Đêm nay… Là buổi tiệc đính hôn của cô và một người đàn ông khác! Cô nghe thấy tiếng mở cửa, nỗi sợ hãi nhanh chóng dâng lên, Hứa Trúc Linh run rẩy. nhắm chặt mắt lại, cô sợ tiếp theo sẽ xảy ra chuyện nằm ngoài tầm khống chế của cô. Nghe đồng cậu ba của nhà họ Cố xấu vô cùng, hơn nữa tính tình còn quái lạ, tiếng dữ đồn xa. Nghe phong thanh hình như có khuyết tật ở phương diện kia, cho nên bên người không có lấy một người phụ nữ. Vậy nên người trong thành phố này, cho dù có ham hố cơ ngơi của nhà họ Cố, cũng không dám gả con gái cho anh ta. Nhưng nhà họ Hứa lại dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền, tập đoàn Hứa thị đứng trước bờ vực phá sản. Cha của cô vay nặng lãi, bây giờ bên kia đã tới tận cửa để đòi nợ, lại còn muốn mạng của cha cô. Cha Hứa Trúc Linh không còn cách nào khác, lại không nỡ hy sinh chị của cô, kết quả tất nhiên không cần nói cũng biết, cô bị đưa ra làm đá kê chân. Không biết cha của cô làm thế nào, thế mà lại có thể liên hệ được với đám người nhà họ Cố, vội vã muốn đưa cô cho…
Chương 1774
Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ NhỏTác giả: Như ÝTruyện Converter, Truyện Ngôn TìnhĐêm nay… Là buổi tiệc đính hôn của cô và một người đàn ông khác! Cô nghe thấy tiếng mở cửa, nỗi sợ hãi nhanh chóng dâng lên, Hứa Trúc Linh run rẩy. nhắm chặt mắt lại, cô sợ tiếp theo sẽ xảy ra chuyện nằm ngoài tầm khống chế của cô. Nghe đồng cậu ba của nhà họ Cố xấu vô cùng, hơn nữa tính tình còn quái lạ, tiếng dữ đồn xa. Nghe phong thanh hình như có khuyết tật ở phương diện kia, cho nên bên người không có lấy một người phụ nữ. Vậy nên người trong thành phố này, cho dù có ham hố cơ ngơi của nhà họ Cố, cũng không dám gả con gái cho anh ta. Nhưng nhà họ Hứa lại dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền, tập đoàn Hứa thị đứng trước bờ vực phá sản. Cha của cô vay nặng lãi, bây giờ bên kia đã tới tận cửa để đòi nợ, lại còn muốn mạng của cha cô. Cha Hứa Trúc Linh không còn cách nào khác, lại không nỡ hy sinh chị của cô, kết quả tất nhiên không cần nói cũng biết, cô bị đưa ra làm đá kê chân. Không biết cha của cô làm thế nào, thế mà lại có thể liên hệ được với đám người nhà họ Cố, vội vã muốn đưa cô cho… Một bàn người đã ngồi ổn định, mà Cố Thiện Linh cũng gọi video tới.Anh ấy luôn ở nước ngoài, đã không còn thói quen đón tết rồi. Mỗi lần đều là dosh trải qua buổi tối như này với anh ấy.Anh ấy sợ bản thân quá nhớ nhung, cho nên đã về Khải Đặc Licoln.Sau khi nói chuyện điện thoại với Cố Thiện Linh xong, mọi người cùng ngồi ăn cơm với nhau.Ở đây cũng xem như là bốn cặp vợ chồng, dù gì thì hôn lễ của Phó Thiết Anh và Châu Vũ cũng chưa danh chính ngôn thuận, tin này còn chưa truyền tới nhà họ Châu, sao có thể tính?Hơn nữa Châu Vũ còn chưa tới tuổi hợp pháp, chưa lấy được giấy đăng ký kết hôn rồi.Châu Vũ đang ngồi là nhỏ nhất, miệng cũng ngọt ngào nhất, vô cùng khiến người khác yêu thích.Nói dăm ba câu, đã làm dịu được bầu không khí cứng nhắc, khiến mọi người cười nói vui vẻ, hòa thuận ấm áp.Châu Vũ kể một câu chuyện hài, mọi người đều cười không dừng được.Nhưng Phó Thiết Ảnh lại không cười mấy, căn bản không thấy buồn cười, về cơ bản không hiểu mọi người cười gì.Anh ta nhấp môi rượu vang, sắc mặt lạnh nhạt.Anh ta hiển nhiên không hợp với bầu không khí náo nhiệt thế này.Châu Vũ không vui nhìn anh ta, nói: “Chuyện hài của tôi không buồn cười sao?”