Chờ vú Trương đi vào đến bên trong, lập tức bị áp tải đến phòng khách, bên trong có một gã nam nhân đứng đó canh giữ, còn những người khác tiếp tục tìm kiếm.Tề Ngạo Vũ đi vào, bên cạnh có hai gã hộ vệ, vẻ mặt lạnh lùng, hắn khẽ ngồi vào ghế so-pha bằng da chờ đợi thuộc hạ hồi báo. Chỉ chốc lát sau, bọn Hắc y nam tử vẫn không thu hoạch được gì bèn quay trở lại phòng khách."Khốn nạn!" Hắn tức giận đấm mạnh xuống chiếc bàn được chạm khắc tinh xảo, sự tức giận của hắn bốc lên đến tận trời, hắn cúi đầu, áp sát về phía bà vú hỏi, "Nói, Vân Sùng Huy đang trốn ở đâu?!"Vú Trương năm mười mấy tuổi đã vào Vân gia làm việc, đến bây giờ đã được năm mươi mấy tuổi, nhưng trường hợp này là lần đầu tiên gặp phải. Bà sợ tới mức run rẩy liên hồi, mồ hôi lạnh chảy ròng, nói : "Lão gia. . . . . . Lão gia không có nhà, ta. . . . . . ta không biết. . . . . .""Nói láo!" Tề Ngạo Vũ gầm lên, "Ngươi đã ở Vân gia vài thập niên, hắn chuyện to hay nhỏ gì cũng giao cho ngươi quản, như thế nào đến việc hắn đi đâu…

