Tác giả:

Sau khi hòa ly, ta muốn có một đứa con.     Tạ Mai giúp ta chọn một người từ trong đám thị vệ của công chúa.     Trong bóng tối, hắn dịu dàng, chu đáo.     Thế nhưng sau này ta mới biết, hắn chính là Đại công tử của Quốc công phủ, là đại ca của Tạ Mai, cũng là Trấn Viễn Đại tướng quân - Tạ Thận.   01   Khi bàn tay của tiểu thị vệ đặt lên vai ta, ta cố gắng giữ vẻ trấn định, nhưng cảm giác khô nóng như lửa đốt từ lòng bàn tay hắn lại khiến cơ thể ta run rẩy như cầy sấy.     Hắn khựng lại một chút, sau đó nhẹ nhàng xoa đầu ta, tựa như đang an ủi.     Dù đã nhờ Tạ Mai dặn dò trước rằng tiểu thị vệ sau khi vào phòng ta thì không được nói lời nào, nhưng nhìn hành động của hắn, e rằng hắn đã nhận ra ta đang cố tỏ ra mạnh mẽ.     Thôi kệ, thôi kệ, ta - Ngọc Lưu Tô, từ nhỏ trong mắt người khác đã là một tiểu ma vương, sao có thể để hắn xem thường được?     Ta lập tức vươn tay ôm lấy cổ hắn, trong bóng tối mịt mù, hung hăng cắn lên má hắn một cái.     Cơ thể hắn khẽ run lên, rồi lập tức ôm…

