Bạn gái tôi mắc bệnh công chúa.   Coca đá không cho đá, sữa nóng không thể quá nóng.   Buổi sáng muốn tôi nói “Chào buổi sáng công chúa”, nửa đêm muốn tôi đi mua bánh nướng kẹp thịt kho cách đó mười cây số.   Nhưng lúc mẹ tôi bị tai nạn xe cộ, cô ấy sống c.h.ế.t không chịu hủy bỏ kế hoạch đi du lịch.   Còn nhất định muốn tôi đưa cô ấy ra sân bay trước, cô ấy nói rằng mình đã đặt khách sạn nổi tiếng rồi, không thể lãng phí.   Tôi nhẫn nại dỗ dành cô ấy không nên nhỏ nhen, đùa giỡn mãi như vậy nữa.     Cô ấy bịt lỗ tai lại, dùng sức hét lên: “Em không nghe em không nghe, anh dám đi thì chúng ta liền chia tay!”   Tôi cắn răng: “Được, để xem hôm nay ai không chia tay là chó đi!”     1.   Bạn gái tôi và cô bạn thân hẹn nhau đi du lịch, trên đường đưa cô ấy ra sân bay, cô ấy tranh thủ trang điểm lại nhờ chiếc kính chiếu hậu.   Đôi môi đỏ mọng của cô ấy khẽ hé mở: “Dương Vũ Hàm, anh chuẩn bị cưới công chúa xinh đẹp nhất thế giới rồi đó, anh vui không?”   Tôi theo thói quen cười tươi phụ họa…

Chương 12

Bạn Gái Mắc Bệnh Công ChúaTác giả: Xú Đậu Phụ Gia LạtTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhBạn gái tôi mắc bệnh công chúa.   Coca đá không cho đá, sữa nóng không thể quá nóng.   Buổi sáng muốn tôi nói “Chào buổi sáng công chúa”, nửa đêm muốn tôi đi mua bánh nướng kẹp thịt kho cách đó mười cây số.   Nhưng lúc mẹ tôi bị tai nạn xe cộ, cô ấy sống c.h.ế.t không chịu hủy bỏ kế hoạch đi du lịch.   Còn nhất định muốn tôi đưa cô ấy ra sân bay trước, cô ấy nói rằng mình đã đặt khách sạn nổi tiếng rồi, không thể lãng phí.   Tôi nhẫn nại dỗ dành cô ấy không nên nhỏ nhen, đùa giỡn mãi như vậy nữa.     Cô ấy bịt lỗ tai lại, dùng sức hét lên: “Em không nghe em không nghe, anh dám đi thì chúng ta liền chia tay!”   Tôi cắn răng: “Được, để xem hôm nay ai không chia tay là chó đi!”     1.   Bạn gái tôi và cô bạn thân hẹn nhau đi du lịch, trên đường đưa cô ấy ra sân bay, cô ấy tranh thủ trang điểm lại nhờ chiếc kính chiếu hậu.   Đôi môi đỏ mọng của cô ấy khẽ hé mở: “Dương Vũ Hàm, anh chuẩn bị cưới công chúa xinh đẹp nhất thế giới rồi đó, anh vui không?”   Tôi theo thói quen cười tươi phụ họa… Tuy cuộc sống của tôi hơi bận rộn nhưng rất phong phú, chậm rãi bước ra từ trong vũng bùn. Đặc biệt là khi tôi được tiếp xúc với nhân tài hàng đầu trong ngành, giao lưu học tập và đàm phán hạng mục, sau khi gặp đủ phụ nữ giỏi giang ưu tú, giờ nghĩ lại mới thấy Trình Lâm chỉ có bề ngoài xinh đẹp, cảm giác cô ấy cũng chỉ có thế mà thôi. Rốt cuộc tôi cũng hiểu ra được một đạo lý: Dù phụ nữ có xuất sắc đến đâu mà bản chất lại nhỏ nhen, ích kỷ thì đó cũng chỉ là một bình hoa, không hơn không kém. Trên đời này, thứ không thiếu nhất chính là sắc đẹp. Thời gian trôi qua, đôi khi tôi còn không thể nhớ được Trình Lâm trông như thế nào nữa. Xem ra, cuối cùng thì người hay giả vờ giả vịt cũng sẽ mất hút trong đám người mà thôi. Một lần nữa nhìn thấy Trình Lâm là sau khi cô ấy mãn hạn ra tù. Bố mẹ đã từ mặt cô ấy, thế nên cô ấy chỉ có thể cố gắng đi tìm việc làm. Mấy năm yêu đương, tôi không để cô ấy chịu khổ gì bởi vậy kinh nghiệm xin việc của cô ấy bằng 0. Sau nhiều lần trắc trở, rốt cuộc cô ấy đã quyết định hạ thấp yêu cầu đến trung tâm thương mại làm nhân viên hướng dẫn. Tôi gặp cô ấy vào lúc cuối tuần khi đi mua sắm. Lúc đó cô ấy đang sắp xếp hàng hóa trước tủ đông. Cô ấy đụng phải tầm mắt tôi, đồng tử co rút lại, giả vờ không nhìn thấy. Hoảng hốt xoay người, vội vã chạy đi. Trong lòng tôi không có chút gợn sóng, không có hả hê khi người khác gặp họa, cũng không có cảm xúc khác. Bởi vì chuyện của cô ấy đã sớm không liên quan gì đến tôi nữa.  14. Có lẽ trời sinh Trình Lâm đã có thể chất cá chép hóa rồng, ba tháng sau, tôi nghe nói cô ấy kết hôn chớp nhoáng với một người nước ngoài. Người nước ngoài kia khoảng 50 tuổi, là một thương nhân, có một công ty rất lớn, đã ly dị nhiều năm. Người nước ngoài đến trung tâm thương mại mua đồ thì đụng phải Trình Lâm đang giới thiệu mặt hàng, người kia lập tức bị cô ấy thu hút, bắt đầu theo đuổi rất mãnh liệt.  Người nước ngoài có vẻ cực kỳ bao dung, tỏ vẻ không ngại Trình Lâm từng có tiền án. Trình Lâm mừng rỡ như điên, giống như bắt được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, rất nhanh đã đáp ứng lời cầu hôn của người kia. Cô ấy đã có cuộc sống của một người phụ nữ giàu có mà cô ấy hằng mơ ước. Da mặt càng ngày càng dày, không để ý việc người thân và bạn bè trêu chọc, khinh bỉ, cô ấy còn nói mình là người may mắn, trong họa có phúc. Một năm sau, cô ấy cố ý lái xe siêu sang trọng xuất hiện ở công ty tôi. Mặc bộ váy cao cấp, tay xách túi hàng hiệu phiên bản giới hạn. Cô ấy tháo kính râm ra, mặt mày hớn hở: “Thế nào, gần đây có khỏe không? Hả anh lập trình viên nhỏ.” “Chắc anh không ngờ nhỉ, con kiến từng bị anh giẫm nát dưới lòng bàn chân đã tái sinh rồi! Hơn nữa tôi còn có cuộc sống tốt đẹp hơn trước kia nhiều!” Cô ấy cố ý nâng cao âm điệu của chữ ‘nhỏ’. Tôi lạnh lùng đáp lễ: “Cảm giác ở bên ông già 50 tuổi có tốt không? Định làm phú bà hả?” Cô ấy tức giận đến nỗi lớp phấn trên mặt cũng run lên, rất nhanh đã bình tĩnh lại, khôi phục bộ dáng phong tình vạn chủng lúc đầu:  “Hừ, tôi còn phải cảm ơn anh đó. Nếu không nhờ anh chia tay trước thì đời này tôi chẳng được trải nghiệm cuộc sống xa hoa phú quý nhường này. Ha ha, còn tên quỷ nghèo đói nhà anh c.h.ế.t chắc rồi!”

