Tác giả:

Gần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực…

Chương 162

Vạn Cổ Ma TônTác giả: Lâm NhấtTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpGần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực… Chương 163“Đây là Huyền Minh đan! Một lần được hai viên, có là luyện đan sư cấp 7 cũng khó lòng làm được như vậy.”Ba người không dám thở mạnh, trong lòng kích động cực kỳ.“Huyền Minh đan này là hạ phẩm, vậy tên tiểu tử này cũng quá là ghê gớm rồi. Vương triều Đại Ngụy mà biết có một luyện đan sư trẻ tuổi thế này thì đúng là tất cả sẽ phát điên.” Tả Cúng Phụng cảm thán.Hắn bây giờ hận không thể tự tát mình một cái.“Bốp!” một tiếng giòn tan vang lên.Vương trưởng lão đứng lên đã tự đưa tay tát vào mặt mình.“Lão Vương? Ngươi sao vậy?” Tả Cúng Phụng giật mình.Lúc nãy ông cũng đâu đắc tội gì với thằng nhóc thần bí này đâu, sau lại tự tát như thế.“Lão Tả, ngươi, ngươi nhìn kĩ chất lượng đan đi.” Lão Vương bộ dạng như vừa gặp ma, mặt bên phải đã sưng đỏ lên.Vừa nhìn là biết cái tát lúc nãy không hề nhẹ.“Hả?” Tả Cúng Phụng không hiểu, vội vã nhìn lại.Vừa nhìn.“Bốp!”Tả Cúng Phụng đưa tay tát một cái vào mặt. Đau!Ông ta không nằm mơ! Sau đó cả khuôn mặt trầm xuống không biết đang nghĩ gì.Ông ta đánh chính mình không phải cảm thấy xấu hổ vì vừa nãy mình nói đối phương. Mà là vì vừa đưa mắt nhìn thì thấy tam quan của bản thân sụp đổ.“Hai, hai viên Khí Đan Vụ Huyền Minh đan phá cảnh!!!” giọng ông ta lạc hẳn đi.Lạc Hải Thành nhìn dáng vẻ kinh ngạc của hai vị luyện đan sư nhà mình, sau khi nghe cuộc trò chuyện của họ, ông ta không thể không tò mò nhìn sang đó.Vừa nhìn sang, mắt ông ta mở to, giơ tay phải lên, chuẩn bị há hốc miệng .Nhưng một khi ông ta nhận ra rằng mình là chủ của một tông, ông ta phải nhịn sự kinh ngạc này lại.Dù sao thì cũng đã có 2 người kiểm chứng rồi. Ông ta thì thôi vậy.Dù tay chưa hạ xuống, nhưng sự chấn động trong lòng ông ta không thể lớn hơn được nữa.Sự chấn động mà tiểu tử trước mặt mang đến thực sự mỗi lúc một mạnh hơn. Ông ta hoàn toàn không thể nhìn thấu, đặc biệt là thân phận của luyện đan sư cuối cùng.Huyền Minh Phá Cảnh Đan cấp nhị khí đan sương! Nghĩ thôi cũng đã khiến người ta cảm thấy sợ hãi.Không ngờ lại có người có thể luyện chế ra loại đan dược siêu cấp phẩm như vậy.Cái này quý giá hơn nhất khí đan sương gấp mấy lần. Sự khác biệt giữa ‘một khí’ là hàng ngàn dặm.Đó là một khái niệm hoàn toàn khác.Nếu như có thể đưa đan dược này cho khuê nữ nhà mình dùng, đừng nói là chữa khỏi vết thương, cho dù sau này đột phá đến Toàn Đan cảnh thì phẩm chất toàn đan kết thành cũng sẽ không tầm thường. Tiền đồ nhất định là không thể đoán trước.Điều quan trọng nhất là người có thể luyện ra đan dược cấp nhị khí sương đan ít là luyện đan sư bát phẩm.Trong toàn bộ Vương triều Đại Ngụy, không có một luyện đan sư bát phẩm nào…Nghĩ đến đây, ánh mắt Lạc Hải Thành nhìn Lâm Tiêu đã hoàn toàn thay đổi. 

Chương 163

“Đây là Huyền Minh đan! Một lần được hai viên, có là luyện đan sư cấp 7 cũng khó lòng làm được như vậy.”

Ba người không dám thở mạnh, trong lòng kích động cực kỳ.

“Huyền Minh đan này là hạ phẩm, vậy tên tiểu tử này cũng quá là ghê gớm rồi. Vương triều Đại Ngụy mà biết có một luyện đan sư trẻ tuổi thế này thì đúng là tất cả sẽ phát điên.” Tả Cúng Phụng cảm thán.

