1i hỏi: “A Xuyên, hôm qua cháumới phẫu thuật xong, sao hôm nay đã dậy được rồi? Cho dù cuộc phẫu thuật có thành công đến mấy thì c9háucũng không thể hành hạ cơ thể của mình được! Thằng bé này, sao cháu không để người ta bớt lo lắng thế? Bác sĩđầu? Bác sĩ đầu 3rồi? Mau bảo bọn họ đến khám cho cháu xem cháu ngồi thế này liệu có vấn đề gì không?”Chiến Lệ Xuyên cười rất dịu dàng: “8Ông nội, cháu không sao đâu. Thiên Thiên ở với cháu suốt, cô ấy vẫn luônchăm sóc cho cháu. Cô ấy… chăm sóc cho cháu kỹ lắm.”Ông cụ đã thôi khóc, trong mắt toàn là nét cười tán thưởng, ông vươn một bên tay đang cắm kim truyền, định nắmlấy tay Cảnh Thiên.Cảnh Thiên không thích tiếp xúc với người khác, nhưng lúc này cô không nghĩ ngợi nhiều như vậy. Cô vô thức điđến bên cạnh ông cụ rồi đưa tay ra, nắm lấy tay ông. “Thiên Thiên, cảm ơn cháu! Ông cảm ơn cháu!”Cảnh Thiên mấp máy môi nhưng lại không biết nên nói gì vào lúc này.Nhìn cô gái bình thường toàn trêu cợt người ta, có thể chọc người ta tức chết, giờ lại luống cuống không biết nênlàm gì, mắt Chiến Lệ Xuyên tràn ngập nét cười. “Ông nội, người một nhà cần gì phải như thế? Ông cứ cảm ơn ThiênThiên mãi thì bảo Thiên Thiên trả lời ông thế nào được?” Ông cụ: … Ông làm thể là vì ai?“Thiên Thiên là vợ cháu, tất cả những gì cháu có, bao gồm cả tính mạng của cháu đều thuộc về cô ấy, ông cần gìphải cảm ơn?”Ông cụ: ?!Sao tình cảm của hai đứa đã phát triển đến mức này rồi?Ban này có phải A Xuyên đang đạp ông xuống để tôn mình lên không?Cảnh Thiên liếc nhìn Chiến Lệ Xuyên, nghĩ lại những lời luật sư nói ban nãy, trong lòng lại không hề muốn phảnbác ngay.Bởi vì người ta đã coi cô là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời rồi, cô vẫn không nên tắt đèn vào lúc này thì hơn.Ông cụ là người tinh tường hiểu rất rõ về Chiến Lệ Xuyên Bây giờ ông thấy A Xuyên nhà mình chân chó như vậylại thấy Cảnh Thiên tỏ ra như gắng gượng chấp nhận một cách chân thành, ông biết ngay là chắc chắn đã xảy rachuyện gì đó rất quan trọng trong thời gian này, dẫn đến tình cảm của A Xuyên đối với Cảnh Thiên tăng lên vùnvụt.Thế là ông cụ vội vàng tiếp lời: “Được, không nói mấy lời khách sáo đó nữa. Thiên Thiên là vợ cháu, cháu có thểhiểu như vậy thì ông cũng rất vui. Sau này hai đứa cố gắng sống với nhau, ông nội có chết cũng có thể nhắm mắtđược rồi.”“Ông à!”Chiến Lệ Xuyên và Cảnh Thiên đồng thanh lên tiếng, không hề tán đồng.Cảnh Thiên không muốn Chiến Lệ Xuyên chịu đựng sự đau đớn khi người thân nhất qua đời mà cô từng phải chịu,cô nói một cách ngang ngược: “Trừ phi chết già, không thì ông không dễ chết vậy đầu. Ông nội gặp tai nạn giaothông nghiêm trọng như vậy mà vẫn sống khỏe mạnh đấy thôi.”Chiến Lệ Xuyên gật đầu một cách nghiêm túc: “Miệng Thiên Thiên linh lắm, cái gì cô ấy nói cũng đúng cả.”Ông cụ chớp mắt.Thằng cháu ông trở nên chân chó như vậy từ lúc nào thế?“Thiên Thiên, tuy A Xuyên đã nói hai đứa là vợ chồng, tính mạng của nó là của cháu, nhưng ông nghĩ là cháu cầm cái mạng của nócũng không có tác dụng gì, hay là bảo A Xuyên chia cho cháu một phần cổ phần của Trung Bác nhé? Đằng nào thì giờ cháu cũng vàogiới giải trí rồi, nếu có cổ phần của Trung Bác thì sau này đều do cháu định đoạt hết.”Ông cụ cười tít mắt, ông nghĩ bụng, đằng nào thì cũng là công ty do cháu trai ông tự dùng tiền của mình xây dựng chứ không dùngtiền của ông, có cho thì cũng không thấy xót.