Chương 63

Ông Chủ Kiêu NgạoTác giả: Ngạo Quân Tác TìnhTruyện Converter, Truyện Ngôn TìnhChờ vú Trương đi vào đến bên trong, lập tức bị áp tải đến phòng khách, bên trong có một gã nam nhân đứng đó canh giữ, còn những người khác tiếp tục tìm kiếm.Tề Ngạo Vũ đi vào, bên cạnh có hai gã hộ vệ, vẻ mặt lạnh lùng, hắn khẽ ngồi vào ghế so-pha bằng da chờ đợi thuộc hạ hồi báo. Chỉ chốc lát sau, bọn Hắc y nam tử vẫn không thu hoạch được gì bèn quay trở lại phòng khách."Khốn nạn!" Hắn tức giận đấm mạnh xuống chiếc bàn được chạm khắc tinh xảo, sự tức giận của hắn bốc lên đến tận trời, hắn cúi đầu, áp sát về phía bà vú hỏi, "Nói, Vân Sùng Huy đang trốn ở đâu?!"Vú Trương năm mười mấy tuổi đã vào Vân gia làm việc, đến bây giờ đã được năm mươi mấy tuổi, nhưng trường hợp này là lần đầu tiên gặp phải. Bà sợ tới mức run rẩy liên hồi, mồ hôi lạnh chảy ròng, nói : "Lão gia. . . . . . Lão gia không có nhà, ta. . . . . . ta không biết. . . . . .""Nói láo!" Tề Ngạo Vũ gầm lên, "Ngươi đã ở Vân gia vài thập niên, hắn chuyện to hay nhỏ gì cũng giao cho ngươi quản, như thế nào đến việc hắn đi đâu… "Thành Tiệp, chúng ta hiện tại là người trên cùng chiếc thuyền! Nếu lão tử đây có vạn nhất xảy ra chuyện, cô cũng đừng mơ có ngày bình an. Ngẫm lại ông anh kết nghĩa có quyền thế của cô đi, nếu hắn biết là cô lấy tiền mua hung thủ để giết hại vị hôn thê của hắn...""Không! Anh không thể nói cho hắn!" Nàng kêu to, nếu Tề Ngạo Vũ biết là nàng... Nàng không thể tưởng tượng chính mình sẽ có kết cục gì, đến lúc đó ngay cả cha nuôi cũng không thể đồng tình với mình.Thành Tiệp thất kinh tóm lấy hắn, cầu xin nói: "Thiết lão đại, tôi sai rồi, tôi sẽ không ngươi yêu cầu anh trả tiền, hắc đạo các anh không phải nói chuyện rất có nghĩa khí sao? Tôi van xin anh đừng nói...""Xin tôi? Đương nhiên không thành vấn đề" Chuyện này căn bản không cần nàng xin, hắn cũng không phải ngu ngốc, làm sao mà tự chui đầu vào lưới của Tề Ngạo Vũ! Hắn cười dâm tà, dùng súng khoa tay múa chân ở trước ngực nàng vài cái, "Đem quần áo cởi ra!""Không được!" Nàng kinh hoàng kéo chặt quần áo,"Tôi... Tôi không phải nói tiền đều cho anh sao, tôi từ bỏ..."Trả lại tiền?! Tiền một khi vào túi hắn, còn muốn hắn nhả ra?Nghĩ cũng đừng nghĩ!"Câm mồm! Bảo cô cởi thì cởi đi, nhiều lời cái cái gì!" Hắn không kiên nhẫn vứt súng xuống, thô bạo đến cực điểm xé rách quần áo hàng hiệu của nàng. (BB: hú hú hú.....*vui sướng cực độ*)"Đừng, buông ra, anh không thể..." Nàng kinh sợ khóc lóc kêu to, giơ tay chống cự, nhưng mặc kệ nàng chống cự giãy dụa như thế nào, dưới sự áp chế mạnh mẽ của hắn, nàng căn bản không động đậy được, chỉ có thể trơ mắt nhìn, để mặc cho hắn muốn làm gì thì làm, không quá hai ba giây sau nàng đã bị cởi sạch sẽ như trẻ con mới sinh.Nhìn thân thể xích lõa tuyết trắng nhẵn bóng của Thành Tiệp, hai mắt hắn trừng giống như mắt trâu, bàn tay to vươn tới bên miệng, lau đi nước miếng đang tràn ra, "Chậc, không hổ là đại tiểu thư sống an nhàn sung sướng, làn da trắng nõn nhẵn nhụi như vậy, căn bản những kỹ nữ kia cũng không có khả năng so sánh, tôi hôm nay thật sự là diễm phúc rất lớn!" Rốt cuộc không thể kiềm chế sự cương cứng nóng bỏng của mình, hắn vội vàng cởi bỏ đai lưng, kéo khóa xuống..."Không nghĩ tới cô vẫn còn là xử nữ!" Hắn có chút giật mình, lại có càng nhiều đắc ý, "Sao cô không nói sớm, nếu thế tôi cũng đã ôn nhu một chút!""Ma quỷ, ngươi không bằng cầm thú... A...." Tiếng khóc xen lẫn tiếng kêu la mắng chửi của nàng càng khiến cho hắn vô cùng kích động.Nếu người ta khinh thường sự quan tâm của hắn, hắn cũng sẽ không khách khí.Hắn điên cuồng thẳng tiến, giống như muốn xuyên thấu cả cơ thể nàng, đi kèm theo đó là tiếng thét chói tai và tiếng khóc nhục nhã, một lần lại một lần......

"Thành Tiệp, chúng ta hiện tại là người trên cùng chiếc thuyền! Nếu lão tử đây có vạn nhất xảy ra chuyện, cô cũng đừng mơ có ngày bình an. Ngẫm lại ông anh kết nghĩa có quyền thế của cô đi, nếu hắn biết là cô lấy tiền mua hung thủ để giết hại vị hôn thê của hắn..."

"Không! Anh không thể nói cho hắn!" Nàng kêu to, nếu Tề Ngạo Vũ biết là nàng... Nàng không thể tưởng tượng chính mình sẽ có kết cục gì, đến lúc đó ngay cả cha nuôi cũng không thể đồng tình với mình.

Thành Tiệp thất kinh tóm lấy hắn, cầu xin nói: "Thiết lão đại, tôi sai rồi, tôi sẽ không ngươi yêu cầu anh trả tiền, hắc đạo các anh không phải nói chuyện rất có nghĩa khí sao? Tôi van xin anh đừng nói..."

