Gần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực…
Chương 145
Vạn Cổ Ma TônTác giả: Lâm NhấtTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpGần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực… Chương 146“Ha ha… Lạc tông chủ, thanh niên cùng thế hệ thì có gì đáng so sánh chứ… Ta chỉ muốn vượt qua chính mình.” Lâm Tiêu lại nặn ra một câu nữa.Lạc Hải Thành dùng linh thức để quan sát đối phương một lần nữa.Trong lòng vô cùng ngạc nhiên.Độ mạnh của cơ thể này cũng thật biến thái, dưới sự áp chế của trọng lực chín mươi tầng mà hắn không bị thương.“Ngươi, ngươi thật sự muốn tiếp tục kiên trì sao?” Lạc Hải Thành nhìn đối phương thật sâu rồi hỏi.“Ừ.” Lâm Tiêu đáp ứng.“Vậy được, đợi ngươi không kiên trì được nữa thì hãy gọi ta.” Lạc Hải Thành nói xong thì xuống khỏi Thiên Thê.Những gì cần phải nói cũng đã nói rồi, tiểu tử này không nghe lời thì cũng không thể làm gì khác.Lâm Tiêu cảm nhận được trạng thái của bản thân mình. Sau ba hơi nghỉ ngơi, hắn lấy hai chiếc bình ngọc từ trong nhẫn trữ vật ra.Sau khi nghiêng đầu một cách khó khăn và uống cạn một hơi, chiếc bình ngọc rơi xuống đất và biến thành bột.Ngay lập tức, một luồng năng lượng tinh thuần khổng lồ pha trộn cùng một chút tinh hoa sinh mệnh bắt đồng lưu chuyển trong cơ thể hắn, không ngừng chạm vào thất kinh bát mạch.Vận chuyển Cửu U Trấn Ma Ấn!Sau khi những nguồn năng lượng này vận chuyển một vòng, Lâm Tiêu cảm thấy áp lực trên cơ thể mình được giải tỏa phần nào.Trong mắt hắn lộ ra sự kinh ngạc. Đây là hiệu quả hấp thu! !Khi tu luyện trong môi trường trọng lực cao như vậy, năng lượng hấp thụ được khi vận chuyển một vòng mạnh hơn bình thường gấp mười lần.Tiêu hao nhanh cũng có nghĩa là tu luyện nhanh và hiệu quả cao hơn.Vậy thì luyện nó!Lâm Tiêu bắt đầu tu luyện khiến những người bên dưới một lần nữa chết lặng.Mẹ kiếp! !Huynh đệ này đang làm gì vậy? Họ không nhìn nhầm chứ.Tu luyện trên bậc Thiên Thê thứ chín mươi ư? Điên rồi sao! !Trong môi trường có trọng lực khủng khiếp này, ngay cả hô hấp và lưu thông máu cũng khó khăn. Tại sao hắn vẫn còn đang tu luyện chứ? !Điều này … điều này là quá khoa trương rồi.Lạc Hải Thành vừa bước xuống bậc Thiên Thê thứ tám mươi cũng nhìn Lâm Tiêu với ánh mắt kinh ngạc.Cái quái gì vậy! !Vốn dĩ Mục lão đầu đã rất điên rồi, sao đồ đệ này này còn điên hơn ông ta nữa.Tiêu Minh Triết nhìn Lâm Tiêu với ánh mắt căm hận, rất căm hận.Đồ điên! Thật sự biết khoe khoang.Tốt nhất là tu luyện đến khi tẩu hoả nhập ma và chết trên Thiên Thê luôn đi.Trên bậc chín mươi của Thiên Thê, không biết Lâm Tiêu đã vận chuyển bao nhiêu chu kỳ, đã miễn cưỡng có thể ngồi thẳng rồi.
Chương 146
“Ha ha… Lạc tông chủ, thanh niên cùng thế hệ thì có gì đáng so sánh chứ… Ta chỉ muốn vượt qua chính mình.” Lâm Tiêu lại nặn ra một câu nữa.
Lạc Hải Thành dùng linh thức để quan sát đối phương một lần nữa.
Trong lòng vô cùng ngạc nhiên.
Độ mạnh của cơ thể này cũng thật biến thái, dưới sự áp chế của trọng lực chín mươi tầng mà hắn không bị thương.
“Ngươi, ngươi thật sự muốn tiếp tục kiên trì sao?” Lạc Hải Thành nhìn đối phương thật sâu rồi hỏi.
“Ừ.” Lâm Tiêu đáp ứng.
“Vậy được, đợi ngươi không kiên trì được nữa thì hãy gọi ta.” Lạc Hải Thành nói xong thì xuống khỏi Thiên Thê.
Những gì cần phải nói cũng đã nói rồi, tiểu tử này không nghe lời thì cũng không thể làm gì khác.
Lâm Tiêu cảm nhận được trạng thái của bản thân mình. Sau ba hơi nghỉ ngơi, hắn lấy hai chiếc bình ngọc từ trong nhẫn trữ vật ra.
Sau khi nghiêng đầu một cách khó khăn và uống cạn một hơi, chiếc bình ngọc rơi xuống đất và biến thành bột.
Ngay lập tức, một luồng năng lượng tinh thuần khổng lồ pha trộn cùng một chút tinh hoa sinh mệnh bắt đồng lưu chuyển trong cơ thể hắn, không ngừng chạm vào thất kinh bát mạch.
Vận chuyển Cửu U Trấn Ma Ấn!
Sau khi những nguồn năng lượng này vận chuyển một vòng, Lâm Tiêu cảm thấy áp lực trên cơ thể mình được giải tỏa phần nào.
