Đội trưởng không hài lòng hừ một tiếng, cúi nhìn chiếc đồng hồ trổ kim cương của mình, lạnh nhạt nói: “Còn mười phút, nếu cô ta không đến tiền thưởng tháng này trừ hết!” Giọng nói của đội trưởng vửa dứt, từ cầu thang của tòa nhà liền xuất hiện một bóng người nhỏ nhắn trong bộ trang phục thời thượng trên người với mái tóc dài bồng bềnh xõa ngang vai cùng gương mặt chỉ trang điểm nhẹ trông vô cùng quyến rũ. Cô là chuyên gia đàm phán đỉnh đỉnh đại danh của thành phố A, vừa mới hai mươi tuổi đã nổi tiếng khắp thành phố A——Ưu Vô Song. Ưu Vô Song liếc đội trưởng với ánh mắt tràn đầy hận ý, đôi môi đỏ thắm cong lên theo một đường quyến rũ: Tên bao hắc tử! Ngươi tưởng rằng những lời nói lúc nãy ta không nghe thấy sao? Nói gì mà nếu tới trễ sẽ trừ tiền thưởng? Hừ, tiền của bà đây đây dễ trừ lắm à? Chắc là ngươi trừ đến thích rồi à? Nghĩ đến tháng trước bị tên bao hắc tử này trừ hết một nửa tiền thưởng, Ưu Vô Song trong lòng tức đến mức muốn ói ra máu. Lời thừa nói ít thôi, Ưu Vô Song vuốt lại…

