Nữ nhân đó thực chất mới chỉ xấp xỉ 20 tuổi, do thường xuyên làm việc nặng nhọc nên da dẻ thô ráp, lưng còng, không còn vẻ xinh đẹp ngày trước nữa. Bên cạnh là một tiểu cô nương ước chừng 5, 6 tuổi, trên người mặc bộ quần áo màu xám tro, tóc tai rậm tạp rối bù, đang lật tung đống quần áo đó, muốn phân loại quần áo để ngâm nước. Bên ngoài trời vẫn lạnh, tiểu cô nương vừa bị ép mặc vào loại áo kép *( loại áo mỏng chỉ có 2 lớp vải), lạnh đến nỗi khuôn mặt cô bé đỏ bừng, bàn tay nhỏ rét cóng không động đậy được. Người đàn bà đó tức giận mắng té tát “ Ngươi cái thứ đồ nghiệt chủng, cả ngày chỉ biết ăn không ngồi rồi, thứ đồ lười biếng.” vừa mắng vừa giơ tay đánh , cô bé sợ đến nỗi sắc mặt tái xanh. Cắt không ra giọt máu nào, sợ hãi lập tức quỳ xuống ôm đầu cầu xin: “ Di nương, đừng đánh con nữa, đừng đánh nữa, con không dám lười biếng nữa, không dám nữa ….”. Những giọt nước mắt trong veo từ trong đôi mắt của tiểu cô nương đó rớt xuống như mưa khiến người khác không nỡ khiển trách, nhưng…
Chương 1558
Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương PhiTác giả: Vệ Sơ LãngTruyện Converter, Truyện Cung Đấu, Truyện Lịch Sử, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngNữ nhân đó thực chất mới chỉ xấp xỉ 20 tuổi, do thường xuyên làm việc nặng nhọc nên da dẻ thô ráp, lưng còng, không còn vẻ xinh đẹp ngày trước nữa. Bên cạnh là một tiểu cô nương ước chừng 5, 6 tuổi, trên người mặc bộ quần áo màu xám tro, tóc tai rậm tạp rối bù, đang lật tung đống quần áo đó, muốn phân loại quần áo để ngâm nước. Bên ngoài trời vẫn lạnh, tiểu cô nương vừa bị ép mặc vào loại áo kép *( loại áo mỏng chỉ có 2 lớp vải), lạnh đến nỗi khuôn mặt cô bé đỏ bừng, bàn tay nhỏ rét cóng không động đậy được. Người đàn bà đó tức giận mắng té tát “ Ngươi cái thứ đồ nghiệt chủng, cả ngày chỉ biết ăn không ngồi rồi, thứ đồ lười biếng.” vừa mắng vừa giơ tay đánh , cô bé sợ đến nỗi sắc mặt tái xanh. Cắt không ra giọt máu nào, sợ hãi lập tức quỳ xuống ôm đầu cầu xin: “ Di nương, đừng đánh con nữa, đừng đánh nữa, con không dám lười biếng nữa, không dám nữa ….”. Những giọt nước mắt trong veo từ trong đôi mắt của tiểu cô nương đó rớt xuống như mưa khiến người khác không nỡ khiển trách, nhưng… Tô Mạt liếc mắt nhìn Hoàng Phủ Giới, sau đó quay sang nói với Hoàng Phủ Cẩn: "Cẩn ca ca, huynh cứ về trước đi, cha nuôi đang ở nhà chờ huynh."Hoàng Phủ Cẩn biết nàng đang tìm cớ cho hắn, suy nghĩ thấy cũng nên về, "Giúp huynh chào tạm biệt quốc công và lão phu nhân."Tô Mạt nhìn hai người rời đi, mỉm cười, ngược lại Kim Kết lại đang nổi nóng: "Tiểu thư, cái vị Ngụy vương gia kia hơi quá đáng. Nói năng lung lung tung, chẳng lẽ tiểu thư