--- Xuyên không đến đây đã hai ngày, Chân Nguyệt vẫn luôn trong trạng thái bùng nổ tức giận. Nàng không ngờ rằng sau khi tận thế kết thúc, vốn tưởng rằng cuộc sống tươi đẹp sẽ bắt đầu lại, thì không biết ai đã làm đổ nước trên đường. Lúc nàng bước ra ngoài cửa không có chú ý nên đã vô tình bị trượt ngã, đầu đập xuống đất và hoàn toàn ngất đi. Sau đó, nàng phát hiện mình đã xuyên không đến một triều đại chưa từng tồn tại trong lịch sử, triều đại Đại Chu. Thân thể mà nàng đang ở hiện giờ là của trưởng tức nhà Kiều Đại Sơn trong thôn Đại Nam, một nông phụ cực phẩm với tính cách khắc nghiệt và kiêu ngạo. Người phụ nữ này thường xuyên gây gổ với nhiều nông phụ khác, ngày nào cũng cãi nhau, nếu không đang cãi nhau thì cũng là đang tìm người gây chuyện. Như thế còn chưa đủ, nàng phát hiện mình đã mang thai được sáu tháng! Chân Nguyệt, người mà ngay cả tay của một người nam tử cũng chưa từng nắm qua, giờ đây không chỉ phải làm thê tử của người ta mà còn phải làm mẫu thân nữa?! Đây là khởi đầu…
Chương 257
Xuyên Thành Nữ Chính Làm NôngTác giả: Thụ Thượng Đích Hàm Ngư Bính CànTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Gia Đấu, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không--- Xuyên không đến đây đã hai ngày, Chân Nguyệt vẫn luôn trong trạng thái bùng nổ tức giận. Nàng không ngờ rằng sau khi tận thế kết thúc, vốn tưởng rằng cuộc sống tươi đẹp sẽ bắt đầu lại, thì không biết ai đã làm đổ nước trên đường. Lúc nàng bước ra ngoài cửa không có chú ý nên đã vô tình bị trượt ngã, đầu đập xuống đất và hoàn toàn ngất đi. Sau đó, nàng phát hiện mình đã xuyên không đến một triều đại chưa từng tồn tại trong lịch sử, triều đại Đại Chu. Thân thể mà nàng đang ở hiện giờ là của trưởng tức nhà Kiều Đại Sơn trong thôn Đại Nam, một nông phụ cực phẩm với tính cách khắc nghiệt và kiêu ngạo. Người phụ nữ này thường xuyên gây gổ với nhiều nông phụ khác, ngày nào cũng cãi nhau, nếu không đang cãi nhau thì cũng là đang tìm người gây chuyện. Như thế còn chưa đủ, nàng phát hiện mình đã mang thai được sáu tháng! Chân Nguyệt, người mà ngay cả tay của một người nam tử cũng chưa từng nắm qua, giờ đây không chỉ phải làm thê tử của người ta mà còn phải làm mẫu thân nữa?! Đây là khởi đầu… Ở nhà Kiều gia, chè đậu xanh đã được nấu sẵn và treo trong giếng để làm mát. Chân Nguyệt cùng Trịnh nương tử còn chuẩn bị thêm một bàn thức ăn ngon, cắt thêm dưa muối để bên cạnh, dưa được ngâm nước giếng trước khi mang ra.Nghe tiếng cổng vang lên, Chân Nguyệt biết mọi người đã trở về, liền bước ra từ bếp: "Mọi người về rồi à? Mau vào ăn cơm."Trịnh nương tử cũng đi ra, nói: "Ta đi lấy cháo đậu xanh từ giếng lên."Chung Mạn Châu cũng đến gần, chào hỏi Chân Nguyệt và Trịnh nương tử. Chân Nguyệt niềm nở: "Mạn Châu, rửa tay rồi vào ăn cơm cùng mọi người nhé.""Vâng