Chờ vú Trương đi vào đến bên trong, lập tức bị áp tải đến phòng khách, bên trong có một gã nam nhân đứng đó canh giữ, còn những người khác tiếp tục tìm kiếm.Tề Ngạo Vũ đi vào, bên cạnh có hai gã hộ vệ, vẻ mặt lạnh lùng, hắn khẽ ngồi vào ghế so-pha bằng da chờ đợi thuộc hạ hồi báo. Chỉ chốc lát sau, bọn Hắc y nam tử vẫn không thu hoạch được gì bèn quay trở lại phòng khách."Khốn nạn!" Hắn tức giận đấm mạnh xuống chiếc bàn được chạm khắc tinh xảo, sự tức giận của hắn bốc lên đến tận trời, hắn cúi đầu, áp sát về phía bà vú hỏi, "Nói, Vân Sùng Huy đang trốn ở đâu?!"Vú Trương năm mười mấy tuổi đã vào Vân gia làm việc, đến bây giờ đã được năm mươi mấy tuổi, nhưng trường hợp này là lần đầu tiên gặp phải. Bà sợ tới mức run rẩy liên hồi, mồ hôi lạnh chảy ròng, nói : "Lão gia. . . . . . Lão gia không có nhà, ta. . . . . . ta không biết. . . . . .""Nói láo!" Tề Ngạo Vũ gầm lên, "Ngươi đã ở Vân gia vài thập niên, hắn chuyện to hay nhỏ gì cũng giao cho ngươi quản, như thế nào đến việc hắn đi đâu…

Chương 66

Ông Chủ Kiêu NgạoTác giả: Ngạo Quân Tác TìnhTruyện Converter, Truyện Ngôn TìnhChờ vú Trương đi vào đến bên trong, lập tức bị áp tải đến phòng khách, bên trong có một gã nam nhân đứng đó canh giữ, còn những người khác tiếp tục tìm kiếm.Tề Ngạo Vũ đi vào, bên cạnh có hai gã hộ vệ, vẻ mặt lạnh lùng, hắn khẽ ngồi vào ghế so-pha bằng da chờ đợi thuộc hạ hồi báo. Chỉ chốc lát sau, bọn Hắc y nam tử vẫn không thu hoạch được gì bèn quay trở lại phòng khách."Khốn nạn!" Hắn tức giận đấm mạnh xuống chiếc bàn được chạm khắc tinh xảo, sự tức giận của hắn bốc lên đến tận trời, hắn cúi đầu, áp sát về phía bà vú hỏi, "Nói, Vân Sùng Huy đang trốn ở đâu?!"Vú Trương năm mười mấy tuổi đã vào Vân gia làm việc, đến bây giờ đã được năm mươi mấy tuổi, nhưng trường hợp này là lần đầu tiên gặp phải. Bà sợ tới mức run rẩy liên hồi, mồ hôi lạnh chảy ròng, nói : "Lão gia. . . . . . Lão gia không có nhà, ta. . . . . . ta không biết. . . . . .""Nói láo!" Tề Ngạo Vũ gầm lên, "Ngươi đã ở Vân gia vài thập niên, hắn chuyện to hay nhỏ gì cũng giao cho ngươi quản, như thế nào đến việc hắn đi đâu… "Nhìn lên có thể không hạnh phúc bằng người khác, nhưng nhìn xuống anh hạnh phúc hơn nhiều người!" Nàng bất giác thở dài, có chút ảm đạm thấp giọng nói: "So với em, anh quá hạnh phúc""Y Y......" Hắn biết nàng nhất định là nhớ tới cha mẹ vô tình của nàng.Vân Nhu Y vội lắc đầu bỏ qua những hồi ức không vui, ngẩng đầu lộ ra một nụ cười lấy lòng với Tề Ngạo Vũ, "Ba bây giờ đối xử với em rất tốt, thực sự quan tâm đến em! Người ta nói, cái gì đã qua thì cho nó qua đi. Đừng mãi cố chấp với những chuyện trong quá khứ, quá khứ hãy cứ để nó ngủ yên, được không? Ba đã lớn tuổi rồi, tình trạng sức khỏe cũng không như trước ......""Anh......" Hắn khó xử.Băng dày ba thước không phải một ngày mà có thể tan, quan hệ cha con bọn họ căng thẳng không phải một hai ngày, bảo hắn bây giờ cải thiện, hắn cũng không biết phải làm như thế nào! Nhưng mà...... Nhìn ánh mắt cầu xin của nàng, trái tim hắn không tự giác mà mềm nhũn, "Được rồi, anh sẽ cố"Nàng nghe vậy khẽ thoải mái, nét mặt vui cười xinh đẹp rốt cuộc kìm nén không được, nàng quay người ôm hắn, "Em rất vui, cám ơn anh!""Người nên cám ơn là anh", hắn nắm chặt hai tay, mặt cũng vùi vào mái tóc thơm ngát của nàng.

