Gần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực…
Chương 141
Vạn Cổ Ma TônTác giả: Lâm NhấtTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpGần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực… Chương 142Trọng lực đột nhiên được nâng cấp lên và trở nên mạnh hơn.Ngoài việc toàn thân bị áp chế bởi trọng lực gấp năm mươi lần, Lâm Tiêu cảm thấy rằng linh hồn của mình sắp bị bóp nghẹt.Qua bậc thang thứ năm mươi thì đây là độ khó mới sao? ! Thật sự rất mạnh nhưng thì sao chứ? Cũng chỉ thế mà thôi!“Xông lên!!” Lâm Tiêu thầm hét một câu.Cả người tiếp tục tiến về phía trước.Bậc năm mươi mốt.Bậc năm mươi hai.Bậc mươi ba.…Lần này, Lâm Tiêu không nghỉ lấy hơi nữa.Hắn bước liền mười bậc, trực tiếp giẫm vào bậc thứ sáu mươi của Thiên Thê.Hàm răng nghiến chặt, mồ hôi đầm đìa và cơ thể không ngừng run rẩy, tất cả đều đang nói với bản thân và mọi người rằng hắn cũng không thoải mái gì.Môi trường trọng lực khổng lồ thách thức giới hạn của Lâm Tiêu mọi lúc.Sau khi bước lên bậc thứ sáu mươi, thân thể Lâm Tiêu rung lắc dữ dội, hướng xuống phía dưới.Cả người bị trọng lực ép đến mức không thể đứng thẳng lên được nhưng Lâm Tiêu vẫn nghiến răng và kiên trì.Thẳng lưng lên từng chút một.Các đệ tử của Lưu Vân tông hoàn toàn chết lặng rồi.Dưới Thiên Thê không ai chế nhạo Lâm Tiêu nữa, chỉ có kinh ngạc và bái phục.Kẻ mạnh luôn đáng được tôn trọng.Lâm Tiêu dựa vào tu vi Tụ Linh cảnh có thể đạt đến bậc thang như vậy đã đủ để nhận được sự tôn trọng của họ rồi.“Bậc thứ sáu mươi! Đây là bậc thứ sáu mươi của Thiên Thê, có nằm mơ ta cũng thực sự không bao giờ nghĩ rằng người ngoài có thể đạt đến bước này.”“Ngay cả giới hạn của Luân Hải cảnh viên mãn thì cũng ở đây thôi.”“Đúng vậy, từ bậc sáu mươi trở lên, chỉ có cường giả Toàn Đan cảnh mới bước thể bước lên được.”“Người ngoài này có thể kiên trì ở tầng sáu mươi lâu như vậy, hắn đã đủ tự hào rồi.”“Phù! Cuối cùng hắn cũng quay đầu rồi. Nếu như hắn tiếp tục bước tiếp, ta thật sự hoài nghi bản thân mình đang nằm mơ, kể cả nằm mơ cũng không dám mơ như vậy.”“Nhìn dáng vẻ của hắn đã sắp không thể kiên trì nổi nữa rồi.”“Hả!?”“Hả!? Đợi đã, các người nhìn xem.”“Hắn đang làm gì vậy? Hắn đang muốn làm gì?”“Chết tiệt! Hắn lại chuyển động, lại chuyển động rồi!”Trên Thiên Thê, Lâm Tiêu đã bước tới bậc thứ sáu mươi. Cuối cùng, với sự nghị lực và kiên trì hắn đã duỗi thẳng lưng và đứng thẳng lên.
Chương 142
Trọng lực đột nhiên được nâng cấp lên và trở nên mạnh hơn.
Ngoài việc toàn thân bị áp chế bởi trọng lực gấp năm mươi lần, Lâm Tiêu cảm thấy rằng linh hồn của mình sắp bị bóp nghẹt.
Qua bậc thang thứ năm mươi thì đây là độ khó mới sao? ! Thật sự rất mạnh nhưng thì sao chứ? Cũng chỉ thế mà thôi!
“Xông lên!!” Lâm Tiêu thầm hét một câu.
Cả người tiếp tục tiến về phía trước.
Bậc năm mươi mốt.
Bậc năm mươi hai.
Bậc mươi ba.
…
Lần này, Lâm Tiêu không nghỉ lấy hơi nữa.
Hắn bước liền mười bậc, trực tiếp giẫm vào bậc thứ sáu mươi của Thiên Thê.
Hàm răng nghiến chặt, mồ hôi đầm đìa và cơ thể không ngừng run rẩy, tất cả đều đang nói với bản thân và mọi người rằng hắn cũng không thoải mái gì.
Môi trường trọng lực khổng lồ thách thức giới hạn của Lâm Tiêu mọi lúc.
Sau khi bước lên bậc thứ sáu mươi, thân thể Lâm Tiêu rung lắc dữ dội, hướng xuống phía dưới.
Cả người bị trọng lực ép đến mức không thể đứng thẳng lên được nhưng Lâm Tiêu vẫn nghiến răng và kiên trì.
Thẳng lưng lên từng chút một.
Các đệ tử của Lưu Vân tông hoàn toàn chết lặng rồi.