ạ."Một ngụm chè đậu xanh mát lạnh trôi xuống cổ họng, làm ai nấy đều thở phào: "Ha! Mát quá!""Mát thật! Ngọt nữa, để trong giếng cho lạnh càng ngon hơn.""Không hổ là có bỏ đường mía vào, vị ngọt thật tự nhiên, dù hơi đắt chút." Hai khối đường mía này mỗi khối đến tận hai trăm văn tiền.Chung Mạn Châu lần đầu được uống món chè đậu xanh ngon thế này. Nghe mọi người nói có bỏ gì đó vào, nàng ấy tò mò hỏi Kiều Tam. Kiều Tam cười giải thích: "Là đường mía đấy, một khối đến một trăm văn tiền cơ."Chung Mạn Châu ngạc nhiên: "Đắt vậy sao?" Gần đây nương nàng cũng từng nhắc đến đường mía, nhưng vì quá đắt nên nhà nàng chưa dám mua. Không ngờ Kiều gia lại dùng tới hai khối trong một nồi chè.Uống xong bát chè ngọt mát, cả nhà tiếp tục ăn cơm, xong xuôi còn có dưa muối để ăn kèm. Sau bữa ăn, ai nấy đều cảm thấy khỏe khoắn, mệt nhọc buổi sáng cũng tan biến.Buổi trưa, mặt trời chói chang, cửa sổ trong nhà được mở toang để đón gió. Chân Nguyệt ngồi bên cạnh, vừa chơi đùa với Tiểu A Sơ, vừa phe phẩy quạt cho mát.Kiều Triều chuẩn bị giấy bút để vẽ tranh, ban đầu hắn định vẽ cảnh mùa hè ở thôn quê, nhưng khi quay đầu lại, thấy cảnh Chân Nguyệt đang quạt cho Tiểu A Sơ, hắn không tự chủ mà bắt đầu phác họa cảnh hai mẹ con.Tiểu A Sơ chơi đùa một lúc thì mệt, ngáp dài rồi từ từ nhắm mắt ngủ, còn Chân Nguyệt ngồi bên cạnh dịu dàng quạt gió cho con.Trong phòng, Tiền thị và Kiều Nhị cũng nằm nghỉ trên giường, Kiều Nhị tay cầm quạt phe phẩy. Còn ở phòng bên, sau khi đưa Chung Mạn Châu về nhà, Kiều Tam bắt đầu dạy chữ cho ba tỷ muội Tiểu Hoa.Kiều Đại Sơn ngồi ở phòng khách, sửa chữa những chiếc giỏ tre trong nhà, còn Kiều Trần thị thì ngồi may vá. Sau khi dọn dẹp bếp núc xong, Trịnh nương tử cũng về nhà nghỉ ngơi, chiều lại quay lại giúp đỡ.Bên ngoài, cỏ xanh bị cái nắng gay gắt làm cho héo úa, nhưng mỗi khi gió thổi qua, cỏ vẫn đung đưa nhẹ nhàng. Thỉnh thoảng còn có vài con chuồn chuồn bay qua."Bán kem đây! Kem đây!"Tiếng rao của người bán hàng rong từ xa vang lại gần. Nghe thấy tiếng rao, Kiều Trần thị lập tức dừng tay, chạy ra ngoài nhìn, thấy người bán hàng rong đang đi dọc theo thôn.Bà vẫy tay gọi người bán hàng rong lại. Người bán gàng rong nhanh chóng bước đến, gạt mồ hôi trên trán và nói: "Kem đây, kem hai văn tiền một cái, kem đậu xanh hoặc đậu đỏ là ba văn một cái."Kiều Đại Sơn cũng đi ra, thắc mắc: "Sao mà đắt vậy?"Người bán hàng rong cười đáp: "Giờ kem đang hút hàng, không hề đắt đâu."Kiều Đại Sơn gật gù: "Ừ, cũng phải."Chân Nguyệt từ trong nhà nghe tiếng liền bảo Kiều Triều: "Huynh ra mua cho mỗi người một cái."Kiều Triều buông bút, bước ra ngoài, nói ngay: "Lấy mười cái."Người bán hàng rong hỏi: "Các ngươi muốn loại nào?"Kiều Triều nhìn vào hộp hàng rồi hỏi: "Nương, mọi người muốn loại nào?"Kiều Trần thị đáp: "Giống nhau là được."
