Ba năm trước đây sau khi định xuống tội danh, cô phải chấp hành hình phạt mười năm tù, bây giờ, còn có bảy năm nữa.Bởi vì đau, Ôn Ninh di chuyển thân thể, giường chiểu lắc lư đánh thức người bên cạnh, cô ta nóng nảy đứng dậy, túm lấy tóc Ôn Ninh.Ôn Ninh đối mặt với người phụ nữ có vẻ mặt tàn nhắn kia, vẻ mặt cô ngây ngô, bị đánh đã thành quen.Chỉ là sự yên lặng của cô cũng không đổi lấy được sự nương tay của người khác, mất thấy một bàn tay nặng nề chuẩn bị hạ xuống nhưng Ôn NinhTổng Tài Độc Súng Vợ Moi) Chương 1: : Gá cho người thực vậtngay cả sức lực để tránh cũng không có, chỉ có thể để mặc cho cô ta đánh, đánh đủ rồi thì cũng qua đi. Trong lúc nhắm mắt lại chờ đau đớn giảng xuống, đột nhiên, bên ngoài truyền đến một loạt tiếng bước chân: “Ôn Ninh, đi ra!”Ôn Ninh mở mắt ra, người phụ nữ kia một tay hất cô ra: “Coi như số cô gặp may.”Cô chậm rãi mặc xong một bộ quần áo tử tế duy nhất mà cô có, cũng tạm coi như có thể gặp người khác duy nhất mà cô có và đi sau lưng Cán bộ trại giam…
Chương 141: 141
Cô Vợ Lạnh Lùng Của Tổng Tài Bí ẨnTruyện Converter, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngBa năm trước đây sau khi định xuống tội danh, cô phải chấp hành hình phạt mười năm tù, bây giờ, còn có bảy năm nữa.Bởi vì đau, Ôn Ninh di chuyển thân thể, giường chiểu lắc lư đánh thức người bên cạnh, cô ta nóng nảy đứng dậy, túm lấy tóc Ôn Ninh.Ôn Ninh đối mặt với người phụ nữ có vẻ mặt tàn nhắn kia, vẻ mặt cô ngây ngô, bị đánh đã thành quen.Chỉ là sự yên lặng của cô cũng không đổi lấy được sự nương tay của người khác, mất thấy một bàn tay nặng nề chuẩn bị hạ xuống nhưng Ôn NinhTổng Tài Độc Súng Vợ Moi) Chương 1: : Gá cho người thực vậtngay cả sức lực để tránh cũng không có, chỉ có thể để mặc cho cô ta đánh, đánh đủ rồi thì cũng qua đi. Trong lúc nhắm mắt lại chờ đau đớn giảng xuống, đột nhiên, bên ngoài truyền đến một loạt tiếng bước chân: “Ôn Ninh, đi ra!”Ôn Ninh mở mắt ra, người phụ nữ kia một tay hất cô ra: “Coi như số cô gặp may.”Cô chậm rãi mặc xong một bộ quần áo tử tế duy nhất mà cô có, cũng tạm coi như có thể gặp người khác duy nhất mà cô có và đi sau lưng Cán bộ trại giam… Chương 141Nói xong, cô lập tức đi lên sân thượng.Lục Tấn Uyên thấy Ôn Ninh tránh né anh trong vô thức, anh vốn đang thả lỏng, bây giờ lại có chút ớn lạnh.Ôn Ninh đang làm chuyện gì, vì sao phải gạt anh?Ôn Ninh đến sân thượng, lúc này mới nhấn trả lời cuộc gọi.Đúng như cô nghĩ, là Dư Phi Minh gọi.“8 giờ tối mai đến khách sạn Thiên Thành, phòng số 1854, có khiến tôi hài lòng rồi lấy được thứ cô muốn hay không, tất cả đều phụ thuộc vào hành động của cô.”