Mặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng…
Chương 998: Nhất khí hóa tam thanh
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Diệp Lạc triệu kiến Đế Vô Sinh, chuyện đầu tiên làm là nói muốn Đế Vô Sinhkế thừa vị trí tông chủ.Khi nghe thấy những lời này, Đế Vô Sinh bị dọa sợ không nhẹ.“Sư tôn, người, người làm sao vậy? Trong trận quyết chiến kia, người bị thươngchỗ nào ư?”Đế Vô Sinh cho rằng cơ thể Diệp Lạc xảy ra vấn đề chỗ nào.“Ngươi đây là học nhị sư thúc ngươi à? Cả ngày chỉ ăn nói linh tinh!”Diệp Lạc nghe thấy thế, lập tức dở khóc dở cười.“Vậy vì sao sư tôn muốn ta kế thừa vị trí tông chủ?”Đế Vô Sinh không nhịn được hỏi.“Vi sư tính toán không lâu sau sẽ phi thăng, đến lúc đó bên Thái Nhất KiếmTông, đương nhiên do ngươi quản lý, cho nên ngươi kế thừa vị trí tông chủ, cógì không đúng sao?”Diệp Lạc lắc đầu, mở miệng nói.“Cái gì? Sư tôn người muốn phi thăng rồi hả?”Đế Vô Sinh kinh ngạc.“Nếu không thì sao? Vi sư đã ở cảnh giới cực hạn trong nhân gian, rất khó tiếptục tăng lên, đã đến tình hình tất phải phi thăng. Nhưng mà ngươi không cầngấp, ngươi có thể đợi thông đạo phi thăng mở ra lần nữa, thành tiên trước, sauđó lo lắng chuyện phi thăng.”Diệp Lạc khuyên bảo một lát.Đối với lời hắn ta nói, đương nhiên là Đế Vô Sinh vội vàng đồng ý, đâu dámnói gì.Diệp Lạc thấy Đế Vô Sinh nhu thuận như vậy, cũng hài lòng gật đầu.Sau đó hắn ta như nhớ tới gì đó, không khỏi bắt đầu dặn dò một vòng mới.“Đúng rồi, Vô Sinh, hiện giờ tu vi của ngươi đã không thấp, về chuyện ngườithừa kế của ngươi, ngươi cũng phải tìm một chút, truyền thừa của Thái NhấtKiếm Tông chúng ta không thể bị đứt.”“Còn nữa, nhớ kỹ nói với người đứng sau, cho dù thế nào, tổ đình của TháiNhất Kiếm Tông là Vô Đạo Tông tôn kính, Thái Nhất Kiếm Tông không tôntrọng Vô Đạo Tông, như vậy Thái Nhất Kiếm Tông không cần thiết phải tồn tại,biết chưa?”Vẻ mặt Diệp Lạc nghiêm túc nhìn Đế Vô Sinh, nói như vậy.“Vâng, sư tôn, đệ tử sẽ ghi nhớ lời sư tôn nói.”Đế Vô Sinh vội vàng gật đầu.Nhìn thấy cảnh tượng này, lúc này Diệp Lạc mới hài lòng.Thứ như nhân quả, hắn ta quen thuộc hơn ai khác.Đủ loại nguyên nhân hôm nay, rất có khả năng là quả đạt được vào mấy vạnnăm sau, đây là chuyện không thể phỏng đoán.Nhưng thứ như nhân quả, là như vậy.Thiện ác đương nhiên không liên quan tới nhân quả.Hôm nay Đế Vô Sinh nghe những lời này, nếu sau này Thái Nhất Kiếm Tôngthực sự quên sơ tâm, vậy hậu quả xấu, đều do Thái Nhất Kiếm Tông gánh.Sau khi nói rất nhiều chuyện, Diệp Lạc mới bảo Đế Vô Sinh rời đi, đồng thời,hắn triệu tập không ít nòng cốt của Thái Nhất Kiếm Tông, nói rõ tình hình vớibọn họ.Sau đó bắt đầu chuẩn bị đại điển kế nhiệm, khiến Đế Vô Sinh nhanh chóng kếthừa vị trí tông chủ.Cách làm của Diệp Lạc, thực ra không hề hiếm thấy, các đệ tử khác của Vô ĐạoTông đều làm như vậy.Bọn họ đều biết rõ, bọn họ cách phi thăng không xa.Tông môn bọn họ để lại, đều cần người truyền thừa.Cho nên bọn họ đều bắt đầu chuyển vị trí cho người kế thừa tông môn.Nhưng mà đối với tương lai của Thái Nhất Kiếm Tông, Diệp Lạc vẫn hơi lolắng.Diệp Lạc vẫn luôn do dự mãi, dự định đến dòng thời gian nhìn xem, nhìn tươnglai, xem tương lai Thái Nhất Kiếm Tông thế nào.Nhưng mà trước mắt Thiên Địa do Sở Duyên quản lý, dựa theo quy củ, ngườikhác không thể tiến vào dòng thời gian, một khi tiến vào, thì xem như phá hủyquy củ, Thiên Đạo cần ra tay tru sát.Nhưng hiện giờ Thiên Đạo là Sở Duyên.