Xuyên Thành Nữ Chính Làm NôngTác giả: Thụ Thượng Đích Hàm Ngư Bính CànTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Gia Đấu, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không--- Xuyên không đến đây đã hai ngày, Chân Nguyệt vẫn luôn trong trạng thái bùng nổ tức giận. Nàng không ngờ rằng sau khi tận thế kết thúc, vốn tưởng rằng cuộc sống tươi đẹp sẽ bắt đầu lại, thì không biết ai đã làm đổ nước trên đường. Lúc nàng bước ra ngoài cửa không có chú ý nên đã vô tình bị trượt ngã, đầu đập xuống đất và hoàn toàn ngất đi. Sau đó, nàng phát hiện mình đã xuyên không đến một triều đại chưa từng tồn tại trong lịch sử, triều đại Đại Chu. Thân thể mà nàng đang ở hiện giờ là của trưởng tức nhà Kiều Đại Sơn trong thôn Đại Nam, một nông phụ cực phẩm với tính cách khắc nghiệt và kiêu ngạo. Người phụ nữ này thường xuyên gây gổ với nhiều nông phụ khác, ngày nào cũng cãi nhau, nếu không đang cãi nhau thì cũng là đang tìm người gây chuyện. Như thế còn chưa đủ, nàng phát hiện mình đã mang thai được sáu tháng! Chân Nguyệt, người mà ngay cả tay của một người nam tử cũng chưa từng nắm qua, giờ đây không chỉ phải làm thê tử của người ta mà còn phải làm mẫu thân nữa?! Đây là khởi đầu… Ở nhà Kiều gia, chè đậu xanh đã được nấu sẵn và treo trong giếng để làm mát. Chân Nguyệt cùng Trịnh nương tử còn chuẩn bị thêm một bàn thức ăn ngon, cắt thêm dưa muối để bên cạnh, dưa được ngâm nước giếng trước khi mang ra.Nghe tiếng cổng vang lên, Chân Nguyệt biết mọi người đã trở về, liền bước ra từ bếp: "Mọi người về rồi à? Mau vào ăn cơm."Trịnh nương tử cũng đi ra, nói: "Ta đi lấy cháo đậu xanh từ giếng lên."Chung Mạn Châu cũng đến gần, chào hỏi Chân Nguyệt và Trịnh nương tử. Chân Nguyệt niềm nở: "Mạn Châu, rửa tay rồi vào ăn cơm cùng mọi người nhé.""Vâng ạ."Một ngụm chè đậu xanh mát lạnh trôi xuống cổ họng, làm ai nấy đều thở phào: "Ha! Mát quá!""Mát thật! Ngọt nữa, để trong giếng cho lạnh càng ngon hơn.""Không hổ là có bỏ đường mía vào, vị ngọt thật tự nhiên, dù hơi đắt chút." Hai khối đường mía này mỗi khối đến tận hai trăm văn tiền.Chung Mạn Châu lần đầu được uống món chè đậu xanh ngon thế này. Nghe mọi người nói có bỏ gì đó vào, nàng ấy tò mò hỏi Kiều Tam. Kiều Tam cười giải thích: "Là đường mía đấy, một khối đến một trăm văn tiền cơ."Chung Mạn Châu ngạc nhiên: "Đắt vậy sao?" Gần đây nương nàng cũng từng nhắc đến đường mía, nhưng vì quá đắt nên nhà nàng chưa dám mua. Không ngờ Kiều gia lại dùng tới hai khối trong một nồi chè.Uống xong bát chè ngọt mát, cả nhà tiếp tục ăn cơm, xong xuôi còn có dưa muối để ăn kèm. Sau bữa ăn, ai nấy đều cảm thấy khỏe khoắn, mệt nhọc buổi sáng cũng tan biến.Buổi trưa, mặt trời chói chang, cửa sổ trong nhà được mở toang để đón gió. Chân Nguyệt ngồi bên cạnh, vừa chơi đùa với Tiểu A Sơ, vừa phe phẩy quạt cho mát.Kiều Triều chuẩn bị giấy bút để vẽ tranh, ban đầu hắn định vẽ cảnh mùa hè ở thôn quê, nhưng khi quay đầu lại, thấy cảnh Chân Nguyệt đang quạt cho Tiểu A Sơ, hắn không tự chủ mà bắt đầu phác họa cảnh hai mẹ con.Tiểu A Sơ chơi đùa một lúc thì mệt, ngáp