Ôn Ninh cau mày, sự sợ hãi hiện lên trong mắt cô, nhưng cô vẫn đáp, “Tôi hiểu rồi.”Nói xong, cô muốn cúp điện thoại ngay.Tuy nhiên, không ngờ Dư Phi Minh lại nổi lên hứng thú, có lẽ anh ta nghĩ rằng cuối cùng cũng có thể chơi đùa với người phụ nữ mà anh ta không có được này, ở đầu dây bên kia, anh ta cứ nói mãi không ngừng.Ôn Ninh không muốn khiến anh ta tức giận, phá hỏng kế hoạch, đành phải im lặng mà nghe, có điều, cô còn phải cẩn thận, không dám rời mắt khỏi Lục Tấn Uyên đang ngồi bên bàn ăn.Nếu để anh biết cô đang lén liên lạc với Dư Phi Minh thì sẽ rất phiền phức.Cái tên Dư Phi Minh đáng chết này, tại sao anh ta lại lải nhải nhiều như thế vào lúc này chứ?“Anh yên tâm, đến lúc đó, tôi nhất định sẽ khiến anh hài lòng đến mười nghìn lần.”Ôn Ninh liếc mắt qua, thấy Lục Tấn Uyên đứng lên, lúc này cô không còn kiên nhẫn nữa, sau khi nói vội mấy lời đó với Dư Phi Minh, cô lập tức cúp điện thoại.Tiếng bước chân của Lục Tấn Uyên càng lúc càng gần, như một phản xạ không điều kiện, Ôn Ninh lập tức xóa lịch sử cuộc gọi vừa rồi.Ngay khi cô ấn nút xoá xong, Lục Tấn Uyên mở cửa sân thượng, “Cô mau vào ăn cơm đi, thức ăn sắp nguội rồi.”Tuy nói thế, nhưng ánh mắt của anh lại nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại di động trên tay Ôn Ninh, anh tin rằng, chắc chắn là Ôn Ninh đang gạt anh chuyện gì đó.Nếu không, tại sao cô lại hốt hoảng như vậy?Cảm giác bị người khác lừa gạt khiến Lục Tấn Uyên không vui chút nào.Ôn Ninh nhìn thấy ánh mắt như đang dò hỏi của Lục Tấn Uyên, cô lúng túng cười một tiếng, giả vờ như không có gì xảy ra, “Tôi vào ngay.”Lục Tấn Uyên thấy người phụ nữ này không hiểu chuyện chút nào, vẫn muốn giấu diếm anh, anh nheo mắt, ngay khi Ôn Ninh lướt qua người anh, anh đột nhiên đưa tay ôm lấy eo cô.Ôn Ninh giật bắn người, cô bị Lục Tấn Uyên kéo lại, cả người áp sát vào ngực anh, cô không nhịn được kêu to một tiếng, “Anh làm gì vậy?”Bởi vì hoảng sợ nên khuôn mặt của Ôn Ninh hồng hồng, dáng vẻ mạnh mẽ lạnh lùng thường ngày giảm đi một ít, thay vào đó là sự hoạt bát đáng yêu, khiến lòng anh xao động.“Cô đang gạt tôi chuyện gì đó.”Lục Tấn Uyên bình tĩnh nói, anh hơi xoay người, áp Ôn Ninh lên tấm kính trên sân thượng, không cho cô giãy dụa.“Không có.” Mặc dù Ôn Ninh rất xấu hổ,nhưng cô vẫn cố chấp.Chuyện này, cô không thể nói với Lục Tấn Uyên, nếu người đàn ông này biết được, nhất định anh sẽ ngăn cản cô, mà không biết phải chờ đến khi nào anh mới tìm được chứng cứ, nhà họ Ôn sợ bị trả thù, bọn họ sẽ không để yên như vậy đâu.Con đường nhanh nhất và hiệu quả nhất là thông qua Dư Phi Minh, vậy nên cô không thể bỏ cuộc.“Không có?” Lục Tấn Uyên lạnh lùng hỏi hai chữ, rồi bất thình lình, anh giật lấy chiếc điện thoại di động trong tay Ôn Ninh.
