Tác giả:

Sau khi hòa ly, ta muốn có một đứa con.     Tạ Mai giúp ta chọn một người từ trong đám thị vệ của công chúa.     Trong bóng tối, hắn dịu dàng, chu đáo.     Thế nhưng sau này ta mới biết, hắn chính là Đại công tử của Quốc công phủ, là đại ca của Tạ Mai, cũng là Trấn Viễn Đại tướng quân - Tạ Thận.   01   Khi bàn tay của tiểu thị vệ đặt lên vai ta, ta cố gắng giữ vẻ trấn định, nhưng cảm giác khô nóng như lửa đốt từ lòng bàn tay hắn lại khiến cơ thể ta run rẩy như cầy sấy.     Hắn khựng lại một chút, sau đó nhẹ nhàng xoa đầu ta, tựa như đang an ủi.     Dù đã nhờ Tạ Mai dặn dò trước rằng tiểu thị vệ sau khi vào phòng ta thì không được nói lời nào, nhưng nhìn hành động của hắn, e rằng hắn đã nhận ra ta đang cố tỏ ra mạnh mẽ.     Thôi kệ, thôi kệ, ta - Ngọc Lưu Tô, từ nhỏ trong mắt người khác đã là một tiểu ma vương, sao có thể để hắn xem thường được?     Ta lập tức vươn tay ôm lấy cổ hắn, trong bóng tối mịt mù, hung hăng cắn lên má hắn một cái.     Cơ thể hắn khẽ run lên, rồi lập tức ôm…

