Đội trưởng không hài lòng hừ một tiếng, cúi nhìn chiếc đồng hồ trổ kim cương của mình, lạnh nhạt nói: “Còn mười phút, nếu cô ta không đến tiền thưởng tháng này trừ hết!” Giọng nói của đội trưởng vửa dứt, từ cầu thang của tòa nhà liền xuất hiện một bóng người nhỏ nhắn trong bộ trang phục thời thượng trên người với mái tóc dài bồng bềnh xõa ngang vai cùng gương mặt chỉ trang điểm nhẹ trông vô cùng quyến rũ. Cô là chuyên gia đàm phán đỉnh đỉnh đại danh của thành phố A, vừa mới hai mươi tuổi đã nổi tiếng khắp thành phố A——Ưu Vô Song. Ưu Vô Song liếc đội trưởng với ánh mắt tràn đầy hận ý, đôi môi đỏ thắm cong lên theo một đường quyến rũ: Tên bao hắc tử! Ngươi tưởng rằng những lời nói lúc nãy ta không nghe thấy sao? Nói gì mà nếu tới trễ sẽ trừ tiền thưởng? Hừ, tiền của bà đây đây dễ trừ lắm à? Chắc là ngươi trừ đến thích rồi à? Nghĩ đến tháng trước bị tên bao hắc tử này trừ hết một nửa tiền thưởng, Ưu Vô Song trong lòng tức đến mức muốn ói ra máu. Lời thừa nói ít thôi, Ưu Vô Song vuốt lại…

Chương 8: Thân thế (1)

Vương Phi Của Bạo VươngTác giả: Nhược Nhi Phi PhiTruyện Cổ Đại, Truyện Converter, Truyện Xuyên KhôngĐội trưởng không hài lòng hừ một tiếng, cúi nhìn chiếc đồng hồ trổ kim cương của mình, lạnh nhạt nói: “Còn mười phút, nếu cô ta không đến tiền thưởng tháng này trừ hết!” Giọng nói của đội trưởng vửa dứt, từ cầu thang của tòa nhà liền xuất hiện một bóng người nhỏ nhắn trong bộ trang phục thời thượng trên người với mái tóc dài bồng bềnh xõa ngang vai cùng gương mặt chỉ trang điểm nhẹ trông vô cùng quyến rũ. Cô là chuyên gia đàm phán đỉnh đỉnh đại danh của thành phố A, vừa mới hai mươi tuổi đã nổi tiếng khắp thành phố A——Ưu Vô Song. Ưu Vô Song liếc đội trưởng với ánh mắt tràn đầy hận ý, đôi môi đỏ thắm cong lên theo một đường quyến rũ: Tên bao hắc tử! Ngươi tưởng rằng những lời nói lúc nãy ta không nghe thấy sao? Nói gì mà nếu tới trễ sẽ trừ tiền thưởng? Hừ, tiền của bà đây đây dễ trừ lắm à? Chắc là ngươi trừ đến thích rồi à? Nghĩ đến tháng trước bị tên bao hắc tử này trừ hết một nửa tiền thưởng, Ưu Vô Song trong lòng tức đến mức muốn ói ra máu. Lời thừa nói ít thôi, Ưu Vô Song vuốt lại… Nhưng mà thổi nhẹ trên vết thương thật sự không còn cảm thấy đau như trước nữa.Toàn thân nàng giờ đây toàn thương tích, chỉ cần cử động nhẹ là đau vô cùng, vì thế nàng không cử động mặc cho nữ hài tử ấy tiếp tục thổi vết thương cho mình:“Đây là đâu? Cô là ai?Sau khi nghe thấy lời của Ưu Vô Song nàng ta bất động hẳn, đôi mắt long lanh bỗng lệ châu tràn ngập, đột nhiên ôm lấy Ưu Vô Song, lớn tiếng vừa khóc vừa mếu:“Tiểu thư, ngừơi sao vậy….sao ngay cả nô tì người cũng không nhận ra……”Như đứa trẻ nghịch ngợm trọng trọng ôm lấy nàng, Ưu Vô Song phút chốc đau đến nước mắt suýt nữa chảy thành dòng.Nàng không quan tâm đến vết thương trên tay, vội vàng đẩy nữ hài tử ấy ra, kêu lên trong cơn đau: “A…Đau chết tôi…”Lúc này nữ hài tử đó mới sực nhớ ra, chỉ thấy nàng ta vội vàng rời khỏi cơ thể Ưu Vô Song, lo lắng nói:“Tiểu thư, xin lỗi…xin lỗi…nô tì không cố ý….”Khi thấy nàng ta bước dậy, Ưu Vô Song thở phào nhẹ nhỏm, gương mặt nàng trắng bệt, miễn cưỡng nở nụ cười còn tệ hơn cả khóc: “Tôi không sao…chỉ là…xin cô đừng đè lên người của tôi nữa…như vậy khiến tôi đau chết đó.”Nữ hài tử ấy sau khi nghe thấy lời Ưu Vô Song lại lau vội nước mắt: “Là nô tì không tốt…tiểu thư, người còn đau không? Để nô tì thổi cho người…”Ưu Vô Song lườm nàng ta một cái và nói: “Đừng thổi nữa, tôi đâu phải con nít, cô hãy mau nói cho tôi biết đây là đâu đi.”Ai ngờ đâu, lời của Ưu Vô Song vừa ra khỏi miệng, nữ hài tử ấy càng mở to cả đôi mắt nhìn nàng chằm chằm như thể quái vật.Cuối cùng,Ưu Vô Song phải giải thích cho người nữ hài tử đó rằng mình đã quên đi quá khứ, và nàng ta đã tin lời nàng và kể cho nàng thân phận bây giờ của nàng và những việc trước kia.Ưu Vô Song biết đây là điều mà người xuyên không như nàng nên biết, do đó nàng lắng nghe kĩ điều mà người nữ hài tử ấy nói.Thì ra, đây là vương triều Tây Diệm, là một thời đại không chút liên can với thế kỉ 21.Thân phận ở đây của nàng là con gái của người tương đối có quyền lực ở vương triều Tây Diệm—Thừa tướng, Ưu Vô Song. Và người nữ hài tử này cũng là nha hoàn thân cận của nàng, Vân Nhi.Từ Vân Nhi nàng biết được Ưu Vô Song là con gái lớn của Ưu thừa tướng, ông ta không có con trai, chỉ có hai đứa con gái, một người là Ưu Vô Song, còn người kia, là muội muội của nàng, Ưu Lạc Nhạn.