Dưới Thiên Thê không ai chế nhạo Lâm Tiêu nữa, chỉ có kinh ngạc và bái phục.
Kẻ mạnh luôn đáng được tôn trọng.
Lâm Tiêu dựa vào tu vi Tụ Linh cảnh có thể đạt đến bậc thang như vậy đã đủ để nhận được sự tôn trọng của họ rồi.
“Bậc thứ sáu mươi! Đây là bậc thứ sáu mươi của Thiên Thê, có nằm mơ ta cũng thực sự không bao giờ nghĩ rằng người ngoài có thể đạt đến bước này.”
“Ngay cả giới hạn của Luân Hải cảnh viên mãn thì cũng ở đây thôi.”
“Đúng vậy, từ bậc sáu mươi trở lên, chỉ có cường giả Toàn Đan cảnh mới bước thể bước lên được.”
“Người ngoài này có thể kiên trì ở tầng sáu mươi lâu như vậy, hắn đã đủ tự hào rồi.”
“Phù! Cuối cùng hắn cũng quay đầu rồi. Nếu như hắn tiếp tục bước tiếp, ta thật sự hoài nghi bản thân mình đang nằm mơ, kể cả nằm mơ cũng không dám mơ như vậy.”
“Nhìn dáng vẻ của hắn đã sắp không thể kiên trì nổi nữa rồi.”
“Hả!?”
“Hả!? Đợi đã, các người nhìn xem.”
“Hắn đang làm gì vậy? Hắn đang muốn làm gì?”
“Chết tiệt! Hắn lại chuyển động, lại chuyển động rồi!”
Trên Thiên Thê, Lâm Tiêu đã bước tới bậc thứ sáu mươi. Cuối cùng, với sự nghị lực và kiên trì hắn đã duỗi thẳng lưng và đứng thẳng lên.
Vạn Cổ Ma TônTác giả: Lâm NhấtTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpGần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực… Chương 142Trọng lực đột nhiên được nâng cấp lên và trở nên mạnh hơn.Ngoài việc toàn thân bị áp chế bởi trọng lực gấp năm mươi lần, Lâm Tiêu cảm thấy rằng linh hồn của mình sắp bị bóp nghẹt.Qua bậc thang thứ năm mươi thì đây là độ khó mới sao? ! Thật sự rất mạnh nhưng thì sao chứ? Cũng chỉ thế mà thôi!“Xông lên!!” Lâm Tiêu thầm hét một câu.Cả người tiếp tục tiến về phía trước.Bậc năm mươi mốt.Bậc năm mươi hai.Bậc mươi ba.…Lần này, Lâm Tiêu không nghỉ lấy hơi nữa.Hắn bước liền mười bậc, trực tiếp giẫm vào bậc thứ sáu mươi của Thiên Thê.Hàm răng nghiến chặt, mồ hôi đầm đìa và cơ thể không ngừng run rẩy, tất cả đều đang nói với bản thân và mọi người rằng hắn cũng không thoải mái gì.Môi trường trọng lực khổng lồ thách thức giới hạn của Lâm Tiêu mọi lúc.Sau khi bước lên bậc thứ sáu mươi, thân thể Lâm Tiêu rung lắc dữ dội, hướng xuống phía dưới.Cả người bị trọng lực ép đến mức không thể đứng thẳng lên được nhưng Lâm Tiêu vẫn nghiến răng và kiên trì.Thẳng lưng lên từng chút một.Các đệ tử của Lưu Vân tông hoàn toàn chết lặng rồi.Dưới Thiên Thê không ai chế nhạo Lâm Tiêu nữa, chỉ có kinh ngạc và bái phục.Kẻ mạnh luôn đáng được tôn trọng.Lâm Tiêu dựa vào tu vi Tụ Linh cảnh có thể đạt đến bậc thang như vậy đã đủ để nhận được sự tôn trọng của họ rồi.“Bậc thứ sáu mươi! Đây là bậc thứ sáu mươi của Thiên Thê, có nằm mơ ta cũng thực sự không bao giờ nghĩ rằng người ngoài có thể đạt đến bước này.”“Ngay cả giới hạn của Luân Hải cảnh viên mãn thì cũng ở đây thôi.”“Đúng vậy, từ bậc sáu mươi trở lên, chỉ có cường giả Toàn Đan cảnh mới bước thể bước lên được.”“Người ngoài này có thể kiên trì ở tầng sáu mươi lâu như vậy, hắn đã đủ tự hào rồi.”“Phù! Cuối cùng hắn cũng quay đầu rồi. Nếu như hắn tiếp tục bước tiếp, ta thật sự hoài nghi bản thân mình đang nằm mơ, kể cả nằm mơ cũng không dám mơ như vậy.”“Nhìn dáng vẻ của hắn đã sắp không thể kiên trì nổi nữa rồi.”“Hả!?”“Hả!? Đợi đã, các người nhìn xem.”“Hắn đang làm gì vậy? Hắn đang muốn làm gì?”“Chết tiệt! Hắn lại chuyển động, lại chuyển động rồi!”Trên Thiên Thê, Lâm Tiêu đã bước tới bậc thứ sáu mươi. Cuối cùng, với sự nghị lực và kiên trì hắn đã duỗi thẳng lưng và đứng thẳng lên.