và Tề vương muốn gặp là gặp được sao. Mới không dễ dàng như vậy đâu!"Tô Mạt quay sang cười nàng, "Em cũng to gan thật, cẩn thận hắn lấy mã roi ngựa đánh em!"Kim Kết cười nói: "Tiểu thư, y không dám đâu. Y sợ tiểu thư a. Hơn nữa, y sợ sâu bướm trên cây a!"Nhớ tới chuyện hắn cùng mình trèo cây, Tô Mạt bật cười, dẫn theo đám nha hoàn và ma ma trở về nhà.Kim Kết không phục nói: "Tiểu thư, người cũng không cẩn thận nghĩ xem, em thấy Ngụy vương đến tìm Tĩnh thiếu gia cũng không phải chuyện gì tốt. Hiện giờ dã tâm của y đã có, còn được giữ binh quyền trong tay, mọi chuyện khó nói trước được."Tô Mạt liếc mắt nhìn nàng, "Em nha, đã lớn như vậy rồi, vẫn hay kích động như vậy." Rõ ràng nàng lớn hơn Thủy muội, hiện giờ Thủy muội càng ngày càng thành thục, Kim Kết lại càng không thích so đo. Nàng nhớ hai người Kim Kết và Thủy muội đều đã đến tuổi lấy chồng, nàng cũng nên quan tâm đến chung thân đại sự của hai người.Kim Kết cứ nói mãi về Ngụy vương nhưng thấy Tô Mạt không để ý đến, nàng sợ Hoàng Phủ Giới xúi giục hoặc đe dọa Tề vương làm chuyện gì, đành tự mình đến tìm Lan Nhược.Vốn là nàng hợp với Lan Nhu hơn, nhưng Lan Nhu còn đang bận việc, nàng chỉ có thể đến tìm Lan Nhược.Tính tình Lan Nhược trầm ổn, có hơi lạnh lùng, ngoài lúc tiếp nhận mệnh lệnh của Hoàng Phủ Cẩn và Tô Mạt thì nàng hầu như không nói chuyện. Kim kết có chút lo lắng, nhưng vẫn kiên trì đi.Ai biết được Lan Nhược rất điềm đạm thấy nàng đến liền mời nàng ngồi xuống, hỏi rõ mọi chuyện.Lan Nhược nói: "Kim Kết cô nương không cần quá lo lắng, tính tình của thiếu gia chúng ta ngươi cũng không phải không biết, ngoài tiểu thư ra, còn ai có thể bắt ép người làm chuyện gì khác."Sư phụ muốn hắn làm hoàng đế, người lại vì một câu Mạt nhi không muốn làm hoàng hậu liền bỏ, hoàng đế muốn hắn nạp thiếp, lại vì một câu chỉ yêu Mạt nhi liền đẩy đi. Trên đời này thật đúng không có ai có thể khiến Hoàng Phủ Cẩn thay đổi chủ ý, nhất là những điều Mạt nhi không thích
Tô Mạt liếc mắt nhìn Hoàng Phủ Giới, sau đó quay sang nói với Hoàng Phủ Cẩn: "Cẩn ca ca, huynh cứ về trước đi, cha nuôi đang ở nhà chờ huynh."
Hoàng Phủ Cẩn biết nàng đang tìm cớ cho hắn, suy nghĩ thấy cũng nên về, "Giúp huynh chào tạm biệt quốc công và lão phu nhân."
Tô Mạt nhìn hai người rời đi, mỉm cười, ngược lại Kim Kết lại đang nổi nóng: "Tiểu thư, cái vị Ngụy vương gia kia hơi quá đáng. Nói năng lung lung tung, chẳng lẽ tiểu thư và Tề vương muốn gặp là gặp được sao. Mới không dễ dàng như vậy đâu!"
Tô Mạt quay sang cười nàng, "Em cũng to gan thật, cẩn thận hắn lấy mã roi ngựa đánh em!"
Kim Kết cười nói: "Tiểu thư, y không dám đâu. Y sợ tiểu thư a. Hơn nữa, y sợ sâu bướm trên cây a!"
