Tác giả:

Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi. Trần Khiêm mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ lên.Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói:Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi!“Trần Khiêm... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trả!”Ký túc xá trưởng không nhịn được thương cảm nói.Trần Khiêm cười khổ lắc đầu: “Không cần đâu ký túc xá trưởng...”Nói xong anh xoay người đi ra ngoài.Các bạn cùng phòng nhìn theo bóng lưng Trần Khiêm, đều läc đầu thương hại.Thật ra Trần Khiêm cũng không muốn làm chân chạy vặt cho người khác, anh cũng muốn giống mọi người, có thể vui vẻ sống trong quãng đời sinh viên.Nhưng có thể tiếp tục học đại học đã là tốt lảm rồi.Anh thật sự nghèo!Mặc dù các bạn cùng phòng đối xử với anh cực kỳ tốt nhưng càng như vậy, anh càng không muốn nhận sự giúp đỡ từ họ, nếu không dù tình bạn có tốt hơn nữa sớm muộn gì cũng xuất hiện khoảng cách.…

Chương 1683: Choáng váng

Thiên Mệnh Chí TônTác giả: Vô ƯuTruyện Converter, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sắc, Truyện TeenHoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi. Trần Khiêm mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ lên.Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói:Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi!“Trần Khiêm... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trả!”Ký túc xá trưởng không nhịn được thương cảm nói.Trần Khiêm cười khổ lắc đầu: “Không cần đâu ký túc xá trưởng...”Nói xong anh xoay người đi ra ngoài.Các bạn cùng phòng nhìn theo bóng lưng Trần Khiêm, đều läc đầu thương hại.Thật ra Trần Khiêm cũng không muốn làm chân chạy vặt cho người khác, anh cũng muốn giống mọi người, có thể vui vẻ sống trong quãng đời sinh viên.Nhưng có thể tiếp tục học đại học đã là tốt lảm rồi.Anh thật sự nghèo!Mặc dù các bạn cùng phòng đối xử với anh cực kỳ tốt nhưng càng như vậy, anh càng không muốn nhận sự giúp đỡ từ họ, nếu không dù tình bạn có tốt hơn nữa sớm muộn gì cũng xuất hiện khoảng cách.… Người nhà họ Tô bao gồm cả bà cụ nghe câu này xong thì cực kỳ cảm động.Mới biết được lúc trước mọi người đã hiểu lầm Trân Khiêm, mà Mộc Vũ cũng không có nhìn lầm người.Cũng bởi vì Trần Khiêm đã đến nên đã làm bầu không khí đã có màn thay đổi đầy kịch tính và buồn cười.Đám người đến kính trà muốn làm quen với người nhà họ Tô càng ngày càng nhiều, trong đó không ít người a dua nịnh hót.“Bà Tô, hôm qua là tiệc mừng thọ của bà, sao bà lại không phát thiệp mời để mọi người đến mừng thọ bà. Haiz, tiếc quá, chờ sau khi tôi về, chắc chắn sẽ bổ sung!”Ông chủ nào đónói.Sự xoay chuyển của màn hài kịch này là rất nhiều người bắt đầu đến chào hỏi Trương Hâm Hoa ngay trong tiệc mừng thọ của bà ta.Người khó chịu nhất phải kể đến Ngụy Quế Phương.Vốn dĩ bà ta muốn khoe cháu trai và cháu dâu mình, và còn cháu gái cháu rể nữa.Nhưng bây giờ thì người bạn trai lợi hại của Tô Mộc Vũ đã trở về.Ngay cả bà ta cũng phải tỏ ra kính trọng.Mà chuyện kinh ngạc hơn còn ở phía sau!“Cậu Trần? Cái gì? Bà cụ, bà gọi anh ta là cậu Trần? Cậu Trần nào?”Những người đến kính trà cho Trương Hâm Hoa nghe đến đây thì ngạc nhiên.Trong nháy mắt toàn bộ hiện trường lặng ngắt như TỜ.Ở Kim Lăng này, cậu Trần có địa vị thế nào, không cần phải nói nhiều.Nghĩ cũng biết hai chữ này đã làm mọi người sợ hãi đến nhường nào.“Còn là cậu Trần nào nữa, tất nhiên là cậu Trần Kim Lăng rồi! Tôi mới đi từ biệt thự Vân Đỉnh về, mới gặpTrần Khiêm ở đói”Đường Nhiên nhìn những người này xong thì hỏi bà ngoại.Biệt thự Vân Đỉnh? Cậu Trần ở Kim Lăng?Tất cả mọi người không bình tĩnh nổi nữa, tiếng xôn xao vang lên từ khắp tất cả các ghế.Bởi vì trong khoảnh khắc đó, dường như tất cả mọi người đều đứng lên.Ai cũng choáng váng.Ngay cả Ngụy Quế Phương bên cạnh cũng suýt chút không đứng nổi nữa.“Thật hay giả vậy? Anh bạn trai cực kỳ có tiền có quyền của Tô Mộc Vũ là cậu Trần của Kim Lăng?”“Chắc không phải giả đâu, mọi người đừng quên Tô Mộc Vũ học ở Đại học Kim Lăng mà cậu Trần cũng học ở Đại học Kim Lăng. Bạn trai của Tô Mộc Vũ cực kỳ giàu mà cậu Trần cũng cực kỳ giàu. Hai người này là cùng một người, có lẽ chính là cậu Trần!”“Mọi người nên nghĩ đến từ sớm, bạn trai của Tô Mộc Vũ, thật ra chính là cậu Trân!”