Đối với loại tình huống này, Sở Duyên cũng mở một mắt nhắm một mắt.Chỉ vươn tay đánh Diệp Lạc ra ngoài mà thôi, căn bản không có động tác khác.…Chỉ trong nháy mắt, lại gần một năm trôi qua.Ngày này, trong Vô Đạo Tông, trong quảng trường đại điện.Lúc này ở kim liên Thiên Đạo trên quảng trường tỏa ra quang mang chói mắt.Chỉ thấy một đám kim quang vĩ đại di chuyển trên kim liên Thiên Đạo.Theo thời gian trôi qua, kim quang vĩ đại này chậm rãi chia làm ba quang mang.Ba quang mang này tương liên, nhưng mỗi cái không giống nhau.Sau khi ba quang mang lóe lên một lát, biến thành ba bóng người.Tướng mạo của ba bóng người này giống nhau, khí chất thì hoàn toàn khác biệt.Người bên trái, khí tức thần bí mà nội liễm, quanh người mơ hồ lóe lên thầnquang, siêu thoát chi khí vờn quanh.Ở giữa thì toàn thân quấn quanh kim quang, mỗi hành động đều mênh môngcuồn cuộn thiên uy.Người bên phải, trái lại bình thường không có gì lạ, chỉ có điều khí chất hơi đặcbiệt, có vẻ yếu hơn hai người khác một chút.Khí chất của ba bóng người này khác biệt, có lẽ căn nguyên thì có thể dễ dàngnhìn ra được, tương đồng với nhau.Rõ ràng ba bóng người này đều là Sở Duyên……Quảng trường đại điện, ba bóng người lần lượt đứng đối lập nhau.Ba người này đều là Sở Duyên, nhưng căn nguyên thì khác.
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Diệp Lạc triệu kiến Đế Vô Sinh, chuyện đầu tiên làm là nói muốn Đế Vô Sinhkế thừa vị trí tông chủ.Khi nghe thấy những lời này, Đế Vô Sinh bị dọa sợ không nhẹ.“Sư tôn, người, người làm sao vậy? Trong trận quyết chiến kia, người bị thươngchỗ nào ư?”Đế Vô Sinh cho rằng cơ thể Diệp Lạc xảy ra vấn đề chỗ nào.“Ngươi đây là học nhị sư thúc ngươi à? Cả ngày chỉ ăn nói linh tinh!”Diệp Lạc nghe thấy thế, lập tức dở khóc dở cười.“Vậy vì sao sư tôn muốn ta kế thừa vị trí tông chủ?”Đế Vô Sinh không nhịn được hỏi.“Vi sư tính toán không lâu sau sẽ phi thăng, đến lúc đó bên Thái Nhất KiếmTông, đương nhiên do ngươi quản lý, cho nên ngươi kế thừa vị trí tông chủ, cógì không đúng sao?”Diệp Lạc lắc đầu, mở miệng nói.“Cái gì? Sư tôn người muốn phi thăng rồi hả?”Đế Vô Sinh kinh ngạc.“Nếu không thì sao? Vi sư đã ở cảnh giới cực hạn trong nhân gian, rất khó tiếptục tăng lên, đã đến tình hình tất phải phi thăng. Nhưng mà ngươi không cầngấp, ngươi có thể đợi thông đạo phi thăng mở ra lần nữa, thành tiên trước, sauđó lo lắng chuyện phi thăng.”Diệp Lạc khuyên bảo một lát.Đối với lời hắn ta nói, đương nhiên là Đế Vô Sinh vội vàng đồng ý, đâu dámnói gì.Diệp Lạc thấy Đế Vô Sinh nhu thuận như vậy, cũng hài lòng gật đầu.Sau đó hắn ta như nhớ tới gì đó, không khỏi bắt đầu dặn dò một vòng mới.“Đúng rồi, Vô Sinh, hiện giờ tu vi của ngươi đã không thấp, về chuyện ngườithừa kế của ngươi, ngươi cũng phải tìm một chút, truyền thừa của Thái NhấtKiếm Tông chúng ta không thể bị đứt.”