dài rồi từ từ nhắm mắt ngủ, còn Chân Nguyệt ngồi bên cạnh dịu dàng quạt gió cho con.Trong phòng, Tiền thị và Kiều Nhị cũng nằm nghỉ trên giường, Kiều Nhị tay cầm quạt phe phẩy. Còn ở phòng bên, sau khi đưa Chung Mạn Châu về nhà, Kiều Tam bắt đầu dạy chữ cho ba tỷ muội Tiểu Hoa.Kiều Đại Sơn ngồi ở phòng khách, sửa chữa những chiếc giỏ tre trong nhà, còn Kiều Trần thị thì ngồi may vá. Sau khi dọn dẹp bếp núc xong, Trịnh nương tử cũng về nhà nghỉ ngơi, chiều lại quay lại giúp đỡ.Bên ngoài, cỏ xanh bị cái nắng gay gắt làm cho héo úa, nhưng mỗi khi gió thổi qua, cỏ vẫn đung đưa nhẹ nhàng. Thỉnh thoảng còn có vài con chuồn chuồn bay qua."Bán kem đây! Kem đây!"Tiếng rao của người bán hàng rong từ xa vang lại gần. Nghe thấy tiếng rao, Kiều Trần thị lập tức dừng tay, chạy ra ngoài nhìn, thấy người bán hàng rong đang đi dọc theo thôn.Bà vẫy tay gọi người bán hàng rong lại. Người bán gàng rong nhanh chóng bước đến, gạt mồ hôi trên trán và nói: "Kem đây, kem hai văn tiền một cái, kem đậu xanh hoặc đậu đỏ là ba văn một cái."Kiều Đại Sơn cũng đi ra, thắc mắc: "Sao mà đắt vậy?"Người bán hàng rong cười đáp: "Giờ kem đang hút hàng, không hề đắt đâu."Kiều Đại Sơn gật gù: "Ừ, cũng phải."Chân Nguyệt từ trong nhà nghe tiếng liền bảo Kiều Triều: "Huynh ra mua cho mỗi người một cái."Kiều Triều buông bút, bước ra ngoài, nói ngay: "Lấy mười cái."Người bán hàng rong hỏi: "Các ngươi muốn loại nào?"Kiều Triều nhìn vào hộp hàng rồi hỏi: "Nương, mọi người muốn loại nào?"Kiều Trần thị đáp: "Giống nhau là được."
Xuyên Thành Nữ Chính Làm NôngTác giả: Thụ Thượng Đích Hàm Ngư Bính CànTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Gia Đấu, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không--- Xuyên không đến đây đã hai ngày, Chân Nguyệt vẫn luôn trong trạng thái bùng nổ tức giận. Nàng không ngờ rằng sau khi tận thế kết thúc, vốn tưởng rằng cuộc sống tươi đẹp sẽ bắt đầu lại, thì không biết ai đã làm đổ nước trên đường. Lúc nàng bước ra ngoài cửa không có chú ý nên đã vô tình bị trượt ngã, đầu đập xuống đất và hoàn toàn ngất đi. Sau đó, nàng phát hiện mình đã xuyên không đến một triều đại chưa từng tồn tại trong lịch sử, triều đại Đại Chu. Thân thể mà nàng đang ở hiện giờ là của trưởng tức nhà Kiều Đại Sơn trong thôn Đại Nam, một nông phụ cực phẩm với tính cách khắc nghiệt và kiêu ngạo. Người phụ nữ này thường xuyên gây gổ với nhiều nông phụ khác, ngày nào cũng cãi nhau, nếu không đang cãi nhau thì cũng là đang tìm người gây chuyện. Như thế còn chưa đủ, nàng phát hiện mình đã mang thai được sáu tháng! Chân Nguyệt, người mà ngay cả tay của một người nam tử cũng chưa từng nắm qua, giờ đây không chỉ phải làm thê tử của người ta mà còn phải làm mẫu thân nữa?! Đây là khởi đầu… Ở nhà Kiều gia, chè đậu xanh đã được nấu sẵn và treo trong giếng để làm mát. Chân Nguyệt cùng Trịnh nương tử còn chuẩn bị thêm một bàn thức ăn ngon, cắt thêm dưa muối để bên cạnh, dưa được ngâm nước giếng trước khi mang ra.Nghe tiếng cổng vang lên, Chân Nguyệt biết mọi người đã trở về, liền bước ra từ bếp: "Mọi người