Tuy cuộc sống của tôi hơi bận rộn nhưng rất phong phú, chậm rãi bước ra từ trong vũng bùn.

 

Đặc biệt là khi tôi được tiếp xúc với nhân tài hàng đầu trong ngành, giao lưu học tập và đàm phán hạng mục, sau khi gặp đủ phụ nữ giỏi giang ưu tú, giờ nghĩ lại mới thấy Trình Lâm chỉ có bề ngoài xinh đẹp, cảm giác cô ấy cũng chỉ có thế mà thôi.

 

Rốt cuộc tôi cũng hiểu ra được một đạo lý: Dù phụ nữ có xuất sắc đến đâu mà bản chất lại nhỏ nhen, ích kỷ thì đó cũng chỉ là một bình hoa, không hơn không kém.

 

Trên đời này, thứ không thiếu nhất chính là sắc đẹp.

 

Thời gian trôi qua, đôi khi tôi còn không thể nhớ được Trình Lâm trông như thế nào nữa.

 

Xem ra, cuối cùng thì người hay giả vờ giả vịt cũng sẽ mất hút trong đám người mà thôi.

 

Một lần nữa nhìn thấy Trình Lâm là sau khi cô ấy mãn hạn ra tù.

 

Bố mẹ đã từ mặt cô ấy, thế nên cô ấy chỉ có thể cố gắng đi tìm việc làm.

 

Mấy năm yêu đương, tôi không để cô ấy chịu khổ gì bởi vậy kinh nghiệm xin việc của cô ấy bằng 0.

 

Sau nhiều lần trắc trở, rốt cuộc cô ấy đã quyết định hạ thấp yêu cầu đến trung tâm thương mại làm nhân viên hướng dẫn.

