Tác giả:

Gần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực…

Chương 156

Vạn Cổ Ma TônTác giả: Lâm NhấtTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpGần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực… Chương 157Lâm Tiêu đưa đan dược qua.Lạc Hải Thành thuận tay nhận lấy.Chuyện này ông từ chối không nổi.Nếu đan dược có thể chữa trị thương thế cho nhi nữ, vậy thì coi như bọn họ lại nợ tiểu bằng hữu Lâm Tiêu một phần ân tình.Sau đó, khi ông mở bình ngọc ra, tiến hành quan sát đan dược trong bình.“Ừm ~~”Một mùi hương thấm vào tim gan, khiến ông không kìm được mà thốt ra âm thanh.Đây, đây là đan dược gì vậy.Chờ chút.Màu sắc này, kích cỡ này, cảm giác này…Ôi vãi!!!Bên ngoài viên đan dược này còn tỏa ra một tầng sương đan.Lạc Hải Thành thật sự chết lặng, chỉ cảm thấy da đầu mình tê dại.Đan dược này ông ta từng nhìn thấy khi còn trẻ, hơn nữa còn từng tham gia buổi đấu giá, chỉ là cuối cùng vì giá quá cao, nên không thể mua được.Hơn nữa, viên đan dược được đấu giá năm đó, còn chỉ là đan dược trung phẩm.Mà cái này…“Tiểu bằng hữu Lâm Tiêu, đây, đây không phải là Huyền Minh Phá Cảnh Đan sao, lại còn là…cấp bậc nhất khí sương đan???” Lạc Hải Thành gian nan nuốt nước miếng, kinh ngạc thốt lên.Lâm Tiêu nhìn đối phương nhiều thêm một chút, gật đầu nói: “Không hổ là tông chủ Lưu Vân tông, kiến thức rộng rãi, chính là cái mà ông nhắc tới đó.”Shh___Sau khi đối phương xác nhận, Lạc Hải Thành lại lần nữa hít vào một hơi.Quả đúng là nó kìa!Trước kia ông đấu giá, giành giật viên Huyền Minh Phá Cảnh Đan trung phẩm kia, đã ra giá cực cao rồi.Mà viên trên tay ông ta bây giờ, còn quý giá hơn không chỉ gấp trăm lần.Đây là cấp bậc nhất khí sương đan đó!!!E là hàng này chỉ có trong truyền thuyết thôi ấy.“Tiểu bằng hữu mau nhận về, nhận về đi, đan dược này quá mức quý giá rồi, ta, bọn ta thực sự dùng không nổi. Tiểu bằng hữu cũng vậy, đan dược này tuyệt đối đừng để lộ ra ngoài, nếu không thì dễ dẫn tới phiền phức lớn đấy.” Lạc Hải Thành thật lòng khuyên nhủ.Không phải nói quá đâu.Toàn bộ linh thạch có thể dùng trong tay ông ta hiện giờ, thực sự không mua nổi một viên đan dược này.Kiếm Ma tông giàu khiếp thật.Lại dám để một viên đan dược quý giá đến thế này trên người một tên nhóc.Ngộ nhỡ để người khác phát hiện, thì cho dù là đối với cường giả Toàn Đan Cảnh viên mãn cũng sẽ có sức hấp dẫn chí mạng.Ai mà không có một hậu bối hoặc đồ đệ chứ.

Chương 157

Lâm Tiêu đưa đan dược qua.

Lạc Hải Thành thuận tay nhận lấy.

Chuyện này ông từ chối không nổi.

Nếu đan dược có thể chữa trị thương thế cho nhi nữ, vậy thì coi như bọn họ lại nợ tiểu bằng hữu Lâm Tiêu một phần ân tình.

Sau đó, khi ông mở bình ngọc ra, tiến hành quan sát đan dược trong bình.

“Ừm ~~”

Một mùi hương thấm vào tim gan, khiến ông không kìm được mà thốt ra âm thanh.

Đây, đây là đan dược gì vậy.

Chờ chút.

Màu sắc này, kích cỡ này, cảm giác này…

Ôi vãi!!!

Bên ngoài viên đan dược này còn tỏa ra một tầng sương đan.

Lạc Hải Thành thật sự chết lặng, chỉ cảm thấy da đầu mình tê dại.

Đan dược này ông ta từng nhìn thấy khi còn trẻ, hơn nữa còn từng tham gia buổi đấu giá, chỉ là cuối cùng vì giá quá cao, nên không thể mua được.

Hơn nữa, viên đan dược được đấu giá năm đó, còn chỉ là đan dược trung phẩm.

Mà cái này…

“Tiểu bằng hữu Lâm Tiêu, đây, đây không phải là Huyền Minh Phá Cảnh Đan sao, lại còn là…cấp bậc nhất khí sương đan???” Lạc Hải Thành gian nan nuốt nước miếng, kinh ngạc thốt lên.