Chương 5

Vở Kịch Hoang ĐườngTác giả: ZhihuTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngSau khi hòa ly, ta muốn có một đứa con.     Tạ Mai giúp ta chọn một người từ trong đám thị vệ của công chúa.     Trong bóng tối, hắn dịu dàng, chu đáo.     Thế nhưng sau này ta mới biết, hắn chính là Đại công tử của Quốc công phủ, là đại ca của Tạ Mai, cũng là Trấn Viễn Đại tướng quân - Tạ Thận.   01   Khi bàn tay của tiểu thị vệ đặt lên vai ta, ta cố gắng giữ vẻ trấn định, nhưng cảm giác khô nóng như lửa đốt từ lòng bàn tay hắn lại khiến cơ thể ta run rẩy như cầy sấy.     Hắn khựng lại một chút, sau đó nhẹ nhàng xoa đầu ta, tựa như đang an ủi.     Dù đã nhờ Tạ Mai dặn dò trước rằng tiểu thị vệ sau khi vào phòng ta thì không được nói lời nào, nhưng nhìn hành động của hắn, e rằng hắn đã nhận ra ta đang cố tỏ ra mạnh mẽ.     Thôi kệ, thôi kệ, ta - Ngọc Lưu Tô, từ nhỏ trong mắt người khác đã là một tiểu ma vương, sao có thể để hắn xem thường được?     Ta lập tức vươn tay ôm lấy cổ hắn, trong bóng tối mịt mù, hung hăng cắn lên má hắn một cái.     Cơ thể hắn khẽ run lên, rồi lập tức ôm… Trước khi lên thuyền, mọi người phải đợi loan giá của Công chúa bên bờ.   Ta dẫn theo Tiểu Doanh đến nơi, vừa hay gặp Ngọc Sa, nha hoàn của phủ Quốc Công, nàng ta vội vã chạy đến báo tin:   "Có khách quý đến chơi, Tiểu thư không qua được!"   Ta thất vọng ra mặt, nhưng ngay lúc ấy, lại trông thấy một nhóm công tử, tiểu thư từ xa đi tới.   Bọn họ y phục hoa lệ, vẻ ngoài rạng rỡ, vừa đi vừa cười nói vui vẻ.   Trong đám người đó, Yến Cẩn và Lan Thường cũng có mặt.   Ta trừng mắt, lập tức quay đầu tránh đi.   * Nhưng đúng là có kẻ rảnh rỗi thích gây chuyện, liếc mắt một cái liền thấy ta.   "Yến huynh, huynh xem bên kia là ai kìa?"   "Xui xẻo, chúng ta cứ đứng đây chờ, đừng có lại gần."   Giọng bọn họ lớn đến mức ta coi như chó sủa, chẳng buồn để tâm.   "Yến huynh, ta thấy huynh và nàng ta hòa ly cũng là chuyện tốt đấy!"   "Huynh xem cái bộ dạng ngang ngược, không coi ai ra gì của nàng ta kìa..."   Tiểu Doanh giận đến mức muốn lao tới, ta nhanh tay giữ lại, lắc đầu bảo nàng:   "Một đám nho sinh bại hoại sủa bậy sủa bạ, chúng ta không cần chấp nhặt với súc sinh."   Bên kia rõ ràng nghe thấy, có người lập tức quát lớn:   "Đúng rồi đấy! Loại nữ nhân không giữ nữ tắc, không biết liêm sỉ như ngươi, cả kinh thành này ai dám cưới hả? Thật đúng là mất mặt mà không tự biết!"   * Ta nhịn hết nổi, vừa định ra tay, thì bỗng nghe thấy tiếng hét thảm.   Quay đầu lại, chỉ thấy một tên trong đám đó ôm miệng, m.á.u tươi chảy ra từ kẽ tay.   "A a a! Răng ta!"   "Là ai? Ai dám đánh công tử nhà Trương Thượng thư? Mau bước ra đây!"   Cả đám người nhốn nháo.   Một giọng nói lạnh lùng vang lên phía sau ta, mạnh mẽ mà rõ ràng:   "Thân là nho sinh mà lời lẽ vô sỉ, sỉ nhục thanh danh người khác.  Bản tướng đánh ngươi còn nhẹ đấy!"   * Là giọng của Tạ Thận!   Ta sợ đến mức vội lùi một bước, thả tay áo đã xắn lên, làm bộ như vừa bị ức hiếp, vẫn ngoan ngoãn giữ khuôn phép.   Tạ Thận từ xa chậm rãi bước đến.   Hắn mặc một thân trường sam tím khói, dù là trang phục nho sinh, nhưng vẫn không thể che giấu khí thế uy nghiêm trên người hắn.   Có kẻ không nhận ra hắn, lập tức hô to:   "Ngươi là ai? Dám to gan động thủ đánh người?!"  11 Một người bên cạnh lập tức kéo tên không biết điều kia xuống, nhỏ giọng trách mắng:   "Đây là Trấn Viễn Tướng quân Tạ Thận của Định Quốc Công phủ! Ngươi muốn c.h.ế.t à?"   Tên công tử bị đánh kia dường như chịu không nổi nhục nhã, vừa ôm miệng vừa lắp bắp nói:   "Dù… dù thế nào thì cũng không thể đánh ta chứ!"    Tạ Thận bước lên đứng chắn trước mặt ta, khí thế ấy giống hệt trưởng bối của ta vậy.   "Hôm nay người có mặt ở đây đều là con cháu quan lại.  Ngươi lại dám giữa thanh thiên bạch nhật sỉ nhục con gái nhà hoàng thương quý tộc?  Nếu ta không thay cha ngươi dạy dỗ ngươi một bài, e rằng sáng mai sẽ có người dâng sớ đàn hặc Lễ bộ Thượng thư dạy con không nghiêm!"   Lời vừa dứt, tên kia tái mặt, lưỡng lự một chút rồi vội vàng dùng tay áo che miệng, chạy qua nhận lỗi:   "Là ta ăn nói hồ đồ, mong đại nhân khoan dung bỏ qua."   Ta và Tiểu Doanh đắc ý nhìn nhau cười.   Nhưng Tạ Thận lại chưa chịu buông tha:   "Ngươi nên xin lỗi ai, chẳng lẽ còn cần ta dạy?"   Tên đó cúi người thật thấp, run rẩy nói:   "Tại hạ vô lễ, đã mạo phạm cô nương, mong cô nương lượng thứ."   Ta rộng lượng phất tay:   "Được rồi được rồi, mau đi xem miệng ngươi ra sao đi."   * Một màn kịch nhỏ khép lại, đám người của Yến Cẩn liền chạy đến một góc xa xa chờ đợi, không dám lại gần nữa.   Ta cung kính bước đến cạnh Tạ Thận, hỏi:   "Đại ca, sao huynh cũng đến đây?"   Dường như Tạ Thận hơi mất tự nhiên, hắn hơi cụp mắt xuống, ánh mắt lướt qua ta một lát, nhưng lại như sợ bị ta phát hiện điều gì, liền nhanh chóng dời đi nhìn hướng khác.   Một tia ửng đỏ mờ nhạt lướt qua gương mặt nghiêm nghị của hắn, yết hầu khẽ trượt lên xuống, như đang nuốt xuống một bí mật khó nói.   Ta cảm thấy kỳ lạ, hôm nay hắn không giống mọi khi chút nào.   "Đại ca, huynh khó chịu trong người sao?"   Hắn ho nhẹ một tiếng, cố che giấu sự thất thố của mình, nhưng giọng nói lại mang theo chút căng thẳng khó nhận ra.   Hai tay hắn để ra sau, trông hệt như một đứa trẻ làm chuyện khuất tất.   "Nhà có nữ quyến đến chơi, ta muốn ra ngoài tìm chút thanh tĩnh."  "Mai Mai nói muội đến đây du hồ, ta liền tới..."   Hắn ấp úng, dường như còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ đơn giản chốt lại một câu:   "... liền tới xem một chút."   * Trong lòng ta khẽ ấm lên, thầm nghĩ hẳn là huynh ấy sợ ta gây chuyện trong yến tiệc, nên cố tình đến trông chừng.   Ta cảm kích cười nói:   "Đa tạ đại ca quan tâm."   Tạ Thận khẽ gật đầu, như có như không, rồi xoay người nhìn ra hồ.   