Cô Vợ Lạnh Lùng Của Tổng Tài Bí ẨnTruyện Converter, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngBa năm trước đây sau khi định xuống tội danh, cô phải chấp hành hình phạt mười năm tù, bây giờ, còn có bảy năm nữa.Bởi vì đau, Ôn Ninh di chuyển thân thể, giường chiểu lắc lư đánh thức người bên cạnh, cô ta nóng nảy đứng dậy, túm lấy tóc Ôn Ninh.Ôn Ninh đối mặt với người phụ nữ có vẻ mặt tàn nhắn kia, vẻ mặt cô ngây ngô, bị đánh đã thành quen.Chỉ là sự yên lặng của cô cũng không đổi lấy được sự nương tay của người khác, mất thấy một bàn tay nặng nề chuẩn bị hạ xuống nhưng Ôn NinhTổng Tài Độc Súng Vợ Moi) Chương 1: : Gá cho người thực vậtngay cả sức lực để tránh cũng không có, chỉ có thể để mặc cho cô ta đánh, đánh đủ rồi thì cũng qua đi. Trong lúc nhắm mắt lại chờ đau đớn giảng xuống, đột nhiên, bên ngoài truyền đến một loạt tiếng bước chân: “Ôn Ninh, đi ra!”Ôn Ninh mở mắt ra, người phụ nữ kia một tay hất cô ra: “Coi như số cô gặp may.”Cô chậm rãi mặc xong một bộ quần áo tử tế duy nhất mà cô có, cũng tạm coi như có thể gặp người khác duy nhất mà cô có và đi sau lưng Cán bộ trại giam… Chương 141Nói xong, cô lập tức đi lên sân thượng.Lục Tấn Uyên thấy Ôn Ninh tránh né anh trong vô thức, anh vốn đang thả lỏng, bây giờ lại có chút ớn lạnh.Ôn Ninh đang làm chuyện gì, vì sao phải gạt anh?Ôn Ninh đến sân thượng, lúc này mới nhấn trả lời cuộc gọi.Đúng như cô nghĩ, là Dư Phi Minh gọi.“8 giờ tối mai đến khách sạn Thiên Thành, phòng số 1854, có khiến tôi hài lòng rồi lấy được thứ cô muốn hay không, tất cả đều phụ thuộc vào hành động của cô.”Ôn Ninh cau mày, sự sợ hãi hiện lên trong mắt cô, nhưng cô vẫn đáp, “Tôi hiểu rồi.”Nói xong, cô muốn cúp điện thoại ngay.Tuy nhiên, không ngờ Dư Phi Minh lại nổi lên hứng thú, có lẽ anh ta nghĩ rằng cuối cùng cũng có thể chơi đùa với người phụ nữ mà anh ta không có được này, ở đầu dây bên kia, anh ta cứ nói mãi không ngừng.Ôn Ninh không muốn khiến anh ta tức giận, phá hỏng kế hoạch, đành phải im lặng mà nghe, có điều, cô còn phải cẩn thận, không dám rời mắt khỏi Lục Tấn Uyên đang ngồi bên bàn ăn.Nếu để anh biết cô đang lén liên lạc với Dư Phi Minh thì sẽ rất phiền phức.Cái tên Dư Phi Minh đáng chết này, tại sao anh ta lại lải nhải nhiều như thế vào lúc này chứ?“Anh yên tâm, đến lúc đó, tôi nhất định sẽ khiến anh hài lòng đến mười nghìn lần.”Ôn Ninh liếc mắt qua, thấy Lục Tấn Uyên đứng lên, lúc này cô không còn kiên nhẫn nữa, sau khi nói vội mấy lời đó với Dư Phi Minh, cô lập tức cúp điện thoại.Tiếng bước chân của Lục Tấn Uyên càng lúc càng gần, như một phản xạ không điều kiện, Ôn Ninh lập tức xóa lịch sử cuộc gọi vừa rồi.Ngay khi cô ấn nút xoá xong, Lục Tấn Uyên mở cửa sân thượng, “Cô mau vào ăn cơm đi, thức ăn sắp nguội rồi.”Tuy nói thế, nhưng ánh mắt của anh lại nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại di động trên tay Ôn Ninh, anh tin rằng, chắc chắn là Ôn Ninh đang gạt anh chuyện gì đó.Nếu không, tại sao cô lại hốt hoảng như vậy?Cảm giác bị người khác lừa gạt khiến Lục Tấn Uyên không vui chút nào.