Lâm Tiêu nhìn đối phương nhiều thêm một chút, gật đầu nói: “Không hổ là tông chủ Lưu Vân tông, kiến thức rộng rãi, chính là cái mà ông nhắc tới đó.”

Shh___

Sau khi đối phương xác nhận, Lạc Hải Thành lại lần nữa hít vào một hơi.

Quả đúng là nó kìa!

Trước kia ông đấu giá, giành giật viên Huyền Minh Phá Cảnh Đan trung phẩm kia, đã ra giá cực cao rồi.

Mà viên trên tay ông ta bây giờ, còn quý giá hơn không chỉ gấp trăm lần.

Đây là cấp bậc nhất khí sương đan đó!!!

E là hàng này chỉ có trong truyền thuyết thôi ấy.

“Tiểu bằng hữu mau nhận về, nhận về đi, đan dược này quá mức quý giá rồi, ta, bọn ta thực sự dùng không nổi. Tiểu bằng hữu cũng vậy, đan dược này tuyệt đối đừng để lộ ra ngoài, nếu không thì dễ dẫn tới phiền phức lớn đấy.” Lạc Hải Thành thật lòng khuyên nhủ.

Không phải nói quá đâu.

Toàn bộ linh thạch có thể dùng trong tay ông ta hiện giờ, thực sự không mua nổi một viên đan dược này.

Kiếm Ma tông giàu khiếp thật.

Lại dám để một viên đan dược quý giá đến thế này trên người một tên nhóc.

Ngộ nhỡ để người khác phát hiện, thì cho dù là đối với cường giả Toàn Đan Cảnh viên mãn cũng sẽ có sức hấp dẫn chí mạng.

Ai mà không có một hậu bối hoặc đồ đệ chứ.

Vạn Cổ Ma TônTác giả: Lâm NhấtTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpGần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực… Chương 157Lâm Tiêu đưa đan dược qua.Lạc Hải Thành thuận tay nhận lấy.Chuyện này ông từ chối không nổi.Nếu đan dược có thể chữa trị thương thế cho nhi nữ, vậy thì coi như bọn họ lại nợ tiểu bằng hữu Lâm Tiêu một phần ân tình.Sau đó, khi ông mở bình ngọc ra, tiến hành quan sát đan dược trong bình.“Ừm ~~”Một mùi hương thấm vào tim gan, khiến ông không kìm được mà thốt ra âm thanh.Đây, đây là đan dược gì vậy.Chờ chút.Màu sắc này, kích cỡ này, cảm giác này…Ôi vãi!!!Bên ngoài viên đan dược này còn tỏa ra một tầng sương đan.Lạc Hải Thành thật sự chết lặng, chỉ cảm thấy da đầu mình tê dại.Đan dược này ông ta từng nhìn thấy khi còn trẻ, hơn nữa còn từng tham gia buổi đấu giá, chỉ là cuối cùng vì giá quá cao, nên không thể mua được.Hơn nữa, viên đan dược được đấu giá năm đó, còn chỉ là đan dược trung phẩm.Mà cái này…“Tiểu bằng hữu Lâm Tiêu, đây, đây không phải là Huyền Minh Phá Cảnh Đan sao, lại còn là…cấp bậc nhất khí sương đan???” Lạc Hải Thành gian nan nuốt nước miếng, kinh ngạc thốt lên.Lâm Tiêu nhìn đối phương nhiều thêm một chút, gật đầu nói: “Không hổ là tông chủ Lưu Vân tông, kiến thức rộng rãi, chính là cái mà ông nhắc tới đó.”Shh___Sau khi đối phương xác nhận, Lạc Hải Thành lại lần nữa hít vào một hơi.Quả đúng là nó kìa!Trước kia ông đấu giá, giành giật viên Huyền Minh Phá Cảnh Đan trung phẩm kia, đã ra giá cực cao rồi.Mà viên trên tay ông ta bây giờ, còn quý giá hơn không chỉ gấp trăm lần.Đây là cấp bậc nhất khí sương đan đó!!!E là hàng này chỉ có trong truyền thuyết thôi ấy.“Tiểu bằng hữu mau nhận về, nhận về đi, đan dược này quá mức quý giá rồi, ta, bọn ta thực sự dùng không nổi. Tiểu bằng hữu cũng vậy, đan dược này tuyệt đối đừng để lộ ra ngoài, nếu không thì dễ dẫn tới phiền phức lớn đấy.” Lạc Hải Thành thật lòng khuyên nhủ.Không phải nói quá đâu.Toàn bộ linh thạch có thể dùng trong tay ông ta hiện giờ, thực sự không mua nổi một viên đan dược này.Kiếm Ma tông giàu khiếp thật.Lại dám để một viên đan dược quý giá đến thế này trên người một tên nhóc.Ngộ nhỡ để người khác phát hiện, thì cho dù là đối với cường giả Toàn Đan Cảnh viên mãn cũng sẽ có sức hấp dẫn chí mạng.Ai mà không có một hậu bối hoặc đồ đệ chứ.

Chương 156