“Không buồn cười.”Anh ta thật thà trả lời.Châu Vũ nghe được, sắc mặt lập tức trâm xuống.Phó Thiết Ảnh thấy được một ít manh mối, lập tức sửa lời: “Buồn cười, rất buồn cười.”“Vậy tại sao anh không cười?”“Tôi cười.”Nói rồi, anh ta cố sức nhếch khóe miệng,để lộ răng nanh.Tuy rằng cứng đơ không được tự nhiên, nhưng trông cũng rất ngốc nghếch đáng yêu.Tương phản với sự hung dữ của anh ta, thế mà lại có hơi đáng yêu.“Vừa nhìn đã biết là người mới! Em ba, em phải dạy dỗ em tư cho tốt, em là người đã từng trải đấy.”“Đúng vậy, không có việc gì thì mấy người anh em chúng ta hay tụ tập. Loại sinh vật như con gái, kì thực rất dễ dỗ dành. Chúng ta đều là người có kinh nghiệm, cũng là người một nhà.Nguyên Doanh tiếp lời mà đáp.Phó Thiết Ảnh liếc nhìn một vòng, cảm thấy bản thân không thuộc về nơi này, nhưng bởi vì sự trói buộc của Châu Vũ mạnh mẽ bắt buộc phải ở đây.Anh ta vốn cho rằng ở đây sẽ không ngồi yên được, lại không ngờ chẳng có gì.Bọn họ đối với mình cũng không hề phòng bị hay có chút địch ý nào, uống nói: “Tuy tuổi tác tôi không kém so với các cậu, lại xưng anh gọi em với Cố Thành Trung,cũng không phân biệt lớn nhỏ. Nhưng hết cách rồi, ai bảo tôi lấy phải cục cưng nhỏ nhất của nhà họ Cố chứ, cho nên hai người cũng là anh cả của tôi. Không quan tâm trước đây có ân oán gì, nhưng bây giờ là đêm giao thừa, ngày mai chính là mùng một năm mới, đều là ngày tốt lành.”“Uống chén trà này, mọi hận thù đều buông bỏ, ở đây không còn tính kế cũng không còn chém giết, chỉ có anh em rể, thế nào?”Nguyên Doanh đảm đương việc hòa giải, xoa dịu mối quan hệ giữa hai anh em bọn họ. : Cố Thành Trung không chút do dự mà nhận trà, nhưng Phó Thiết Ảnh lại chậm chạp không động.Hai đôi mắt đồng thời nhìn tới người anh ta, đều đang đợi hành động của Phó Thiết Ảnh.
Một bàn người đã ngồi ổn định, mà Cố Thiện Linh cũng gọi video tới.
Anh ấy luôn ở nước ngoài, đã không còn thói quen đón tết rồi. Mỗi lần đều là dosh trải qua buổi tối như này với anh ấy.
Anh ấy sợ bản thân quá nhớ nhung, cho nên đã về Khải Đặc Licoln.
Sau khi nói chuyện điện thoại với Cố Thiện Linh xong, mọi người cùng ngồi ăn cơm với nhau.
Ở đây cũng xem như là bốn cặp vợ chồng, dù gì thì hôn lễ của Phó Thiết Anh và Châu Vũ cũng chưa danh chính ngôn thuận, tin này còn chưa truyền tới nhà họ Châu, sao có thể tính?
Hơn nữa Châu Vũ còn chưa tới tuổi hợp pháp, chưa lấy được giấy đăng ký kết hôn rồi.
Châu Vũ đang ngồi là nhỏ nhất, miệng cũng ngọt ngào nhất, vô cùng khiến người khác yêu thích.
Nói dăm ba câu, đã làm dịu được bầu không khí cứng nhắc, khiến mọi người cười nói vui vẻ, hòa thuận ấm áp.
Châu Vũ kể một câu chuyện hài, mọi người đều cười không dừng được.
Nhưng Phó Thiết Ảnh lại không cười mấy, căn bản không thấy buồn cười, về cơ bản không hiểu mọi người cười gì.