Chương 10

Vở Kịch Hoang ĐườngTác giả: ZhihuTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngSau khi hòa ly, ta muốn có một đứa con.     Tạ Mai giúp ta chọn một người từ trong đám thị vệ của công chúa.     Trong bóng tối, hắn dịu dàng, chu đáo.     Thế nhưng sau này ta mới biết, hắn chính là Đại công tử của Quốc công phủ, là đại ca của Tạ Mai, cũng là Trấn Viễn Đại tướng quân - Tạ Thận.   01   Khi bàn tay của tiểu thị vệ đặt lên vai ta, ta cố gắng giữ vẻ trấn định, nhưng cảm giác khô nóng như lửa đốt từ lòng bàn tay hắn lại khiến cơ thể ta run rẩy như cầy sấy.     Hắn khựng lại một chút, sau đó nhẹ nhàng xoa đầu ta, tựa như đang an ủi.     Dù đã nhờ Tạ Mai dặn dò trước rằng tiểu thị vệ sau khi vào phòng ta thì không được nói lời nào, nhưng nhìn hành động của hắn, e rằng hắn đã nhận ra ta đang cố tỏ ra mạnh mẽ.     Thôi kệ, thôi kệ, ta - Ngọc Lưu Tô, từ nhỏ trong mắt người khác đã là một tiểu ma vương, sao có thể để hắn xem thường được?     Ta lập tức vươn tay ôm lấy cổ hắn, trong bóng tối mịt mù, hung hăng cắn lên má hắn một cái.     Cơ thể hắn khẽ run lên, rồi lập tức ôm… Trước đây khi tìm hiểu chuyện của Yến Cẩn và Lan Thường, ta đã biết rõ thân thế của nàng ta.   Bảy năm trước, phụ thân Lan Thường làm Tri phủ Thành An, vì tự ý điều quân lương cứu tế nạn dân mà bị tống vào ngục, gia quyến bị biếm làm nô, nàng thì bị đưa vào Giáo Phường Ty.   Mẫu thân thắt cổ tự vẫn, phụ thân c.h.ế.t trong ngục, một gia đình vốn êm ấm, vì dân chúng mà tan nhà nát cửa.   * Vừa đến cổng viện, Lan Thường đã đuổi theo, quỳ xuống cạnh ta, níu chặt lấy tà áo, không chịu để ta đi.   "Trước đây ta đã phá hỏng hôn sự của tiểu thư và Yến công tử, cớ sao người lại lấy đức báo oán?"   * Ta thở dài, cúi mắt nhìn nàng.   "Đó không phải hôn sự tốt đẹp gì, tiểu tử đó vừa vô dụng vừa thiếu đức, may mà ta sớm phát hiện."   "Lúc đó trong rừng hạnh ta đã nói rồi, mỗi người có chí hướng riêng."   "Nếu ngươi còn muốn ở bên hắn, cứ việc tìm hắn."   "Một vạn lượng ta bỏ ra, không phải để chuộc ngươi."   Ta nhấc chân định đi, nhưng nàng vẫn bám chặt không buông.   "Tiểu thư…" Giọng nàng nghẹn ngào.   "Lan Thường đối với Yến công tử chẳng có tình cảm gì, chỉ vì gia cảnh sa sút, rơi vào vũng bùn, không thể tự cứu nên mới bám víu vào hắn."   "Tất cả đều là lỗi của Lan Thường, xin tiểu thư đừng…"   "Ta xin ngươi đừng nhắc đến hắn nữa!"   Ta bất đắc dĩ ngồi xổm xuống, gõ nhẹ lên trán nàng.   "Loại người như hắn, ta chẳng thèm! Hiểu chưa?"   Lan Thường chần chừ:   "Nhưng… với những gì tiểu thư đã làm, e là sau này muốn tái giá cũng khó…"   * Ta đỡ nàng đứng dậy, dứt khoát:  "Ngươi bớt lo chuyện của ta đi, lo cho mình trước đi!"   Nghe vậy, nàng lại quỳ xuống.   "Đại ân đại đức của Tiểu thư, Lan Thường không biết lấy gì báo đáp."   "Từ nay về sau, nguyện làm trâu làm ngựa, hầu hạ tiểu thư cả đời!"   Ta bất đắc dĩ kéo nàng đứng lên lần nữa.   "Ngươi dù gì cũng là tiểu thư con quan, sao có thể làm nha hoàn cho ta?"   "Thôi thôi, nếu ngươi không có chỗ nào để đi, thì cứ ở lại đây đi."   "Dù sao phủ ta cũng ít người, thêm một miệng ăn cũng chẳng sao."  23 Tạ Mai dẫn ta vào cung gặp Uyển Dao Công chúa.   Uyển Dao lấy ra một hộp ngân phiếu, nói:   "Đây là số bạc Giáo Phường Ty trả lại."   Ta ngạc nhiên:   "Sao? Họ đổi ý rồi à?"   Uyển Dao mỉm cười:   "Không phải, vốn dĩ ta ra mặt là có thể trực tiếp thả người. Nhưng hôm đó chúng ta diễn một vở kịch, diễn xong rồi, nên Ty chính hoàn bạc lại thôi."    Ta cười bảo:   "Đã trả lại thì công chúa cứ giữ lấy đi. Nếu thấy áy náy quá, thì chỉ ta xem tên tiểu thị vệ đó cũng được."   Tạ Mai vừa nghe đã không chịu:   "Không phải đã nói rồi sao? Gặp mặt rồi thì không nhận ra nhau nữa! Muội còn muốn nhìn hắn làm gì?"   Ta nhún vai:   "Ta tò mò mà."   Tạ Mai ngồi xuống cạnh Uyển Dao, hừ một tiếng:   "Không được nói, không thể nói!"   Uyển Dao chỉ mỉm cười nhìn ta, không nói gì.   Ta hừ một tiếng, xoay người ra cửa sổ nhìn ra ngoài.   Trong viện, lác đác đứng rải rác một số thị vệ, cũng có một nhóm xếp thành hàng đi ngang qua tường viện.   Ta nhìn người này, lại nhìn người kia, ai nấy đều cao ráo oai phong, trông rất có tinh thần.   * Tạ Mai gọi ta quay lại ăn bánh quế hoa:   "Muội nhìn muội kìa, đúng là đồ mê trai. Mới có một đêm mà đã thích hắn rồi à?"   Ta nhón một miếng bánh bỏ vào miệng, vừa nhai vừa lẩm bẩm:   "Một đêm gì chứ, đêm trước hắn còn đến nữa kìa."   Vừa dứt lời, ta cảm thấy không ổn.   Ngẩng đầu nhìn Tạ Mai, chỉ thấy sắc mặt nàng lập tức trở nên kỳ quái.   Uyển Dao nhìn hai chúng ta, liền cười ha hả nói:   "Aiya, xem ta đãng trí chưa này! Là ta bảo hắn qua đấy."   Nói rồi, nàng đập nhẹ vào tay Tạ Mai, cười cười:   "Hôm trước nhà ngươi có khách, ta quên báo trước với ngươi rồi."   Tạ Mai cười méo xệch, trông như nuốt phải một đống bánh quế hoa đắng nghét. 24 Đi ngang qua nhà mình, ta bảo muốn xuống xe.   Tạ Mai hỏi: "Muội không muốn qua gặp biểu ca, biểu tỷ nhà ta sao?"   Ta đáp: "Đại ca tỷ chắc không muốn ta gặp hai người đó, ta về nhà thì hơn."   Tạ Mai nhíu mày: "Ca ta không muốn muội gặp?"   Ta gật đầu: "Đúng vậy, hôm ấy sau khi du hồ về, huynh ấy đưa ta đến viện của mình ăn tối."   Tạ Mai nghĩ một lát rồi nói: "Không phải là không muốn muội gặp, mà là huynh ấy không muốn gặp, nên cũng không muốn muội gặp."   Ta gãi đầu: "Tỷ đang nói câu đố à?"   Tạ Mai chậm rãi giải thích:   "Vị biểu tỷ đến nhà ta chính là Vu Thư, vị hôn thê trước đây của ca ta mà ta từng kể với muội. Ba năm trước, ca ta đến nhà nàng ấy để từ hôn, khiến Vu Thư u sầu suốt một thời gian dài, hai năm gần đây mới dần vực dậy tinh thần. Có lẽ vì chuyện này, ca ta sợ làm tổn thương nàng ấy nên không muốn gặp."   Ta lập tức hiểu ra, mọi khó chịu mấy ngày trước cũng tan biến.   "Ta còn tưởng đại ca chê ta không ra gì."   "Ca ta sao có thể chê muội, huynh ấy..." Tạ Mai bỗng nhiên dừng lại, chớp mắt mấy cái, cười gượng gạo: "Huynh ấy không chê muội đâu."   Ta nghiêng đầu nhìn Tạ Mai một lúc, cảm thấy h

