Tác giả:

Gần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực…

Chương 154

Vạn Cổ Ma TônTác giả: Lâm NhấtTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpGần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực… Chương 155Chỉ có hai cha con họ Lạc là vẫn bày ra bộ dạng như sớm biết trước kết quả rồi.Lạc Hải Thành khẽ thở dài một hơi.Ông đương nhiên cũng đã dùng linh thức để tra xét.Lâm Tiêu trông thì có vẻ ra tay bạo lực, nhưng đã tránh đi những chỗ nguy hiểm rồi.Tiêu Minh Triết này chỉ là bị thương nhẹ, hai ngày là có thể khỏe lại.Sau một màn này.Những đệ tử khác cũng không có dị nghị gì.Dù gì thì trước khi tham chiến đã giao kèo rõ rồi.Sau khi cuộc khiêu chiến Thiên Thê của Lưu Vân tông kết thúc, các đệ tử cũng rời đi nhanh chóng.Tiêu Minh Triết đã được nâng trở về nghỉ ngơi.“Tiểu bằng hữu Lâm Tiêu, ta nghe lão Mục nói ngươi muốn tham gia di tích Vô Cực, bây giờ cách ngày khởi động còn ba ngày, chi bằng trước mắt ngươi cứ ở lại Lưu Vân tông của ta, tới lúc đó chúng ta cùng đi, được không?” Lạc Hải Thành đưa ra lời mời.“Vậy làm phiền Lạc tông chủ rồi.” Lâm Tiêu không hề từ chối.Hắn cũng muốn tranh thủ thời gian ba ngày, củng cố lại một chút cú đột phá lần này.“Nha đầu, con đi tìm cho tiểu bằng hữu Lâm Tiêu căn phòng khách tốt nhất đi.”“Hả? Con, chuyện này sao lại kêu con làm?” Lạc Vũ Thương đang chuẩn bị trở về trị thương, lần này bị thương ở Thiên Thê, tới giờ vẫn còn đau đây.“Con không đi, thế muốn cha tự mình đi à?” Lạc Hải Thành nói với giọng không mấy vui vẻ.Nói xong, ông xoay người rời đi.Lạc Vũ Thương bất đắc dĩ chớp chớp mắt, hết cách, chỉ đành đưa Lâm Tiêu đi thôi.Chỉ là, khi chỉ còn lại hai người.Nàng không biết tại sao, tim lại đập nhanh một cách bất thường.Không lẽ là do bị thương ở Thiên Thê nghiêm trọng quá, xảy ra chuyện gì rồi sao?……Một ngày bình yên cứ thế trôi qua.Buổi sáng ngày thứ hai.Lạc Hải Thành đột nhiên tới tìm Lâm Tiêu với vẻ mặt nghiêm trọng.“Tiểu bằng hữu Lâm Tiêu, ta muốn hỏi ngươi một chuyện.” Lạc Hải Thành nói với giọng nặng nề.“Lạc tông chủ xin cứ nói.”Lâm Tiêu lại thấy lạ, xảy ra chuyện gì rồi sao?“Trước khi ngươi tới, ngươi có biết Kiều trưởng lão của Đan Thanh Phong, hiện giờ có trong tông môn hay không?” Lạc Hải Thành hỏi thăm dò.Ông ta cũng không rõ đối phương có quen biết Kiều trưởng lão hay không.Nhưng chí ít thì Lâm Tiêu cũng là đệ tử của Kiếm Ma tông, vẫn cứ phải hỏi một chút.“Kiều trưởng lão à, có đấy, trước khi ta tới đây còn tới tìm ông ấy một lần.” Lâm Tiêu đáp.

Chương 155

Chỉ có hai cha con họ Lạc là vẫn bày ra bộ dạng như sớm biết trước kết quả rồi.

Lạc Hải Thành khẽ thở dài một hơi.

Ông đương nhiên cũng đã dùng linh thức để tra xét.

Lâm Tiêu trông thì có vẻ ra tay bạo lực, nhưng đã tránh đi những chỗ nguy hiểm rồi.

Tiêu Minh Triết này chỉ là bị thương nhẹ, hai ngày là có thể khỏe lại.

Sau một màn này.

Những đệ tử khác cũng không có dị nghị gì.

Dù gì thì trước khi tham chiến đã giao kèo rõ rồi.

Sau khi cuộc khiêu chiến Thiên Thê của Lưu Vân tông kết thúc, các đệ tử cũng rời đi nhanh chóng.

Tiêu Minh Triết đã được nâng trở về nghỉ ngơi.

“Tiểu bằng hữu Lâm Tiêu, ta nghe lão Mục nói ngươi muốn tham gia di tích Vô Cực, bây giờ cách ngày khởi động còn ba ngày, chi bằng trước mắt ngươi cứ ở lại Lưu Vân tông của ta, tới lúc đó chúng ta cùng đi, được không?” Lạc Hải Thành đưa ra lời mời.

“Vậy làm phiền Lạc tông chủ rồi.” Lâm Tiêu không hề từ chối.

Hắn cũng muốn tranh thủ thời gian ba ngày, củng cố lại một chút cú đột phá lần này.

“Nha đầu, con đi tìm cho tiểu bằng hữu Lâm Tiêu căn phòng khách tốt nhất đi.”

“Hả? Con, chuyện này sao lại kêu con làm?” Lạc Vũ Thương đang chuẩn bị trở về trị thương, lần này bị thương ở Thiên Thê, tới giờ vẫn còn đau đây.