“Còn nữa, nhớ kỹ nói với người đứng sau, cho dù thế nào, tổ đình của TháiNhất Kiếm Tông là Vô Đạo Tông tôn kính, Thái Nhất Kiếm Tông không tôntrọng Vô Đạo Tông, như vậy Thái Nhất Kiếm Tông không cần thiết phải tồn tại,biết chưa?”Vẻ mặt Diệp Lạc nghiêm túc nhìn Đế Vô Sinh, nói như vậy.“Vâng, sư tôn, đệ tử sẽ ghi nhớ lời sư tôn nói.”Đế Vô Sinh vội vàng gật đầu.Nhìn thấy cảnh tượng này, lúc này Diệp Lạc mới hài lòng.Thứ như nhân quả, hắn ta quen thuộc hơn ai khác.Đủ loại nguyên nhân hôm nay, rất có khả năng là quả đạt được vào mấy vạnnăm sau, đây là chuyện không thể phỏng đoán.Nhưng thứ như nhân quả, là như vậy.Thiện ác đương nhiên không liên quan tới nhân quả.Hôm nay Đế Vô Sinh nghe những lời này, nếu sau này Thái Nhất Kiếm Tôngthực sự quên sơ tâm, vậy hậu quả xấu, đều do Thái Nhất Kiếm Tông gánh.Sau khi nói rất nhiều chuyện, Diệp Lạc mới bảo Đế Vô Sinh rời đi, đồng thời,hắn triệu tập không ít nòng cốt của Thái Nhất Kiếm Tông, nói rõ tình hình vớibọn họ.Sau đó bắt đầu chuẩn bị đại điển kế nhiệm, khiến Đế Vô Sinh nhanh chóng kếthừa vị trí tông chủ.Cách làm của Diệp Lạc, thực ra không hề hiếm thấy, các đệ tử khác của Vô ĐạoTông đều làm như vậy.Bọn họ đều biết rõ, bọn họ cách phi thăng không xa.Tông môn bọn họ để lại, đều cần người truyền thừa.Cho nên bọn họ đều bắt đầu chuyển vị trí cho người kế thừa tông môn.Nhưng mà đối với tương lai của Thái Nhất Kiếm Tông, Diệp Lạc vẫn hơi lolắng.Diệp Lạc vẫn luôn do dự mãi, dự định đến dòng thời gian nhìn xem, nhìn tươnglai, xem tương lai Thái Nhất Kiếm Tông thế nào.Nhưng mà trước mắt Thiên Địa do Sở Duyên quản lý, dựa theo quy củ, ngườikhác không thể tiến vào dòng thời gian, một khi tiến vào, thì xem như phá hủyquy củ, Thiên Đạo cần ra tay tru sát.Nhưng hiện giờ Thiên Đạo là Sở Duyên.Đối với loại tình huống này, Sở Duyên cũng mở một mắt nhắm một mắt.Chỉ vươn tay đánh Diệp Lạc ra ngoài mà thôi, căn bản không có động tác khác.…Chỉ trong nháy mắt, lại gần một năm trôi qua.Ngày này, trong Vô Đạo Tông, trong quảng trường đại điện.Lúc này ở kim liên Thiên Đạo trên quảng trường tỏa ra quang mang chói mắt.Chỉ thấy một đám kim quang vĩ đại di chuyển trên kim liên Thiên Đạo.Theo thời gian trôi qua, kim quang vĩ đại này chậm rãi chia làm ba quang mang.Ba quang mang này tương liên, nhưng mỗi cái không giống nhau.Sau khi ba quang mang lóe lên một lát, biến thành ba bóng người.Tướng mạo của ba bóng người này giống nhau, khí chất thì hoàn toàn khác biệt.Người bên trái, khí tức thần bí mà nội liễm, quanh người mơ hồ lóe lên thầnquang, siêu thoát chi khí vờn quanh.Ở giữa thì toàn thân quấn quanh kim quang, mỗi hành động đều mênh môngcuồn cuộn thiên uy.Người bên phải, trái lại bình thường không có gì lạ, chỉ có điều khí chất hơi đặcbiệt, có vẻ yếu hơn hai người khác một chút.Khí chất của ba bóng người này khác biệt, có lẽ căn nguyên thì có thể dễ dàngnhìn ra được, tương đồng với nhau.Rõ ràng ba bóng người này đều là Sở Duyên……Quảng trường đại điện, ba bóng người lần lượt đứng đối lập nhau.Ba người này đều là Sở Duyên, nhưng căn nguyên thì khác.