Nhưng mà thổi nhẹ trên vết thương thật sự không còn cảm thấy đau như trước nữa.

Toàn thân nàng giờ đây toàn thương tích, chỉ cần cử động nhẹ là đau vô cùng, vì thế nàng không cử động mặc cho nữ hài tử ấy tiếp tục thổi vết thương cho mình:“Đây là đâu? Cô là ai?

Sau khi nghe thấy lời của Ưu Vô Song nàng ta bất động hẳn, đôi mắt long lanh bỗng lệ châu tràn ngập, đột nhiên ôm lấy Ưu Vô Song, lớn tiếng vừa khóc vừa mếu:“Tiểu thư, ngừơi sao vậy….sao ngay cả nô tì người cũng không nhận ra……”

Như đứa trẻ nghịch ngợm trọng trọng ôm lấy nàng, Ưu Vô Song phút chốc đau đến nước mắt suýt nữa chảy thành dòng.

Nàng không quan tâm đến vết thương trên tay, vội vàng đẩy nữ hài tử ấy ra, kêu lên trong cơn đau: “A…Đau chết tôi…”

Lúc này nữ hài tử đó mới sực nhớ ra, chỉ thấy nàng ta vội vàng rời khỏi cơ thể Ưu Vô Song, lo lắng nói:“Tiểu thư, xin lỗi…xin lỗi…nô tì không cố ý….”

Khi thấy nàng ta bước dậy, Ưu Vô Song thở phào nhẹ nhỏm, gương mặt nàng trắng bệt, miễn cưỡng nở nụ cười còn tệ hơn cả khóc: “Tôi không sao…chỉ là…xin cô đừng đè lên người của tôi nữa…như vậy khiến tôi đau chết đó.”

Nữ hài tử ấy sau khi nghe thấy lời Ưu Vô Song lại lau vội nước mắt: “Là nô tì không tốt…tiểu thư, người còn đau không? Để nô tì thổi cho người…”

Ưu Vô Song lườm nàng ta một cái và nói: “Đừng thổi nữa, tôi đâu phải con nít, cô hãy mau nói cho tôi biết đây là đâu đi.”

Ai ngờ đâu, lời của Ưu Vô Song vừa ra khỏi miệng, nữ hài tử ấy càng mở to cả đôi mắt nhìn nàng chằm chằm như thể quái vật.

Cuối cùng,Ưu Vô Song phải giải thích cho người nữ hài tử đó rằng mình đã quên đi quá khứ, và nàng ta đã tin lời nàng và kể cho nàng thân phận bây giờ của nàng và những việc trước kia.

Ưu Vô Song biết đây là điều mà người xuyên không như nàng nên biết, do đó nàng lắng nghe kĩ điều mà người nữ hài tử ấy nói.

Thì ra, đây là vương triều Tây Diệm, là một thời đại không chút liên can với thế kỉ 21.

Thân phận ở đây của nàng là con gái của người tương đối có quyền lực ở vương triều Tây Diệm—Thừa tướng, Ưu Vô Song. Và người nữ hài tử này cũng là nha hoàn thân cận của nàng, Vân Nhi.

Từ Vân Nhi nàng biết được Ưu Vô Song là con gái lớn của Ưu thừa tướng, ông ta không có con trai, chỉ có hai đứa con gái, một người là Ưu Vô Song, còn người kia, là muội muội của nàng, Ưu Lạc Nhạn.