 

Tôi gặp cô ấy vào lúc cuối tuần khi đi mua sắm.

 

Lúc đó cô ấy đang sắp xếp hàng hóa trước tủ đông.

 

Cô ấy đụng phải tầm mắt tôi, đồng tử co rút lại, giả vờ không nhìn thấy.

 

Hoảng hốt xoay người, vội vã chạy đi.

 

Trong lòng tôi không có chút gợn sóng, không có hả hê khi người khác gặp họa, cũng không có cảm xúc khác.

 

Bởi vì chuyện của cô ấy đã sớm không liên quan gì đến tôi nữa.

 

 

14.

 

Có lẽ trời sinh Trình Lâm đã có thể chất cá chép hóa rồng, ba tháng sau, tôi nghe nói cô ấy kết hôn chớp nhoáng với một người nước ngoài.

 

Người nước ngoài kia khoảng 50 tuổi, là một thương nhân, có một công ty rất lớn, đã ly dị nhiều năm.

 

Người nước ngoài đến trung tâm thương mại mua đồ thì đụng phải Trình Lâm đang giới thiệu mặt hàng, người kia lập tức bị cô ấy thu hút, bắt đầu theo đuổi rất mãnh liệt.

 

 

Người nước ngoài có vẻ cực kỳ bao dung, tỏ vẻ không ngại Trình Lâm từng có tiền án.

 

Trình Lâm mừng rỡ như điên, giống như bắt được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, rất nhanh đã đáp ứng lời cầu hôn của người kia.

 

Cô ấy đã có cuộc sống của một người phụ nữ giàu có mà cô ấy hằng mơ ước.

 

Da mặt càng ngày càng dày, không để ý việc người thân và bạn bè trêu chọc, khinh bỉ, cô ấy còn nói mình là người may mắn, trong họa có phúc.

 

Một năm sau, cô ấy cố ý lái xe siêu sang trọng xuất hiện ở công ty tôi.

 

Mặc bộ váy cao cấp, tay xách túi hàng hiệu phiên bản giới hạn.

 

Cô ấy tháo kính râm ra, mặt mày hớn hở: “Thế nào, gần đây có khỏe không? Hả anh lập trình viên nhỏ.”

 

“Chắc anh không ngờ nhỉ, con kiến từng bị anh giẫm nát dưới lòng bàn chân đã tái sinh rồi! Hơn nữa tôi còn có cuộc sống tốt đẹp hơn trước kia nhiều!”

 

Cô ấy cố ý nâng cao âm điệu của chữ ‘nhỏ’.

 

Tôi lạnh lùng đáp lễ: “Cảm giác ở bên ông già 50 tuổi có tốt không? Định làm phú bà hả?”

 

Cô ấy tức giận đến nỗi lớp phấn trên mặt cũng run lên, rất nhanh đã bình tĩnh lại, khôi phục bộ dáng phong tình vạn chủng lúc đầu:

 

 

“Hừ, tôi còn phải cảm ơn anh đó. Nếu không nhờ anh chia tay trước thì đời này tôi chẳng được trải nghiệm cuộc sống xa hoa phú quý nhường này. Ha ha, còn tên quỷ nghèo đói nhà anh c.h.ế.t chắc rồi!”