Hắn bây giờ hận không thể tự tát mình một cái.

“Bốp!” một tiếng giòn tan vang lên.

Vương trưởng lão đứng lên đã tự đưa tay tát vào mặt mình.

“Lão Vương? Ngươi sao vậy?” Tả Cúng Phụng giật mình.

Lúc nãy ông cũng đâu đắc tội gì với thằng nhóc thần bí này đâu, sau lại tự tát như thế.

“Lão Tả, ngươi, ngươi nhìn kĩ chất lượng đan đi.” Lão Vương bộ dạng như vừa gặp ma, mặt bên phải đã sưng đỏ lên.

Vừa nhìn là biết cái tát lúc nãy không hề nhẹ.

“Hả?” Tả Cúng Phụng không hiểu, vội vã nhìn lại.

Vừa nhìn.

“Bốp!”

Tả Cúng Phụng đưa tay tát một cái vào mặt. Đau!

Ông ta không nằm mơ! Sau đó cả khuôn mặt trầm xuống không biết đang nghĩ gì.

Ông ta đánh chính mình không phải cảm thấy xấu hổ vì vừa nãy mình nói đối phương. Mà là vì vừa đưa mắt nhìn thì thấy tam quan của bản thân sụp đổ.

“Hai, hai viên Khí Đan Vụ Huyền Minh đan phá cảnh!!!” giọng ông ta lạc hẳn đi.

Lạc Hải Thành nhìn dáng vẻ kinh ngạc của hai vị luyện đan sư nhà mình, sau khi nghe cuộc trò chuyện của họ, ông ta không thể không tò mò nhìn sang đó.

Vừa nhìn sang, mắt ông ta mở to, giơ tay phải lên, chuẩn bị há hốc miệng .

Nhưng một khi ông ta nhận ra rằng mình là chủ của một tông, ông ta phải nhịn sự kinh ngạc này lại.

Dù sao thì cũng đã có 2 người kiểm chứng rồi. Ông ta thì thôi vậy.

Dù tay chưa hạ xuống, nhưng sự chấn động trong lòng ông ta không thể lớn hơn được nữa.

Sự chấn động mà tiểu tử trước mặt mang đến thực sự mỗi lúc một mạnh hơn. Ông ta hoàn toàn không thể nhìn thấu, đặc biệt là thân phận của luyện đan sư cuối cùng.

Huyền Minh Phá Cảnh Đan cấp nhị khí đan sương! Nghĩ thôi cũng đã khiến người ta cảm thấy sợ hãi.

Không ngờ lại có người có thể luyện chế ra loại đan dược siêu cấp phẩm như vậy.

Cái này quý giá hơn nhất khí đan sương gấp mấy lần. Sự khác biệt giữa ‘một khí’ là hàng ngàn dặm.

Đó là một khái niệm hoàn toàn khác.

Nếu như có thể đưa đan dược này cho khuê nữ nhà mình dùng, đừng nói là chữa khỏi vết thương, cho dù sau này đột phá đến Toàn Đan cảnh thì phẩm chất toàn đan kết thành cũng sẽ không tầm thường. Tiền đồ nhất định là không thể đoán trước.

Điều quan trọng nhất là người có thể luyện ra đan dược cấp nhị khí sương đan ít là luyện đan sư bát phẩm.

Trong toàn bộ Vương triều Đại Ngụy, không có một luyện đan sư bát phẩm nào…

Nghĩ đến đây, ánh mắt Lạc Hải Thành nhìn Lâm Tiêu đã hoàn toàn thay đổi.

 