Thiên Mệnh Chí TônTác giả: Vô ƯuTruyện Converter, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sắc, Truyện TeenHoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi. Trần Khiêm mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ lên.Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói:Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi!“Trần Khiêm... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trả!”Ký túc xá trưởng không nhịn được thương cảm nói.Trần Khiêm cười khổ lắc đầu: “Không cần đâu ký túc xá trưởng...”Nói xong anh xoay người đi ra ngoài.Các bạn cùng phòng nhìn theo bóng lưng Trần Khiêm, đều läc đầu thương hại.Thật ra Trần Khiêm cũng không muốn làm chân chạy vặt cho người khác, anh cũng muốn giống mọi người, có thể vui vẻ sống trong quãng đời sinh viên.Nhưng có thể tiếp tục học đại học đã là tốt lảm rồi.Anh thật sự nghèo!Mặc dù các bạn cùng phòng đối xử với anh cực kỳ tốt nhưng càng như vậy, anh càng không muốn nhận sự giúp đỡ từ họ, nếu không dù tình bạn có tốt hơn nữa sớm muộn gì cũng xuất hiện khoảng cách.… Người nhà họ Tô bao gồm cả bà cụ nghe câu này xong thì cực kỳ cảm động.Mới biết được lúc trước mọi người đã hiểu lầm Trân Khiêm, mà Mộc Vũ cũng không có nhìn lầm người.Cũng bởi vì Trần Khiêm đã đến nên đã làm bầu không khí đã có màn thay đổi đầy kịch tính và buồn cười.Đám người đến kính trà muốn làm quen với người nhà họ Tô càng ngày càng nhiều, trong đó không ít người a dua nịnh hót.“Bà Tô, hôm qua là tiệc mừng thọ của bà, sao bà lại không phát thiệp mời để mọi người đến mừng thọ bà. Haiz, tiếc quá, chờ sau khi tôi về, chắc chắn sẽ bổ sung!”Ông chủ nào đónói.Sự xoay chuyển của màn hài kịch này là rất nhiều người bắt đầu đến chào hỏi Trương Hâm Hoa ngay trong tiệc mừng thọ của bà ta.Người khó chịu nhất phải kể đến Ngụy Quế Phương.Vốn dĩ bà ta muốn khoe cháu trai và cháu dâu mình, và còn cháu gái cháu rể nữa.Nhưng bây giờ thì người bạn trai lợi hại của Tô Mộc Vũ đã trở về.Ngay cả bà ta cũng phải tỏ ra kính trọng.Mà chuyện kinh ngạc hơn còn ở phía sau!“Cậu Trần? Cái gì? Bà cụ, bà gọi anh ta là cậu Trần? Cậu Trần nào?”Những người đến kính trà cho Trương Hâm Hoa nghe đến đây thì ngạc nhiên.Trong nháy mắt toàn bộ hiện trường lặng ngắt như TỜ.Ở Kim Lăng này, cậu Trần có địa vị thế nào, không cần phải nói nhiều.Nghĩ cũng biết hai chữ này đã làm mọi người sợ hãi đến nhường nào.“Còn là cậu Trần nào nữa, tất nhiên là cậu Trần Kim Lăng rồi! Tôi mới đi từ biệt thự Vân Đỉnh về, mới gặpTrần Khiêm ở đói”Đường Nhiên nhìn những người này xong thì hỏi bà ngoại.Biệt thự Vân Đỉnh? Cậu Trần ở Kim Lăng?Tất cả mọi người không bình tĩnh nổi nữa, tiếng xôn xao vang lên từ khắp tất cả các ghế.Bởi vì trong khoảnh khắc đó, dường như tất cả mọi người đều đứng lên.Ai cũng choáng váng.Ngay cả Ngụy Quế Phương bên cạnh cũng suýt chút không đứng nổi nữa.“Thật hay giả vậy? Anh bạn trai cực kỳ có tiền có quyền của Tô Mộc Vũ là cậu Trần của Kim Lăng?”“Chắc không phải giả đâu, mọi người đừng quên Tô Mộc Vũ học ở Đại học Kim Lăng mà cậu Trần cũng học ở Đại học Kim Lăng. Bạn trai của Tô Mộc Vũ cực kỳ giàu mà cậu Trần cũng cực kỳ giàu. Hai người này là cùng một người, có lẽ chính là cậu Trần!”“Mọi người nên nghĩ đến từ sớm, bạn trai của Tô Mộc Vũ, thật ra chính là cậu Trân!”

