Tôi và chồng tôi yêu nhau khoảng một năm thì chúng tôi cưới nhau, cái đám cưới của chúng tôi nó nghèo nàn và đơn sơ lắm chỉ vỏn vẹn khoảng mấy người khách là những người thân gần nhà, vì tôi và Quân đều là trẻ mồ côi, cha với mẹ tôi ly hôn lúc mẹ tôi sinh tôi ra, cha đi theo người khác đến bây giờ tôi cũng chẳng gặp lại nữa, mẹ tôi sinh tôi được ba tháng thì bị bệnh hiểm nghèo nên qua đời, tôi được bà ngoại chăm sóc, đến khi tôi 20 tuổi ngoại cũng bỏ tôi mà đi. Từ đó tôi sống một mình trên đời chẳng ai thân thích, chẳng ai ruột rà cũng may nhờ khéo tay, tôi xin được vào xưởng may tư nhân làm cho đến khi gặp Quân chồng tôi bây giờ. Gia cảnh của anh chẳng khá hơn tôi là mấy vì từ nhỏ hai anh em anh đã nương tựa vào nhau mà sống do cha mẹ anh bị tai nạn giao thông nên mất rồi. … Tôi nghe kể lại lúc cha mẹ mất anh chỉ mới 15 tuổi , chú Tú em anh lên 13. Quân khi ấy đành phải nghỉ học xin đi làm phụ hồ để kiếm tiền lo cho em mình. Rồi tôi còn nghe nói vì muốn Tú sau này có tương lai Quân…
Chương 9
Nghịch Cảnh Hôn Nhân - Chi AnhTác giả: Chi AnhTruyện Ngôn TìnhTôi và chồng tôi yêu nhau khoảng một năm thì chúng tôi cưới nhau, cái đám cưới của chúng tôi nó nghèo nàn và đơn sơ lắm chỉ vỏn vẹn khoảng mấy người khách là những người thân gần nhà, vì tôi và Quân đều là trẻ mồ côi, cha với mẹ tôi ly hôn lúc mẹ tôi sinh tôi ra, cha đi theo người khác đến bây giờ tôi cũng chẳng gặp lại nữa, mẹ tôi sinh tôi được ba tháng thì bị bệnh hiểm nghèo nên qua đời, tôi được bà ngoại chăm sóc, đến khi tôi 20 tuổi ngoại cũng bỏ tôi mà đi. Từ đó tôi sống một mình trên đời chẳng ai thân thích, chẳng ai ruột rà cũng may nhờ khéo tay, tôi xin được vào xưởng may tư nhân làm cho đến khi gặp Quân chồng tôi bây giờ. Gia cảnh của anh chẳng khá hơn tôi là mấy vì từ nhỏ hai anh em anh đã nương tựa vào nhau mà sống do cha mẹ anh bị tai nạn giao thông nên mất rồi. … Tôi nghe kể lại lúc cha mẹ mất anh chỉ mới 15 tuổi , chú Tú em anh lên 13. Quân khi ấy đành phải nghỉ học xin đi làm phụ hồ để kiếm tiền lo cho em mình. Rồi tôi còn nghe nói vì muốn Tú sau này có tương lai Quân… ....9h sáng, do thức nguyên đêm nên sáng tôi dậy không nỗi, đến khi bước được xuống giường trời đã nắng lên gần đến đỉnh đầu, tôi sửa soạn một chút cho gọn gàng xong dắt chiếc xe máy ra chạy bon bon trên con đường, từ ban tối đến giờ tôi đã nghi trong lòng có chuyện gì đó khuất tất trong cái c.h.ế.t của Quân, cho nên hôm nay bắt buộc nhất định tôi phải tìm hiểu cho rõ ngọn ngành mới được…Chạy khoảng nửa tiếng trong cái thời tiết 34° ,tuy là mới sáng nhưng nhiệt độ ngoài đường đã nóng lắm rồi,cơ thể tôi do mấy đêm thức trắng công với ăn uống thất thường nên đã gần như kiệt sức, đến nơi, tôi lảo đảo, cái đầu tôi ong ong chóng mặt liền ngồi sụp xuống nôn lấy nôn để mà chẳng ra được thứ gì, cổ họng vừa đau vừa rát…Tôi dựng xe trước cái hàng rào được làm bằng tre khéo léo, ngôi nhà lá nhỏ đơn sơ nằm trong con hẻm nhưng khách ra vào rất đông.Tôi dù mệt lắm vẫn cố gắng gượng ngồi đợi gần hai tiếng cuối cùng cũng đến lượt