Chương 50: Cố ý gây khó

Vương Phi Của Bạo VươngTác giả: Nhược Nhi Phi PhiTruyện Cổ Đại, Truyện Converter, Truyện Xuyên KhôngĐội trưởng không hài lòng hừ một tiếng, cúi nhìn chiếc đồng hồ trổ kim cương của mình, lạnh nhạt nói: “Còn mười phút, nếu cô ta không đến tiền thưởng tháng này trừ hết!” Giọng nói của đội trưởng vửa dứt, từ cầu thang của tòa nhà liền xuất hiện một bóng người nhỏ nhắn trong bộ trang phục thời thượng trên người với mái tóc dài bồng bềnh xõa ngang vai cùng gương mặt chỉ trang điểm nhẹ trông vô cùng quyến rũ. Cô là chuyên gia đàm phán đỉnh đỉnh đại danh của thành phố A, vừa mới hai mươi tuổi đã nổi tiếng khắp thành phố A——Ưu Vô Song. Ưu Vô Song liếc đội trưởng với ánh mắt tràn đầy hận ý, đôi môi đỏ thắm cong lên theo một đường quyến rũ: Tên bao hắc tử! Ngươi tưởng rằng những lời nói lúc nãy ta không nghe thấy sao? Nói gì mà nếu tới trễ sẽ trừ tiền thưởng? Hừ, tiền của bà đây đây dễ trừ lắm à? Chắc là ngươi trừ đến thích rồi à? Nghĩ đến tháng trước bị tên bao hắc tử này trừ hết một nửa tiền thưởng, Ưu Vô Song trong lòng tức đến mức muốn ói ra máu. Lời thừa nói ít thôi, Ưu Vô Song vuốt lại… Liễu viện.Trong thị phòng rộng lớn được trang trí hào hoa, Lãnh Như Tuyết đang nửa dựa vào ghế nệm tím, nhắm nửa mắt, bộ dạng cứ như đang hưởng thụ.còn Liễu Yên Nhiên y phục nửa cởi, đang nằm trong lòng Lãnh Như Tuyết, thỉnh thoảng giúp Lãnh Như Tuyết rót thêm rượu.Trong phòng lò lửa đang cháy rực, xuân ý nồng nồng, quả thật ấm áp.Còn sau lưng Lãnh Như Tuyết, Ưu Vô Song đang khắp mặt hiện rõ buồn ngủ đứng đó, chỉ thấy nàng nhắm nửa mắt, cơ thể nhỏ bé bất giác lắc lư, biểu hiện đã quá buồn ngủ rồi.Nhưng có người lại không để nàng yên ổn, Liễu Yên Nhiên giơ cao hũ rượu nhỏ, kiêu giọng nói với Lãnh Như Tuyết: “vương gia, hết rượu rồi!”Lãnh Như Tuyết đôi tay giữ lấy bầu ngực phong mãn của Liễu Yên Nhiên, không thèm ngẩn đầu nói: “sai người đi lấy được rồi!”Liễu Yên Nhiên nhìn Ưu Vô Song đang ngáp kia một cái, nhãn châu quay lại, nói: “vương gia, bây giờ đã rất khuya, bởi vì vương gia muốn lại Liễu viện, cho nên thiếp đã phân phó hạ nhân không được làm phiền, lúc này, các hạ nhân có lẽ đang nghỉ ngơi rồi!”Lãnh Như Tuyết đôi mắt khẽ mở, đột nhiên quay đầu nói với Ưu Vô Song: “Ưu Vô Song, ngươi đi lấy rượu đến cho bổn vương!”Ưu Vô Song đã buồn ngủ đến đỉnh điểm, nếu như không phải đang đứng, nàng sớm đã ngủ rồi, lúc này giác mơ đẹp bị phá, trong mơ hồ, bất giác lòng dâng lên cơn giận, nộ thanh nói: “nửa đêm nửa hôm, ngươi không ngủ người khác còn phải ngủ? Còn có để người khác sống không hả?”dứt lời, không thèm lo Lãnh Như Tuyết tiếp tục nhắm mắt ngáp.Lãnh Như Tuyết mặt không biến sắc, khóe miện câu lên nụ cười ác ma, hắn đột nhiên cầm lấy ấm trà trên bàn, thử nhiệt độ trong ấm, sau đó mở ấm trà, hất tất cả nước lạnh trong ấm lên người Ưu Vô Song.Ưu Vô Song cảm thấy toàn thân lạnh thấu xương, nhịn không nổi kêu lên một tiếng.Bị hất nước trà lạnh, con sâu ngủ trong người nàng không biết cahy5 đâu mất, đôi mắt mở to, phẫn nộ nhìn Lãnh Như Tuyết đang cười gian trá, tức giận hét: “tên nam nhân chết tiệt! Ngươi làm gì vậy?” Nụ cười trên mặt Lãnh Như Tuyết không biến, hắn đột nhiên nhìn Ưu Vô Song với bộ dạng thảm hại, giọng điệu lạnh lẽo đầy ý cảnh cáo: “Ưu Vô Song, nếu ngươi không muốn đứng bên ngoài chịu lạnh nguyên một đêm, tốt nhất ngoan ngoãn đi lấy rượu cho bổn vương, nếu không, bổn vương không ngại quăng ngươi ra ngoài trời tuyết kia!”Ưu Vô Song nghe thấy lời của Lãnh Như Tuyết, cơ hồ tức đến mất lý trí, cầm lấy bình bông bự bên cạnh nhằm mặt Lãnh Như Tuyết mà ném.Nhưng nàng không thể làm vậy, bời vì, nàng không muốn cả đêm đứng trong tuyết, như vậy sẽ bị lạnh chết, bây giờ nàng còn chưa muốn chết đâu!Không biết tại sao, nhìn thấy bộ dạng phẫn nộ của Ưu Vô Song, tâm trạng Lãnh Như Tuyết cực kì tốt, cứ như cố ý gây sự, hắn lại nói: “bổn vương có chút đói, ngươi tiện thể đem chút đồ bổ đến đây, và đem chút điểm tâm cho Yên Nhiên nữa.”Đồ bổ? Ưu Vô Song trừng mắt nhìn Lãnh Như Tuyết, trong lòng không vui rủa thầm: ngày ngày cứ như giống ngựa, uống nhiều đồ bổ cũng vô dụng!Liễu Yên Nhiên dương dương tự đắc nhìn Ưu Vô Song, đột nhiên hét: “không nghe thấy phân phó của vương gia sao? Còn không mau đi?”