Trước khi lên thuyền, mọi người phải đợi loan giá của Công chúa bên bờ.  

 

Ta dẫn theo Tiểu Doanh đến nơi, vừa hay gặp Ngọc Sa, nha hoàn của phủ Quốc Công, nàng ta vội vã chạy đến báo tin:  

 

"Có khách quý đến chơi, Tiểu thư không qua được!"  

 

Ta thất vọng ra mặt, nhưng ngay lúc ấy, lại trông thấy một nhóm công tử, tiểu thư từ xa đi tới.  

 

Bọn họ y phục hoa lệ, vẻ ngoài rạng rỡ, vừa đi vừa cười nói vui vẻ.  

 

Trong đám người đó, Yến Cẩn và Lan Thường cũng có mặt.  

 

Ta trừng mắt, lập tức quay đầu tránh đi.  

 

*

 

Nhưng đúng là có kẻ rảnh rỗi thích gây chuyện, liếc mắt một cái liền thấy ta.  

 

"Yến huynh, huynh xem bên kia là ai kìa?"  

 

"Xui xẻo, chúng ta cứ đứng đây chờ, đừng có lại gần."  

 

Giọng bọn họ lớn đến mức ta coi như chó sủa, chẳng buồn để tâm.  

 

"Yến huynh, ta thấy huynh và nàng ta hòa ly cũng là chuyện tốt đấy!"  

 

"Huynh xem cái bộ dạng ngang ngược, không coi ai ra gì của nàng ta kìa..."  

 

Tiểu Doanh giận đến mức muốn lao tới, ta nhanh tay giữ lại, lắc đầu bảo nàng:  

 

"Một đám nho sinh bại hoại sủa bậy sủa bạ, chúng ta không cần chấp nhặt với súc sinh."  

 

Bên kia rõ ràng nghe thấy, có người lập tức quát lớn:  

 

"Đúng rồi đấy! Loại nữ nhân không giữ nữ tắc, không biết liêm sỉ như ngươi, cả kinh thành này ai dám cưới hả? Thật đúng là mất mặt mà không tự biết!"  

 

*

 

Ta nhịn hết nổi, vừa định ra tay, thì bỗng nghe thấy tiếng hét thảm.  

 

Quay đầu lại, chỉ thấy một tên trong đám đó ôm miệng, m.á.u tươi chảy ra từ kẽ tay.  

 

"A a a! Răng ta!"  

 

"Là ai? Ai dám đánh công tử nhà Trương Thượng thư? Mau bước ra đây!"  

 

Cả đám người nhốn nháo.  

 

Một giọng nói lạnh lùng vang lên phía sau ta, mạnh mẽ mà rõ ràng:  

 

"Thân là nho sinh mà lời lẽ vô sỉ, sỉ nhục thanh danh người khác.  

Bản tướng đánh ngươi còn nhẹ đấy!"  

 

*

 

Là giọng của Tạ Thận!  

