--- Xuyên không đến đây đã hai ngày, Chân Nguyệt vẫn luôn trong trạng thái bùng nổ tức giận. Nàng không ngờ rằng sau khi tận thế kết thúc, vốn tưởng rằng cuộc sống tươi đẹp sẽ bắt đầu lại, thì không biết ai đã làm đổ nước trên đường. Lúc nàng bước ra ngoài cửa không có chú ý nên đã vô tình bị trượt ngã, đầu đập xuống đất và hoàn toàn ngất đi. Sau đó, nàng phát hiện mình đã xuyên không đến một triều đại chưa từng tồn tại trong lịch sử, triều đại Đại Chu. Thân thể mà nàng đang ở hiện giờ là của trưởng tức nhà Kiều Đại Sơn trong thôn Đại Nam, một nông phụ cực phẩm với tính cách khắc nghiệt và kiêu ngạo. Người phụ nữ này thường xuyên gây gổ với nhiều nông phụ khác, ngày nào cũng cãi nhau, nếu không đang cãi nhau thì cũng là đang tìm người gây chuyện. Như thế còn chưa đủ, nàng phát hiện mình đã mang thai được sáu tháng! Chân Nguyệt, người mà ngay cả tay của một người nam tử cũng chưa từng nắm qua, giờ đây không chỉ phải làm thê tử của người ta mà còn phải làm mẫu thân nữa?! Đây là khởi đầu…

Chương 162

Xuyên Thành Nữ Chính Làm NôngTác giả: Thụ Thượng Đích Hàm Ngư Bính CànTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Gia Đấu, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không--- Xuyên không đến đây đã hai ngày, Chân Nguyệt vẫn luôn trong trạng thái bùng nổ tức giận. Nàng không ngờ rằng sau khi tận thế kết thúc, vốn tưởng rằng cuộc sống tươi đẹp sẽ bắt đầu lại, thì không biết ai đã làm đổ nước trên đường. Lúc nàng bước ra ngoài cửa không có chú ý nên đã vô tình bị trượt ngã, đầu đập xuống đất và hoàn toàn ngất đi. Sau đó, nàng phát hiện mình đã xuyên không đến một triều đại chưa từng tồn tại trong lịch sử, triều đại Đại Chu. Thân thể mà nàng đang ở hiện giờ là của trưởng tức nhà Kiều Đại Sơn trong thôn Đại Nam, một nông phụ cực phẩm với tính cách khắc nghiệt và kiêu ngạo. Người phụ nữ này thường xuyên gây gổ với nhiều nông phụ khác, ngày nào cũng cãi nhau, nếu không đang cãi nhau thì cũng là đang tìm người gây chuyện. Như thế còn chưa đủ, nàng phát hiện mình đã mang thai được sáu tháng! Chân Nguyệt, người mà ngay cả tay của một người nam tử cũng chưa từng nắm qua, giờ đây không chỉ phải làm thê tử của người ta mà còn phải làm mẫu thân nữa?! Đây là khởi đầu… Kiều Trần thị ngạc nhiên không hiểu sao hôm nay cả hai người lại cùng tới,"Chúc trừ tịch cát tường, nhưng sao hôm nay các bà lại đến?"Chân Dương thị cười đáp: "À, ta có chút việc muốn tìm nữ nhi, lâu rồi không gặp cháu ngoại, ta cũng nhớ nó lắm."Kiều Trần thị nghĩ bụng... Lâu vậy mới nhớ đến cháu ngoại? Trước đây chưa từng nghe bà ta nhắc đến.Tiền Giang thị cũng nói: "Ta cũng tới tìm nữ nhi, với lại nhớ cháu ngoại gái của ta nữa."Kiều Trần thị lại nghĩ... Trước đây Tiền Giang thị còn nói nữ nhi nhà bà ta là "nha đầu tốn tiền", giờ lại nhớ thương cháu ngoại sao?Dù thầm nghĩ vậy, Kiều Trần thị không dám nói ra, chỉ mời hai người vào phòng ngồi sưởi ấm.Chân Dương thị và Tiền Giang thị vừa vào phòng thì phát hiện Kiều gia đang ngồi sưởi than, thật xa hoa!"