mình vào...Tôi bước chân vào căn nhà lá nhỏ ấy trong tình trạng tay chân bủn rủn, vẻ mặt mệt mỏi, hai mắt lờ đờ không chút sức sống, nhưng vì việc quan trọng cần muốn biết nên tôi ráng cố gắng, mở mắt ra nhìn xung quanh, ngôi nhà lá nhỏ âm u ma quái, trước mặt là rất nhiều hình nhân làm bằng vải được đặt trang trọng trên bàn thờ, mùi hương khói của nhang phả ra nồng nặc làm tôi ho sặc sụa. Bỗng tôi nghe tiếng ông lão thầy bói ngồi trước mặt tôi cất tiếng nói chuyện thật to với tôi_Đúng là số mạng ta đã cảnh cáo rồi mà không chịu nghe đâu cũng là số phận cậu ấy?Tôi nghe xong không khỏi tỏ ra ngạc nhiên xen lẫn sợ hãi mà rụt rè trả lời lại ông ta_Thầy ơi thầy nói vậy là sao thầy giải thích rõ cho con nghe được không thầy? Chẳng lẽ thầy đã đoán được con tới đây muốn hỏi gì rồi hả thầy?Tiếng ông thầy bói cười ha hả rít một hơi điếu thuốc lào trong miệng xong nhả làn khói trắng từ miệng ra khắp không gian nhà, ông ấy thảnh thơi nói với tôi..._Mấy tháng trước, tình cờ ta có vô Cà Mau một lần, đúng lúc gặp cậu ấy mà có phải chồng cô là cậu Quân ở huyện x..) tỉnh y… có đúng không?_Dạ đúng rồi thầy rồi sao nữa có phải thầy biết hết mọi việc của chồng con không thầy....con xin thầy, thầy giải giúp con với thầy…Mấy hôm rồi con nằm mơ gặp anh ấy, anh ấy nói anh ấy ch.ế.t oan đó thầy ơi. Hôm nay con tìm đến đây, vì nghe mọi người nói thầy xem bói hay lắm, con muốn hỏi thầy xem giúp con có phải chồng con c.h.ế.t có oan trái gì không? Nhưng không ngờ may quá thầy lại biết trước được việc của chồng con.Ông thầy bói ngồi đó nhàn nhã, lấy ra hai cái đồng xu đặt trước mặt tôi rồi ông nghiêm túc bảo tôi_Giờ cô khấn vái họ tên chồng cô, ngày tháng năm sinh, rồi xin keo cho cô muốn biết chuyện gì đó, xin xong tôi sẽ xem giúp cô...Tôi cầm chiếc dĩa có hai cái đồng tiền trong đó cả người bất chợt lạnh run, nhắm hai mắt lại tôi khấn thầm, gì chứ cái chuyện tâm linh này nói không tin cũng không được đâu nha mọi người, sự thật là ông thầy này biết được chồng tôi gặp nạn thì đã là rất hay rồi đó, tôi lẩm bẩm trong miệng“Dạ chồng con tên...Quân...sinh năm...chồng con mất ngày…Hôm nay con làm lễ này xin keo hiển linh chỉ đường cho con biết hồn phách chồng con hiện giờ nếu đã về nhà thì hiển thị hai mặt giống nhau, còn như chồng con hồn phách chưa được về, có người hãm hại thì hiển thị mặt hình và mặt số ..""Vừa khấn xong dứt lời tôi nắm chặt đồng xu trong tay rồi từ từ thả xuống, tiếng đồng xu rơi leng keng trong đĩa mà lòng tôi như muốn rộn theo, tôi nhắm mắt chờ đợi kết quả không dám mở mắt ra cho đến khi nghe tiếng ông thầy tằng hắng tôi mới giật mình mở mắt nhìn xuống. Trước mắt tôi hai cái đồng xu nằm yên vị trên chiếc đĩa là hai mặt khác nhau.Một mặt hình và một mặt số..Trong lòng tôi chấn động trong giây lát lấp bấp mãi mới thốt nên lời_Thầy ơi...thầy ơi hai mặt khác nhau thầy..ơi...là chồng con c.h.ế.t oan, có kẻ hại. Thầy ơi thầy soi đường dẫn lối làm ơn cho con biết hồn chồng con hiện giờ đang nơi nào vậy thầy, trời ơi...chuyện gì xảy ra với chồng con vầy nè...
