Tôi và chồng tôi yêu nhau khoảng một năm thì chúng tôi cưới nhau, cái đám cưới của chúng tôi nó nghèo nàn và đơn sơ lắm chỉ vỏn vẹn khoảng mấy người khách là những người thân gần nhà, vì tôi và Quân đều là trẻ mồ côi, cha với mẹ tôi ly hôn lúc mẹ tôi sinh tôi ra, cha đi theo người khác đến bây giờ tôi cũng chẳng gặp lại nữa, mẹ tôi sinh tôi được ba tháng thì bị bệnh hiểm nghèo nên qua đời, tôi được bà ngoại chăm sóc, đến khi tôi 20 tuổi ngoại cũng bỏ tôi mà đi. Từ đó tôi sống một mình trên đời chẳng ai thân thích, chẳng ai ruột rà cũng may nhờ khéo tay, tôi xin được vào xưởng may tư nhân làm cho đến khi gặp Quân chồng tôi bây giờ. Gia cảnh của anh chẳng khá hơn tôi là mấy vì từ nhỏ hai anh em anh đã nương tựa vào nhau mà sống do cha mẹ anh bị tai nạn giao thông nên mất rồi. … Tôi nghe kể lại lúc cha mẹ mất anh chỉ mới 15 tuổi , chú Tú em anh lên 13. Quân khi ấy đành phải nghỉ học xin đi làm phụ hồ để kiếm tiền lo cho em mình. Rồi tôi còn nghe nói vì muốn Tú sau này có tương lai Quân…
Chương 38
Nghịch Cảnh Hôn Nhân - Chi AnhTác giả: Chi AnhTruyện Ngôn TìnhTôi và chồng tôi yêu nhau khoảng một năm thì chúng tôi cưới nhau, cái đám cưới của chúng tôi nó nghèo nàn và đơn sơ lắm chỉ vỏn vẹn khoảng mấy người khách là những người thân gần nhà, vì tôi và Quân đều là trẻ mồ côi, cha với mẹ tôi ly hôn lúc mẹ tôi sinh tôi ra, cha đi theo người khác đến bây giờ tôi cũng chẳng gặp lại nữa, mẹ tôi sinh tôi được ba tháng thì bị bệnh hiểm nghèo nên qua đời, tôi được bà ngoại chăm sóc, đến khi tôi 20 tuổi ngoại cũng bỏ tôi mà đi. Từ đó tôi sống một mình trên đời chẳng ai thân thích, chẳng ai ruột rà cũng may nhờ khéo tay, tôi xin được vào xưởng may tư nhân làm cho đến khi gặp Quân chồng tôi bây giờ. Gia cảnh của anh chẳng khá hơn tôi là mấy vì từ nhỏ hai anh em anh đã nương tựa vào nhau mà sống do cha mẹ anh bị tai nạn giao thông nên mất rồi. … Tôi nghe kể lại lúc cha mẹ mất anh chỉ mới 15 tuổi , chú Tú em anh lên 13. Quân khi ấy đành phải nghỉ học xin đi làm phụ hồ để kiếm tiền lo cho em mình. Rồi tôi còn nghe nói vì muốn Tú sau này có tương lai Quân… Tú đã hỏi tôi cũng ko có lý do nào tôi giấu được nên đành nói huỵch toẹt ra việc tôi đang suy nghĩ cho Tú nghe, nào ngờ nghe xong chú ấy ko thèm trả lời mà liền nắm tay tôi ý bảo đi theo chú về nhà, tôi vừa ngại lại vừa thấy bực mình với cách ứng xử của chú ấy liền giật tay mạnh ra. Tôi nói_Tôi là chị dâu của chú đấy, lôi lôi kéo kéo ngoài đường họ thấy lại to chuyện nữa chú biết không?Tú đứng lại nhất quyết nắm tay tôi rồi trả lời như kiểu bố đếch sợ ai nói gì-Kệ họ.-Chú???Tú vẫn mặc kệ kéo tôi đi xung quanh người đi đường quen có, lạ có ai cũng hiếu kỳ nhìn chúng tôi như hai sinh vật lạ làm tôi xấu hổ xen lẫn bực bội ko biết cái chú út này đang muốn cái quái quỷ gì lại vừa mệt muốn đứt hơi đến khi đi một khúc đến gần nhà Tú mới cho tôi dừng lại, tôi thở hổn hển vì nảy giờ lo đi theo chú mà hô hấp ko kịp, bàn chân muốn rã rời…Tú lúc này tự dưng nổi điên to tiếng với tôi-Ai nghĩ gì là việc của họ? tại sao chị lại để tâm lời nói của người khác mà hại bản thân mình, chị nên hiểu có những chuyện chị ko làm gì họ vẫn soi mói đấy thôi….Cứ an tâm mà làm đều chị thích không phải tốt hơn sao? tôi sẽ luôn ở đây và bảo vệ chị.Tôi không nhịn được cũng quát lại_Chú nổi điên cái gì? Chú nói hay quá tới lúc người ta nói chú có chặn họng người ta lại được không hả? Tôi từng bị từng nghe bao nhiêu việc không hay từ miệng lưỡi người đời nên tôi hiểu nó khó chịu lắm chú biết không?