Ôi, nhà bà đốt cả than sưởi ấm à? Nhà ta củi còn chẳng đủ dùng nữa là," Tiền Giang thị thở dài. Điều này không phải nói ngoa, nhà Tiền Giang thị đúng là thiếu củi thật, vì nhà chỉ có một nhi tử duy nhất, lại được cưng chiều nên không phải làm việc nặng, chủ yếu là Tiền Giang thị và trượng phu của bà ta làm việc.Đôi lúc Tiền Giang thị cũng đến nhà nữ nhi khác xin chút đồ, nhưng gần đây, chẳng thấy có gì nhiều.Trước kia còn có Kiều Nhị giúp chặt củi, giờ thì không có ai làm thay nữa.Chân Dương thị cũng rất ngạc nhiên khi thấy Kiều gia đốt than sưởi, hơn nữa than còn là loại tốt. Nghe nói Kiều gia kiếm được nhiều tiền, có vẻ không phải lời đồn đại suông.Nhà Chân Dương thị có bốn nhi tử, sức lao động nhiều nên củi không thiếu, nhưng than thì đắt đỏ, họ chỉ thi thoảng đốt củi ngoài sân cho đỡ lạnh. Than lại tốn rất nhiều củi mới làm ra được.Chân Nguyệt lúc này đang ngồi chơi đùa với nhi tử. Việc làm bùa đào và những thứ trang trí khác đã chuẩn bị xong từ trước. Chỉ chờ chiều tối tắm rửa rồi chuẩn bị bữa tiệc trừ tịch.Kiều Triều thì vừa nhặt rau vừa đùa với nhi tử.Tiền thị đang giúp nữ nhi Tiểu Niên buộc tóc. Ngày Tết, Kiều Trần thị đã mua cho ba đứa nhỏ trong nhà ít dây đỏ mới. Tiểu Hoa, Tiểu Thảo, và Tiểu Niên rất vui, cả ba đứa đang xếp hàng để Tiền thị giúp buộc tóc.Khi Chân Dương thị và Tiền Giang thị vừa bước vào, Tiền thị ngạc nhiên,"Nương, sao người lại đến đây?"Chân Nguyệt cũng thắc mắc, hôm nay sao Chân Dương thị lại đến?"Nương, người đến đây có việc gì không?" Chân Nguyệt thẳng thắn hỏi, rồi tự nhiên đưa nhi tử cho Kiều Triều. Kiều Triều xoa xoa tay rồi đón lấy bé Tiểu A Sơ.Tiểu A Sơ nhìn thấy cha thì cười vui vẻ,"A ba, a ba," hài tử líu lô nói.Kiều Triều lau nước miếng cho con, rồi hai cha con ngoan ngoãn ngồi yên một bên, quan sát câu chuyện.Nghe Chân Nguyệt hỏi thẳng, Chân Dương thị vội nói,"Nói gì thế, ta đương nhiên đến để thăm con." Bà ta định véo yêu Chân Nguyệt nhưng nàng nhanh chóng né tránh, khiến Chân Dương thị hơi ngượng.Sau đó, bà ta quay sang nhìn Tiểu A Sơ,"Ôi, đây là cháu ngoại của ta đúng không? Được chăm sóc tốt quá!"Quả thật, Tiểu A Sơ được chăm sóc rất chu đáo, béo tròn trắng trẻo, nên đẹp hơn những đứa trẻ khác trong vùng. Trên cổ thằng bé còn đeo khăn lót để hứng nước miếng, áo quần thì được thêu hình "phúc oa," đôi vớ nhỏ cũng rất gọn gàng. Đôi mắt to tròn của thằng bé chớp chớp nhìn mọi người, trông rất đáng yêu.Chân Dương thị nhìn cháu mà lòng mềm nhũn,"Ôi, thật là một cục cưng xinh đẹp. Để bà ngoại ôm một chút nào."Kiều Triều không vội trao con, hắn liếc nhìn Chân Nguyệt.

