Chờ vú Trương đi vào đến bên trong, lập tức bị áp tải đến phòng khách, bên trong có một gã nam nhân đứng đó canh giữ, còn những người khác tiếp tục tìm kiếm.Tề Ngạo Vũ đi vào, bên cạnh có hai gã hộ vệ, vẻ mặt lạnh lùng, hắn khẽ ngồi vào ghế so-pha bằng da chờ đợi thuộc hạ hồi báo. Chỉ chốc lát sau, bọn Hắc y nam tử vẫn không thu hoạch được gì bèn quay trở lại phòng khách."Khốn nạn!" Hắn tức giận đấm mạnh xuống chiếc bàn được chạm khắc tinh xảo, sự tức giận của hắn bốc lên đến tận trời, hắn cúi đầu, áp sát về phía bà vú hỏi, "Nói, Vân Sùng Huy đang trốn ở đâu?!"Vú Trương năm mười mấy tuổi đã vào Vân gia làm việc, đến bây giờ đã được năm mươi mấy tuổi, nhưng trường hợp này là lần đầu tiên gặp phải. Bà sợ tới mức run rẩy liên hồi, mồ hôi lạnh chảy ròng, nói : "Lão gia. . . . . . Lão gia không có nhà, ta. . . . . . ta không biết. . . . . .""Nói láo!" Tề Ngạo Vũ gầm lên, "Ngươi đã ở Vân gia vài thập niên, hắn chuyện to hay nhỏ gì cũng giao cho ngươi quản, như thế nào đến việc hắn đi đâu…

Chương 13

Ông Chủ Kiêu NgạoTác giả: Ngạo Quân Tác TìnhTruyện Converter, Truyện Ngôn TìnhChờ vú Trương đi vào đến bên trong, lập tức bị áp tải đến phòng khách, bên trong có một gã nam nhân đứng đó canh giữ, còn những người khác tiếp tục tìm kiếm.Tề Ngạo Vũ đi vào, bên cạnh có hai gã hộ vệ, vẻ mặt lạnh lùng, hắn khẽ ngồi vào ghế so-pha bằng da chờ đợi thuộc hạ hồi báo. Chỉ chốc lát sau, bọn Hắc y nam tử vẫn không thu hoạch được gì bèn quay trở lại phòng khách."Khốn nạn!" Hắn tức giận đấm mạnh xuống chiếc bàn được chạm khắc tinh xảo, sự tức giận của hắn bốc lên đến tận trời, hắn cúi đầu, áp sát về phía bà vú hỏi, "Nói, Vân Sùng Huy đang trốn ở đâu?!"Vú Trương năm mười mấy tuổi đã vào Vân gia làm việc, đến bây giờ đã được năm mươi mấy tuổi, nhưng trường hợp này là lần đầu tiên gặp phải. Bà sợ tới mức run rẩy liên hồi, mồ hôi lạnh chảy ròng, nói : "Lão gia. . . . . . Lão gia không có nhà, ta. . . . . . ta không biết. . . . . .""Nói láo!" Tề Ngạo Vũ gầm lên, "Ngươi đã ở Vân gia vài thập niên, hắn chuyện to hay nhỏ gì cũng giao cho ngươi quản, như thế nào đến việc hắn đi đâu… Chương 2.2Sưu tầm"Không..." Nàng cố gắng thanh tỉnh mà hít lấy chút không khí, kinh ngạc mở to hai mắt, thân thể bắt đầu căng thẳng, khẽ run rẩy."Van xin ngươi, đừng...""Xuỵt, không sao đâu, đừng sợ..." Hắn ôn nhu trấn an nàng, kiên nhẫn chờ nàng chuẩn bị thật tốtTề Ngạo Vũ lặng lẽ co thắt một lúc, mở miệng hít lấy một ít hơi lạnh, thiếu chút nữa hắn đã nhịn không được mà bạo phát ra. A... Hắn nghiến răng rên rỉ, cảm nhận rõ cái vật đàn ông thẳng cứng nóng rực của mình được da thịt non mềm của nàng gắt gao bao bọc. (BB: *ngất*; bác sĩ: truyền máu ngay....)"A... Ngạo Vũ...". Nàng lo lắng khẽ vặn vẹo thân thể, không biết nên làm sao, chỉ cảm thấy có một chút tê ngứa khó nhịn dâng lên từ dưới bụng mình, giống như có một cơn sóng điện chạy khắp tứ chi và toàn cơ thể.Nàng cắn chặt đôi môi như cánh hoa của mình, đầu khẽ đong đưa qua hai bên theo từng chuyển động của hắn."... Ngạo Vũ... Ta... Sợ..." Nàng yếu ớt van xin, nàng hiện không thể chịu đựng được thêm bất kì sự vui sướng nào nữa, mười đầu ngón tay nàng đang bấu chặt vào từng cơ bắp trên lưng của hắn."Yên tâm, ta sẽ không làm thương tổn ngươi". Hắn nói rất nhẹ nhàng, triền miên mà hôn lêm đôi môi như cánh hoa mê người của nàng."Ngươi... Đủ rồi... ..." Nàng dùng răng cắn lên môi làm cho chúng sưng tấy lên, hai tay giữ chặt lấy bờ vai rắn chắc của hắn, khó khăn hít lấy không khí...

Chương 2.2

Sưu tầm

"Không..." Nàng cố gắng thanh tỉnh mà hít lấy chút không khí, kinh ngạc mở to hai mắt, thân thể bắt đầu căng thẳng, khẽ run rẩy.

"Van xin ngươi, đừng..."