"Xin tôi? Đương nhiên không thành vấn đề" Chuyện này căn bản không cần nàng xin, hắn cũng không phải ngu ngốc, làm sao mà tự chui đầu vào lưới của Tề Ngạo Vũ! Hắn cười dâm tà, dùng súng khoa tay múa chân ở trước ngực nàng vài cái, "Đem quần áo cởi ra!"

"Không được!" Nàng kinh hoàng kéo chặt quần áo,"Tôi... Tôi không phải nói tiền đều cho anh sao, tôi từ bỏ..."

Trả lại tiền?! Tiền một khi vào túi hắn, còn muốn hắn nhả ra?

Nghĩ cũng đừng nghĩ!

"Câm mồm! Bảo cô cởi thì cởi đi, nhiều lời cái cái gì!" Hắn không kiên nhẫn vứt súng xuống, thô bạo đến cực điểm xé rách quần áo hàng hiệu của nàng. (BB: hú hú hú.....*vui sướng cực độ*)

"Đừng, buông ra, anh không thể..." Nàng kinh sợ khóc lóc kêu to, giơ tay chống cự, nhưng mặc kệ nàng chống cự giãy dụa như thế nào, dưới sự áp chế mạnh mẽ của hắn, nàng căn bản không động đậy được, chỉ có thể trơ mắt nhìn, để mặc cho hắn muốn làm gì thì làm, không quá hai ba giây sau nàng đã bị cởi sạch sẽ như trẻ con mới sinh.

Nhìn thân thể xích lõa tuyết trắng nhẵn bóng của Thành Tiệp, hai mắt hắn trừng giống như mắt trâu, bàn tay to vươn tới bên miệng, lau đi nước miếng đang tràn ra, "Chậc, không hổ là đại tiểu thư sống an nhàn sung sướng, làn da trắng nõn nhẵn nhụi như vậy, căn bản những kỹ nữ kia cũng không có khả năng so sánh, tôi hôm nay thật sự là diễm phúc rất lớn!" Rốt cuộc không thể kiềm chế sự cương cứng nóng bỏng của mình, hắn vội vàng cởi bỏ đai lưng, kéo khóa xuống...

"Không nghĩ tới cô vẫn còn là xử nữ!" Hắn có chút giật mình, lại có càng nhiều đắc ý, "Sao cô không nói sớm, nếu thế tôi cũng đã ôn nhu một chút!"

"Ma quỷ, ngươi không bằng cầm thú... A...." Tiếng khóc xen lẫn tiếng kêu la mắng chửi của nàng càng khiến cho hắn vô cùng kích động.

Nếu người ta khinh thường sự quan tâm của hắn, hắn cũng sẽ không khách khí.

Hắn điên cuồng thẳng tiến, giống như muốn xuyên thấu cả cơ thể nàng, đi kèm theo đó là tiếng thét chói tai và tiếng khóc nhục nhã, một lần lại một lần......