về rồi à? Mau vào ăn cơm."Trịnh nương tử cũng đi ra, nói: "Ta đi lấy cháo đậu xanh từ giếng lên."Chung Mạn Châu cũng đến gần, chào hỏi Chân Nguyệt và Trịnh nương tử. Chân Nguyệt niềm nở: "Mạn Châu, rửa tay rồi vào ăn cơm cùng mọi người nhé.""Vâng ạ."Một ngụm chè đậu xanh mát lạnh trôi xuống cổ họng, làm ai nấy đều thở phào: "Ha! Mát quá!""Mát thật! Ngọt nữa, để trong giếng cho lạnh càng ngon hơn.""Không hổ là có bỏ đường mía vào, vị ngọt thật tự nhiên, dù hơi đắt chút." Hai khối đường mía này mỗi khối đến tận hai trăm văn tiền.Chung Mạn Châu lần đầu được uống món chè đậu xanh ngon thế này. Nghe mọi người nói có bỏ gì đó vào, nàng ấy tò mò hỏi Kiều Tam. Kiều Tam cười giải thích: "Là đường mía đấy, một khối đến một trăm văn tiền cơ."Chung Mạn Châu ngạc nhiên: "Đắt vậy sao?" Gần đây nương nàng cũng từng nhắc đến đường mía, nhưng vì quá đắt nên nhà nàng chưa dám mua. Không ngờ Kiều gia lại dùng tới hai khối trong một nồi chè.Uống xong bát chè ngọt mát, cả nhà tiếp tục ăn cơm, xong xuôi còn có dưa muối để ăn kèm. Sau bữa ăn, ai nấy đều cảm thấy khỏe khoắn, mệt nhọc buổi sáng cũng tan biến.Buổi trưa, mặt trời chói chang, cửa sổ trong nhà được mở toang để đón gió. Chân Nguyệt ngồi bên cạnh, vừa chơi đùa với Tiểu A Sơ, vừa phe phẩy quạt cho mát.Kiều Triều chuẩn bị giấy bút để vẽ tranh, ban đầu hắn định vẽ cảnh mùa hè ở thôn quê, nhưng khi quay đầu lại, thấy cảnh Chân Nguyệt đang quạt cho Tiểu A Sơ, hắn không tự chủ mà bắt đầu phác họa cảnh hai mẹ con.Tiểu A Sơ chơi đùa một lúc thì mệt, ngáp dài rồi từ từ nhắm mắt ngủ, còn Chân Nguyệt ngồi bên cạnh dịu dàng quạt gió cho con.Trong phòng, Tiền thị và Kiều Nhị cũng nằm nghỉ trên giường, Kiều Nhị tay cầm quạt phe phẩy. Còn ở phòng bên, sau khi đưa Chung Mạn Châu về nhà, Kiều Tam bắt đầu dạy chữ cho ba tỷ muội Tiểu Hoa.Kiều Đại Sơn ngồi ở phòng khách, sửa chữa những chiếc giỏ tre trong nhà, còn Kiều Trần thị thì ngồi may vá. Sau khi dọn dẹp bếp núc xong, Trịnh nương tử cũng về nhà nghỉ ngơi, chiều lại quay lại giúp đỡ.Bên ngoài, cỏ xanh bị cái nắng gay gắt làm cho héo úa, nhưng mỗi khi gió thổi qua, cỏ vẫn đung đưa nhẹ nhàng. Thỉnh thoảng còn có vài con chuồn chuồn bay qua."Bán kem đây! Kem đây!"Tiếng rao của người bán hàng rong từ xa vang lại gần. Nghe thấy tiếng rao, Kiều Trần thị lập tức dừng tay, chạy ra ngoài nhìn, thấy người bán hàng rong đang đi dọc theo thôn.Bà vẫy tay gọi người bán hàng rong lại. Người bán gàng rong nhanh chóng bước đến, gạt mồ hôi trên trán và nói: "Kem đây, kem hai văn tiền một cái, kem đậu xanh hoặc đậu đỏ là ba văn một cái."Kiều Đại Sơn cũng đi ra, thắc mắc: "Sao mà đắt vậy?"Người bán hàng rong cười đáp: "Giờ kem đang hút hàng, không hề đắt đâu."Kiều Đại Sơn gật gù: "Ừ, cũng phải."Chân Nguyệt từ trong nhà nghe tiếng liền bảo Kiều Triều: "Huynh ra mua cho mỗi người một cái."Kiều Triều buông bút, bước ra ngoài, nói ngay: "Lấy mười cái."Người bán hàng rong hỏi: "Các ngươi muốn loại nào?"Kiều Triều nhìn vào hộp hàng rồi hỏi: "Nương, mọi người muốn loại nào?"Kiều Trần thị đáp: "Giống nhau là được."