Chờ vú Trương đi vào đến bên trong, lập tức bị áp tải đến phòng khách, bên trong có một gã nam nhân đứng đó canh giữ, còn những người khác tiếp tục tìm kiếm.Tề Ngạo Vũ đi vào, bên cạnh có hai gã hộ vệ, vẻ mặt lạnh lùng, hắn khẽ ngồi vào ghế so-pha bằng da chờ đợi thuộc hạ hồi báo. Chỉ chốc lát sau, bọn Hắc y nam tử vẫn không thu hoạch được gì bèn quay trở lại phòng khách."Khốn nạn!" Hắn tức giận đấm mạnh xuống chiếc bàn được chạm khắc tinh xảo, sự tức giận của hắn bốc lên đến tận trời, hắn cúi đầu, áp sát về phía bà vú hỏi, "Nói, Vân Sùng Huy đang trốn ở đâu?!"Vú Trương năm mười mấy tuổi đã vào Vân gia làm việc, đến bây giờ đã được năm mươi mấy tuổi, nhưng trường hợp này là lần đầu tiên gặp phải. Bà sợ tới mức run rẩy liên hồi, mồ hôi lạnh chảy ròng, nói : "Lão gia. . . . . . Lão gia không có nhà, ta. . . . . . ta không biết. . . . . .""Nói láo!" Tề Ngạo Vũ gầm lên, "Ngươi đã ở Vân gia vài thập niên, hắn chuyện to hay nhỏ gì cũng giao cho ngươi quản, như thế nào đến việc hắn đi đâu…

Chương 4

Ông Chủ Kiêu NgạoTác giả: Ngạo Quân Tác TìnhTruyện Converter, Truyện Ngôn TìnhChờ vú Trương đi vào đến bên trong, lập tức bị áp tải đến phòng khách, bên trong có một gã nam nhân đứng đó canh giữ, còn những người khác tiếp tục tìm kiếm.Tề Ngạo Vũ đi vào, bên cạnh có hai gã hộ vệ, vẻ mặt lạnh lùng, hắn khẽ ngồi vào ghế so-pha bằng da chờ đợi thuộc hạ hồi báo. Chỉ chốc lát sau, bọn Hắc y nam tử vẫn không thu hoạch được gì bèn quay trở lại phòng khách."Khốn nạn!" Hắn tức giận đấm mạnh xuống chiếc bàn được chạm khắc tinh xảo, sự tức giận của hắn bốc lên đến tận trời, hắn cúi đầu, áp sát về phía bà vú hỏi, "Nói, Vân Sùng Huy đang trốn ở đâu?!"Vú Trương năm mười mấy tuổi đã vào Vân gia làm việc, đến bây giờ đã được năm mươi mấy tuổi, nhưng trường hợp này là lần đầu tiên gặp phải. Bà sợ tới mức run rẩy liên hồi, mồ hôi lạnh chảy ròng, nói : "Lão gia. . . . . . Lão gia không có nhà, ta. . . . . . ta không biết. . . . . .""Nói láo!" Tề Ngạo Vũ gầm lên, "Ngươi đã ở Vân gia vài thập niên, hắn chuyện to hay nhỏ gì cũng giao cho ngươi quản, như thế nào đến việc hắn đi đâu… "Tiểu thư vừa từ nước ngoài trở về, căn bản cái gì cũng không biết, van cầu ngươi, ngươi ngàn vạn lần đừng làm khó dễ nàng.""Câm mồm!" Tề Ngạo Vũ quát lạnh một tiếng, "Nên làm như thế nào, ta tự biết cách, không cần ngươi nhiều lời.""Ta thật sự cái gì cũng không biết, ngươi có bắt ta cũng vô dụng."Vân Nhu Y khẽ cắn môi, ngay cả một chút ý nghĩ giãy dụa nàng đều không có. Nàng bây giờ giống như ngã vào vực sâu vạn trượng, trong đầu trống rỗng. Nàng không thể nào lý giải nổi, cha nàng luôn luôn kiêu căng tự cao tự đại, vậy vì cái gì lại có thể làm chuyện như vậy!"Vô dụng? !" Hắn tà ác nhìn nàng, "Cái gọi là cha làm con trả, ngươi chưa từng nghe qua sao?""Cha làm con trả? !" Ánh mắt hắn thâm trầm nhìn nàng khiến cho nàng nhanh chóng cảm thấy rét buốt, lo lắng, sợ hãi."Nhưng mà, ta chỉ mới vừa tốt nghiệp, ngươi muốn ta phải trả như thế nào?"Trả như thế nào? Vân Nhu Y ngây thơ thực sự không biết, chỉ có vú Trương là nhanh chóng hiểu ra sự việc."Tề thiếu gia. . . . . ." Vú Trương gấp gáp lo sợ đến độ giơ chân đạp loạn, thật sự muốn xông lên giải cứu tiểu thư nhưng ngay lập tức bị một gã Hắc y nam tử áp trụ.Không có cách nào giãy dụa, bà đành phải nhún người cầu xin, "Van cầu ngươi, nếu nhất định phải bắt người, hãy bắt ta đi. Cho dù là làm trâu làm ngựa, ta cũng sẽ không bao giờ lên tiếng kêu khổ. Y Y tiểu thư còn nhỏ, cái gì cũng đều không hiểu biết, cầu ngươi xin rộng lòng khoan dung!""Vú Trương. . . . . ." Nàng đánh vào ngực hắn. Đáng tiếc nàng khí lực quá yếu, cú đánh của nàng còn không đủ lực giúp hắn mát-xa."Vú Trương tuổi tác đã cao, các ngươi không nên thương tổn bà!"Tề Ngạo Vũ khóe miệng khẽ nhếch lên, nhanh chóng cúi người đem nàng ôm vào lòng."A!" Vân Nhu Y kêu sợ hãi, theo phản xạ nàng tính quay lại, đã cho hắn vài cước nhưng nhanh chóng bị hắn khống chế."Nói với Vân Sùng Huy, nếu hắn còn muốn gặp lại con gái thì nhanh chóng xuất đầu lộ diện cùng chúng ta giải quyết vấn đề, nếu không thì. . . . . ." Hừ một tiếng, không để thèm để ý đến vú Trương đang cầu xin và Vân Nhu Y đang giãy dụa, Ngạo Vũ không chút do dự đem nàng đi ra ngoài.Đám hắc y nhân kia cũng nhanh chóng rút lui."Đừng như vậy, Tề thiếu gia, lão gia nhà ta đã xuất ngoại, ngươi muốn ta đi nơi nào để thông báo chứ! ?""Đó là vấn đề của ngươi ."