Liễu viện.

Trong thị phòng rộng lớn được trang trí hào hoa, Lãnh Như Tuyết đang nửa dựa vào ghế nệm tím, nhắm nửa mắt, bộ dạng cứ như đang hưởng thụ.

còn Liễu Yên Nhiên y phục nửa cởi, đang nằm trong lòng Lãnh Như Tuyết, thỉnh thoảng giúp Lãnh Như Tuyết rót thêm rượu.

Trong phòng lò lửa đang cháy rực, xuân ý nồng nồng, quả thật ấm áp.

Còn sau lưng Lãnh Như Tuyết, Ưu Vô Song đang khắp mặt hiện rõ buồn ngủ đứng đó, chỉ thấy nàng nhắm nửa mắt, cơ thể nhỏ bé bất giác lắc lư, biểu hiện đã quá buồn ngủ rồi.

Nhưng có người lại không để nàng yên ổn, Liễu Yên Nhiên giơ cao hũ rượu nhỏ, kiêu giọng nói với Lãnh Như Tuyết: “vương gia, hết rượu rồi!”

Lãnh Như Tuyết đôi tay giữ lấy bầu ngực phong mãn của Liễu Yên Nhiên, không thèm ngẩn đầu nói: “sai người đi lấy được rồi!”

Liễu Yên Nhiên nhìn Ưu Vô Song đang ngáp kia một cái, nhãn châu quay lại, nói: “vương gia, bây giờ đã rất khuya, bởi vì vương gia muốn lại Liễu viện, cho nên thiếp đã phân phó hạ nhân không được làm phiền, lúc này, các hạ nhân có lẽ đang nghỉ ngơi rồi!”

Lãnh Như Tuyết đôi mắt khẽ mở, đột nhiên quay đầu nói với Ưu Vô Song: “Ưu Vô Song, ngươi đi lấy rượu đến cho bổn vương!”

Ưu Vô Song đã buồn ngủ đến đỉnh điểm, nếu như không phải đang đứng, nàng sớm đã ngủ rồi, lúc này giác mơ đẹp bị phá, trong mơ hồ, bất giác lòng dâng lên cơn giận, nộ thanh nói: “nửa đêm nửa hôm, ngươi không ngủ người khác còn phải ngủ? Còn có để người khác sống không hả?”

dứt lời, không thèm lo Lãnh Như Tuyết tiếp tục nhắm mắt ngáp.

Lãnh Như Tuyết mặt không biến sắc, khóe miện câu lên nụ cười ác ma, hắn đột nhiên cầm lấy ấm trà trên bàn, thử nhiệt độ trong ấm, sau đó mở ấm trà, hất tất cả nước lạnh trong ấm lên người Ưu Vô Song.

Ưu Vô Song cảm thấy toàn thân lạnh thấu xương, nhịn không nổi kêu lên một tiếng.

Bị hất nước trà lạnh, con sâu ngủ trong người nàng không biết cahy5 đâu mất, đôi mắt mở to, phẫn nộ nhìn Lãnh Như Tuyết đang cười gian trá, tức giận hét: “tên nam nhân chết tiệt! Ngươi làm gì vậy?” 

Nụ cười trên mặt Lãnh Như Tuyết không biến, hắn đột nhiên nhìn Ưu Vô Song với bộ dạng thảm hại, giọng điệu lạnh lẽo đầy ý cảnh cáo: “Ưu Vô Song, nếu ngươi không muốn đứng bên ngoài chịu lạnh nguyên một đêm, tốt nhất ngoan ngoãn đi lấy rượu cho bổn vương, nếu không, bổn vương không ngại quăng ngươi ra ngoài trời tuyết kia!”