Vạn Cổ Ma TônTác giả: Lâm NhấtTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpGần một vạn tia bạch quang phát ra từ tay của ông ta, sau đó phi thẳng vào trong đám người. Điều này khiến đám người kia lại nháo nhào lên một lần nữa. Bọn họ tưởng người này nổi sát khí, muốn ra tay giết hết toàn bộ bọn họ. Nhưng tia bạch quang kia không hề làm tổn thương bọn họ, chỉ phủ lên người từng kẻ một. Thứ bạch quang này là…là một tấm ngọc phù. Ngọc phù sau khi dính lên người bọn họ, liền bắt đầu đổi sắc. Ngọc phù trên người của một vài kẻ thì đổi thành màu đỏ nhạt, có vài kẻ là màu đỏ đậm, còn có màu vàng nhạt, hoặc là màu vàng đất, vv…. Đây là chuyện gì vậy?? Trên khuôn mặt của gần một vạn kẻ đều là sự kinh hoảng, sợ hãi và nghi ngờ. Ba từ Kiếm Ma tông này đem lại sự sợ hãi quá mãnh liệt cho bọn họ. Nhưng trong đám người này, lại có một ánh mắt khác biệt hoàn toàn với người bình thường. Đó là một thanh niên tướng mạo thanh tú, nước da trắng bóc. Hắn nhìn tấm ngọc phù dính trên người và người trung niên đang đứng trên đài cao kia, ánh sáng trong mắt lóe lên, ánh mắt sáng rực… Chương 163“Đây là Huyền Minh đan! Một lần được hai viên, có là luyện đan sư cấp 7 cũng khó lòng làm được như vậy.”Ba người không dám thở mạnh, trong lòng kích động cực kỳ.“Huyền Minh đan này là hạ phẩm, vậy tên tiểu tử này cũng quá là ghê gớm rồi. Vương triều Đại Ngụy mà biết có một luyện đan sư trẻ tuổi thế này thì đúng là tất cả sẽ phát điên.” Tả Cúng Phụng cảm thán.Hắn bây giờ hận không thể tự tát mình một cái.“Bốp!” một tiếng giòn tan vang lên.Vương trưởng lão đứng lên đã tự đưa tay tát vào mặt mình.“Lão Vương? Ngươi sao vậy?” Tả Cúng Phụng giật mình.Lúc nãy ông cũng đâu đắc tội gì với thằng nhóc thần bí này đâu, sau lại tự tát như thế.“Lão Tả, ngươi, ngươi nhìn kĩ chất lượng đan đi.” Lão Vương bộ dạng như vừa gặp ma, mặt bên phải đã sưng đỏ lên.Vừa nhìn là biết cái tát lúc nãy không hề nhẹ.“Hả?” Tả Cúng Phụng không hiểu, vội vã nhìn lại.Vừa nhìn.“Bốp!”Tả Cúng Phụng đưa tay tát một cái vào mặt. Đau!Ông ta không nằm mơ! Sau đó cả khuôn mặt trầm xuống không biết đang nghĩ gì.Ông ta đánh chính mình không phải cảm thấy xấu hổ vì vừa nãy mình nói đối phương. Mà là vì vừa đưa mắt nhìn thì thấy tam quan của bản thân sụp đổ.“Hai, hai viên Khí Đan Vụ Huyền Minh đan phá cảnh!!!” giọng ông ta lạc hẳn đi.Lạc Hải Thành nhìn dáng vẻ kinh ngạc của hai vị luyện đan sư nhà mình, sau khi nghe cuộc trò chuyện của họ, ông ta không thể không tò mò nhìn sang đó.Vừa nhìn sang, mắt ông ta mở to, giơ tay phải lên, chuẩn bị há hốc miệng .Nhưng một khi ông ta nhận ra rằng mình là chủ của một tông, ông ta phải nhịn sự kinh ngạc này lại.Dù sao thì cũng đã có 2 người kiểm chứng rồi. Ông ta thì thôi vậy.Dù tay chưa hạ xuống, nhưng sự chấn động trong lòng ông ta không thể lớn hơn được nữa.Sự chấn động mà tiểu tử trước mặt mang đến thực sự mỗi lúc một mạnh hơn. Ông ta hoàn toàn không thể nhìn thấu, đặc biệt là thân phận của luyện đan sư cuối cùng.Huyền Minh Phá Cảnh Đan cấp nhị khí đan sương! Nghĩ thôi cũng đã khiến người ta cảm thấy sợ hãi.Không ngờ lại có người có thể luyện chế ra loại đan dược siêu cấp phẩm như vậy.Cái này quý giá hơn nhất khí đan sương gấp mấy lần. Sự khác biệt giữa ‘một khí’ là hàng ngàn dặm.Đó là một khái niệm hoàn toàn khác.Nếu như có thể đưa đan dược này cho khuê nữ nhà mình dùng, đừng nói là chữa khỏi vết thương, cho dù sau này đột phá đến Toàn Đan cảnh thì phẩm chất toàn đan kết thành cũng sẽ không tầm thường. Tiền đồ nhất định là không thể đoán trước.Điều quan trọng nhất là người có thể luyện ra đan dược cấp nhị khí sương đan ít là luyện đan sư bát phẩm.Trong toàn bộ Vương triều Đại Ngụy, không có một luyện đan sư bát phẩm nào…Nghĩ đến đây, ánh mắt Lạc Hải Thành nhìn Lâm Tiêu đã hoàn toàn thay đổi. 

Chương 162