Anh ta nhấp môi rượu vang, sắc mặt lạnh nhạt.
Anh ta hiển nhiên không hợp với bầu không khí náo nhiệt thế này.
Châu Vũ không vui nhìn anh ta, nói: “Chuyện hài của tôi không buồn cười sao?”
“Không buồn cười.”
Anh ta thật thà trả lời.
Châu Vũ nghe được, sắc mặt lập tức trâm xuống.
Phó Thiết Ảnh thấy được một ít manh mối, lập tức sửa lời: “Buồn cười, rất buồn cười.”
“Vậy tại sao anh không cười?”
“Tôi cười.”
Nói rồi, anh ta cố sức nhếch khóe miệng,để lộ răng nanh.
Tuy rằng cứng đơ không được tự nhiên, nhưng trông cũng rất ngốc nghếch đáng yêu.
Tương phản với sự hung dữ của anh ta, thế mà lại có hơi đáng yêu.
“Vừa nhìn đã biết là người mới! Em ba, em phải dạy dỗ em tư cho tốt, em là người đã từng trải đấy.”
“Đúng vậy, không có việc gì thì mấy người anh em chúng ta hay tụ tập. Loại sinh vật như con gái, kì thực rất dễ dỗ dành. Chúng ta đều là người có kinh nghiệm, cũng là người một nhà.
Nguyên Doanh tiếp lời mà đáp.
Phó Thiết Ảnh liếc nhìn một vòng, cảm thấy bản thân không thuộc về nơi này, nhưng bởi vì sự trói buộc của Châu Vũ mạnh mẽ bắt buộc phải ở đây.
Anh ta vốn cho rằng ở đây sẽ không ngồi yên được, lại không ngờ chẳng có gì.
Bọn họ đối với mình cũng không hề phòng bị hay có chút địch ý nào, uống nói: “Tuy tuổi tác tôi không kém so với các cậu, lại xưng anh gọi em với Cố Thành Trung,cũng không phân biệt lớn nhỏ. Nhưng hết cách rồi, ai bảo tôi lấy phải cục cưng nhỏ nhất của nhà họ Cố chứ, cho nên hai người cũng là anh cả của tôi. Không quan tâm trước đây có ân oán gì, nhưng bây giờ là đêm giao thừa, ngày mai chính là mùng một năm mới, đều là ngày tốt lành.”
“Uống chén trà này, mọi hận thù đều buông bỏ, ở đây không còn tính kế cũng không còn chém giết, chỉ có anh em rể, thế nào?”
Nguyên Doanh đảm đương việc hòa giải, xoa dịu mối quan hệ giữa hai anh em bọn họ. : Cố Thành Trung không chút do dự mà nhận trà, nhưng Phó Thiết Ảnh lại chậm chạp không động.
Hai đôi mắt đồng thời nhìn tới người anh ta, đều đang đợi hành động của Phó Thiết Ảnh.
Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ NhỏTác giả: Như ÝTruyện Converter, Truyện Ngôn TìnhĐêm nay… Là buổi tiệc đính hôn của cô và một người đàn ông khác! Cô nghe thấy tiếng mở cửa, nỗi sợ hãi nhanh chóng dâng lên, Hứa Trúc Linh run rẩy. nhắm chặt mắt lại, cô sợ tiếp theo sẽ xảy ra chuyện nằm ngoài tầm khống chế của cô. Nghe đồng cậu ba của nhà họ Cố xấu vô cùng, hơn nữa tính tình còn quái lạ, tiếng dữ đồn xa. Nghe phong thanh hình như có khuyết tật ở phương diện kia, cho nên bên người không có lấy một người phụ nữ. Vậy nên người trong thành phố này, cho dù có ham hố cơ ngơi của nhà họ Cố, cũng không dám gả con gái cho anh ta. Nhưng nhà họ Hứa lại dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền, tập đoàn Hứa thị đứng trước bờ vực phá sản. Cha của cô vay nặng lãi, bây giờ bên kia đã tới tận cửa để đòi nợ, lại còn muốn mạng của cha cô. Cha Hứa Trúc Linh không còn cách nào khác, lại không nỡ hy sinh chị của cô, kết quả tất nhiên không cần nói cũng biết, cô bị đưa ra làm đá kê chân. Không biết cha của cô làm thế nào, thế mà lại có thể liên hệ được với đám người nhà họ Cố, vội vã muốn đưa cô cho… Một bàn người đã ngồi ổn định, mà Cố Thiện Linh cũng gọi video tới.Anh ấy luôn ở nước ngoài, đã không còn thói quen đón tết rồi. Mỗi lần đều là dosh trải qua buổi tối như này với anh ấy.Anh ấy sợ bản thân quá nhớ nhung, cho nên đã về Khải Đặc Licoln.Sau khi nói chuyện điện thoại với Cố Thiện Linh xong, mọi người cùng ngồi ăn cơm với nhau.