Tác giả:

Gần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực…

Chương 152

Vạn Cổ Ma TônTác giả: Lâm NhấtTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpGần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực… Chương 153Lẽ nào ngươi cảm thấy bản thân ngươi có thể đánh bại Tư Không Hạo sao???Mà Lâm Tiêu sau khi xông lên Thiên Thê, dường như thực lực càng thêm tiến bộ vượt bậc.Ngươi như này…có khác nào đi chịu chết không cơ chứ.Người có cùng suy nghĩ với Lạc Vũ Thương, còn có cha nàng ta.Vừa rồi lúc Lâm Tiêu xông lên tầng cuối cùng của Thiên Thê, Lạc Vũ Thương đã đem chuyện xảy ra trước đó hai ngày tại hang đá nói hết cho phụ thân của mình nghe.Lạc Hải Thành lúc này mới hiểu, thì ra Lâm Tiêu đã gián tiếp cứu nữ nhi bảo bối nhà mình một lần.Bằng không, nếu Lâm Tiêu không xuất hiện.Lúc ở trong hang đá, nữ nhi bảo bối nhà mình và ba cô nương khác đã bị đám người Tư Không Hạo của Huyền Âm Tông làm nhục rồi.Nữ tử nếu như gặp phải chuyện như vậy, chẳng khác nào sống không bằng chết.Hừ!!Huyền Âm Tông đáng chết.Thù này, ta ghim lại rồi.Chính vì nguyên nhân này.Sau cuộc khiêu chiến Thiên Thê, Lạc Hải Thành mới thay đổi hoàn toàn thái độ với Lâm Tiêu, thậm chí là trực tiếp đưa bí pháp trấn tông cho đối phương.Coi như là báo đáp chuyện kia.Nếu không, cho dù là cá cược thua lão Mục, ông cũng không nỡ từ bỏ bí pháp trấn tông.Ai mà ngờ, mọi chuyện vốn đang tiến hành thuận lợi.Cái tên Minh Triết này lại đột nhiên nhảy ra, còn hùng hồn tuyên bố muốn xử lí đối phương, không đánh bại hắn thì không được đưa bí pháp trấn tông ra.Lạc Hải Thành quá là cạn lời rồi. Ông ta muốn hét lên với Tiêu Minh Triết một câu.Một người mà ngay cả Tư Không Hạo cũng bị đối phương chém chết.Ngươi chọc vào hắn làm cái mẹ gì vậy!Ta ngăn cản hai ngươi ước chiến, đó là muốn bảo vệ ngươi đó, cái tên ngu xuẩn này!!!“Haizzz!!!” Lạc Hải Thành lại thở dài.Tất cả mọi sự trùng hợp, khiến ông bây giờ không thể không đồng ý cho hai người ước chiến.“Tiểu bằng hữu Lâm Tiêu này, Tiêu Minh Triết này tuy là….haizzz, thôi bỏ đi, vẫn mong tiểu bằng hữu giơ cao đánh khẽ.” Lạc tông chủ chỉ nói vậy, cũng không muốn nói gì thêm.Có một vài đệ tử, tính cách có hơi ảo tưởng, gặp chút trắc trở cũng tốt.Lời này của Lạc tông chủ khiến người khác nghi hoặc không thôi.Những lời này lẽ ra phải nói với Tiêu sư huynh mới đúng chứ?Lâm Tiêu gật đầu.Hắn đại khái cũng hiểu rồi, chắc chắn muội tử kia đã nói hết mọi chuyện với cha nàng ta rồi.Thật ra ấn tượng của Lâm Tiêu về Lạc Hải Thành vẫn khá tốt.Trầm ổn, bình tĩnh, phân rõ đúng sai.Giống như lúc trên Thiên Thê, hắn ôm lấy Lạc Vũ Thương đã rất quá đáng rồi.

Chương 153

Lẽ nào ngươi cảm thấy bản thân ngươi có thể đánh bại Tư Không Hạo sao???

Mà Lâm Tiêu sau khi xông lên Thiên Thê, dường như thực lực càng thêm tiến bộ vượt bậc.

Ngươi như này…có khác nào đi chịu chết không cơ chứ.

Người có cùng suy nghĩ với Lạc Vũ Thương, còn có cha nàng ta.

Vừa rồi lúc Lâm Tiêu xông lên tầng cuối cùng của Thiên Thê, Lạc Vũ Thương đã đem chuyện xảy ra trước đó hai ngày tại hang đá nói hết cho phụ thân của mình nghe.

Lạc Hải Thành lúc này mới hiểu, thì ra Lâm Tiêu đã gián tiếp cứu nữ nhi bảo bối nhà mình một lần.

Bằng không, nếu Lâm Tiêu không xuất hiện.

Lúc ở trong hang đá, nữ nhi bảo bối nhà mình và ba cô nương khác đã bị đám người Tư Không Hạo của Huyền Âm Tông làm nhục rồi.

Nữ tử nếu như gặp phải chuyện như vậy, chẳng khác nào sống không bằng chết.

Hừ!!

Huyền Âm Tông đáng chết.

Thù này, ta ghim lại rồi.

Chính vì nguyên nhân này.

Sau cuộc khiêu chiến Thiên Thê, Lạc Hải Thành mới thay đổi hoàn toàn thái độ với Lâm Tiêu, thậm chí là trực tiếp đưa bí pháp trấn tông cho đối phương.

Coi như là báo đáp chuyện kia.

Nếu không, cho dù là cá cược thua lão Mục, ông cũng không nỡ từ bỏ bí pháp trấn tông.

Ai mà ngờ, mọi chuyện vốn đang tiến hành thuận lợi.