Xuyên Thành Nữ Chính Làm NôngTác giả: Thụ Thượng Đích Hàm Ngư Bính CànTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Gia Đấu, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không--- Xuyên không đến đây đã hai ngày, Chân Nguyệt vẫn luôn trong trạng thái bùng nổ tức giận. Nàng không ngờ rằng sau khi tận thế kết thúc, vốn tưởng rằng cuộc sống tươi đẹp sẽ bắt đầu lại, thì không biết ai đã làm đổ nước trên đường. Lúc nàng bước ra ngoài cửa không có chú ý nên đã vô tình bị trượt ngã, đầu đập xuống đất và hoàn toàn ngất đi. Sau đó, nàng phát hiện mình đã xuyên không đến một triều đại chưa từng tồn tại trong lịch sử, triều đại Đại Chu. Thân thể mà nàng đang ở hiện giờ là của trưởng tức nhà Kiều Đại Sơn trong thôn Đại Nam, một nông phụ cực phẩm với tính cách khắc nghiệt và kiêu ngạo. Người phụ nữ này thường xuyên gây gổ với nhiều nông phụ khác, ngày nào cũng cãi nhau, nếu không đang cãi nhau thì cũng là đang tìm người gây chuyện. Như thế còn chưa đủ, nàng phát hiện mình đã mang thai được sáu tháng! Chân Nguyệt, người mà ngay cả tay của một người nam tử cũng chưa từng nắm qua, giờ đây không chỉ phải làm thê tử của người ta mà còn phải làm mẫu thân nữa?! Đây là khởi đầu… Kiều Trần thị ngạc nhiên không hiểu sao hôm nay cả hai người lại cùng tới,"Chúc trừ tịch cát tường, nhưng sao hôm nay các bà lại đến?"Chân Dương thị cười đáp: "À, ta có chút việc muốn tìm nữ nhi, lâu rồi không gặp cháu ngoại, ta cũng nhớ nó lắm."Kiều Trần thị nghĩ bụng... Lâu vậy mới nhớ đến cháu ngoại? Trước đây chưa từng nghe bà ta nhắc đến.Tiền Giang thị cũng nói: "Ta cũng tới tìm nữ nhi, với lại nhớ cháu ngoại gái của ta nữa."Kiều Trần thị lại nghĩ... Trước đây Tiền Giang thị còn nói nữ nhi nhà bà ta là "nha đầu tốn tiền", giờ lại nhớ thương cháu ngoại sao?Dù thầm nghĩ vậy, Kiều Trần thị không dám nói ra, chỉ mời hai người vào phòng ngồi sưởi ấm.Chân Dương thị và Tiền Giang thị vừa vào phòng thì phát hiện Kiều gia đang ngồi sưởi than, thật xa hoa!"Ôi, nhà bà đốt cả than sưởi ấm à? Nhà ta củi còn chẳng đủ dùng nữa là," Tiền Giang thị thở dài. Điều này không phải nói ngoa, nhà Tiền Giang thị đúng là thiếu củi thật, vì nhà chỉ có một nhi tử duy nhất, lại được cưng chiều nên không phải làm việc nặng, chủ yếu là Tiền Giang thị và trượng phu của bà ta làm việc.Đôi lúc Tiền Giang thị cũng đến nhà nữ nhi khác xin chút đồ, nhưng gần đây, chẳng thấy có gì nhiều.Trước kia còn có Kiều Nhị giúp chặt củi, giờ thì không có ai làm thay nữa.Chân Dương thị cũng rất ngạc nhiên khi thấy Kiều gia đốt than sưởi, hơn nữa than còn là loại tốt. Nghe nói Kiều gia kiếm được nhiều tiền, có vẻ không phải lời đồn đại suông.Nhà Chân Dương thị có bốn nhi tử, sức lao động nhiều nên củi không thiếu, nhưng than thì đắt đỏ, họ chỉ thi thoảng đốt củi ngoài sân cho đỡ lạnh. Than lại tốn rất nhiều củi mới làm ra được.Chân Nguyệt lúc này đang ngồi chơi đùa với nhi tử. Việc làm bùa đào và những thứ trang trí khác đã chuẩn bị xong từ trước. Chỉ chờ chiều tối tắm rửa rồi chuẩn bị bữa tiệc trừ tịch.Kiều Triều thì vừa nhặt