Ưu Vô Song nghe thấy lời của Lãnh Như Tuyết, cơ hồ tức đến mất lý trí, cầm lấy bình bông bự bên cạnh nhằm mặt Lãnh Như Tuyết mà ném.

Nhưng nàng không thể làm vậy, bời vì, nàng không muốn cả đêm đứng trong tuyết, như vậy sẽ bị lạnh chết, bây giờ nàng còn chưa muốn chết đâu!

Không biết tại sao, nhìn thấy bộ dạng phẫn nộ của Ưu Vô Song, tâm trạng Lãnh Như Tuyết cực kì tốt, cứ như cố ý gây sự, hắn lại nói: “bổn vương có chút đói, ngươi tiện thể đem chút đồ bổ đến đây, và đem chút điểm tâm cho Yên Nhiên nữa.”

Đồ bổ? Ưu Vô Song trừng mắt nhìn Lãnh Như Tuyết, trong lòng không vui rủa thầm: ngày ngày cứ như giống ngựa, uống nhiều đồ bổ cũng vô dụng!

Liễu Yên Nhiên dương dương tự đắc nhìn Ưu Vô Song, đột nhiên hét: “không nghe thấy phân phó của vương gia sao? Còn không mau đi?”

Vương Phi Của Bạo VươngTác giả: Nhược Nhi Phi PhiTruyện Cổ Đại, Truyện Converter, Truyện Xuyên KhôngĐội trưởng không hài lòng hừ một tiếng, cúi nhìn chiếc đồng hồ trổ kim cương của mình, lạnh nhạt nói: “Còn mười phút, nếu cô ta không đến tiền thưởng tháng này trừ hết!” Giọng nói của đội trưởng vửa dứt, từ cầu thang của tòa nhà liền xuất hiện một bóng người nhỏ nhắn trong bộ trang phục thời thượng trên người với mái tóc dài bồng bềnh xõa ngang vai cùng gương mặt chỉ trang điểm nhẹ trông vô cùng quyến rũ. Cô là chuyên gia đàm phán đỉnh đỉnh đại danh của thành phố A, vừa mới hai mươi tuổi đã nổi tiếng khắp thành phố A——Ưu Vô Song. Ưu Vô Song liếc đội trưởng với ánh mắt tràn đầy hận ý, đôi môi đỏ thắm cong lên theo một đường quyến rũ: Tên bao hắc tử! Ngươi tưởng rằng những lời nói lúc nãy ta không nghe thấy sao? Nói gì mà nếu tới trễ sẽ trừ tiền thưởng? Hừ, tiền của bà đây đây dễ trừ lắm à? Chắc là ngươi trừ đến thích rồi à? Nghĩ đến tháng trước bị tên bao hắc tử này trừ hết một nửa tiền thưởng, Ưu Vô Song trong lòng tức đến mức muốn ói ra máu. Lời thừa nói ít thôi, Ưu Vô Song vuốt lại… Liễu viện.Trong thị phòng rộng lớn được trang trí hào hoa, Lãnh Như Tuyết đang nửa dựa vào ghế nệm tím, nhắm nửa mắt, bộ dạng cứ như đang hưởng thụ.còn Liễu Yên Nhiên y phục nửa cởi, đang nằm trong lòng Lãnh Như Tuyết, thỉnh thoảng giúp Lãnh Như Tuyết rót thêm rượu.Trong phòng lò lửa đang cháy rực, xuân ý nồng nồng, quả thật ấm áp.Còn sau lưng Lãnh Như Tuyết, Ưu Vô Song đang khắp mặt hiện rõ buồn ngủ đứng đó, chỉ thấy nàng nhắm nửa mắt, cơ thể nhỏ bé bất giác lắc lư, biểu hiện đã quá buồn ngủ rồi.Nhưng có người lại không để nàng yên ổn, Liễu Yên Nhiên giơ cao hũ rượu nhỏ, kiêu giọng nói