Ôn Ninh nhìn thấy ánh mắt như đang dò hỏi của Lục Tấn Uyên, cô lúng túng cười một tiếng, giả vờ như không có gì xảy ra, “Tôi vào ngay.”Lục Tấn Uyên thấy người phụ nữ này không hiểu chuyện chút nào, vẫn muốn giấu diếm anh, anh nheo mắt, ngay khi Ôn Ninh lướt qua người anh, anh đột nhiên đưa tay ôm lấy eo cô.Ôn Ninh giật bắn người, cô bị Lục Tấn Uyên kéo lại, cả người áp sát vào ngực anh, cô không nhịn được kêu to một tiếng, “Anh làm gì vậy?”Bởi vì hoảng sợ nên khuôn mặt của Ôn Ninh hồng hồng, dáng vẻ mạnh mẽ lạnh lùng thường ngày giảm đi một ít, thay vào đó là sự hoạt bát đáng yêu, khiến lòng anh xao động.“Cô đang gạt tôi chuyện gì đó.”Lục Tấn Uyên bình tĩnh nói, anh hơi xoay người, áp Ôn Ninh lên tấm kính trên sân thượng, không cho cô giãy dụa.“Không có.” Mặc dù Ôn Ninh rất xấu hổ,nhưng cô vẫn cố chấp.Chuyện này, cô không thể nói với Lục Tấn Uyên, nếu người đàn ông này biết được, nhất định anh sẽ ngăn cản cô, mà không biết phải chờ đến khi nào anh mới tìm được chứng cứ, nhà họ Ôn sợ bị trả thù, bọn họ sẽ không để yên như vậy đâu.Con đường nhanh nhất và hiệu quả nhất là thông qua Dư Phi Minh, vậy nên cô không thể bỏ cuộc.“Không có?” Lục Tấn Uyên lạnh lùng hỏi hai chữ, rồi bất thình lình, anh giật lấy chiếc điện thoại di động trong tay Ôn Ninh.
Cô Vợ Lạnh Lùng Của Tổng Tài Bí ẨnTruyện Converter, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngBa năm trước đây sau khi định xuống tội danh, cô phải chấp hành hình phạt mười năm tù, bây giờ, còn có bảy năm nữa.Bởi vì đau, Ôn Ninh di chuyển thân thể, giường chiểu lắc lư đánh thức người bên cạnh, cô ta nóng nảy đứng dậy, túm lấy tóc Ôn Ninh.Ôn Ninh đối mặt với người phụ nữ có vẻ mặt tàn nhắn kia, vẻ mặt cô ngây ngô, bị đánh đã thành quen.Chỉ là sự yên lặng của cô cũng không đổi lấy được sự nương tay của người khác, mất thấy một bàn tay nặng nề chuẩn bị hạ xuống nhưng Ôn NinhTổng Tài Độc Súng Vợ Moi) Chương 1: : Gá cho người thực vậtngay cả sức lực để tránh cũng không có, chỉ có thể để mặc cho cô ta đánh, đánh đủ rồi thì cũng qua đi. Trong lúc nhắm mắt lại chờ đau đớn giảng xuống, đột nhiên, bên ngoài truyền đến một loạt tiếng bước chân: “Ôn Ninh, đi ra!”Ôn Ninh mở mắt ra, người phụ nữ kia một tay hất cô ra: “Coi như số cô gặp may.”Cô chậm rãi mặc xong một bộ quần áo tử tế duy nhất mà cô có, cũng tạm coi như có thể gặp người khác duy nhất mà cô có và đi sau lưng Cán bộ trại giam… Chương 141Nói xong, cô lập tức đi lên sân thượng.Lục Tấn Uyên thấy Ôn Ninh tránh né anh trong vô thức, anh vốn đang thả lỏng, bây giờ lại có chút ớn lạnh.Ôn Ninh đang làm chuyện gì, vì sao phải gạt anh?Ôn Ninh đến sân thượng, lúc này mới nhấn trả lời cuộc gọi.Đúng như cô nghĩ, là Dư Phi Minh gọi.