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân SaoTác giả: Cật Bạch Thái YêuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpMặt trời mọc lên từ phía đông. Núi Thiên Vụ. Trên một con đường mòn ở đỉnh núi, có một sơn môn sừng sững tràn ngập khí thế. Chỉ thấy ở trên sơn môn, có khắc ba chữ rất to - - Vô Đạo Tông!Trên núi Thiên Vụ vốn không có bất cứ tông môn gì. Nửa tháng trước, một tiếng sấm sét giữa trời quang, Vô Đạo Tông sinh ra từ đây, không muốn người biết, không làm người hiểu. Thuộc loại không có phẩm cấp, không giấy phép, không có người ở tông môn. Ngày này, dưới sơn môn có hai bóng người đứng. “Lạc Nhi, nơi này là khu vực tông môn, Vô Đạo Tông, đi từ nơi này lên, thì có thể nhanh chóng đến đại điện của tông môn. ”“Ngươi có thể tự đi lên, làm quen các nơi trong tông môn, lại đến cung điện sau núi, chọn một tòa xem như làm tẩm cung. ”Người nói chuyện tuổi nhìn chỉ hơn hai mươi, mặc áo bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, dung mạo anh tuấn, khí chất mờ mịt hư ảo, giống như một pho tượng tiên nhân hành tẩu ở trong hồng trần. Hắn tên Sở Duyên. Tông chủ của Vô Đạo Tông. Trong khi hắn nói chuyện. Một bóng… Diệp Lạc triệu kiến Đế Vô Sinh, chuyện đầu tiên làm là nói muốn Đế Vô Sinhkế thừa vị trí tông chủ.Khi nghe thấy những lời này, Đế Vô Sinh bị dọa sợ không nhẹ.“Sư tôn, người, người làm sao vậy? Trong trận quyết chiến kia, người bị thươngchỗ nào ư?”Đế Vô Sinh cho rằng cơ thể Diệp Lạc xảy ra vấn đề chỗ nào.“Ngươi đây là học nhị sư thúc ngươi à? Cả ngày chỉ ăn nói linh tinh!”Diệp Lạc nghe thấy thế, lập tức dở khóc dở cười.“Vậy vì sao sư tôn muốn ta kế thừa vị trí tông chủ?”Đế Vô Sinh không nhịn được hỏi.“Vi sư tính toán không lâu sau sẽ phi thăng, đến lúc đó bên Thái Nhất KiếmTông, đương nhiên do ngươi quản lý, cho nên ngươi kế thừa vị trí tông chủ, cógì không đúng sao?”Diệp Lạc lắc đầu, mở miệng nói.“Cái gì? Sư tôn người muốn phi thăng rồi hả?”Đế Vô Sinh kinh ngạc.“Nếu không thì sao? Vi sư đã ở cảnh giới cực hạn trong nhân gian, rất khó tiếptục tăng lên, đã đến tình hình tất phải phi thăng. Nhưng mà ngươi không cầngấp, ngươi có thể đợi thông đạo phi thăng mở ra lần nữa, thành tiên trước, sauđó lo lắng chuyện phi thăng.”Diệp Lạc khuyên bảo một lát.Đối với lời hắn ta nói, đương nhiên là Đế Vô Sinh vội vàng đồng ý, đâu dámnói gì.Diệp Lạc thấy Đế Vô Sinh nhu thuận như vậy, cũng hài lòng gật đầu.Sau đó hắn ta như nhớ tới gì đó, không khỏi bắt đầu dặn dò một vòng mới.“Đúng rồi, Vô Sinh, hiện giờ tu vi của ngươi đã không thấp, về chuyện ngườithừa kế của ngươi, ngươi cũng phải tìm một chút, truyền thừa của Thái NhấtKiếm Tông chúng ta không thể bị đứt.”“Còn nữa, nhớ kỹ nói với người đứng sau, cho dù thế nào, tổ đình của TháiNhất Kiếm Tông là Vô Đạo Tông tôn kính, Thái Nhất Kiếm Tông không tôntrọng Vô Đạo Tông, như vậy Thái Nhất Kiếm Tông không cần thiết phải tồn tại,biết chưa?”Vẻ mặt Diệp Lạc nghiêm túc nhìn Đế Vô Sinh, nói như vậy.