....9h sáng, do thức nguyên đêm nên sáng tôi dậy không nỗi, đến khi bước được xuống giường trời đã nắng lên gần đến đỉnh đầu, tôi sửa soạn một chút cho gọn gàng xong dắt chiếc xe máy ra chạy bon bon trên con đường, từ ban tối đến giờ tôi đã nghi trong lòng có chuyện gì đó khuất tất trong cái c.h.ế.t của Quân, cho nên hôm nay bắt buộc nhất định tôi phải tìm hiểu cho rõ ngọn ngành mới được…
Chạy khoảng nửa tiếng trong cái thời tiết 34° ,tuy là mới sáng nhưng nhiệt độ ngoài đường đã nóng lắm rồi,cơ thể tôi do mấy đêm thức trắng công với ăn uống thất thường nên đã gần như kiệt sức, đến nơi, tôi lảo đảo, cái đầu tôi ong ong chóng mặt liền ngồi sụp xuống nôn lấy nôn để mà chẳng ra được thứ gì, cổ họng vừa đau vừa rát…
Tôi dựng xe trước cái hàng rào được làm bằng tre khéo léo, ngôi nhà lá nhỏ đơn sơ nằm trong con hẻm nhưng khách ra vào rất đông.
Tôi dù mệt lắm vẫn cố gắng gượng ngồi đợi gần hai tiếng cuối cùng cũng đến lượt mình vào...
Tôi bước chân vào căn nhà lá nhỏ ấy trong tình trạng tay chân bủn rủn, vẻ mặt mệt mỏi, hai mắt lờ đờ không chút sức sống, nhưng vì việc quan trọng cần muốn biết nên tôi ráng cố gắng, mở mắt ra nhìn xung quanh, ngôi nhà lá nhỏ âm u ma quái, trước mặt là rất nhiều hình nhân làm bằng vải được đặt trang trọng trên bàn thờ, mùi hương khói của nhang phả ra nồng nặc làm tôi ho sặc sụa. Bỗng tôi nghe tiếng ông lão thầy bói ngồi trước mặt tôi cất tiếng nói chuyện thật to với tôi
_Đúng là số mạng ta đã cảnh cáo rồi mà không chịu nghe đâu cũng là số phận cậu ấy?
Tôi nghe xong không khỏi tỏ ra ngạc nhiên xen lẫn sợ hãi mà rụt rè trả lời lại ông ta
_Thầy ơi thầy nói vậy là sao thầy giải thích rõ cho con nghe được không thầy? Chẳng lẽ thầy đã đoán được con tới đây muốn hỏi gì rồi hả thầy?
Tiếng ông thầy bói cười ha hả rít một hơi điếu thuốc lào trong miệng xong nhả làn khói trắng từ miệng ra khắp không gian nhà, ông ấy thảnh thơi nói với tôi...
_Mấy tháng trước, tình cờ ta có vô Cà Mau một lần, đúng lúc gặp cậu ấy mà có phải chồng cô là cậu Quân ở huyện x..) tỉnh y… có đúng không?
_Dạ đúng rồi thầy rồi sao nữa có phải thầy biết hết mọi việc của chồng con không thầy....con xin thầy, thầy giải giúp con với thầy…Mấy hôm rồi con nằm mơ gặp anh ấy, anh ấy nói anh ấy ch.ế.t oan đó thầy ơi. Hôm nay con tìm đến đây, vì nghe mọi người nói thầy xem bói hay lắm, con muốn hỏi thầy xem giúp con có phải chồng con c.h.ế.t có oan trái gì không? Nhưng không ngờ may quá thầy lại biết trước được việc của chồng con.
Ông thầy bói ngồi đó nhàn nhã, lấy ra hai cái đồng xu đặt trước mặt tôi rồi ông nghiêm túc bảo tôi
_Giờ cô khấn vái họ tên chồng cô, ngày tháng năm sinh, rồi xin keo cho cô muốn biết chuyện gì đó, xin xong tôi sẽ xem giúp cô
...Tôi cầm chiếc dĩa có hai cái đồng tiền trong đó cả người bất chợt lạnh run, nhắm hai mắt lại tôi khấn thầm, gì chứ cái chuyện tâm linh này nói không tin cũng không được đâu nha mọi người, sự thật là ông thầy này biết được chồng tôi gặp nạn thì đã là rất hay rồi đó, tôi lẩm bẩm trong miệng
“Dạ chồng con tên...Quân...sinh năm...chồng con mất ngày…Hôm nay con làm lễ này xin keo hiển linh chỉ đường cho con biết hồn phách chồng con hiện giờ nếu đã về nhà thì hiển thị hai mặt giống nhau, còn như chồng con hồn phách chưa được về, có người hãm hại thì hiển thị mặt hình và mặt số ..""
