Tác giả:

Gần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực…

Chương 149

Vạn Cổ Ma TônTác giả: Lâm NhấtTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpGần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực… Chương 150Một luồng khí lưu không ai nhìn thấy, từ bốn hướng tụ lại đây, bao lấy Lâm Tiêu ở bên trong.Khí tức nồng đậm ồ ạt xông vào trong cơ thể hắn, sau cùng tiến vào trong đan điền, ngưng tụ thành một hạt châu trong suốt, rồi ẩn đi.Mà Lâm Tiêu không hề chú ý tới những chuyện này, hắn chỉ cảm thấy linh hồn như được gột rửa, cả tâm hồn và thể xác đều đắm chìm vào trong quá trình này.Người, người này dùng tay chạm vào bia đá, hắn đang làm gì vậy?Thiên Thê sao trông như đang chấn động vậy, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì thế?Đây là điềm báo gì đó hay sao? Thật kỳ lạ quá đi à?Đệ tử của Lưu Vân tông đều ngỡ ngàng.Các trưởng lão lại đầy nghi ngờ.Bia đá Thiên Thê này, dựa vào phương pháp thông thường, bọn họ đều không thể từng bước từng bước trèo lên giống như cách của Lâm Tiêu.Phải lợi dụng đạo cụ che giấu đặc biệt, mỗi một người trong số bọn họ đều đã từng sờ qua tấm bia đá này rất nhiều lần.Nhưng chẳng có tác dụng gì, chẳng có gì xảy ra cả.Vậy tại sao người thiếu niên này vừa chạm vào đã xảy ra phản ứng lớn đến thế?Bọn họ hoàn toàn không hiểu.Rất nhanh sau đó.Cơn chấn động của Thiên Thê dần dần biến mất.Trọng lực ở mỗi một tầng vẫn còn đó.Giống như có gì đó đã thay đổi, lại giống như chưa từng có điều gì thay đổi.Lâm Tiêu mở mắt ra một lần nữa.Không ai chú ý tới, thần vận trong mắt hắn lóe lên rồi biến mất.Tiếp đó.Lâm Tiêu nhảy xuống, từ tầng thứ một trăm của Thiên Thê, xuyên trở lại dưới chân Thiên Thê.Khóe miệng hắn không nhịn được mà nhấc lên một ý cười.Lần này.Thu hoạch cực lớn.Không chỉ Cửu U Trấn Ma Ấn đột phá tầng thứ năm, lại lĩnh ngộ được một thứ kì lạ.Mà còn từ tấm bia đá trên đỉnh Thiên Thê, hấp thu được một loại…ý cảnh.Tạm gọi là Ý Cảnh đi.Bây giờ nếu bảo hắn đối chiến với Tư Không Hạo một lần nữa.Hắn dám nói.Đó là thứ tép riu gì vậy?Kẻ đó xứng sao?Cho dù không dùng tới kiếm, lại chấp hắn một tay, thì cũng chỉ một giây là giết chết được rồi.Di tích Vô Cực, lần này không cần lo lắng nữa rồi.Đương nhiên, bí pháp thân pháp thiên giai của Lưu Vân Tông vẫn nhất định phải đoạt về tay rồi.

Chương 150

Một luồng khí lưu không ai nhìn thấy, từ bốn hướng tụ lại đây, bao lấy Lâm Tiêu ở bên trong.

Khí tức nồng đậm ồ ạt xông vào trong cơ thể hắn, sau cùng tiến vào trong đan điền, ngưng tụ thành một hạt châu trong suốt, rồi ẩn đi.

Mà Lâm Tiêu không hề chú ý tới những chuyện này, hắn chỉ cảm thấy linh hồn như được gột rửa, cả tâm hồn và thể xác đều đắm chìm vào trong quá trình này.

Người, người này dùng tay chạm vào bia đá, hắn đang làm gì vậy?

Thiên Thê sao trông như đang chấn động vậy, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì thế?

Đây là điềm báo gì đó hay sao? Thật kỳ lạ quá đi à?

Đệ tử của Lưu Vân tông đều ngỡ ngàng.

Các trưởng lão lại đầy nghi ngờ.

Bia đá Thiên Thê này, dựa vào phương pháp thông thường, bọn họ đều không thể từng bước từng bước trèo lên giống như cách của Lâm Tiêu.

Phải lợi dụng đạo cụ che giấu đặc biệt, mỗi một người trong số bọn họ đều đã từng sờ qua tấm bia đá này rất nhiều lần.

Nhưng chẳng có tác dụng gì, chẳng có gì xảy ra cả.

Vậy tại sao người thiếu niên này vừa chạm vào đã xảy ra phản ứng lớn đến thế?

Bọn họ hoàn toàn không hiểu.