với Lãnh Như Tuyết: “vương gia, hết rượu rồi!”Lãnh Như Tuyết đôi tay giữ lấy bầu ngực phong mãn của Liễu Yên Nhiên, không thèm ngẩn đầu nói: “sai người đi lấy được rồi!”Liễu Yên Nhiên nhìn Ưu Vô Song đang ngáp kia một cái, nhãn châu quay lại, nói: “vương gia, bây giờ đã rất khuya, bởi vì vương gia muốn lại Liễu viện, cho nên thiếp đã phân phó hạ nhân không được làm phiền, lúc này, các hạ nhân có lẽ đang nghỉ ngơi rồi!”Lãnh Như Tuyết đôi mắt khẽ mở, đột nhiên quay đầu nói với Ưu Vô Song: “Ưu Vô Song, ngươi đi lấy rượu đến cho bổn vương!”Ưu Vô Song đã buồn ngủ đến đỉnh điểm, nếu như không phải đang đứng, nàng sớm đã ngủ rồi, lúc này giác mơ đẹp bị phá, trong mơ hồ, bất giác lòng dâng lên cơn giận, nộ thanh nói: “nửa đêm nửa hôm, ngươi không ngủ người khác còn phải ngủ? Còn có để người khác sống không hả?”dứt lời, không thèm lo Lãnh Như Tuyết tiếp tục nhắm mắt ngáp.Lãnh Như Tuyết mặt không biến sắc, khóe miện câu lên nụ cười ác ma, hắn đột nhiên cầm lấy ấm trà trên bàn, thử nhiệt độ trong ấm, sau đó mở ấm trà, hất tất cả nước lạnh trong ấm lên người Ưu Vô Song.Ưu Vô Song cảm thấy toàn thân lạnh thấu xương, nhịn không nổi kêu lên một tiếng.Bị hất nước trà lạnh, con sâu ngủ trong người nàng không biết cahy5 đâu mất, đôi mắt mở to, phẫn nộ nhìn Lãnh Như Tuyết đang cười gian trá, tức giận hét: “tên nam nhân chết tiệt! Ngươi làm gì vậy?” Nụ cười trên mặt Lãnh Như Tuyết không biến, hắn đột nhiên nhìn Ưu Vô Song với bộ dạng thảm hại, giọng điệu lạnh lẽo đầy ý cảnh cáo: “Ưu Vô Song, nếu ngươi không muốn đứng bên ngoài chịu lạnh nguyên một đêm, tốt nhất ngoan ngoãn đi lấy rượu cho bổn vương, nếu không, bổn vương không ngại quăng ngươi ra ngoài trời tuyết kia!”Ưu Vô Song nghe thấy lời của Lãnh Như Tuyết, cơ hồ tức đến mất lý trí, cầm lấy bình bông bự bên cạnh nhằm mặt Lãnh Như Tuyết mà ném.Nhưng nàng không thể làm vậy, bời vì, nàng không muốn cả đêm đứng trong tuyết, như vậy sẽ bị lạnh chết, bây giờ nàng còn chưa muốn chết đâu!Không biết tại sao, nhìn thấy bộ dạng phẫn nộ của Ưu Vô Song, tâm trạng Lãnh Như Tuyết cực kì tốt, cứ như cố ý gây sự, hắn lại nói: “bổn vương có chút đói, ngươi tiện thể đem chút đồ bổ đến đây, và đem chút điểm tâm cho Yên Nhiên nữa.”Đồ bổ? Ưu Vô Song trừng mắt nhìn Lãnh Như Tuyết, trong lòng không vui rủa thầm: ngày ngày cứ như giống ngựa, uống nhiều đồ bổ cũng vô dụng!Liễu Yên Nhiên dương dương tự đắc nhìn Ưu Vô Song, đột nhiên hét: “không nghe thấy phân phó của vương gia sao? Còn không mau đi?”

Chương 50: Cố ý gây khó