Lạc Mất Cô Dâu Xung HỷTruyện Converter, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng SinhHợp đồng của chúng ta giấy trắng mực đen đã viết rất rõ ràng, một khi phát hiện ra mợ nɠɵạı ŧìиɦ, chúng tôi không chỉ thu hồi tất cả những gì đã cho nhà mẹ đẻ của mợ, mà tất cả những lợi ích mà nhà mợ nhận được trong thời gian nay cũng sẽ bị thu hồi toàn bộ."... "Mợ chủ, nhà họ Chiến là danh gia vọng tộc, tuy cậu ba gặp điều bất trắc nhưng gốc gác và thể diện gia tộc vẫn còn đó. Nhà họ Chiến tuyệt đối không cho phép cháu dâu minh chân trong chân ngoài, đã thế còn là cậu ba mà cụ chủ coi trọng nhất!" ... "Tôi tin nếu mợ chủ đã chấp nhận gả vào nhà họ Chiến thì chắc chắn mợ đã cân nhắc giữa lợi và hại rồi, nếu vậy thì mợ chủ sẽ biết phân nặng nhẹ! Khi có được thì mợ chủ cũng phải nghĩ xem mợ và gia đình mợ có gánh vác được hậu quả nếu mất đi hay không?" Trong một phòng bệnh VIP xa hoa cao cấp, một vị quản gia ăn mặc chỉnh chu đang dốc hết ruột gan để khuyên nhủ cô gái trên giường bệnh với sắc mặt như đàn gảy tai trâu. Còn cô gái trên giường bệnh lại đang thư thả tựa vào giường nghịch… “Cháu rất tốt! A Xuyên rất tốt! Cháu là đứa trẻ tốt nhất trên thế giới này!”Cảnh Thiên thấy có thứ gì đó lăn trên mặt mình3, cô đưa tay lên sờ thử, là nước mắt.Sau khi trút hết sự bị thương và vui mừng trong lòng ra, ông cụ mới bình tĩnh lại rồ1i hỏi: “A Xuyên, hôm qua cháumới phẫu thuật xong, sao hôm nay đã dậy được rồi? Cho dù cuộc phẫu thuật có thành công đến mấy thì c9háucũng không thể hành hạ cơ thể của mình được! Thằng bé này, sao cháu không để người ta bớt lo lắng thế? Bác sĩđầu? Bác sĩ đầu 3rồi? Mau bảo bọn họ đến khám cho cháu xem cháu ngồi thế này liệu có vấn đề gì không?”Chiến Lệ Xuyên cười rất dịu dàng: “8Ông nội, cháu không sao đâu. Thiên Thiên ở với cháu suốt, cô ấy vẫn luônchăm sóc cho cháu. Cô ấy… chăm sóc cho cháu kỹ lắm.”Ông cụ đã thôi khóc, trong mắt toàn là nét cười tán thưởng, ông vươn một bên tay đang cắm kim truyền, định nắmlấy tay Cảnh Thiên.Cảnh Thiên không thích tiếp xúc với người khác, nhưng lúc này cô không nghĩ ngợi nhiều như vậy. Cô vô thức điđến bên cạnh ông cụ rồi đưa tay ra, nắm lấy tay ông. “Thiên Thiên, cảm ơn cháu! Ông cảm ơn cháu!”Cảnh Thiên mấp máy môi nhưng lại không biết nên nói gì vào lúc này.Nhìn cô gái bình thường toàn trêu cợt người ta, có thể chọc người ta tức chết, giờ lại luống cuống không biết nênlàm gì, mắt Chiến Lệ Xuyên tràn ngập nét cười. “Ông nội, người một nhà cần gì phải như thế? Ông cứ cảm ơn ThiênThiên mãi thì bảo Thiên Thiên trả lời ông thế nào được?” Ông cụ: … Ông làm thể là vì ai?