Trong mắt hắn lộ ra sự kinh ngạc. Đây là hiệu quả hấp thu! !
Khi tu luyện trong môi trường trọng lực cao như vậy, năng lượng hấp thụ được khi vận chuyển một vòng mạnh hơn bình thường gấp mười lần.
Tiêu hao nhanh cũng có nghĩa là tu luyện nhanh và hiệu quả cao hơn.
Vậy thì luyện nó!
Lâm Tiêu bắt đầu tu luyện khiến những người bên dưới một lần nữa chết lặng.
Mẹ kiếp! !
Huynh đệ này đang làm gì vậy? Họ không nhìn nhầm chứ.
Tu luyện trên bậc Thiên Thê thứ chín mươi ư? Điên rồi sao! !
Trong môi trường có trọng lực khủng khiếp này, ngay cả hô hấp và lưu thông máu cũng khó khăn. Tại sao hắn vẫn còn đang tu luyện chứ? !
Điều này … điều này là quá khoa trương rồi.
Lạc Hải Thành vừa bước xuống bậc Thiên Thê thứ tám mươi cũng nhìn Lâm Tiêu với ánh mắt kinh ngạc.
Cái quái gì vậy! !
Vốn dĩ Mục lão đầu đã rất điên rồi, sao đồ đệ này này còn điên hơn ông ta nữa.
Tiêu Minh Triết nhìn Lâm Tiêu với ánh mắt căm hận, rất căm hận.
Đồ điên! Thật sự biết khoe khoang.
Tốt nhất là tu luyện đến khi tẩu hoả nhập ma và chết trên Thiên Thê luôn đi.
Trên bậc chín mươi của Thiên Thê, không biết Lâm Tiêu đã vận chuyển bao nhiêu chu kỳ, đã miễn cưỡng có thể ngồi thẳng rồi.
Vạn Cổ Ma TônTác giả: Lâm NhấtTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpGần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực… Chương 146“Ha ha… Lạc tông chủ, thanh niên cùng thế hệ thì có gì đáng so sánh chứ… Ta chỉ muốn vượt qua chính mình.” Lâm Tiêu lại nặn ra một câu nữa.Lạc Hải Thành dùng linh thức để quan sát đối phương một lần nữa.Trong lòng vô cùng ngạc nhiên.Độ mạnh của cơ thể này cũng thật biến thái, dưới sự áp chế của trọng lực chín mươi tầng mà hắn không bị thương.“Ngươi, ngươi thật sự muốn tiếp tục kiên trì sao?” Lạc Hải Thành nhìn đối phương thật sâu rồi hỏi.“Ừ.” Lâm Tiêu đáp ứng.“Vậy được, đợi ngươi không kiên trì được nữa thì hãy gọi ta.” Lạc Hải Thành nói xong thì xuống khỏi Thiên Thê.Những gì cần phải nói cũng đã nói rồi, tiểu tử này không nghe lời thì cũng không thể làm gì khác.Lâm Tiêu cảm nhận được trạng thái của bản thân mình. Sau ba hơi nghỉ ngơi, hắn lấy hai chiếc bình ngọc từ trong nhẫn trữ vật ra.Sau khi nghiêng đầu một cách khó khăn và uống cạn một hơi, chiếc bình ngọc rơi xuống đất và biến thành bột.Ngay lập tức, một luồng năng lượng tinh thuần khổng lồ pha trộn cùng một chút tinh hoa sinh mệnh bắt đồng lưu chuyển trong cơ thể hắn, không ngừng chạm vào thất kinh bát mạch.Vận chuyển Cửu U Trấn Ma Ấn!Sau khi những nguồn năng lượng này vận chuyển một vòng, Lâm Tiêu cảm thấy áp lực trên cơ thể mình được giải tỏa phần nào.Trong mắt hắn lộ ra sự kinh ngạc. Đây là hiệu quả hấp thu! !Khi tu luyện trong môi trường trọng lực cao như vậy, năng lượng hấp thụ được khi vận chuyển một vòng mạnh hơn bình thường gấp mười lần.Tiêu hao nhanh cũng có nghĩa là tu luyện nhanh và hiệu quả cao hơn.Vậy thì luyện nó!Lâm Tiêu bắt đầu tu luyện khiến những người bên dưới một lần nữa chết lặng.Mẹ kiếp! !Huynh đệ này đang làm gì vậy? Họ không nhìn nhầm chứ.Tu luyện trên bậc Thiên Thê thứ chín mươi ư? Điên rồi sao! !Trong môi trường có trọng lực khủng khiếp này, ngay cả hô hấp và lưu thông máu cũng khó khăn. Tại sao hắn vẫn còn đang tu luyện chứ? !Điều này … điều này là quá khoa trương rồi.Lạc Hải Thành vừa bước xuống bậc Thiên Thê thứ tám mươi cũng nhìn Lâm Tiêu với ánh mắt kinh ngạc.Cái quái gì vậy! !Vốn dĩ Mục lão đầu đã rất điên rồi, sao đồ đệ này này còn điên hơn ông ta nữa.Tiêu Minh Triết nhìn Lâm Tiêu với ánh mắt căm hận, rất căm hận.Đồ điên! Thật sự biết khoe khoang.Tốt nhất là tu luyện đến khi tẩu hoả nhập ma và chết trên Thiên Thê luôn đi.Trên bậc chín mươi của Thiên Thê, không biết Lâm Tiêu đã vận chuyển bao nhiêu chu kỳ, đã miễn cưỡng có thể ngồi thẳng rồi.