"Xuỵt, không sao đâu, đừng sợ..." Hắn ôn nhu trấn an nàng, kiên nhẫn chờ nàng chuẩn bị thật tốt

Tề Ngạo Vũ lặng lẽ co thắt một lúc, mở miệng hít lấy một ít hơi lạnh, thiếu chút nữa hắn đã nhịn không được mà bạo phát ra. A... Hắn nghiến răng rên rỉ, cảm nhận rõ cái vật đàn ông thẳng cứng nóng rực của mình được da thịt non mềm của nàng gắt gao bao bọc. (BB: *ngất*; bác sĩ: truyền máu ngay....)

"A... Ngạo Vũ...". Nàng lo lắng khẽ vặn vẹo thân thể, không biết nên làm sao, chỉ cảm thấy có một chút tê ngứa khó nhịn dâng lên từ dưới bụng mình, giống như có một cơn sóng điện chạy khắp tứ chi và toàn cơ thể.

Nàng cắn chặt đôi môi như cánh hoa của mình, đầu khẽ đong đưa qua hai bên theo từng chuyển động của hắn.

"... Ngạo Vũ... Ta... Sợ..." Nàng yếu ớt van xin, nàng hiện không thể chịu đựng được thêm bất kì sự vui sướng nào nữa, mười đầu ngón tay nàng đang bấu chặt vào từng cơ bắp trên lưng của hắn.

"Yên tâm, ta sẽ không làm thương tổn ngươi". Hắn nói rất nhẹ nhàng, triền miên mà hôn lêm đôi môi như cánh hoa mê người của nàng.

"Ngươi... Đủ rồi... ..." Nàng dùng răng cắn lên môi làm cho chúng sưng tấy lên, hai tay giữ chặt lấy bờ vai rắn chắc của hắn, khó khăn hít lấy không khí...

Ông Chủ Kiêu NgạoTác giả: Ngạo Quân Tác TìnhTruyện Converter, Truyện Ngôn TìnhChờ vú Trương đi vào đến bên trong, lập tức bị áp tải đến phòng khách, bên trong có một gã nam nhân đứng đó canh giữ, còn những người khác tiếp tục tìm kiếm.Tề Ngạo Vũ đi vào, bên cạnh có hai gã hộ vệ, vẻ mặt lạnh lùng, hắn khẽ ngồi vào ghế so-pha bằng da chờ đợi thuộc hạ hồi báo. Chỉ chốc lát sau, bọn Hắc y nam tử vẫn không thu hoạch được gì bèn quay trở lại phòng khách."Khốn nạn!" Hắn tức giận đấm mạnh xuống chiếc bàn được chạm khắc tinh xảo, sự tức giận của hắn bốc lên đến tận trời, hắn cúi đầu, áp sát về phía bà vú hỏi, "Nói, Vân Sùng Huy đang trốn ở đâu?!"Vú Trương năm mười mấy tuổi đã vào Vân gia làm việc, đến bây giờ đã được năm mươi mấy tuổi, nhưng trường hợp này là lần đầu tiên gặp phải. Bà sợ tới mức run rẩy liên hồi, mồ hôi lạnh chảy ròng, nói : "Lão gia. . . . . . Lão gia không có nhà, ta. . . . . . ta không biết. . . . . .""Nói láo!" Tề Ngạo Vũ gầm lên, "Ngươi đã ở Vân gia vài thập niên, hắn chuyện to hay nhỏ gì cũng giao cho ngươi quản, như thế nào đến việc hắn đi đâu… Chương 2.2Sưu tầm"Không..." Nàng cố gắng thanh tỉnh mà hít lấy chút không khí, kinh ngạc mở to hai mắt, thân thể bắt đầu căng thẳng, khẽ run rẩy."Van xin ngươi, đừng...""Xuỵt, không sao đâu, đừng sợ..." Hắn ôn nhu trấn an nàng, kiên nhẫn chờ nàng chuẩn bị thật tốtTề Ngạo Vũ lặng lẽ co thắt một lúc, mở miệng hít lấy một ít hơi lạnh, thiếu chút nữa hắn đã nhịn không được mà bạo phát ra. A... Hắn nghiến răng rên rỉ, cảm nhận rõ cái vật đàn ông thẳng cứng nóng rực của mình được da thịt non mềm của nàng gắt gao bao bọc. (BB: *ngất*; bác sĩ: truyền máu ngay....)"A... Ngạo Vũ...". Nàng lo lắng khẽ vặn vẹo thân thể, không biết nên làm sao, chỉ cảm thấy có một chút tê ngứa khó nhịn dâng lên từ dưới bụng mình, giống như có một cơn sóng điện chạy khắp tứ chi và toàn cơ thể.Nàng cắn chặt đôi môi như cánh hoa của mình, đầu khẽ đong đưa qua hai bên theo từng chuyển động của hắn."... Ngạo Vũ... Ta... Sợ..." Nàng yếu ớt van xin, nàng hiện không thể chịu đựng được thêm bất kì sự vui sướng nào nữa, mười đầu ngón tay nàng đang bấu chặt vào từng cơ bắp trên lưng của hắn."Yên tâm, ta sẽ không làm thương tổn ngươi". Hắn nói rất nhẹ nhàng, triền miên mà hôn lêm đôi môi như cánh hoa mê người của nàng."Ngươi... Đủ rồi... ..." Nàng dùng răng cắn lên môi làm cho chúng sưng tấy lên, hai tay giữ chặt lấy bờ vai rắn chắc của hắn, khó khăn hít lấy không khí...

Chương 13