“Vâng, sư tôn, đệ tử sẽ ghi nhớ lời sư tôn nói.”Đế Vô Sinh vội vàng gật đầu.Nhìn thấy cảnh tượng này, lúc này Diệp Lạc mới hài lòng.Thứ như nhân quả, hắn ta quen thuộc hơn ai khác.Đủ loại nguyên nhân hôm nay, rất có khả năng là quả đạt được vào mấy vạnnăm sau, đây là chuyện không thể phỏng đoán.Nhưng thứ như nhân quả, là như vậy.Thiện ác đương nhiên không liên quan tới nhân quả.Hôm nay Đế Vô Sinh nghe những lời này, nếu sau này Thái Nhất Kiếm Tôngthực sự quên sơ tâm, vậy hậu quả xấu, đều do Thái Nhất Kiếm Tông gánh.Sau khi nói rất nhiều chuyện, Diệp Lạc mới bảo Đế Vô Sinh rời đi, đồng thời,hắn triệu tập không ít nòng cốt của Thái Nhất Kiếm Tông, nói rõ tình hình vớibọn họ.Sau đó bắt đầu chuẩn bị đại điển kế nhiệm, khiến Đế Vô Sinh nhanh chóng kếthừa vị trí tông chủ.Cách làm của Diệp Lạc, thực ra không hề hiếm thấy, các đệ tử khác của Vô ĐạoTông đều làm như vậy.Bọn họ đều biết rõ, bọn họ cách phi thăng không xa.Tông môn bọn họ để lại, đều cần người truyền thừa.Cho nên bọn họ đều bắt đầu chuyển vị trí cho người kế thừa tông môn.Nhưng mà đối với tương lai của Thái Nhất Kiếm Tông, Diệp Lạc vẫn hơi lolắng.Diệp Lạc vẫn luôn do dự mãi, dự định đến dòng thời gian nhìn xem, nhìn tươnglai, xem tương lai Thái Nhất Kiếm Tông thế nào.Nhưng mà trước mắt Thiên Địa do Sở Duyên quản lý, dựa theo quy củ, ngườikhác không thể tiến vào dòng thời gian, một khi tiến vào, thì xem như phá hủyquy củ, Thiên Đạo cần ra tay tru sát.Nhưng hiện giờ Thiên Đạo là Sở Duyên.Đối với loại tình huống này, Sở Duyên cũng mở một mắt nhắm một mắt.Chỉ vươn tay đánh Diệp Lạc ra ngoài mà thôi, căn bản không có động tác khác.…Chỉ trong nháy mắt, lại gần một năm trôi qua.Ngày này, trong Vô Đạo Tông, trong quảng trường đại điện.Lúc này ở kim liên Thiên Đạo trên quảng trường tỏa ra quang mang chói mắt.Chỉ thấy một đám kim quang vĩ đại di chuyển trên kim liên Thiên Đạo.Theo thời gian trôi qua, kim quang vĩ đại này chậm rãi chia làm ba quang mang.Ba quang mang này tương liên, nhưng mỗi cái không giống nhau.Sau khi ba quang mang lóe lên một lát, biến thành ba bóng người.Tướng mạo của ba bóng người này giống nhau, khí chất thì hoàn toàn khác biệt.Người bên trái, khí tức thần bí mà nội liễm, quanh người mơ hồ lóe lên thầnquang, siêu thoát chi khí vờn quanh.Ở giữa thì toàn thân quấn quanh kim quang, mỗi hành động đều mênh môngcuồn cuộn thiên uy.Người bên phải, trái lại bình thường không có gì lạ, chỉ có điều khí chất hơi đặcbiệt, có vẻ yếu hơn hai người khác một chút.Khí chất của ba bóng người này khác biệt, có lẽ căn nguyên thì có thể dễ dàngnhìn ra được, tương đồng với nhau.Rõ ràng ba bóng người này đều là Sở Duyên……Quảng trường đại điện, ba bóng người lần lượt đứng đối lập nhau.Ba người này đều là Sở Duyên, nhưng căn nguyên thì khác.