rau vừa đùa với nhi tử.Tiền thị đang giúp nữ nhi Tiểu Niên buộc tóc. Ngày Tết, Kiều Trần thị đã mua cho ba đứa nhỏ trong nhà ít dây đỏ mới. Tiểu Hoa, Tiểu Thảo, và Tiểu Niên rất vui, cả ba đứa đang xếp hàng để Tiền thị giúp buộc tóc.Khi Chân Dương thị và Tiền Giang thị vừa bước vào, Tiền thị ngạc nhiên,"Nương, sao người lại đến đây?"Chân Nguyệt cũng thắc mắc, hôm nay sao Chân Dương thị lại đến?"Nương, người đến đây có việc gì không?" Chân Nguyệt thẳng thắn hỏi, rồi tự nhiên đưa nhi tử cho Kiều Triều. Kiều Triều xoa xoa tay rồi đón lấy bé Tiểu A Sơ.Tiểu A Sơ nhìn thấy cha thì cười vui vẻ,"A ba, a ba," hài tử líu lô nói.Kiều Triều lau nước miếng cho con, rồi hai cha con ngoan ngoãn ngồi yên một bên, quan sát câu chuyện.Nghe Chân Nguyệt hỏi thẳng, Chân Dương thị vội nói,"Nói gì thế, ta đương nhiên đến để thăm con." Bà ta định véo yêu Chân Nguyệt nhưng nàng nhanh chóng né tránh, khiến Chân Dương thị hơi ngượng.Sau đó, bà ta quay sang nhìn Tiểu A Sơ,"Ôi, đây là cháu ngoại của ta đúng không? Được chăm sóc tốt quá!"Quả thật, Tiểu A Sơ được chăm sóc rất chu đáo, béo tròn trắng trẻo, nên đẹp hơn những đứa trẻ khác trong vùng. Trên cổ thằng bé còn đeo khăn lót để hứng nước miếng, áo quần thì được thêu hình "phúc oa," đôi vớ nhỏ cũng rất gọn gàng. Đôi mắt to tròn của thằng bé chớp chớp nhìn mọi người, trông rất đáng yêu.Chân Dương thị nhìn cháu mà lòng mềm nhũn,"Ôi, thật là một cục cưng xinh đẹp. Để bà ngoại ôm một chút nào."Kiều Triều không vội trao con, hắn liếc nhìn Chân Nguyệt.

Xuyên Thành Nữ Chính Làm NôngTác giả: Thụ Thượng Đích Hàm Ngư Bính CànTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Gia Đấu, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không--- Xuyên không đến đây đã hai ngày, Chân Nguyệt vẫn luôn trong trạng thái bùng nổ tức giận. Nàng không ngờ rằng sau khi tận thế kết thúc, vốn tưởng rằng cuộc sống tươi đẹp sẽ bắt đầu lại, thì không biết ai đã làm đổ nước trên đường. Lúc nàng bước ra ngoài cửa không có chú ý nên đã vô tình bị trượt ngã, đầu đập xuống đất và hoàn toàn ngất đi. Sau đó, nàng phát hiện mình đã xuyên không đến một triều đại chưa từng tồn tại trong lịch sử, triều đại Đại Chu. Thân thể mà nàng đang ở hiện giờ là của trưởng tức nhà Kiều Đại Sơn trong thôn Đại Nam, một nông phụ cực phẩm với tính cách khắc nghiệt và kiêu ngạo. Người phụ nữ này thường xuyên gây gổ với nhiều nông phụ khác, ngày nào cũng cãi nhau, nếu không đang cãi nhau thì cũng là đang tìm người gây chuyện. Như thế còn chưa đủ, nàng phát hiện mình đã mang thai được sáu tháng! Chân Nguyệt, người mà ngay cả tay của một người nam tử cũng chưa từng nắm qua, giờ đây không chỉ phải làm thê tử của người ta mà còn phải làm mẫu thân nữa?! Đây là khởi đầu… Kiều Trần thị ngạc nhiên không hiểu sao hôm nay cả hai người lại cùng tới,"Chúc trừ tịch cát tường, nhưng sao hôm nay các bà lại đến?"Chân Dương thị cười đáp: "À, ta có chút việc muốn tìm nữ nhi, lâu rồi không gặp cháu ngoại, ta cũng nhớ nó lắm."Kiều Trần thị nghĩ bụng... Lâu vậy mới nhớ đến cháu ngoại? Trước đây chưa từng nghe bà ta nhắc đến.Tiền Giang thị cũng nói: "Ta cũng tới tìm nữ nhi, với lại nhớ cháu ngoại gái của ta nữa."Kiều Trần thị lại nghĩ... Trước đây Tiền Giang thị còn nói nữ nhi nhà bà ta là "nha đầu tốn tiền", giờ lại nhớ thương cháu ngoại sao?Dù thầm nghĩ vậy, Kiều Trần thị không dám nói ra, chỉ mời hai người vào phòng ngồi sưởi ấm.Chân Dương thị và Tiền Giang thị vừa vào phòng thì phát hiện Kiều gia đang ngồi sưởi than, thật xa hoa!"