Trước đây khi tìm hiểu chuyện của Yến Cẩn và Lan Thường, ta đã biết rõ thân thế của nàng ta.  

 

Bảy năm trước, phụ thân Lan Thường làm Tri phủ Thành An, vì tự ý điều quân lương cứu tế nạn dân mà bị tống vào ngục, gia quyến bị biếm làm nô, nàng thì bị đưa vào Giáo Phường Ty.  

 

Mẫu thân thắt cổ tự vẫn, phụ thân c.h.ế.t trong ngục, một gia đình vốn êm ấm, vì dân chúng mà tan nhà nát cửa.  

 

*

 

Vừa đến cổng viện, Lan Thường đã đuổi theo, quỳ xuống cạnh ta, níu chặt lấy tà áo, không chịu để ta đi.  

 

"Trước đây ta đã phá hỏng hôn sự của tiểu thư và Yến công tử, cớ sao người lại lấy đức báo oán?"  

 

*

 

Ta thở dài, cúi mắt nhìn nàng.  

 

"Đó không phải hôn sự tốt đẹp gì, tiểu tử đó vừa vô dụng vừa thiếu đức, may mà ta sớm phát hiện."  

 

"Lúc đó trong rừng hạnh ta đã nói rồi, mỗi người có chí hướng riêng."  