"Tiểu thư vừa từ nước ngoài trở về, căn bản cái gì cũng không biết, van cầu ngươi, ngươi ngàn vạn lần đừng làm khó dễ nàng."

"Câm mồm!" Tề Ngạo Vũ quát lạnh một tiếng, "Nên làm như thế nào, ta tự biết cách, không cần ngươi nhiều lời."

"Ta thật sự cái gì cũng không biết, ngươi có bắt ta cũng vô dụng."

Vân Nhu Y khẽ cắn môi, ngay cả một chút ý nghĩ giãy dụa nàng đều không có. Nàng bây giờ giống như ngã vào vực sâu vạn trượng, trong đầu trống rỗng. Nàng không thể nào lý giải nổi, cha nàng luôn luôn kiêu căng tự cao tự đại, vậy vì cái gì lại có thể làm chuyện như vậy!

"Vô dụng? !" Hắn tà ác nhìn nàng, "Cái gọi là cha làm con trả, ngươi chưa từng nghe qua sao?"

"Cha làm con trả? !" Ánh mắt hắn thâm trầm nhìn nàng khiến cho nàng nhanh chóng cảm thấy rét buốt, lo lắng, sợ hãi."Nhưng mà, ta chỉ mới vừa tốt nghiệp, ngươi muốn ta phải trả như thế nào?"

Trả như thế nào? Vân Nhu Y ngây thơ thực sự không biết, chỉ có vú Trương là nhanh chóng hiểu ra sự việc.

"Tề thiếu gia. . . . . ." Vú Trương gấp gáp lo sợ đến độ giơ chân đạp loạn, thật sự muốn xông lên giải cứu tiểu thư nhưng ngay lập tức bị một gã Hắc y nam tử áp trụ.

Không có cách nào giãy dụa, bà đành phải nhún người cầu xin, "Van cầu ngươi, nếu nhất định phải bắt người, hãy bắt ta đi. Cho dù là làm trâu làm ngựa, ta cũng sẽ không bao giờ lên tiếng kêu khổ. Y Y tiểu thư còn nhỏ, cái gì cũng đều không hiểu biết, cầu ngươi xin rộng lòng khoan dung!"

"Vú Trương. . . . . ." Nàng đánh vào ngực hắn. Đáng tiếc nàng khí lực quá yếu, cú đánh của nàng còn không đủ lực giúp hắn mát-xa.

"Vú Trương tuổi tác đã cao, các ngươi không nên thương tổn bà!"

Tề Ngạo Vũ khóe miệng khẽ nhếch lên, nhanh chóng cúi người đem nàng ôm vào lòng.

"A!" Vân Nhu Y kêu sợ hãi, theo phản xạ nàng tính quay lại, đã cho hắn vài cước nhưng nhanh chóng bị hắn khống chế.

"Nói với Vân Sùng Huy, nếu hắn còn muốn gặp lại con gái thì nhanh chóng xuất đầu lộ diện cùng chúng ta giải quyết vấn đề, nếu không thì. . . . . ." Hừ một tiếng, không để thèm để ý đến vú Trương đang cầu xin và Vân Nhu Y đang giãy dụa, Ngạo Vũ không chút do dự đem nàng đi ra ngoài.

Đám hắc y nhân kia cũng nhanh chóng rút lui.

"Đừng như vậy, Tề thiếu gia, lão gia nhà ta đã xuất ngoại, ngươi muốn ta đi nơi nào để thông báo chứ! ?"

"Đó là vấn đề của ngươi ."