Nhớ tới chuyện hắn cùng mình trèo cây, Tô Mạt bật cười, dẫn theo đám nha hoàn và ma ma trở về nhà.
Kim Kết không phục nói: "Tiểu thư, người cũng không cẩn thận nghĩ xem, em thấy Ngụy vương đến tìm Tĩnh thiếu gia cũng không phải chuyện gì tốt. Hiện giờ dã tâm của y đã có, còn được giữ binh quyền trong tay, mọi chuyện khó nói trước được."
Tô Mạt liếc mắt nhìn nàng, "Em nha, đã lớn như vậy rồi, vẫn hay kích động như vậy." Rõ ràng nàng lớn hơn Thủy muội, hiện giờ Thủy muội càng ngày càng thành thục, Kim Kết lại càng không thích so đo. Nàng nhớ hai người Kim Kết và Thủy muội đều đã đến tuổi lấy chồng, nàng cũng nên quan tâm đến chung thân đại sự của hai người.
Kim Kết cứ nói mãi về Ngụy vương nhưng thấy Tô Mạt không để ý đến, nàng sợ Hoàng Phủ Giới xúi giục hoặc đe dọa Tề vương làm chuyện gì, đành tự mình đến tìm Lan Nhược.
Vốn là nàng hợp với Lan Nhu hơn, nhưng Lan Nhu còn đang bận việc, nàng chỉ có thể đến tìm Lan Nhược.
Tính tình Lan Nhược trầm ổn, có hơi lạnh lùng, ngoài lúc tiếp nhận mệnh lệnh của Hoàng Phủ Cẩn và Tô Mạt thì nàng hầu như không nói chuyện. Kim kết có chút lo lắng, nhưng vẫn kiên trì đi.
Ai biết được Lan Nhược rất điềm đạm thấy nàng đến liền mời nàng ngồi xuống, hỏi rõ mọi chuyện.
Lan Nhược nói: "Kim Kết cô nương không cần quá lo lắng, tính tình của thiếu gia chúng ta ngươi cũng không phải không biết, ngoài tiểu thư ra, còn ai có thể bắt ép người làm chuyện gì khác."
Sư phụ muốn hắn làm hoàng đế, người lại vì một câu Mạt nhi không muốn làm hoàng hậu liền bỏ, hoàng đế muốn hắn nạp thiếp, lại vì một câu chỉ yêu Mạt nhi liền đẩy đi. Trên đời này thật đúng không có ai có thể khiến Hoàng Phủ Cẩn thay đổi chủ ý, nhất là những điều Mạt nhi không thích
Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương PhiTác giả: Vệ Sơ LãngTruyện Converter, Truyện Cung Đấu, Truyện Lịch Sử, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngNữ nhân đó thực chất mới chỉ xấp xỉ 20 tuổi, do thường xuyên làm việc nặng nhọc nên da dẻ thô ráp, lưng còng, không còn vẻ xinh đẹp ngày trước nữa. Bên cạnh là một tiểu cô nương ước chừng 5, 6 tuổi, trên người mặc bộ quần áo màu xám tro, tóc tai rậm tạp rối bù, đang lật tung đống quần áo đó, muốn phân loại quần áo để ngâm nước. Bên ngoài trời vẫn lạnh, tiểu cô nương vừa bị ép mặc vào loại áo kép *( loại áo mỏng chỉ có 2 lớp vải), lạnh đến nỗi khuôn mặt cô bé đỏ bừng, bàn tay nhỏ rét cóng không động đậy được. Người đàn bà đó tức giận mắng té tát “ Ngươi cái thứ đồ nghiệt chủng, cả ngày chỉ biết ăn không ngồi rồi, thứ đồ lười biếng.” vừa mắng vừa giơ tay đánh , cô bé sợ đến nỗi sắc mặt tái xanh. Cắt không ra giọt máu nào, sợ hãi lập tức quỳ xuống ôm đầu cầu xin: “ Di nương, đừng đánh con nữa, đừng đánh nữa, con không dám lười biếng nữa, không dám nữa ….”