"Nhìn lên có thể không hạnh phúc bằng người khác, nhưng nhìn xuống anh hạnh phúc hơn nhiều người!" Nàng bất giác thở dài, có chút ảm đạm thấp giọng nói: "So với em, anh quá hạnh phúc"

"Y Y......" Hắn biết nàng nhất định là nhớ tới cha mẹ vô tình của nàng.

Vân Nhu Y vội lắc đầu bỏ qua những hồi ức không vui, ngẩng đầu lộ ra một nụ cười lấy lòng với Tề Ngạo Vũ, "Ba bây giờ đối xử với em rất tốt, thực sự quan tâm đến em! Người ta nói, cái gì đã qua thì cho nó qua đi. Đừng mãi cố chấp với những chuyện trong quá khứ, quá khứ hãy cứ để nó ngủ yên, được không? Ba đã lớn tuổi rồi, tình trạng sức khỏe cũng không như trước ......"

"Anh......" Hắn khó xử.

Băng dày ba thước không phải một ngày mà có thể tan, quan hệ cha con bọn họ căng thẳng không phải một hai ngày, bảo hắn bây giờ cải thiện, hắn cũng không biết phải làm như thế nào! Nhưng mà...... Nhìn ánh mắt cầu xin của nàng, trái tim hắn không tự giác mà mềm nhũn, "Được rồi, anh sẽ cố"

Nàng nghe vậy khẽ thoải mái, nét mặt vui cười xinh đẹp rốt cuộc kìm nén không được, nàng quay người ôm hắn, "Em rất vui, cám ơn anh!"

"Người nên cám ơn là anh", hắn nắm chặt hai tay, mặt cũng vùi vào mái tóc thơm ngát của nàng.

Ông Chủ Kiêu NgạoTác giả: Ngạo Quân Tác TìnhTruyện Converter, Truyện Ngôn TìnhChờ vú Trương đi vào đến bên trong, lập tức bị áp tải đến phòng khách, bên trong có một gã nam nhân đứng đó canh giữ, còn những người khác tiếp tục tìm kiếm.Tề Ngạo Vũ đi vào, bên cạnh có hai gã hộ vệ, vẻ mặt lạnh lùng, hắn khẽ ngồi vào ghế so-pha bằng da chờ đợi thuộc hạ hồi báo. Chỉ chốc lát sau, bọn Hắc y nam tử vẫn không thu hoạch được gì bèn quay trở lại phòng khách."Khốn nạn!" Hắn tức giận đấm mạnh xuống chiếc bàn được chạm khắc tinh xảo, sự tức giận của hắn bốc lên đến tận trời, hắn cúi đầu, áp sát về phía bà vú hỏi, "Nói, Vân Sùng Huy đang trốn ở đâu?!"Vú Trương năm mười mấy tuổi đã vào Vân gia làm việc, đến bây giờ đã được năm mươi mấy tuổi, nhưng trường hợp này là lần đầu tiên gặp phải. Bà sợ tới mức run rẩy liên hồi, mồ hôi lạnh chảy ròng, nói : "Lão gia. . . . . . Lão gia không có nhà, ta. . . . . . ta không biết. . . . . .""Nói láo!" Tề Ngạo Vũ gầm lên, "Ngươi đã ở Vân gia vài thập niên, hắn chuyện to hay nhỏ gì cũng giao cho ngươi quản, như thế nào đến việc hắn đi đâu… "Nhìn lên có thể không hạnh phúc bằng người khác, nhưng nhìn xuống anh hạnh phúc hơn nhiều người!" Nàng bất giác thở dài, có chút ảm đạm thấp giọng nói: "So với em, anh quá hạnh phúc""Y Y......" Hắn biết nàng nhất định là nhớ tới cha mẹ vô tình của nàng.Vân Nhu Y vội lắc đầu bỏ qua những hồi ức không vui, ngẩng đầu lộ ra một nụ cười lấy lòng với Tề Ngạo Vũ, "Ba bây giờ đối xử với em rất tốt, thực sự quan tâm đến em! Người ta nói, cái gì đã qua thì cho nó qua đi. Đừng mãi cố chấp với những chuyện trong quá khứ, quá khứ hãy cứ để nó ngủ yên, được không? Ba đã lớn tuổi rồi, tình trạng sức khỏe cũng không như trước ......""Anh......" Hắn khó xử.Băng dày ba thước không phải một ngày mà có thể tan, quan hệ cha con bọn họ căng thẳng không phải một hai ngày, bảo hắn bây giờ cải thiện, hắn cũng không biết phải làm như thế nào! Nhưng mà...... Nhìn ánh mắt cầu xin của nàng, trái tim hắn không tự giác mà mềm nhũn, "Được rồi, anh sẽ cố"Nàng nghe vậy khẽ thoải mái, nét mặt vui cười xinh đẹp rốt cuộc kìm nén không được, nàng quay người ôm hắn, "Em rất vui, cám ơn anh!""Người nên cám ơn là anh", hắn nắm chặt hai tay, mặt cũng vùi vào mái tóc thơm ngát của nàng.

Chương 66