_Vậy hoá ra chị không tin tưởng tôi và ko tin tưởng lun bản thân chị à? Hay chị đang muốn tôi và chị có gì?Tú vừa nói vừa đưa tay bóp mạnh cằm tôi. Tôi vì né tránh không muốn đối diện với ánh mắt đầy sát thương đó mà quay đi né tránh_Chú đừng có mà tùy tiện. Tôi và chú vốn dĩ vẫn là chị dâu em chồng._ĐượcTú buông ra một chữ “được” xong nhanh chóng lạnh lùng buông tay tôi ra rồi đi mất, tôi đứng nhìn theo không hiểu sao lại có chút mất mát trong lòng. Càng khó hiểu với cái hành động của chú vừa rồi nhưng cũng tạm gạt qua một bên, vừa đi vừa nghĩ lời Tú nãy giờ nói như có ý gì muốn tôi hiểu nhưng thật tình bây giờ đầu óc tôi bị lú quá rồi hay sao ấy ko rõ chú nói việc gì nữa, càng nghĩ tôi càng rối nên cuối cùng đành phớt lờ xem như ko có việc gì mà bước vào nhà luôn..….Tối đó đến khuya Tú mới về nhà, tôi đang ở trong phòng nghe tiếng rục rịch nên hé cửa ra xem thử…Tú ngồi trên ghế, hai mắt nhắm nghiền, bên dưới cổ áo được thả lỏng hai nút. Chú ấy hình như là vừa đi nhậu về hay sao đó mà mùi rượu nồng nặc khắp nhà, tôi thở dài, xuống bếp pha cho chú ly nước trà uống để giải rượu, ko ngờ khi tôi đi lên thì chợt nghe Tú nói giọng nói nghe rất tỉnh táo chớ ko phải như mấy gã say sỉn mà lèm bèm_Chị nói chị sợ người khác dị nghị tại sao còn quan tâm tôi làm gì?Tôi quay lại nhìn Tú lúc này, chú ấy nói nhưng mắt vẫn nhắm tôi đặt ly nước trên bàn rồi trả lời cho qua_Ngoài đường như lúc trưa chú lôi lôi kéo kéo tôi mới sợ, chứ giờ ở nhà mình thấy chú say sỉn tôi pha giúp chú ly nước đâu ai thấy mà tôi phải sợ chứ….Ko lẽ chị em trong nhà tôi bỏ mặc chú được sao?_Vậy hoá ra chị lúc nào cũng xem tôi là em của chị thôi sao?Lúc này nói xong Tú liền mở mắt ra nhìn tôi_Vậy chứ chú kêu tôi phải xem chú là gì? Hay là anh chú mất rồi chưa gì chú đã xem tôi là người dưng rồi à?Lần này Tú đứng lên tiến thẳng lại chỗ tôi, tôi cũng vì nhìn ánh mắt Tú lúc này mà sợ hãi với lại Tú đang say tôi sợ liền thụt lùi lại bức tường phòng của mình. Giọng tôi lắp bắp, âm thanh vừa đủ chỉ hai người nghe_Tú chú định làm gì đó, có gì thì đứng lại rồi nói nếu chú ko xem tôi là chị dâu của chú thì cũng được, từ nay về sau tôi sẽ ko nói chuyện với chú nữa.......Mặc kệ tôi nói gì Tú vẫn cứ tiến thẳng lại đến khi thấy tôi tựa thẳng lưng vào bức tường Tú mới dừng giờ phút này tôi chẳng biết phải đối diện với Tú ra sau nữa vì cơ thể chú đã sát với cơ thể tôi rồi, tay chú bóp nhẹ cằm tôi nâng lên đối diện với mặt chú, tôi cảm giác cơ thể Tú lúc này rất nóng, hô hấp tôi cũng vì vậy mà muốn ngừng lại…
Tú đã hỏi tôi cũng ko có lý do nào tôi giấu được nên đành nói huỵch toẹt ra việc tôi đang suy nghĩ cho Tú nghe, nào ngờ nghe xong chú ấy ko thèm trả lời mà liền nắm tay tôi ý bảo đi theo chú về nhà, tôi vừa ngại lại vừa thấy bực mình với cách ứng xử của chú ấy liền giật tay mạnh ra. Tôi nói
_Tôi là chị dâu của chú đấy, lôi lôi kéo kéo ngoài đường họ thấy lại to chuyện nữa chú biết không?
Tú đứng lại nhất quyết nắm tay tôi rồi trả lời như kiểu bố đếch sợ ai nói gì
-Kệ họ.
-Chú???
