Cô vẫn đau, ký ức cuối cùng còn sót lại đó là chiếc Cherry QQ, cảnh tượng thảm họa trước mắt khiến cô thở ra một hơi lạnh.Chiếc Cherry QQ bị đâm ở giữa đường lớn, kính xe vỡ vụn toàn bộ, một cánh tay đầy máu thò ra ngoài cửa sổ, cửa xe bị lật ngược biến dạng nghiêm trọng.Hứa Tình Thâm tính bước qua, em trai kéo vai cô lại: “Chị mau đi đi.”“Minh Xuyên, mau báo cảnh sát!” Cổ họng Hứa Tình Thâm như rách toạc.“Chị, đi đi, cảnh sát sắp tới rồi.” Hứa Minh Xuyên đẩy cô: “Chị nghe em nói, là Phương Thành động tay động chân vào xe của chị, anh ta muốn chị chết, chị, mau đi đi!”“Em nói cái gì?”“Người bị đụng chắc chắn là không sống nổi rồi, chị, cảnh sát sắp tới, xe là do em lái, không liên quan gì đến chị cả. Chị đi tìm Tưởng Viễn Chu, anh ấy ở Đông Thành, chỉ có anh ấy mới có thể cứu chúng ta, mau đi đi chị!”Hứa Tình Thâm bị em trai đẩy đi, đã có xe đi đường dừng lại, hình như đang gọi 110, Hứa Minh Xuyên nhìn cô, nghiến răng nói: “Em biết chị khó mà tin, nhưng chị à, lần trước thiếu chút nữa…