 

"Nếu ngươi còn muốn ở bên hắn, cứ việc tìm hắn."  

 

"Một vạn lượng ta bỏ ra, không phải để chuộc ngươi."  

 

Ta nhấc chân định đi, nhưng nàng vẫn bám chặt không buông.  

 

"Tiểu thư…" Giọng nàng nghẹn ngào.  

 

"Lan Thường đối với Yến công tử chẳng có tình cảm gì, chỉ vì gia cảnh sa sút, rơi vào vũng bùn, không thể tự cứu nên mới bám víu vào hắn."  

 

"Tất cả đều là lỗi của Lan Thường, xin tiểu thư đừng…"  

 

"Ta xin ngươi đừng nhắc đến hắn nữa!"  

 

Ta bất đắc dĩ ngồi xổm xuống, gõ nhẹ lên trán nàng.  

 

"Loại người như hắn, ta chẳng thèm! Hiểu chưa?"  

 

Lan Thường chần chừ:  

 

"Nhưng… với những gì tiểu thư đã làm, e là sau này muốn tái giá cũng khó…"  

 

*

 

Ta đỡ nàng đứng dậy, dứt khoát:  

"Ngươi bớt lo chuyện của ta đi, lo cho mình trước đi!"  

 

Nghe vậy, nàng lại quỳ xuống.  

 

"Đại ân đại đức của Tiểu thư, Lan Thường không biết lấy gì báo đáp."  

 

"Từ nay về sau, nguyện làm trâu làm ngựa, hầu hạ tiểu thư cả đời!"  

 

Ta bất đắc dĩ kéo nàng đứng lên lần nữa.  

 

"Ngươi dù gì cũng là tiểu thư con quan, sao có thể làm nha hoàn cho ta?"  

 

"Thôi thôi, nếu ngươi không có chỗ nào để đi, thì cứ ở lại đây đi."  

 

"Dù sao phủ ta cũng ít người, thêm một miệng ăn cũng chẳng sao." 

 

23

 

Tạ Mai dẫn ta vào cung gặp Uyển Dao Công chúa.  

 

Uyển Dao lấy ra một hộp ngân phiếu, nói:  

 

"Đây là số bạc Giáo Phường Ty trả lại."  

 

Ta ngạc nhiên:  

 

"Sao? Họ đổi ý rồi à?"  

 

Uyển Dao mỉm cười:  

 

"Không phải, vốn dĩ ta ra mặt là có thể trực tiếp thả người. Nhưng hôm đó chúng ta diễn một vở kịch, diễn xong rồi, nên Ty chính hoàn bạc lại thôi."  

 

 

Ta cười bảo:  

 

"Đã trả lại thì công chúa cứ giữ lấy đi. Nếu thấy áy náy quá, thì chỉ ta xem tên tiểu thị vệ đó cũng được."  

 

Tạ Mai vừa nghe đã không chịu:  

 

"Không phải đã nói rồi sao? Gặp mặt rồi thì không nhận ra nhau nữa! Muội còn muốn nhìn hắn làm gì?"  

 

Ta nhún vai:  

 

"Ta tò mò mà."  

 

Tạ Mai ngồi xuống cạnh Uyển Dao, hừ một tiếng:  

 

"Không được nói, không thể nói!"  

 

Uyển Dao chỉ mỉm cười nhìn ta, không nói gì.  

 

Ta hừ một tiếng, xoay người ra cửa sổ nhìn ra ngoài.  

 

Trong viện, lác đác đứng rải rác một số thị vệ, cũng có một nhóm xếp thành hàng đi ngang qua tường viện.  

 

Ta nhìn người này, lại nhìn người kia, ai nấy đều cao ráo oai phong, trông rất có tinh thần.  

 

*

 

Tạ Mai gọi ta quay lại ăn bánh quế hoa:  

 

"Muội nhìn muội kìa, đúng là đồ mê trai. Mới có một đêm mà đã thích hắn rồi à?"  