Thiên Mệnh Chí TônTác giả: Vô ƯuTruyện Converter, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sắc, Truyện TeenHoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi. Trần Khiêm mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ lên.Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói:Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi!“Trần Khiêm... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trả!”Ký túc xá trưởng không nhịn được thương cảm nói.Trần Khiêm cười khổ lắc đầu: “Không cần đâu ký túc xá trưởng...”Nói xong anh xoay người đi ra ngoài.Các bạn cùng phòng nhìn theo bóng lưng Trần Khiêm, đều läc đầu thương hại.Thật ra Trần Khiêm cũng không muốn làm chân chạy vặt cho người khác, anh cũng muốn giống mọi người, có thể vui vẻ sống trong quãng đời sinh viên.Nhưng có thể tiếp tục học đại học đã là tốt lảm rồi.Anh thật sự nghèo!Mặc dù các bạn cùng phòng đối xử với anh cực kỳ tốt nhưng càng như vậy, anh càng không muốn nhận sự giúp đỡ từ họ, nếu không dù tình bạn có tốt hơn nữa sớm muộn gì cũng xuất hiện khoảng cách.… Người nhà họ Tô bao gồm cả bà cụ nghe câu này xong thì cực kỳ cảm động.Mới biết được lúc trước mọi người đã hiểu lầm Trân Khiêm, mà Mộc Vũ cũng không có nhìn lầm người.Cũng bởi vì Trần Khiêm đã đến nên đã làm bầu không khí đã có màn thay đổi đầy kịch tính và buồn cười.Đám người đến kính trà muốn làm quen với người nhà họ Tô càng ngày càng nhiều, trong đó không ít người a dua nịnh hót.“Bà Tô, hôm qua là tiệc mừng thọ của bà, sao bà lại không phát thiệp mời để mọi người đến mừng thọ bà. Haiz, tiếc quá, chờ sau khi tôi về, chắc chắn sẽ bổ sung!”Ông chủ nào đónói.Sự xoay chuyển của màn hài kịch này là rất nhiều người bắt đầu đến chào hỏi Trương Hâm Hoa ngay trong tiệc mừng thọ của bà ta.Người khó chịu nhất phải kể đến Ngụy Quế Phương.Vốn dĩ bà ta muốn khoe cháu trai và cháu dâu mình, và còn cháu gái cháu rể nữa.Nhưng bây giờ thì người bạn trai lợi hại của Tô Mộc Vũ đã trở về.Ngay cả bà ta cũng phải tỏ ra kính trọng.Mà chuyện kinh ngạc hơn còn ở phía sau!“Cậu Trần? Cái gì? Bà cụ, bà gọi anh ta là cậu Trần? Cậu Trần nào?”Những người đến kính trà cho Trương Hâm Hoa nghe đến đây thì ngạc nhiên.Trong nháy mắt toàn bộ hiện trường lặng ngắt như TỜ.Ở Kim Lăng này, cậu Trần có địa vị thế nào, không cần phải nói nhiều.Nghĩ cũng biết hai chữ này đã làm mọi người sợ hãi đến nhường nào.“Còn là cậu Trần nào nữa, tất nhiên là cậu Trần Kim Lăng rồi! Tôi mới đi từ biệt thự Vân Đỉnh về, mới gặpTrần Khiêm ở đói”Đường Nhiên nhìn những người này xong thì hỏi bà ngoại.Biệt thự Vân Đỉnh? Cậu Trần ở Kim Lăng?Tất cả mọi người không bình tĩnh nổi nữa, tiếng xôn xao vang lên từ khắp tất cả các ghế.Bởi vì trong khoảnh khắc đó, dường như tất cả mọi người đều đứng lên.Ai cũng choáng váng.Ngay cả Ngụy Quế Phương bên cạnh cũng suýt chút không đứng nổi nữa.“Thật hay giả vậy? Anh bạn trai cực kỳ có tiền có quyền của Tô Mộc Vũ là cậu Trần của Kim Lăng?”“Chắc không phải giả đâu, mọi người đừng quên Tô Mộc Vũ học ở Đại học Kim Lăng mà cậu Trần cũng học ở Đại học Kim Lăng. Bạn trai của Tô Mộc Vũ cực kỳ giàu mà cậu Trần cũng cực kỳ giàu. Hai người này là cùng một người, có lẽ chính là cậu Trần!”“Mọi người nên nghĩ đến từ sớm, bạn trai của Tô Mộc Vũ, thật ra chính là cậu Trân!”

Chương 1683: Choáng váng