 

Ta sợ đến mức vội lùi một bước, thả tay áo đã xắn lên, làm bộ như vừa bị ức hiếp, vẫn ngoan ngoãn giữ khuôn phép.  

 

Tạ Thận từ xa chậm rãi bước đến.  

 

Hắn mặc một thân trường sam tím khói, dù là trang phục nho sinh, nhưng vẫn không thể che giấu khí thế uy nghiêm trên người hắn.  

 

Có kẻ không nhận ra hắn, lập tức hô to:  

 

"Ngươi là ai? Dám to gan động thủ đánh người?!" 

 

11

 

Một người bên cạnh lập tức kéo tên không biết điều kia xuống, nhỏ giọng trách mắng:  

 

"Đây là Trấn Viễn Tướng quân Tạ Thận của Định Quốc Công phủ! Ngươi muốn c.h.ế.t à?"  

 

Tên công tử bị đánh kia dường như chịu không nổi nhục nhã, vừa ôm miệng vừa lắp bắp nói:  

 

"Dù… dù thế nào thì cũng không thể đánh ta chứ!"  

 

 

Tạ Thận bước lên đứng chắn trước mặt ta, khí thế ấy giống hệt trưởng bối của ta vậy.  

 

"Hôm nay người có mặt ở đây đều là con cháu quan lại.  

Ngươi lại dám giữa thanh thiên bạch nhật sỉ nhục con gái nhà hoàng thương quý tộc?  

Nếu ta không thay cha ngươi dạy dỗ ngươi một bài, e rằng sáng mai sẽ có người dâng sớ đàn hặc Lễ bộ Thượng thư dạy con không nghiêm!"  

 

Lời vừa dứt, tên kia tái mặt, lưỡng lự một chút rồi vội vàng dùng tay áo che miệng, chạy qua nhận lỗi:  

 

"Là ta ăn nói hồ đồ, mong đại nhân khoan dung bỏ qua."  

 

Ta và Tiểu Doanh đắc ý nhìn nhau cười.  

 

Nhưng Tạ Thận lại chưa chịu buông tha:  

 

"Ngươi nên xin lỗi ai, chẳng lẽ còn cần ta dạy?"  

 

Tên đó cúi người thật thấp, run rẩy nói:  

 

"Tại hạ vô lễ, đã mạo phạm cô nương, mong cô nương lượng thứ."  

 

Ta rộng lượng phất tay:  

 

"Được rồi được rồi, mau đi xem miệng ngươi ra sao đi."  

 

*

 

Một màn kịch nhỏ khép lại, đám người của Yến Cẩn liền chạy đến một góc xa xa chờ đợi, không dám lại gần nữa.  

 

Ta cung kính bước đến cạnh Tạ Thận, hỏi:  

 

"Đại ca, sao huynh cũng đến đây?"  

 

Dường như Tạ Thận hơi mất tự nhiên, hắn hơi cụp mắt xuống, ánh mắt lướt qua ta một lát, nhưng lại như sợ bị ta phát hiện điều gì, liền nhanh chóng dời đi nhìn hướng khác.  

 

Một tia ửng đỏ mờ nhạt lướt qua gương mặt nghiêm nghị của hắn, yết hầu khẽ trượt lên xuống, như đang nuốt xuống một bí mật khó nói.  

 

Ta cảm thấy kỳ lạ, hôm nay hắn không giống mọi khi chút nào.  

 

"Đại ca, huynh khó chịu trong người sao?"  

 

Hắn ho nhẹ một tiếng, cố che giấu sự thất thố của mình, nhưng giọng nói lại mang theo chút căng thẳng khó nhận ra.  

 

Hai tay hắn để ra sau, trông hệt như một đứa trẻ làm chuyện khuất tất.  

 

"Nhà có nữ quyến đến chơi, ta muốn ra ngoài tìm chút thanh tĩnh."  

"Mai Mai nói muội đến đây du hồ, ta liền tới..."  

 

Hắn ấp úng, dường như còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ đơn giản chốt lại một câu:  

 

"... liền tới xem một chút."  

 

*

 

Trong lòng ta khẽ ấm lên, thầm nghĩ hẳn là huynh ấy sợ ta gây chuyện trong yến tiệc, nên cố tình đến trông chừng.  

 

Ta cảm kích cười nói:  

 

"Đa tạ đại ca quan tâm."  