Vừa khấn xong dứt lời tôi nắm chặt đồng xu trong tay rồi từ từ thả xuống, tiếng đồng xu rơi leng keng trong đĩa mà lòng tôi như muốn rộn theo, tôi nhắm mắt chờ đợi kết quả không dám mở mắt ra cho đến khi nghe tiếng ông thầy tằng hắng tôi mới giật mình mở mắt nhìn xuống. Trước mắt tôi hai cái đồng xu nằm yên vị trên chiếc đĩa là hai mặt khác nhau.
Một mặt hình và một mặt số..Trong lòng tôi chấn động trong giây lát lấp bấp mãi mới thốt nên lời
_Thầy ơi...thầy ơi hai mặt khác nhau thầy..ơi...là chồng con c.h.ế.t oan, có kẻ hại. Thầy ơi thầy soi đường dẫn lối làm ơn cho con biết hồn chồng con hiện giờ đang nơi nào vậy thầy, trời ơi...chuyện gì xảy ra với chồng con vầy nè...
Nghịch Cảnh Hôn Nhân - Chi AnhTác giả: Chi AnhTruyện Ngôn TìnhTôi và chồng tôi yêu nhau khoảng một năm thì chúng tôi cưới nhau, cái đám cưới của chúng tôi nó nghèo nàn và đơn sơ lắm chỉ vỏn vẹn khoảng mấy người khách là những người thân gần nhà, vì tôi và Quân đều là trẻ mồ côi, cha với mẹ tôi ly hôn lúc mẹ tôi sinh tôi ra, cha đi theo người khác đến bây giờ tôi cũng chẳng gặp lại nữa, mẹ tôi sinh tôi được ba tháng thì bị bệnh hiểm nghèo nên qua đời, tôi được bà ngoại chăm sóc, đến khi tôi 20 tuổi ngoại cũng bỏ tôi mà đi. Từ đó tôi sống một mình trên đời chẳng ai thân thích, chẳng ai ruột rà cũng may nhờ khéo tay, tôi xin được vào xưởng may tư nhân làm cho đến khi gặp Quân chồng tôi bây giờ. Gia cảnh của anh chẳng khá hơn tôi là mấy vì từ nhỏ hai anh em anh đã nương tựa vào nhau mà sống do cha mẹ anh bị tai nạn giao thông nên mất rồi. … Tôi nghe kể lại lúc cha mẹ mất anh chỉ mới 15 tuổi , chú Tú em anh lên 13. Quân khi ấy đành phải nghỉ học xin đi làm phụ hồ để kiếm tiền lo cho em mình. Rồi tôi còn nghe nói vì muốn Tú sau này có tương lai Quân… ....9h sáng, do thức nguyên đêm nên sáng tôi dậy không nỗi, đến khi bước được xuống giường trời đã nắng lên gần đến đỉnh đầu, tôi sửa soạn một chút cho gọn gàng xong dắt chiếc xe máy ra chạy bon bon trên con đường, từ ban tối đến giờ tôi đã nghi trong lòng có chuyện gì đó khuất tất trong cái c.h.ế.t của Quân, cho nên hôm nay bắt buộc nhất định tôi phải tìm hiểu cho rõ ngọn ngành mới được…Chạy khoảng nửa tiếng trong cái thời tiết 34° ,tuy là mới sáng nhưng nhiệt độ ngoài đường đã nóng lắm rồi,cơ thể tôi do mấy đêm thức trắng công với ăn uống thất thường nên đã gần như kiệt sức, đến nơi, tôi lảo đảo, cái đầu tôi ong ong chóng mặt liền ngồi sụp xuống nôn lấy nôn để mà chẳng ra được thứ gì, cổ họng vừa đau vừa rát…Tôi dựng xe trước cái hàng rào được làm bằng tre khéo léo, ngôi nhà lá nhỏ đơn sơ nằm trong con hẻm nhưng khách ra vào rất đông.Tôi dù mệt lắm vẫn cố gắng gượng ngồi đợi gần hai tiếng cuối cùng cũng đến lượt mình vào...Tôi bước chân vào căn nhà lá nhỏ ấy trong tình trạng tay chân bủn rủn, vẻ mặt mệt mỏi, hai mắt lờ đờ không chút sức sống, nhưng vì việc quan trọng cần