Vương Phi Của Bạo VươngTác giả: Nhược Nhi Phi PhiTruyện Cổ Đại, Truyện Converter, Truyện Xuyên KhôngĐội trưởng không hài lòng hừ một tiếng, cúi nhìn chiếc đồng hồ trổ kim cương của mình, lạnh nhạt nói: “Còn mười phút, nếu cô ta không đến tiền thưởng tháng này trừ hết!” Giọng nói của đội trưởng vửa dứt, từ cầu thang của tòa nhà liền xuất hiện một bóng người nhỏ nhắn trong bộ trang phục thời thượng trên người với mái tóc dài bồng bềnh xõa ngang vai cùng gương mặt chỉ trang điểm nhẹ trông vô cùng quyến rũ. Cô là chuyên gia đàm phán đỉnh đỉnh đại danh của thành phố A, vừa mới hai mươi tuổi đã nổi tiếng khắp thành phố A——Ưu Vô Song. Ưu Vô Song liếc đội trưởng với ánh mắt tràn đầy hận ý, đôi môi đỏ thắm cong lên theo một đường quyến rũ: Tên bao hắc tử! Ngươi tưởng rằng những lời nói lúc nãy ta không nghe thấy sao? Nói gì mà nếu tới trễ sẽ trừ tiền thưởng? Hừ, tiền của bà đây đây dễ trừ lắm à? Chắc là ngươi trừ đến thích rồi à? Nghĩ đến tháng trước bị tên bao hắc tử này trừ hết một nửa tiền thưởng, Ưu Vô Song trong lòng tức đến mức muốn ói ra máu. Lời thừa nói ít thôi, Ưu Vô Song vuốt lại… Nhưng mà thổi nhẹ trên vết thương thật sự không còn cảm thấy đau như trước nữa.Toàn thân nàng giờ đây toàn thương tích, chỉ cần cử động nhẹ là đau vô cùng, vì thế nàng không cử động mặc cho nữ hài tử ấy tiếp tục thổi vết thương cho mình:“Đây là đâu? Cô là ai?Sau khi nghe thấy lời của Ưu Vô Song nàng ta bất động hẳn, đôi mắt long lanh bỗng lệ châu tràn ngập, đột nhiên ôm lấy Ưu Vô Song, lớn tiếng vừa khóc vừa mếu:“Tiểu thư, ngừơi sao vậy….sao ngay cả nô tì người cũng không nhận ra……”Như đứa trẻ nghịch ngợm trọng trọng ôm lấy nàng, Ưu Vô Song phút chốc đau đến nước mắt suýt nữa chảy thành dòng.Nàng không quan tâm đến vết thương trên tay, vội vàng đẩy nữ hài tử ấy ra, kêu lên trong cơn đau: “A…Đau chết tôi…”Lúc này nữ hài tử đó mới sực nhớ ra, chỉ thấy nàng ta vội vàng rời khỏi cơ thể Ưu Vô Song, lo lắng nói:“Tiểu thư, xin lỗi…xin lỗi…nô tì không cố ý….”Khi thấy nàng ta bước dậy, Ưu Vô Song thở phào nhẹ nhỏm, gương mặt nàng trắng bệt, miễn cưỡng nở nụ cười còn tệ hơn cả khóc: “Tôi không sao…chỉ là…xin cô đừng đè lên người của tôi nữa…như vậy khiến tôi đau chết đó.”Nữ hài tử ấy sau khi nghe thấy lời Ưu Vô Song lại lau vội nước mắt: “Là nô tì không tốt…tiểu thư, người còn đau không? Để nô tì thổi cho người…”Ưu Vô Song lườm nàng ta một cái và nói: “Đừng thổi nữa, tôi đâu phải con nít, cô hãy mau nói cho tôi biết đây là đâu đi.”Ai ngờ đâu, lời của Ưu Vô Song vừa ra khỏi miệng, nữ hài tử ấy càng mở to cả đôi mắt nhìn nàng chằm chằm như thể quái vật.Cuối cùng,Ưu Vô Song phải giải thích cho người nữ hài tử đó rằng mình đã quên đi quá khứ, và nàng ta đã tin lời nàng và kể cho nàng thân phận bây giờ của nàng và những việc trước kia.Ưu Vô Song biết đây là điều mà người xuyên không như nàng nên biết, do đó nàng lắng nghe kĩ điều mà người nữ hài tử ấy nói.Thì ra, đây là vương triều Tây Diệm, là một thời đại không chút liên can với thế kỉ 21.Thân phận ở đây của nàng là con gái của người tương đối có quyền lực ở vương triều Tây Diệm—Thừa tướng, Ưu Vô Song. Và người nữ hài tử này cũng là nha hoàn thân cận của nàng, Vân Nhi.Từ Vân Nhi nàng biết được Ưu Vô Song là con gái lớn của Ưu thừa tướng, ông ta không có con trai, chỉ có hai đứa con gái, một người là Ưu Vô Song, còn người kia, là muội muội của nàng, Ưu Lạc Nhạn.

Chương 8: Thân thế (1)