. Những giọt nước mắt trong veo từ trong đôi mắt của tiểu cô nương đó rớt xuống như mưa khiến người khác không nỡ khiển trách, nhưng… Tô Mạt liếc mắt nhìn Hoàng Phủ Giới, sau đó quay sang nói với Hoàng Phủ Cẩn: "Cẩn ca ca, huynh cứ về trước đi, cha nuôi đang ở nhà chờ huynh."Hoàng Phủ Cẩn biết nàng đang tìm cớ cho hắn, suy nghĩ thấy cũng nên về, "Giúp huynh chào tạm biệt quốc công và lão phu nhân."Tô Mạt nhìn hai người rời đi, mỉm cười, ngược lại Kim Kết lại đang nổi nóng: "Tiểu thư, cái vị Ngụy vương gia kia hơi quá đáng. Nói năng lung lung tung, chẳng lẽ tiểu thư và Tề vương muốn gặp là gặp được sao. Mới không dễ dàng như vậy đâu!"Tô Mạt quay sang cười nàng, "Em cũng to gan thật, cẩn thận hắn lấy mã roi ngựa đánh em!"Kim Kết cười nói: "Tiểu thư, y không dám đâu. Y sợ tiểu thư a. Hơn nữa, y sợ sâu bướm trên cây a!"Nhớ tới chuyện hắn cùng mình trèo cây, Tô Mạt bật cười, dẫn theo đám nha hoàn và ma ma trở về nhà.Kim Kết không phục nói: "Tiểu thư, người cũng không cẩn thận nghĩ xem, em thấy Ngụy vương đến tìm Tĩnh thiếu gia cũng không phải chuyện gì tốt. Hiện giờ dã tâm của y đã có, còn được giữ binh quyền trong tay, mọi chuyện khó nói trước được."Tô Mạt liếc mắt nhìn nàng, "Em nha, đã lớn như vậy rồi, vẫn hay kích động như vậy." Rõ ràng nàng lớn hơn Thủy muội, hiện giờ Thủy muội càng ngày càng thành thục, Kim Kết lại càng không thích so đo. Nàng nhớ hai người Kim Kết và Thủy muội đều đã đến tuổi lấy chồng, nàng cũng nên quan tâm đến chung thân đại sự của hai người.Kim Kết cứ nói mãi về Ngụy vương nhưng thấy Tô Mạt không để ý đến, nàng sợ Hoàng Phủ Giới xúi giục hoặc đe dọa Tề vương làm chuyện gì, đành tự mình đến tìm Lan Nhược.Vốn là nàng hợp với Lan Nhu hơn, nhưng Lan Nhu còn đang bận việc, nàng chỉ có thể đến tìm Lan Nhược.Tính tình Lan Nhược trầm ổn, có hơi lạnh lùng, ngoài lúc tiếp nhận mệnh lệnh của Hoàng Phủ Cẩn và Tô Mạt thì nàng hầu như không nói chuyện. Kim kết có chút lo lắng, nhưng vẫn kiên trì đi.Ai biết được Lan Nhược rất điềm đạm thấy nàng đến liền mời nàng ngồi xuống, hỏi rõ mọi chuyện.Lan Nhược nói: "Kim Kết cô nương không cần quá lo lắng, tính tình của thiếu gia chúng ta ngươi cũng không phải không biết, ngoài tiểu thư ra, còn ai có thể bắt ép người làm chuyện gì khác."Sư phụ muốn hắn làm hoàng đế, người lại vì một câu Mạt nhi không muốn làm hoàng hậu liền bỏ, hoàng đế muốn hắn nạp thiếp, lại vì một câu chỉ yêu Mạt nhi liền đẩy đi. Trên đời này thật đúng không có ai có thể khiến Hoàng Phủ Cẩn thay đổi chủ ý, nhất là những điều Mạt nhi không thích