 

Ta nhón một miếng bánh bỏ vào miệng, vừa nhai vừa lẩm bẩm:  

 

"Một đêm gì chứ, đêm trước hắn còn đến nữa kìa."  

 

Vừa dứt lời, ta cảm thấy không ổn.  

 

Ngẩng đầu nhìn Tạ Mai, chỉ thấy sắc mặt nàng lập tức trở nên kỳ quái.  

 

Uyển Dao nhìn hai chúng ta, liền cười ha hả nói:  

 

"Aiya, xem ta đãng trí chưa này! Là ta bảo hắn qua đấy."  

 

Nói rồi, nàng đập nhẹ vào tay Tạ Mai, cười cười:  

 

"Hôm trước nhà ngươi có khách, ta quên báo trước với ngươi rồi."  

 

Tạ Mai cười méo xệch, trông như nuốt phải một đống bánh quế hoa đắng nghét.

 

24

 

Đi ngang qua nhà mình, ta bảo muốn xuống xe.  

 

Tạ Mai hỏi: "Muội không muốn qua gặp biểu ca, biểu tỷ nhà ta sao?"  

 

Ta đáp: "Đại ca tỷ chắc không muốn ta gặp hai người đó, ta về nhà thì hơn."  

 

Tạ Mai nhíu mày: "Ca ta không muốn muội gặp?"  

 

Ta gật đầu: "Đúng vậy, hôm ấy sau khi du hồ về, huynh ấy đưa ta đến viện của mình ăn tối."  

 

Tạ Mai nghĩ một lát rồi nói: "Không phải là không muốn muội gặp, mà là huynh ấy không muốn gặp, nên cũng không muốn muội gặp."  

 

Ta gãi đầu: "Tỷ đang nói câu đố à?"  

 

Tạ Mai chậm rãi giải thích:  

 

"Vị biểu tỷ đến nhà ta chính là Vu Thư, vị hôn thê trước đây của ca ta mà ta từng kể với muội. Ba năm trước, ca ta đến nhà nàng ấy để từ hôn, khiến Vu Thư u sầu suốt một thời gian dài, hai năm gần đây mới dần vực dậy tinh thần. Có lẽ vì chuyện này, ca ta sợ làm tổn thương nàng ấy nên không muốn gặp."  

 

Ta lập tức hiểu ra, mọi khó chịu mấy ngày trước cũng tan biến.  

 

"Ta còn tưởng đại ca chê ta không ra gì."  

 

"Ca ta sao có thể chê muội, huynh ấy..." Tạ Mai bỗng nhiên dừng lại, chớp mắt mấy cái, cười gượng gạo: "Huynh ấy không chê muội đâu."  

 