“8 giờ tối mai đến khách sạn Thiên Thành, phòng số 1854, có khiến tôi hài lòng rồi lấy được thứ cô muốn hay không, tất cả đều phụ thuộc vào hành động của cô.”Ôn Ninh cau mày, sự sợ hãi hiện lên trong mắt cô, nhưng cô vẫn đáp, “Tôi hiểu rồi.”Nói xong, cô muốn cúp điện thoại ngay.Tuy nhiên, không ngờ Dư Phi Minh lại nổi lên hứng thú, có lẽ anh ta nghĩ rằng cuối cùng cũng có thể chơi đùa với người phụ nữ mà anh ta không có được này, ở đầu dây bên kia, anh ta cứ nói mãi không ngừng.Ôn Ninh không muốn khiến anh ta tức giận, phá hỏng kế hoạch, đành phải im lặng mà nghe, có điều, cô còn phải cẩn thận, không dám rời mắt khỏi Lục Tấn Uyên đang ngồi bên bàn ăn.Nếu để anh biết cô đang lén liên lạc với Dư Phi Minh thì sẽ rất phiền phức.Cái tên Dư Phi Minh đáng chết này, tại sao anh ta lại lải nhải nhiều như thế vào lúc này chứ?“Anh yên tâm, đến lúc đó, tôi nhất định sẽ khiến anh hài lòng đến mười nghìn lần.”Ôn Ninh liếc mắt qua, thấy Lục Tấn Uyên đứng lên, lúc này cô không còn kiên nhẫn nữa, sau khi nói vội mấy lời đó với Dư Phi Minh, cô lập tức cúp điện thoại.Tiếng bước chân của Lục Tấn Uyên càng lúc càng gần, như một phản xạ không điều kiện, Ôn Ninh lập tức xóa lịch sử cuộc gọi vừa rồi.Ngay khi cô ấn nút xoá xong, Lục Tấn Uyên mở cửa sân thượng, “Cô mau vào ăn cơm đi, thức ăn sắp nguội rồi.”Tuy nói thế, nhưng ánh mắt của anh lại nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại di động trên tay Ôn Ninh, anh tin rằng, chắc chắn là Ôn Ninh đang gạt anh chuyện gì đó.Nếu không, tại sao cô lại hốt hoảng như vậy?Cảm giác bị người khác lừa gạt khiến Lục Tấn Uyên không vui chút nào.Ôn Ninh nhìn thấy ánh mắt như đang dò hỏi của Lục Tấn Uyên, cô lúng túng cười một tiếng, giả vờ như không có gì xảy ra, “Tôi vào ngay.”Lục Tấn Uyên thấy người phụ nữ này không hiểu chuyện chút nào, vẫn muốn giấu diếm anh, anh nheo mắt, ngay khi Ôn Ninh lướt qua người anh, anh đột nhiên đưa tay ôm lấy eo cô.Ôn Ninh giật bắn người, cô bị Lục Tấn Uyên kéo lại, cả người áp sát vào ngực anh, cô không nhịn được kêu to một tiếng, “Anh làm gì vậy?”Bởi vì hoảng sợ nên khuôn mặt của Ôn Ninh hồng hồng, dáng vẻ mạnh mẽ lạnh lùng thường ngày giảm đi một ít, thay vào đó là sự hoạt bát đáng yêu, khiến lòng anh xao động.“Cô đang gạt tôi chuyện gì đó.”Lục Tấn Uyên bình tĩnh nói, anh hơi xoay người, áp Ôn Ninh lên tấm kính trên sân thượng, không cho cô giãy dụa.“Không có.” Mặc dù Ôn Ninh rất xấu hổ,nhưng cô vẫn cố chấp.Chuyện này, cô không thể nói với Lục Tấn Uyên, nếu người đàn ông này biết được, nhất định anh sẽ ngăn cản cô, mà không biết phải chờ đến khi nào anh mới tìm được chứng cứ, nhà họ Ôn sợ bị trả thù, bọn họ sẽ không để yên như vậy đâu.Con đường nhanh nhất và hiệu quả nhất là thông qua Dư Phi Minh, vậy nên cô không thể bỏ cuộc.“Không có?” Lục Tấn Uyên lạnh lùng hỏi hai chữ, rồi bất thình lình, anh giật lấy chiếc điện thoại di động trong tay Ôn Ninh.