“Thiên Thiên là vợ cháu, tất cả những gì cháu có, bao gồm cả tính mạng của cháu đều thuộc về cô ấy, ông cần gìphải cảm ơn?”Ông cụ: ?!Sao tình cảm của hai đứa đã phát triển đến mức này rồi?Ban này có phải A Xuyên đang đạp ông xuống để tôn mình lên không?Cảnh Thiên liếc nhìn Chiến Lệ Xuyên, nghĩ lại những lời luật sư nói ban nãy, trong lòng lại không hề muốn phảnbác ngay.Bởi vì người ta đã coi cô là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời rồi, cô vẫn không nên tắt đèn vào lúc này thì hơn.Ông cụ là người tinh tường hiểu rất rõ về Chiến Lệ Xuyên Bây giờ ông thấy A Xuyên nhà mình chân chó như vậylại thấy Cảnh Thiên tỏ ra như gắng gượng chấp nhận một cách chân thành, ông biết ngay là chắc chắn đã xảy rachuyện gì đó rất quan trọng trong thời gian này, dẫn đến tình cảm của A Xuyên đối với Cảnh Thiên tăng lên vùnvụt.Thế là ông cụ vội vàng tiếp lời: “Được, không nói mấy lời khách sáo đó nữa. Thiên Thiên là vợ cháu, cháu có thểhiểu như vậy thì ông cũng rất vui. Sau này hai đứa cố gắng sống với nhau, ông nội có chết cũng có thể nhắm mắtđược rồi.”“Ông à!”Chiến Lệ Xuyên và Cảnh Thiên đồng thanh lên tiếng, không hề tán đồng.Cảnh Thiên không muốn Chiến Lệ Xuyên chịu đựng sự đau đớn khi người thân nhất qua đời mà cô từng phải chịu,cô nói một cách ngang ngược: “Trừ phi chết già, không thì ông không dễ chết vậy đầu. Ông nội gặp tai nạn giaothông nghiêm trọng như vậy mà vẫn sống khỏe mạnh đấy thôi.”Chiến Lệ Xuyên gật đầu một cách nghiêm túc: “Miệng Thiên Thiên linh lắm, cái gì cô ấy nói cũng đúng cả.”Ông cụ chớp mắt.Thằng cháu ông trở nên chân chó như vậy từ lúc nào thế?“Thiên Thiên, tuy A Xuyên đã nói hai đứa là vợ chồng, tính mạng của nó là của cháu, nhưng ông nghĩ là cháu cầm cái mạng của nócũng không có tác dụng gì, hay là bảo A Xuyên chia cho cháu một phần cổ phần của Trung Bác nhé? Đằng nào thì giờ cháu cũng vàogiới giải trí rồi, nếu có cổ phần của Trung Bác thì sau này đều do cháu định đoạt hết.”Ông cụ cười tít mắt, ông nghĩ bụng, đằng nào thì cũng là công ty do cháu trai ông tự dùng tiền của mình xây dựng chứ không dùngtiền của ông, có cho thì cũng không thấy xót.

Chương 404