muốn biết nên tôi ráng cố gắng, mở mắt ra nhìn xung quanh, ngôi nhà lá nhỏ âm u ma quái, trước mặt là rất nhiều hình nhân làm bằng vải được đặt trang trọng trên bàn thờ, mùi hương khói của nhang phả ra nồng nặc làm tôi ho sặc sụa. Bỗng tôi nghe tiếng ông lão thầy bói ngồi trước mặt tôi cất tiếng nói chuyện thật to với tôi_Đúng là số mạng ta đã cảnh cáo rồi mà không chịu nghe đâu cũng là số phận cậu ấy?Tôi nghe xong không khỏi tỏ ra ngạc nhiên xen lẫn sợ hãi mà rụt rè trả lời lại ông ta_Thầy ơi thầy nói vậy là sao thầy giải thích rõ cho con nghe được không thầy? Chẳng lẽ thầy đã đoán được con tới đây muốn hỏi gì rồi hả thầy?Tiếng ông thầy bói cười ha hả rít một hơi điếu thuốc lào trong miệng xong nhả làn khói trắng từ miệng ra khắp không gian nhà, ông ấy thảnh thơi nói với tôi..._Mấy tháng trước, tình cờ ta có vô Cà Mau một lần, đúng lúc gặp cậu ấy mà có phải chồng cô là cậu Quân ở huyện x..) tỉnh y… có đúng không?_Dạ đúng rồi thầy rồi sao nữa có phải thầy biết hết mọi việc của chồng con không thầy....con xin thầy, thầy giải giúp con với thầy…Mấy hôm rồi con nằm mơ gặp anh ấy, anh ấy nói anh ấy ch.ế.t oan đó thầy ơi. Hôm nay con tìm đến đây, vì nghe mọi người nói thầy xem bói hay lắm, con muốn hỏi thầy xem giúp con có phải chồng con c.h.ế.t có oan trái gì không? Nhưng không ngờ may quá thầy lại biết trước được việc của chồng con.Ông thầy bói ngồi đó nhàn nhã, lấy ra hai cái đồng xu đặt trước mặt tôi rồi ông nghiêm túc bảo tôi_Giờ cô khấn vái họ tên chồng cô, ngày tháng năm sinh, rồi xin keo cho cô muốn biết chuyện gì đó, xin xong tôi sẽ xem giúp cô...Tôi cầm chiếc dĩa có hai cái đồng tiền trong đó cả người bất chợt lạnh run, nhắm hai mắt lại tôi khấn thầm, gì chứ cái chuyện tâm linh này nói không tin cũng không được đâu nha mọi người, sự thật là ông thầy này biết được chồng tôi gặp nạn thì đã là rất hay rồi đó, tôi lẩm bẩm trong miệng“Dạ chồng con tên...Quân...sinh năm...chồng con mất ngày…Hôm nay con làm lễ này xin keo hiển linh chỉ đường cho con biết hồn phách chồng con hiện giờ nếu đã về nhà thì hiển thị hai mặt giống nhau, còn như chồng con hồn phách chưa được về, có người hãm hại thì hiển thị mặt hình và mặt số ..""Vừa khấn xong dứt lời tôi nắm chặt đồng xu trong tay rồi từ từ thả xuống, tiếng đồng xu rơi leng keng trong đĩa mà lòng tôi như muốn rộn theo, tôi nhắm mắt chờ đợi kết quả không dám mở mắt ra cho đến khi nghe tiếng ông thầy tằng hắng tôi mới giật mình mở mắt nhìn xuống. Trước mắt tôi hai cái đồng xu nằm yên vị trên chiếc đĩa là hai mặt khác nhau.Một mặt hình và một mặt số..Trong lòng tôi chấn động trong giây lát lấp bấp mãi mới thốt nên lời_Thầy ơi...thầy ơi hai mặt khác nhau thầy..ơi...là chồng con c.h.ế.t oan, có kẻ hại. Thầy ơi thầy soi đường dẫn lối làm ơn cho con biết hồn chồng con hiện giờ đang nơi nào vậy thầy, trời ơi...chuyện gì xảy ra với chồng con vầy nè...