Ở đây cũng xem như là bốn cặp vợ chồng, dù gì thì hôn lễ của Phó Thiết Anh và Châu Vũ cũng chưa danh chính ngôn thuận, tin này còn chưa truyền tới nhà họ Châu, sao có thể tính?Hơn nữa Châu Vũ còn chưa tới tuổi hợp pháp, chưa lấy được giấy đăng ký kết hôn rồi.Châu Vũ đang ngồi là nhỏ nhất, miệng cũng ngọt ngào nhất, vô cùng khiến người khác yêu thích.Nói dăm ba câu, đã làm dịu được bầu không khí cứng nhắc, khiến mọi người cười nói vui vẻ, hòa thuận ấm áp.Châu Vũ kể một câu chuyện hài, mọi người đều cười không dừng được.Nhưng Phó Thiết Ảnh lại không cười mấy, căn bản không thấy buồn cười, về cơ bản không hiểu mọi người cười gì.Anh ta nhấp môi rượu vang, sắc mặt lạnh nhạt.Anh ta hiển nhiên không hợp với bầu không khí náo nhiệt thế này.Châu Vũ không vui nhìn anh ta, nói: “Chuyện hài của tôi không buồn cười sao?”“Không buồn cười.”Anh ta thật thà trả lời.Châu Vũ nghe được, sắc mặt lập tức trâm xuống.Phó Thiết Ảnh thấy được một ít manh mối, lập tức sửa lời: “Buồn cười, rất buồn cười.”“Vậy tại sao anh không cười?”“Tôi cười.”Nói rồi, anh ta cố sức nhếch khóe miệng,để lộ răng nanh.Tuy rằng cứng đơ không được tự nhiên, nhưng trông cũng rất ngốc nghếch đáng yêu.Tương phản với sự hung dữ của anh ta, thế mà lại có hơi đáng yêu.“Vừa nhìn đã biết là người mới! Em ba, em phải dạy dỗ em tư cho tốt, em là người đã từng trải đấy.”“Đúng vậy, không có việc gì thì mấy người anh em chúng ta hay tụ tập. Loại sinh vật như con gái, kì thực rất dễ dỗ dành. Chúng ta đều là người có kinh nghiệm, cũng là người một nhà.Nguyên Doanh tiếp lời mà đáp.Phó Thiết Ảnh liếc nhìn một vòng, cảm thấy bản thân không thuộc về nơi này, nhưng bởi vì sự trói buộc của Châu Vũ mạnh mẽ bắt buộc phải ở đây.Anh ta vốn cho rằng ở đây sẽ không ngồi yên được, lại không ngờ chẳng có gì.Bọn họ đối với mình cũng không hề phòng bị hay có chút địch ý nào, uống nói: “Tuy tuổi tác tôi không kém so với các cậu, lại xưng anh gọi em với Cố Thành Trung,cũng không phân biệt lớn nhỏ. Nhưng hết cách rồi, ai bảo tôi lấy phải cục cưng nhỏ nhất của nhà họ Cố chứ, cho nên hai người cũng là anh cả của tôi. Không quan tâm trước đây có ân oán gì, nhưng bây giờ là đêm giao thừa, ngày mai chính là mùng một năm mới, đều là ngày tốt lành.”“Uống chén trà này, mọi hận thù đều buông bỏ, ở đây không còn tính kế cũng không còn chém giết, chỉ có anh em rể, thế nào?”Nguyên Doanh đảm đương việc hòa giải, xoa dịu mối quan hệ giữa hai anh em bọn họ. : Cố Thành Trung không chút do dự mà nhận trà, nhưng Phó Thiết Ảnh lại chậm chạp không động.Hai đôi mắt đồng thời nhìn tới người anh ta, đều đang đợi hành động của Phó Thiết Ảnh.