Ta nghiêng đầu nhìn Tạ Mai một lúc, cảm thấy h

Vở Kịch Hoang ĐườngTác giả: ZhihuTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngSau khi hòa ly, ta muốn có một đứa con.     Tạ Mai giúp ta chọn một người từ trong đám thị vệ của công chúa.     Trong bóng tối, hắn dịu dàng, chu đáo.     Thế nhưng sau này ta mới biết, hắn chính là Đại công tử của Quốc công phủ, là đại ca của Tạ Mai, cũng là Trấn Viễn Đại tướng quân - Tạ Thận.   01   Khi bàn tay của tiểu thị vệ đặt lên vai ta, ta cố gắng giữ vẻ trấn định, nhưng cảm giác khô nóng như lửa đốt từ lòng bàn tay hắn lại khiến cơ thể ta run rẩy như cầy sấy.     Hắn khựng lại một chút, sau đó nhẹ nhàng xoa đầu ta, tựa như đang an ủi.     Dù đã nhờ Tạ Mai dặn dò trước rằng tiểu thị vệ sau khi vào phòng ta thì không được nói lời nào, nhưng nhìn hành động của hắn, e rằng hắn đã nhận ra ta đang cố tỏ ra mạnh mẽ.     Thôi kệ, thôi kệ, ta - Ngọc Lưu Tô, từ nhỏ trong mắt người khác đã là một tiểu ma vương, sao có thể để hắn xem thường được?     Ta lập tức vươn tay ôm lấy cổ hắn, trong bóng tối mịt mù, hung hăng cắn lên má hắn một cái.     Cơ thể hắn khẽ run lên, rồi lập tức ôm… Trước đây khi tìm hiểu chuyện của Yến Cẩn và Lan Thường, ta đã biết rõ thân thế của nàng ta.   Bảy năm trước, phụ thân Lan Thường làm Tri phủ Thành An, vì tự ý điều quân lương cứu tế nạn dân mà bị tống vào ngục, gia quyến bị biếm làm nô, nàng thì bị đưa vào Giáo Phường Ty.   Mẫu thân thắt cổ tự vẫn, phụ thân c.h.ế.t trong ngục, một gia đình vốn êm ấm, vì dân chúng mà tan nhà nát cửa.   * Vừa đến cổng viện, Lan Thường đã đuổi theo, quỳ xuống cạnh ta, níu chặt lấy tà áo, không chịu để ta đi.   "Trước đây ta đã phá hỏng hôn sự của tiểu thư và Yến công tử, cớ sao người lại lấy đức báo oán?"   * Ta thở dài, cúi mắt nhìn nàng.   "Đó không phải hôn sự tốt đẹp gì, tiểu tử đó vừa vô dụng vừa thiếu đức, may mà ta sớm phát hiện."   "Lúc đó trong rừng hạnh ta đã nói rồi, mỗi người có chí hướng riêng."   "Nếu ngươi còn muốn ở bên hắn, cứ việc tìm hắn."   "Một vạn lượng ta bỏ ra, không phải để chuộc ngươi."   Ta nhấc chân định đi, nhưng nàng vẫn bám chặt không buông.   "Tiểu thư…" Giọng nàng nghẹn ngào.   "Lan Thường đối với Yến công tử chẳng có tình cảm gì, chỉ vì gia cảnh sa sút, rơi vào vũng bùn, không thể tự cứu nên mới bám víu vào hắn."   "Tất cả đều là lỗi của Lan Thường, xin tiểu thư đừng…"   "Ta xin ngươi đừng nhắc đến hắn nữa!"   Ta bất đắc dĩ ngồi xổm xuống, gõ nhẹ lên trán nàng.   "Loại người như hắn, ta chẳng thèm! Hiểu chưa?"   Lan Thường chần chừ:   "Nhưng… với những gì tiểu thư đã làm, e là sau này muốn tái giá cũng khó…"   * Ta đỡ nàng đứng dậy, dứt khoát:  "Ngươi bớt lo chuyện của ta đi, lo cho mình trước đi!"   Nghe vậy, nàng lại quỳ xuống.   "Đại ân đại đức của Tiểu thư, Lan Thường không biết lấy gì báo đáp."   "Từ nay về sau, nguyện làm trâu làm ngựa, hầu hạ tiểu thư cả đời!"   Ta bất đắc dĩ kéo nàng đứng lên lần nữa.   "Ngươi dù gì cũng là tiểu thư con quan, sao có thể làm nha hoàn cho ta?"   "Thôi thôi, nếu ngươi không có chỗ nào để đi, thì cứ ở lại đây đi."   "Dù sao phủ ta cũng ít người, thêm một miệng ăn cũng chẳng sao."  23 Tạ Mai dẫn ta vào cung gặp Uyển Dao Công chúa.   Uyển Dao lấy ra một hộp ngân phiếu, nói:   "Đây là số bạc Giáo Phường Ty trả lại."   Ta ngạc nhiên:   "Sao? Họ đổi ý rồi à?"   Uyển Dao mỉm cười:   "Không phải, vốn dĩ ta ra mặt là có thể trực tiếp thả người. Nhưng hôm đó chúng ta diễn một vở kịch, diễn xong rồi, nên Ty chính hoàn bạc lại thôi."    Ta cười bảo:   "Đã trả lại thì công chúa cứ giữ lấy đi. Nếu thấy áy náy quá, thì chỉ ta xem tên tiểu thị vệ đó cũng được."   Tạ Mai vừa nghe đã không chịu:   "Không phải đã nói rồi sao? Gặp mặt rồi thì không nhận ra nhau nữa! Muội còn muốn nhìn hắn làm gì?"   Ta nhún vai:   "Ta tò mò mà."   Tạ Mai ngồi xuống cạnh Uyển Dao, hừ một tiếng:   "Không được nói, không thể nói!"   Uyển Dao chỉ mỉm cười nhìn ta, không nói gì.   Ta hừ một tiếng, xoay người ra cửa sổ nhìn ra ngoài.   Trong viện, lác đác đứng rải rác một số thị vệ, cũng có một nhóm xếp thành hàng đi ngang qua tường viện.   Ta nhìn người này, lại nhìn người kia, ai nấy đều cao ráo oai phong, trông rất có tinh thần.   * Tạ Mai gọi ta quay lại ăn bánh quế hoa:   "Muội nhìn muội kìa, đúng là đồ mê trai. Mới có một đêm mà đã thích hắn rồi à?"   Ta nhón một miếng bánh bỏ vào miệng, vừa nhai vừa lẩm bẩm:   "Một đêm gì chứ, đêm trước hắn còn đến nữa kìa."   Vừa dứt lời, ta cảm thấy không ổn.   Ngẩng đầu nhìn Tạ Mai, chỉ thấy sắc mặt nàng lập tức trở nên kỳ quái.   Uyển Dao nhìn hai chúng ta, liền cười ha hả nói:   "Aiya, xem ta đãng trí chưa này! Là ta bảo hắn qua đấy."   Nói rồi, nàng đập nhẹ vào tay Tạ Mai, cười cười:   "Hôm trước nhà ngươi có khách, ta quên báo trước với ngươi rồi."   Tạ Mai cười méo xệch, trông như nuốt phải một đống bánh quế hoa đắng nghét. 24 Đi ngang qua nhà mình, ta bảo muốn xuống xe.   Tạ Mai hỏi: "Muội không muốn qua gặp biểu ca, biểu tỷ nhà ta sao?"   Ta đáp: "Đại ca tỷ chắc không muốn ta gặp hai người đó, ta về nhà thì hơn."   Tạ Mai nhíu mày: "Ca ta không muốn muội gặp?"   Ta gật đầu: "Đúng vậy, hôm ấy sau khi du hồ về, huynh ấy đưa ta đến viện của mình ăn tối."   Tạ Mai nghĩ một lát rồi nói: "Không phải là không muốn muội gặp, mà là huynh ấy không muốn gặp, nên cũng không muốn muội gặp."   Ta gãi đầu: "Tỷ đang nói câu đố à?"   Tạ Mai chậm rãi giải thích:   "Vị biểu tỷ đến nhà ta chính là Vu Thư, vị hôn thê trước đây của ca ta mà ta từng kể với muội. Ba năm trước, ca ta đến nhà nàng ấy để từ hôn, khiến Vu Thư u sầu suốt một thời gian dài, hai năm gần đây mới dần vực dậy tinh thần. Có lẽ vì chuyện này, ca ta sợ làm tổn thương nàng ấy nên không muốn gặp."   Ta lập tức hiểu ra, mọi khó chịu mấy ngày trước cũng tan biến.   "Ta còn tưởng đại ca chê ta không ra gì."   "Ca ta sao có thể chê muội, huynh ấy..." Tạ Mai bỗng nhiên dừng lại, chớp mắt mấy cái, cười gượng gạo: "Huynh ấy không chê muội đâu."   Ta nghiêng đầu nhìn Tạ Mai một lúc, cảm thấy h

Chương 10