Bạn Gái Mắc Bệnh Công ChúaTác giả: Xú Đậu Phụ Gia LạtTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhBạn gái tôi mắc bệnh công chúa.   Coca đá không cho đá, sữa nóng không thể quá nóng.   Buổi sáng muốn tôi nói “Chào buổi sáng công chúa”, nửa đêm muốn tôi đi mua bánh nướng kẹp thịt kho cách đó mười cây số.   Nhưng lúc mẹ tôi bị tai nạn xe cộ, cô ấy sống c.h.ế.t không chịu hủy bỏ kế hoạch đi du lịch.   Còn nhất định muốn tôi đưa cô ấy ra sân bay trước, cô ấy nói rằng mình đã đặt khách sạn nổi tiếng rồi, không thể lãng phí.   Tôi nhẫn nại dỗ dành cô ấy không nên nhỏ nhen, đùa giỡn mãi như vậy nữa.     Cô ấy bịt lỗ tai lại, dùng sức hét lên: “Em không nghe em không nghe, anh dám đi thì chúng ta liền chia tay!”   Tôi cắn răng: “Được, để xem hôm nay ai không chia tay là chó đi!”     1.   Bạn gái tôi và cô bạn thân hẹn nhau đi du lịch, trên đường đưa cô ấy ra sân bay, cô ấy tranh thủ trang điểm lại nhờ chiếc kính chiếu hậu.   Đôi môi đỏ mọng của cô ấy khẽ hé mở: “Dương Vũ Hàm, anh chuẩn bị cưới công chúa xinh đẹp nhất thế giới rồi đó, anh vui không?”   Tôi theo thói quen cười tươi phụ họa… Tuy cuộc sống của tôi hơi bận rộn nhưng rất phong phú, chậm rãi bước ra từ trong vũng bùn. Đặc biệt là khi tôi được tiếp xúc với nhân tài hàng đầu trong ngành, giao lưu học tập và đàm phán hạng mục, sau khi gặp đủ phụ nữ giỏi giang ưu tú, giờ nghĩ lại mới thấy Trình Lâm chỉ có bề ngoài xinh đẹp, cảm giác cô ấy cũng chỉ có thế mà thôi. Rốt cuộc tôi cũng hiểu ra được một đạo lý: Dù phụ nữ có xuất sắc đến đâu mà bản chất lại nhỏ nhen, ích kỷ thì đó cũng chỉ là một bình hoa, không hơn không kém. Trên đời này, thứ không thiếu nhất chính là sắc đẹp. Thời gian trôi qua, đôi khi tôi còn không thể nhớ được Trình Lâm trông như thế nào nữa. Xem ra, cuối cùng thì người hay giả vờ giả vịt cũng sẽ mất hút trong đám người mà thôi. Một lần nữa nhìn thấy Trình Lâm là sau khi cô ấy mãn hạn ra tù. Bố mẹ đã từ mặt cô ấy, thế nên cô ấy chỉ có thể cố gắng đi tìm việc làm. Mấy năm yêu đương, tôi không để cô ấy chịu khổ gì bởi vậy kinh nghiệm xin việc của cô ấy bằng 0. Sau nhiều lần trắc trở, rốt cuộc cô ấy đã quyết định hạ thấp yêu cầu đến trung tâm thương mại làm nhân viên hướng dẫn. Tôi gặp cô ấy vào lúc cuối tuần khi đi mua sắm. Lúc đó cô ấy đang sắp xếp hàng hóa trước tủ đông. Cô ấy đụng phải tầm mắt tôi, đồng tử co rút lại, giả vờ không nhìn thấy. Hoảng hốt xoay người, vội vã chạy đi. Trong lòng tôi không có chút gợn sóng, không có hả hê khi người khác gặp họa, cũng không có cảm xúc khác. Bởi vì chuyện của cô ấy đã sớm không liên quan gì đến tôi nữa.  14. Có lẽ trời sinh Trình Lâm đã có thể chất cá chép hóa rồng, ba tháng sau, tôi nghe nói cô ấy kết hôn chớp nhoáng với một người nước ngoài. Người nước ngoài kia khoảng 50 tuổi, là một thương nhân, có một công ty rất lớn, đã ly dị nhiều năm. Người nước ngoài đến trung tâm thương mại mua đồ thì đụng phải Trình Lâm đang giới thiệu mặt hàng, người kia lập tức bị cô ấy thu hút, bắt đầu theo đuổi rất mãnh liệt.  Người nước ngoài có vẻ cực kỳ bao dung, tỏ vẻ không ngại Trình Lâm từng có tiền án. Trình Lâm mừng rỡ như điên, giống như bắt được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, rất nhanh đã đáp ứng lời cầu hôn của người kia. Cô ấy đã có cuộc sống của một người phụ nữ giàu có mà cô ấy hằng mơ ước. Da mặt càng ngày càng dày, không để ý việc người thân và bạn bè trêu chọc, khinh bỉ, cô ấy còn nói mình là người may mắn, trong họa có phúc. Một năm sau, cô ấy cố ý lái xe siêu sang trọng xuất hiện ở công ty tôi. Mặc bộ váy cao cấp, tay xách túi hàng hiệu phiên bản giới hạn. Cô ấy tháo kính râm ra, mặt mày hớn hở: “Thế nào, gần đây có khỏe không? Hả anh lập trình viên nhỏ.” “Chắc anh không ngờ nhỉ, con kiến từng bị anh giẫm nát dưới lòng bàn chân đã tái sinh rồi! Hơn nữa tôi còn có cuộc sống tốt đẹp hơn trước kia nhiều!” Cô ấy cố ý nâng cao âm điệu của chữ ‘nhỏ’. Tôi lạnh lùng đáp lễ: “Cảm giác ở bên ông già 50 tuổi có tốt không? Định làm phú bà hả?” Cô ấy tức giận đến nỗi lớp phấn trên mặt cũng run lên, rất nhanh đã bình tĩnh lại, khôi phục bộ dáng phong tình vạn chủng lúc đầu:  “Hừ, tôi còn phải cảm ơn anh đó. Nếu không nhờ anh chia tay trước thì đời này tôi chẳng được trải nghiệm cuộc sống xa hoa phú quý nhường này. Ha ha, còn tên quỷ nghèo đói nhà anh c.h.ế.t chắc rồi!”

Chương 12