Ông Chủ Kiêu NgạoTác giả: Ngạo Quân Tác TìnhTruyện Converter, Truyện Ngôn TìnhChờ vú Trương đi vào đến bên trong, lập tức bị áp tải đến phòng khách, bên trong có một gã nam nhân đứng đó canh giữ, còn những người khác tiếp tục tìm kiếm.Tề Ngạo Vũ đi vào, bên cạnh có hai gã hộ vệ, vẻ mặt lạnh lùng, hắn khẽ ngồi vào ghế so-pha bằng da chờ đợi thuộc hạ hồi báo. Chỉ chốc lát sau, bọn Hắc y nam tử vẫn không thu hoạch được gì bèn quay trở lại phòng khách."Khốn nạn!" Hắn tức giận đấm mạnh xuống chiếc bàn được chạm khắc tinh xảo, sự tức giận của hắn bốc lên đến tận trời, hắn cúi đầu, áp sát về phía bà vú hỏi, "Nói, Vân Sùng Huy đang trốn ở đâu?!"Vú Trương năm mười mấy tuổi đã vào Vân gia làm việc, đến bây giờ đã được năm mươi mấy tuổi, nhưng trường hợp này là lần đầu tiên gặp phải. Bà sợ tới mức run rẩy liên hồi, mồ hôi lạnh chảy ròng, nói : "Lão gia. . . . . . Lão gia không có nhà, ta. . . . . . ta không biết. . . . . .""Nói láo!" Tề Ngạo Vũ gầm lên, "Ngươi đã ở Vân gia vài thập niên, hắn chuyện to hay nhỏ gì cũng giao cho ngươi quản, như thế nào đến việc hắn đi đâu… "Thành Tiệp, chúng ta hiện tại là người trên cùng chiếc thuyền! Nếu lão tử đây có vạn nhất xảy ra chuyện, cô cũng đừng mơ có ngày bình an. Ngẫm lại ông anh kết nghĩa có quyền thế của cô đi, nếu hắn biết là cô lấy tiền mua hung thủ để giết hại vị hôn thê của hắn...""Không! Anh không thể nói cho hắn!" Nàng kêu to, nếu Tề Ngạo Vũ biết là nàng... Nàng không thể tưởng tượng chính mình sẽ có kết cục gì, đến lúc đó ngay cả cha nuôi cũng không thể đồng tình với mình.Thành Tiệp thất kinh tóm lấy hắn, cầu xin nói: "Thiết lão đại, tôi sai rồi, tôi sẽ không ngươi yêu cầu anh trả tiền, hắc đạo các anh không phải nói chuyện rất có nghĩa khí sao? Tôi van xin anh đừng nói...""Xin tôi? Đương nhiên không thành vấn đề" Chuyện này căn bản không cần nàng xin, hắn cũng không phải ngu ngốc, làm sao mà tự chui đầu vào lưới của Tề Ngạo Vũ! Hắn cười dâm tà, dùng súng khoa tay múa chân ở trước ngực nàng vài cái, "Đem quần áo cởi ra!""Không được!" Nàng kinh hoàng kéo chặt quần áo,"Tôi... Tôi không phải nói tiền đều cho anh sao, tôi từ bỏ..."Trả lại tiền?! Tiền một khi vào túi hắn, còn muốn hắn nhả ra?Nghĩ cũng đừng nghĩ!"Câm mồm! Bảo cô cởi thì cởi đi, nhiều lời cái cái gì!" Hắn không kiên nhẫn vứt súng xuống, thô bạo đến cực điểm xé rách quần áo hàng hiệu của nàng. (BB: hú hú hú.....*vui sướng cực độ*)"Đừng, buông ra, anh không thể..." Nàng kinh sợ khóc lóc kêu to, giơ tay chống cự, nhưng mặc kệ nàng chống cự giãy dụa như thế nào, dưới sự áp chế mạnh mẽ của hắn, nàng căn bản không động đậy được, chỉ có thể trơ mắt nhìn, để mặc cho hắn muốn làm gì thì làm, không quá hai ba giây sau nàng đã bị cởi sạch sẽ như trẻ con mới sinh.Nhìn thân thể xích lõa tuyết trắng nhẵn bóng của Thành Tiệp, hai mắt hắn trừng giống như mắt trâu, bàn tay to vươn tới bên miệng, lau đi nước miếng đang tràn ra, "Chậc, không hổ là đại tiểu thư sống an nhàn sung sướng, làn da trắng nõn nhẵn nhụi như vậy, căn bản những kỹ nữ kia cũng không có khả năng so sánh, tôi hôm nay thật sự là diễm phúc rất lớn!" Rốt cuộc không thể kiềm chế sự cương cứng nóng bỏng của mình, hắn vội vàng cởi bỏ đai lưng, kéo khóa xuống..."Không nghĩ tới cô vẫn còn là xử nữ!" Hắn có chút giật mình, lại có càng nhiều đắc ý, "Sao cô không nói sớm, nếu thế tôi cũng đã ôn nhu một chút!""Ma quỷ, ngươi không bằng cầm thú... A...." Tiếng khóc xen lẫn tiếng kêu la mắng chửi của nàng càng khiến cho hắn vô cùng kích động.Nếu người ta khinh thường sự quan tâm của hắn, hắn cũng sẽ không khách khí.Hắn điên cuồng thẳng tiến, giống như muốn xuyên thấu cả cơ thể nàng, đi kèm theo đó là tiếng thét chói tai và tiếng khóc nhục nhã, một lần lại một lần......

Chương 63