“Con không đi, thế muốn cha tự mình đi à?” Lạc Hải Thành nói với giọng không mấy vui vẻ.

Nói xong, ông xoay người rời đi.

Lạc Vũ Thương bất đắc dĩ chớp chớp mắt, hết cách, chỉ đành đưa Lâm Tiêu đi thôi.

Chỉ là, khi chỉ còn lại hai người.

Nàng không biết tại sao, tim lại đập nhanh một cách bất thường.

Không lẽ là do bị thương ở Thiên Thê nghiêm trọng quá, xảy ra chuyện gì rồi sao?

……

Một ngày bình yên cứ thế trôi qua.

Buổi sáng ngày thứ hai.

Lạc Hải Thành đột nhiên tới tìm Lâm Tiêu với vẻ mặt nghiêm trọng.

“Tiểu bằng hữu Lâm Tiêu, ta muốn hỏi ngươi một chuyện.” Lạc Hải Thành nói với giọng nặng nề.

“Lạc tông chủ xin cứ nói.”

Lâm Tiêu lại thấy lạ, xảy ra chuyện gì rồi sao?

“Trước khi ngươi tới, ngươi có biết Kiều trưởng lão của Đan Thanh Phong, hiện giờ có trong tông môn hay không?” Lạc Hải Thành hỏi thăm dò.

Ông ta cũng không rõ đối phương có quen biết Kiều trưởng lão hay không.

Nhưng chí ít thì Lâm Tiêu cũng là đệ tử của Kiếm Ma tông, vẫn cứ phải hỏi một chút.

“Kiều trưởng lão à, có đấy, trước khi ta tới đây còn tới tìm ông ấy một lần.” Lâm Tiêu đáp.

Vạn Cổ Ma TônTác giả: Lâm NhấtTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpGần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực… Chương 155Chỉ có hai cha con họ Lạc là vẫn bày ra bộ dạng như sớm biết trước kết quả rồi.Lạc Hải Thành khẽ thở dài một hơi.Ông đương nhiên cũng đã dùng linh thức để tra xét.Lâm Tiêu trông thì có vẻ ra tay bạo lực, nhưng đã tránh đi những chỗ nguy hiểm rồi.Tiêu Minh Triết này chỉ là bị thương nhẹ, hai ngày là có thể khỏe lại.Sau một màn này.Những đệ tử khác cũng không có dị nghị gì.Dù gì thì trước khi tham chiến đã giao kèo rõ rồi.Sau khi cuộc khiêu chiến Thiên Thê của Lưu Vân tông kết thúc, các đệ tử cũng rời đi nhanh chóng.Tiêu Minh Triết đã được nâng trở về nghỉ ngơi.“Tiểu bằng hữu Lâm Tiêu, ta nghe lão Mục nói ngươi muốn tham gia di tích Vô Cực, bây giờ cách ngày khởi động còn ba ngày, chi bằng trước mắt ngươi cứ ở lại Lưu Vân tông của ta, tới lúc đó chúng ta cùng đi, được không?” Lạc Hải Thành đưa ra lời mời.“Vậy làm phiền Lạc tông chủ rồi.” Lâm Tiêu không hề từ chối.Hắn cũng muốn tranh thủ thời gian ba ngày, củng cố lại một chút cú đột phá lần này.“Nha đầu, con đi tìm cho tiểu bằng hữu Lâm Tiêu căn phòng khách tốt nhất đi.”“Hả? Con, chuyện này sao lại kêu con làm?” Lạc Vũ Thương đang chuẩn bị trở về trị thương, lần này bị thương ở Thiên Thê, tới giờ vẫn còn đau đây.“Con không đi, thế muốn cha tự mình đi à?” Lạc Hải Thành nói với giọng không mấy vui vẻ.Nói xong, ông xoay người rời đi.Lạc Vũ Thương bất đắc dĩ chớp chớp mắt, hết cách, chỉ đành đưa Lâm Tiêu đi thôi.Chỉ là, khi chỉ còn lại hai người.Nàng không biết tại sao, tim lại đập nhanh một cách bất thường.Không lẽ là do bị thương ở Thiên Thê nghiêm trọng quá, xảy ra chuyện gì rồi sao?……Một ngày bình yên cứ thế trôi qua.Buổi sáng ngày thứ hai.Lạc Hải Thành đột nhiên tới tìm Lâm Tiêu với vẻ mặt nghiêm trọng.“Tiểu bằng hữu Lâm Tiêu, ta muốn hỏi ngươi một chuyện.” Lạc Hải Thành nói với giọng nặng nề.“Lạc tông chủ xin cứ nói.”Lâm Tiêu lại thấy lạ, xảy ra chuyện gì rồi sao?“Trước khi ngươi tới, ngươi có biết Kiều trưởng lão của Đan Thanh Phong, hiện giờ có trong tông môn hay không?” Lạc Hải Thành hỏi thăm dò.Ông ta cũng không rõ đối phương có quen biết Kiều trưởng lão hay không.Nhưng chí ít thì Lâm Tiêu cũng là đệ tử của Kiếm Ma tông, vẫn cứ phải hỏi một chút.“Kiều trưởng lão à, có đấy, trước khi ta tới đây còn tới tìm ông ấy một lần.” Lâm Tiêu đáp.

Chương 154