Cái tên Minh Triết này lại đột nhiên nhảy ra, còn hùng hồn tuyên bố muốn xử lí đối phương, không đánh bại hắn thì không được đưa bí pháp trấn tông ra.

Lạc Hải Thành quá là cạn lời rồi. Ông ta muốn hét lên với Tiêu Minh Triết một câu.

Một người mà ngay cả Tư Không Hạo cũng bị đối phương chém chết.

Ngươi chọc vào hắn làm cái mẹ gì vậy!

Ta ngăn cản hai ngươi ước chiến, đó là muốn bảo vệ ngươi đó, cái tên ngu xuẩn này!!!

“Haizzz!!!” Lạc Hải Thành lại thở dài.

Tất cả mọi sự trùng hợp, khiến ông bây giờ không thể không đồng ý cho hai người ước chiến.

“Tiểu bằng hữu Lâm Tiêu này, Tiêu Minh Triết này tuy là….haizzz, thôi bỏ đi, vẫn mong tiểu bằng hữu giơ cao đánh khẽ.” Lạc tông chủ chỉ nói vậy, cũng không muốn nói gì thêm.

Có một vài đệ tử, tính cách có hơi ảo tưởng, gặp chút trắc trở cũng tốt.

Lời này của Lạc tông chủ khiến người khác nghi hoặc không thôi.

Những lời này lẽ ra phải nói với Tiêu sư huynh mới đúng chứ?

Lâm Tiêu gật đầu.

Hắn đại khái cũng hiểu rồi, chắc chắn muội tử kia đã nói hết mọi chuyện với cha nàng ta rồi.

Thật ra ấn tượng của Lâm Tiêu về Lạc Hải Thành vẫn khá tốt.

Trầm ổn, bình tĩnh, phân rõ đúng sai.

Giống như lúc trên Thiên Thê, hắn ôm lấy Lạc Vũ Thương đã rất quá đáng rồi.

Vạn Cổ Ma TônTác giả: Lâm NhấtTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpGần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực… Chương 153Lẽ nào ngươi cảm thấy bản thân ngươi có thể đánh bại Tư Không Hạo sao???Mà Lâm Tiêu sau khi xông lên Thiên Thê, dường như thực lực càng thêm tiến bộ vượt bậc.Ngươi như này…có khác nào đi chịu chết không cơ chứ.Người có cùng suy nghĩ với Lạc Vũ Thương, còn có cha nàng ta.Vừa rồi lúc Lâm Tiêu xông lên tầng cuối cùng của Thiên Thê, Lạc Vũ Thương đã đem chuyện xảy ra trước đó hai ngày tại hang đá nói hết cho phụ thân của mình nghe.Lạc Hải Thành lúc này mới hiểu, thì ra Lâm Tiêu đã gián tiếp cứu nữ nhi bảo bối nhà mình một lần.Bằng không, nếu Lâm Tiêu không xuất hiện.Lúc ở trong hang đá, nữ nhi bảo bối nhà mình và ba cô nương khác đã bị đám người Tư Không Hạo của Huyền Âm Tông làm nhục rồi.Nữ tử nếu như gặp phải chuyện như vậy, chẳng khác nào sống không bằng chết.Hừ!!Huyền Âm Tông đáng chết.Thù này, ta ghim lại rồi.Chính vì nguyên nhân này.Sau cuộc khiêu chiến Thiên Thê, Lạc Hải Thành mới thay đổi hoàn toàn thái độ với Lâm Tiêu, thậm chí là trực tiếp đưa bí pháp trấn tông cho đối phương.Coi như là báo đáp chuyện kia.Nếu không, cho dù là cá cược thua lão Mục, ông cũng không nỡ từ bỏ bí pháp trấn tông.Ai mà ngờ, mọi chuyện vốn đang tiến hành thuận lợi.Cái tên Minh Triết này lại đột nhiên nhảy ra, còn hùng hồn tuyên bố muốn xử lí đối phương, không đánh bại hắn thì không được đưa bí pháp trấn tông ra.Lạc Hải Thành quá là cạn lời rồi. Ông ta muốn hét lên với Tiêu Minh Triết một câu.Một người mà ngay cả Tư Không Hạo cũng bị đối phương chém chết.Ngươi chọc vào hắn làm cái mẹ gì vậy!Ta ngăn cản hai ngươi ước chiến, đó là muốn bảo vệ ngươi đó, cái tên ngu xuẩn này!!!“Haizzz!!!” Lạc Hải Thành lại thở dài.Tất cả mọi sự trùng hợp, khiến ông bây giờ không thể không đồng ý cho hai người ước chiến.“Tiểu bằng hữu Lâm Tiêu này, Tiêu Minh Triết này tuy là….haizzz, thôi bỏ đi, vẫn mong tiểu bằng hữu giơ cao đánh khẽ.” Lạc tông chủ chỉ nói vậy, cũng không muốn nói gì thêm.Có một vài đệ tử, tính cách có hơi ảo tưởng, gặp chút trắc trở cũng tốt.Lời này của Lạc tông chủ khiến người khác nghi hoặc không thôi.Những lời này lẽ ra phải nói với Tiêu sư huynh mới đúng chứ?Lâm Tiêu gật đầu.Hắn đại khái cũng hiểu rồi, chắc chắn muội tử kia đã nói hết mọi chuyện với cha nàng ta rồi.Thật ra ấn tượng của Lâm Tiêu về Lạc Hải Thành vẫn khá tốt.Trầm ổn, bình tĩnh, phân rõ đúng sai.Giống như lúc trên Thiên Thê, hắn ôm lấy Lạc Vũ Thương đã rất quá đáng rồi.

Chương 152