Rất nhanh sau đó.

Cơn chấn động của Thiên Thê dần dần biến mất.

Trọng lực ở mỗi một tầng vẫn còn đó.

Giống như có gì đó đã thay đổi, lại giống như chưa từng có điều gì thay đổi.

Lâm Tiêu mở mắt ra một lần nữa.

Không ai chú ý tới, thần vận trong mắt hắn lóe lên rồi biến mất.

Tiếp đó.

Lâm Tiêu nhảy xuống, từ tầng thứ một trăm của Thiên Thê, xuyên trở lại dưới chân Thiên Thê.

Khóe miệng hắn không nhịn được mà nhấc lên một ý cười.

Lần này.

Thu hoạch cực lớn.

Không chỉ Cửu U Trấn Ma Ấn đột phá tầng thứ năm, lại lĩnh ngộ được một thứ kì lạ.

Mà còn từ tấm bia đá trên đỉnh Thiên Thê, hấp thu được một loại…ý cảnh.

Tạm gọi là Ý Cảnh đi.

Bây giờ nếu bảo hắn đối chiến với Tư Không Hạo một lần nữa.

Hắn dám nói.

Đó là thứ tép riu gì vậy?

Kẻ đó xứng sao?

Cho dù không dùng tới kiếm, lại chấp hắn một tay, thì cũng chỉ một giây là giết chết được rồi.

Di tích Vô Cực, lần này không cần lo lắng nữa rồi.

Đương nhiên, bí pháp thân pháp thiên giai của Lưu Vân Tông vẫn nhất định phải đoạt về tay rồi.

Vạn Cổ Ma TônTác giả: Lâm NhấtTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpGần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực… Chương 150Một luồng khí lưu không ai nhìn thấy, từ bốn hướng tụ lại đây, bao lấy Lâm Tiêu ở bên trong.Khí tức nồng đậm ồ ạt xông vào trong cơ thể hắn, sau cùng tiến vào trong đan điền, ngưng tụ thành một hạt châu trong suốt, rồi ẩn đi.Mà Lâm Tiêu không hề chú ý tới những chuyện này, hắn chỉ cảm thấy linh hồn như được gột rửa, cả tâm hồn và thể xác đều đắm chìm vào trong quá trình này.Người, người này dùng tay chạm vào bia đá, hắn đang làm gì vậy?Thiên Thê sao trông như đang chấn động vậy, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì thế?Đây là điềm báo gì đó hay sao? Thật kỳ lạ quá đi à?Đệ tử của Lưu Vân tông đều ngỡ ngàng.Các trưởng lão lại đầy nghi ngờ.Bia đá Thiên Thê này, dựa vào phương pháp thông thường, bọn họ đều không thể từng bước từng bước trèo lên giống như cách của Lâm Tiêu.Phải lợi dụng đạo cụ che giấu đặc biệt, mỗi một người trong số bọn họ đều đã từng sờ qua tấm bia đá này rất nhiều lần.Nhưng chẳng có tác dụng gì, chẳng có gì xảy ra cả.Vậy tại sao người thiếu niên này vừa chạm vào đã xảy ra phản ứng lớn đến thế?Bọn họ hoàn toàn không hiểu.Rất nhanh sau đó.Cơn chấn động của Thiên Thê dần dần biến mất.Trọng lực ở mỗi một tầng vẫn còn đó.Giống như có gì đó đã thay đổi, lại giống như chưa từng có điều gì thay đổi.Lâm Tiêu mở mắt ra một lần nữa.Không ai chú ý tới, thần vận trong mắt hắn lóe lên rồi biến mất.Tiếp đó.Lâm Tiêu nhảy xuống, từ tầng thứ một trăm của Thiên Thê, xuyên trở lại dưới chân Thiên Thê.Khóe miệng hắn không nhịn được mà nhấc lên một ý cười.Lần này.Thu hoạch cực lớn.Không chỉ Cửu U Trấn Ma Ấn đột phá tầng thứ năm, lại lĩnh ngộ được một thứ kì lạ.Mà còn từ tấm bia đá trên đỉnh Thiên Thê, hấp thu được một loại…ý cảnh.Tạm gọi là Ý Cảnh đi.Bây giờ nếu bảo hắn đối chiến với Tư Không Hạo một lần nữa.Hắn dám nói.Đó là thứ tép riu gì vậy?Kẻ đó xứng sao?Cho dù không dùng tới kiếm, lại chấp hắn một tay, thì cũng chỉ một giây là giết chết được rồi.Di tích Vô Cực, lần này không cần lo lắng nữa rồi.Đương nhiên, bí pháp thân pháp thiên giai của Lưu Vân Tông vẫn nhất định phải đoạt về tay rồi.

Chương 149