Ông Chủ Kiêu NgạoTác giả: Ngạo Quân Tác TìnhTruyện Converter, Truyện Ngôn TìnhChờ vú Trương đi vào đến bên trong, lập tức bị áp tải đến phòng khách, bên trong có một gã nam nhân đứng đó canh giữ, còn những người khác tiếp tục tìm kiếm.Tề Ngạo Vũ đi vào, bên cạnh có hai gã hộ vệ, vẻ mặt lạnh lùng, hắn khẽ ngồi vào ghế so-pha bằng da chờ đợi thuộc hạ hồi báo. Chỉ chốc lát sau, bọn Hắc y nam tử vẫn không thu hoạch được gì bèn quay trở lại phòng khách."Khốn nạn!" Hắn tức giận đấm mạnh xuống chiếc bàn được chạm khắc tinh xảo, sự tức giận của hắn bốc lên đến tận trời, hắn cúi đầu, áp sát về phía bà vú hỏi, "Nói, Vân Sùng Huy đang trốn ở đâu?!"Vú Trương năm mười mấy tuổi đã vào Vân gia làm việc, đến bây giờ đã được năm mươi mấy tuổi, nhưng trường hợp này là lần đầu tiên gặp phải. Bà sợ tới mức run rẩy liên hồi, mồ hôi lạnh chảy ròng, nói : "Lão gia. . . . . . Lão gia không có nhà, ta. . . . . . ta không biết. . . . . .""Nói láo!" Tề Ngạo Vũ gầm lên, "Ngươi đã ở Vân gia vài thập niên, hắn chuyện to hay nhỏ gì cũng giao cho ngươi quản, như thế nào đến việc hắn đi đâu… "Tiểu thư vừa từ nước ngoài trở về, căn bản cái gì cũng không biết, van cầu ngươi, ngươi ngàn vạn lần đừng làm khó dễ nàng.""Câm mồm!" Tề Ngạo Vũ quát lạnh một tiếng, "Nên làm như thế nào, ta tự biết cách, không cần ngươi nhiều lời.""Ta thật sự cái gì cũng không biết, ngươi có bắt ta cũng vô dụng."Vân Nhu Y khẽ cắn môi, ngay cả một chút ý nghĩ giãy dụa nàng đều không có. Nàng bây giờ giống như ngã vào vực sâu vạn trượng, trong đầu trống rỗng. Nàng không thể nào lý giải nổi, cha nàng luôn luôn kiêu căng tự cao tự đại, vậy vì cái gì lại có thể làm chuyện như vậy!"Vô dụng? !" Hắn tà ác nhìn nàng, "Cái gọi là cha làm con trả, ngươi chưa từng nghe qua sao?""Cha làm con trả? !" Ánh mắt hắn thâm trầm nhìn nàng khiến cho nàng nhanh chóng cảm thấy rét buốt, lo lắng, sợ hãi."Nhưng mà, ta chỉ mới vừa tốt nghiệp, ngươi muốn ta phải trả như thế nào?"Trả như thế nào? Vân Nhu Y ngây thơ thực sự không biết, chỉ có vú Trương là nhanh chóng hiểu ra sự việc."Tề thiếu gia. . . . . ." Vú Trương gấp gáp lo sợ đến độ giơ chân đạp loạn, thật sự muốn xông lên giải cứu tiểu thư nhưng ngay lập tức bị một gã Hắc y nam tử áp trụ.Không có cách nào giãy dụa, bà đành phải nhún người cầu xin, "Van cầu ngươi, nếu nhất định phải bắt người, hãy bắt ta đi. Cho dù là làm trâu làm ngựa, ta cũng sẽ không bao giờ lên tiếng kêu khổ. Y Y tiểu thư còn nhỏ, cái gì cũng đều không hiểu biết, cầu ngươi xin rộng lòng khoan dung!""Vú Trương. . . . . ." Nàng đánh vào ngực hắn. Đáng tiếc nàng khí lực quá yếu, cú đánh của nàng còn không đủ lực giúp hắn mát-xa."Vú Trương tuổi tác đã cao, các ngươi không nên thương tổn bà!"Tề Ngạo Vũ khóe miệng khẽ nhếch lên, nhanh chóng cúi người đem nàng ôm vào lòng."A!" Vân Nhu Y kêu sợ hãi, theo phản xạ nàng tính quay lại, đã cho hắn vài cước nhưng nhanh chóng bị hắn khống chế."Nói với Vân Sùng Huy, nếu hắn còn muốn gặp lại con gái thì nhanh chóng xuất đầu lộ diện cùng chúng ta giải quyết vấn đề, nếu không thì. . . . . ." Hừ một tiếng, không để thèm để ý đến vú Trương đang cầu xin và Vân Nhu Y đang giãy dụa, Ngạo Vũ không chút do dự đem nàng đi ra ngoài.Đám hắc y nhân kia cũng nhanh chóng rút lui."Đừng như vậy, Tề thiếu gia, lão gia nhà ta đã xuất ngoại, ngươi muốn ta đi nơi nào để thông báo chứ! ?""Đó là vấn đề của ngươi ."

Chương 4