Ôi, nhà bà đốt cả than sưởi ấm à? Nhà ta củi còn chẳng đủ dùng nữa là," Tiền Giang thị thở dài. Điều này không phải nói ngoa, nhà Tiền Giang thị đúng là thiếu củi thật, vì nhà chỉ có một nhi tử duy nhất, lại được cưng chiều nên không phải làm việc nặng, chủ yếu là Tiền Giang thị và trượng phu của bà ta làm việc.Đôi lúc Tiền Giang thị cũng đến nhà nữ nhi khác xin chút đồ, nhưng gần đây, chẳng thấy có gì nhiều.Trước kia còn có Kiều Nhị giúp chặt củi, giờ thì không có ai làm thay nữa.Chân Dương thị cũng rất ngạc nhiên khi thấy Kiều gia đốt than sưởi, hơn nữa than còn là loại tốt. Nghe nói Kiều gia kiếm được nhiều tiền, có vẻ không phải lời đồn đại suông.Nhà Chân Dương thị có bốn nhi tử, sức lao động nhiều nên củi không thiếu, nhưng than thì đắt đỏ, họ chỉ thi thoảng đốt củi ngoài sân cho đỡ lạnh. Than lại tốn rất nhiều củi mới làm ra được.Chân Nguyệt lúc này đang ngồi chơi đùa với nhi tử. Việc làm bùa đào và những thứ trang trí khác đã chuẩn bị xong từ trước. Chỉ chờ chiều tối tắm rửa rồi chuẩn bị bữa tiệc trừ tịch.Kiều Triều thì vừa nhặt rau vừa đùa với nhi tử.Tiền thị đang giúp nữ nhi Tiểu Niên buộc tóc. Ngày Tết, Kiều Trần thị đã mua cho ba đứa nhỏ trong nhà ít dây đỏ mới. Tiểu Hoa, Tiểu Thảo, và Tiểu Niên rất vui, cả ba đứa đang xếp hàng để Tiền thị giúp buộc tóc.Khi Chân Dương thị và Tiền Giang thị vừa bước vào, Tiền thị ngạc nhiên,"Nương, sao người lại đến đây?"Chân Nguyệt cũng thắc mắc, hôm nay sao Chân Dương thị lại đến?"Nương, người đến đây có việc gì không?" Chân Nguyệt thẳng thắn hỏi, rồi tự nhiên đưa nhi tử cho Kiều Triều. Kiều Triều xoa xoa tay rồi đón lấy bé Tiểu A Sơ.Tiểu A Sơ nhìn thấy cha thì cười vui vẻ,"A ba, a ba," hài tử líu lô nói.Kiều Triều lau nước miếng cho con, rồi hai cha con ngoan ngoãn ngồi yên một bên, quan sát câu chuyện.Nghe Chân Nguyệt hỏi thẳng, Chân Dương thị vội nói,"Nói gì thế, ta đương nhiên đến để thăm con." Bà ta định véo yêu Chân Nguyệt nhưng nàng nhanh chóng né tránh, khiến Chân Dương thị hơi ngượng.Sau đó, bà ta quay sang nhìn Tiểu A Sơ,"Ôi, đây là cháu ngoại của ta đúng không? Được chăm sóc tốt quá!"Quả thật, Tiểu A Sơ được chăm sóc rất chu đáo, béo tròn trắng trẻo, nên đẹp hơn những đứa trẻ khác trong vùng. Trên cổ thằng bé còn đeo khăn lót để hứng nước miếng, áo quần thì được thêu hình "phúc oa," đôi vớ nhỏ cũng rất gọn gàng. Đôi mắt to tròn của thằng bé chớp chớp nhìn mọi người, trông rất đáng yêu.Chân Dương thị nhìn cháu mà lòng mềm nhũn,"Ôi, thật là một cục cưng xinh đẹp. Để bà ngoại ôm một chút nào."Kiều Triều không vội trao con, hắn liếc nhìn Chân Nguyệt.

Chương 162