 

Tạ Thận khẽ gật đầu, như có như không, rồi xoay người nhìn ra hồ.  

 

Vở Kịch Hoang ĐườngTác giả: ZhihuTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngSau khi hòa ly, ta muốn có một đứa con.     Tạ Mai giúp ta chọn một người từ trong đám thị vệ của công chúa.     Trong bóng tối, hắn dịu dàng, chu đáo.     Thế nhưng sau này ta mới biết, hắn chính là Đại công tử của Quốc công phủ, là đại ca của Tạ Mai, cũng là Trấn Viễn Đại tướng quân - Tạ Thận.   01   Khi bàn tay của tiểu thị vệ đặt lên vai ta, ta cố gắng giữ vẻ trấn định, nhưng cảm giác khô nóng như lửa đốt từ lòng bàn tay hắn lại khiến cơ thể ta run rẩy như cầy sấy.     Hắn khựng lại một chút, sau đó nhẹ nhàng xoa đầu ta, tựa như đang an ủi.     Dù đã nhờ Tạ Mai dặn dò trước rằng tiểu thị vệ sau khi vào phòng ta thì không được nói lời nào, nhưng nhìn hành động của hắn, e rằng hắn đã nhận ra ta đang cố tỏ ra mạnh mẽ.     Thôi kệ, thôi kệ, ta - Ngọc Lưu Tô, từ nhỏ trong mắt người khác đã là một tiểu ma vương, sao có thể để hắn xem thường được?     Ta lập tức vươn tay ôm lấy cổ hắn, trong bóng tối mịt mù, hung hăng cắn lên má hắn một cái.     Cơ thể hắn khẽ run lên, rồi lập tức ôm… Trước khi lên thuyền, mọi người phải đợi loan giá của Công chúa bên bờ.   Ta dẫn theo Tiểu Doanh đến nơi, vừa hay gặp Ngọc Sa, nha hoàn của phủ Quốc Công, nàng ta vội vã chạy đến báo tin:   "Có khách quý đến chơi, Tiểu thư không qua được!"   Ta thất vọng ra mặt, nhưng ngay lúc ấy, lại trông thấy một nhóm công tử, tiểu thư từ xa đi tới.   Bọn họ y phục hoa lệ, vẻ ngoài rạng rỡ, vừa đi vừa cười nói vui vẻ.   Trong đám người đó, Yến Cẩn và Lan Thường cũng có mặt.   Ta trừng mắt, lập tức quay đầu tránh đi.   * Nhưng đúng là có kẻ rảnh rỗi thích gây chuyện, liếc mắt một cái liền thấy ta.   "Yến huynh, huynh xem bên kia là ai kìa?"   "Xui xẻo, chúng ta cứ đứng đây chờ, đừng có lại gần."   Giọng bọn họ lớn đến mức ta coi như chó sủa, chẳng buồn để tâm.   "Yến huynh, ta thấy huynh và nàng ta hòa ly cũng là chuyện tốt đấy!"   "Huynh xem cái bộ dạng ngang ngược, không coi ai ra gì của nàng ta kìa..."   Tiểu Doanh giận đến mức muốn lao tới, ta nhanh tay giữ lại, lắc đầu bảo nàng:   "Một đám nho sinh bại hoại sủa bậy sủa bạ, chúng ta không cần chấp nhặt với súc sinh."   Bên kia rõ ràng nghe thấy, có người lập tức quát lớn:   "Đúng rồi đấy! Loại nữ nhân không giữ nữ tắc, không biết liêm sỉ như ngươi, cả kinh thành này ai dám cưới hả? Thật đúng là mất mặt mà không tự biết!"   * Ta nhịn hết nổi, vừa định ra tay, thì bỗng nghe thấy tiếng hét thảm.   Quay đầu lại, chỉ thấy một tên trong đám đó ôm miệng, m.á.u tươi chảy ra từ kẽ tay.   "A a a! Răng ta!"   "Là ai? Ai dám đánh công tử nhà Trương Thượng thư? Mau bước ra đây!"   Cả đám người nhốn nháo.   Một giọng nói lạnh lùng vang lên phía sau ta, mạnh mẽ mà rõ ràng:   "Thân là nho sinh mà lời lẽ vô sỉ, sỉ nhục thanh danh người khác.  Bản tướng đánh ngươi còn nhẹ đấy!"   * Là giọng của Tạ Thận!   Ta sợ đến mức vội lùi một bước, thả tay áo đã xắn lên, làm bộ như vừa bị ức hiếp, vẫn ngoan ngoãn giữ khuôn phép.   Tạ Thận từ xa chậm rãi bước đến.   Hắn mặc một thân trường sam tím khói, dù là trang phục nho sinh, nhưng vẫn không thể che giấu khí thế uy nghiêm trên người hắn.   Có kẻ không nhận ra hắn, lập tức hô to:   "Ngươi là ai? Dám to gan động thủ đánh người?!"  11 Một người bên cạnh lập tức kéo tên không biết điều kia xuống, nhỏ giọng trách mắng:   "Đây là Trấn Viễn Tướng quân Tạ Thận của Định Quốc Công phủ! Ngươi muốn c.h.ế.t à?"   Tên công tử bị đánh kia dường như chịu không nổi nhục nhã, vừa ôm miệng vừa lắp bắp nói:   "Dù… dù thế nào thì cũng không thể đánh ta chứ!"    Tạ Thận bước lên đứng chắn trước mặt ta, khí thế ấy giống hệt trưởng bối của ta vậy.   "Hôm nay người có mặt ở đây đều là con cháu quan lại.  Ngươi lại dám giữa thanh thiên bạch nhật sỉ nhục con gái nhà hoàng thương quý tộc?  Nếu ta không thay cha ngươi dạy dỗ ngươi một bài, e rằng sáng mai sẽ có người dâng sớ đàn hặc Lễ bộ Thượng thư dạy con không nghiêm!"   Lời vừa dứt, tên kia tái mặt, lưỡng lự một chút rồi vội vàng dùng tay áo che miệng, chạy qua nhận lỗi:   "Là ta ăn nói hồ đồ, mong đại nhân khoan dung bỏ qua."   Ta và Tiểu Doanh đắc ý nhìn nhau cười.   Nhưng Tạ Thận lại chưa chịu buông tha:   "Ngươi nên xin lỗi ai, chẳng lẽ còn cần ta dạy?"   Tên đó cúi người thật thấp, run rẩy nói:   "Tại hạ vô lễ, đã mạo phạm cô nương, mong cô nương lượng thứ."   Ta rộng lượng phất tay:   "Được rồi được rồi, mau đi xem miệng ngươi ra sao đi."   * Một màn kịch nhỏ khép lại, đám người của Yến Cẩn liền chạy đến một góc xa xa chờ đợi, không dám lại gần nữa.   Ta cung kính bước đến cạnh Tạ Thận, hỏi:   "Đại ca, sao huynh cũng đến đây?"   Dường như Tạ Thận hơi mất tự nhiên, hắn hơi cụp mắt xuống, ánh mắt lướt qua ta một lát, nhưng lại như sợ bị ta phát hiện điều gì, liền nhanh chóng dời đi nhìn hướng khác.   Một tia ửng đỏ mờ nhạt lướt qua gương mặt nghiêm nghị của hắn, yết hầu khẽ trượt lên xuống, như đang nuốt xuống một bí mật khó nói.   Ta cảm thấy kỳ lạ, hôm nay hắn không giống mọi khi chút nào.   "Đại ca, huynh khó chịu trong người sao?"   Hắn ho nhẹ một tiếng, cố che giấu sự thất thố của mình, nhưng giọng nói lại mang theo chút căng thẳng khó nhận ra.   Hai tay hắn để ra sau, trông hệt như một đứa trẻ làm chuyện khuất tất.   "Nhà có nữ quyến đến chơi, ta muốn ra ngoài tìm chút thanh tĩnh."  "Mai Mai nói muội đến đây du hồ, ta liền tới..."   Hắn ấp úng, dường như còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ đơn giản chốt lại một câu:   "... liền tới xem một chút."   * Trong lòng ta khẽ ấm lên, thầm nghĩ hẳn là huynh ấy sợ ta gây chuyện trong yến tiệc, nên cố tình đến trông chừng.   Ta cảm kích cười nói:   "Đa tạ đại ca quan tâm."   Tạ Thận khẽ gật đầu, như có như không, rồi xoay người nhìn ra hồ.   

Chương 5