Tú vẫn mặc kệ kéo tôi đi xung quanh người đi đường quen có, lạ có ai cũng hiếu kỳ nhìn chúng tôi như hai sinh vật lạ làm tôi xấu hổ xen lẫn bực bội ko biết cái chú út này đang muốn cái quái quỷ gì lại vừa mệt muốn đứt hơi đến khi đi một khúc đến gần nhà Tú mới cho tôi dừng lại, tôi thở hổn hển vì nảy giờ lo đi theo chú mà hô hấp ko kịp, bàn chân muốn rã rời…
Tú lúc này tự dưng nổi điên to tiếng với tôi
-Ai nghĩ gì là việc của họ? tại sao chị lại để tâm lời nói của người khác mà hại bản thân mình, chị nên hiểu có những chuyện chị ko làm gì họ vẫn soi mói đấy thôi….Cứ an tâm mà làm đều chị thích không phải tốt hơn sao? tôi sẽ luôn ở đây và bảo vệ chị.
Tôi không nhịn được cũng quát lại
_Chú nổi điên cái gì? Chú nói hay quá tới lúc người ta nói chú có chặn họng người ta lại được không hả? Tôi từng bị từng nghe bao nhiêu việc không hay từ miệng lưỡi người đời nên tôi hiểu nó khó chịu lắm chú biết không?
_Vậy hoá ra chị không tin tưởng tôi và ko tin tưởng lun bản thân chị à? Hay chị đang muốn tôi và chị có gì?
Tú vừa nói vừa đưa tay bóp mạnh cằm tôi. Tôi vì né tránh không muốn đối diện với ánh mắt đầy sát thương đó mà quay đi né tránh
_Chú đừng có mà tùy tiện. Tôi và chú vốn dĩ vẫn là chị dâu em chồng.
_Được
Tú buông ra một chữ “được” xong nhanh chóng lạnh lùng buông tay tôi ra rồi đi mất, tôi đứng nhìn theo không hiểu sao lại có chút mất mát trong lòng. Càng khó hiểu với cái hành động của chú vừa rồi nhưng cũng tạm gạt qua một bên, vừa đi vừa nghĩ lời Tú nãy giờ nói như có ý gì muốn tôi hiểu nhưng thật tình bây giờ đầu óc tôi bị lú quá rồi hay sao ấy ko rõ chú nói việc gì nữa, càng nghĩ tôi càng rối nên cuối cùng đành phớt lờ xem như ko có việc gì mà bước vào nhà luôn..
….
Tối đó đến khuya Tú mới về nhà, tôi đang ở trong phòng nghe tiếng rục rịch nên hé cửa ra xem thử…
Tú ngồi trên ghế, hai mắt nhắm nghiền, bên dưới cổ áo được thả lỏng hai nút. Chú ấy hình như là vừa đi nhậu về hay sao đó mà mùi rượu nồng nặc khắp nhà, tôi thở dài, xuống bếp pha cho chú ly nước trà uống để giải rượu, ko ngờ khi tôi đi lên thì chợt nghe Tú nói giọng nói nghe rất tỉnh táo chớ ko phải như mấy gã say sỉn mà lèm bèm
_Chị nói chị sợ người khác dị nghị tại sao còn quan tâm tôi làm gì?
Tôi quay lại nhìn Tú lúc này, chú ấy nói nhưng mắt vẫn nhắm tôi đặt ly nước trên bàn rồi trả lời cho qua
_Ngoài đường như lúc trưa chú lôi lôi kéo kéo tôi mới sợ, chứ giờ ở nhà mình thấy chú say sỉn tôi pha giúp chú ly nước đâu ai thấy mà tôi phải sợ chứ….Ko lẽ chị em trong nhà tôi bỏ mặc chú được sao?
_Vậy hoá ra chị lúc nào cũng xem tôi là em của chị thôi sao?
Lúc này nói xong Tú liền mở mắt ra nhìn tôi
_Vậy chứ chú kêu tôi phải xem chú là gì? Hay là anh chú mất rồi chưa gì chú đã xem tôi là người dưng rồi à?
Lần này Tú đứng lên tiến thẳng lại chỗ tôi, tôi cũng vì nhìn ánh mắt Tú lúc này mà sợ hãi với lại Tú đang say tôi sợ liền thụt lùi lại bức tường phòng của mình. Giọng tôi lắp bắp, âm thanh vừa đủ chỉ hai người nghe
_Tú chú định làm gì đó, có gì thì đứng lại rồi nói nếu chú ko xem tôi là chị dâu của chú thì cũng được, từ nay về sau tôi sẽ ko nói chuyện với chú nữa...
....
Mặc kệ tôi nói gì Tú vẫn cứ tiến thẳng lại đến khi thấy tôi tựa thẳng lưng vào bức tường Tú mới dừng giờ phút này tôi chẳng biết phải đối diện với Tú ra sau nữa vì cơ thể chú đã sát với cơ thể tôi rồi, tay chú bóp nhẹ cằm tôi nâng lên đối diện với mặt chú, tôi cảm giác cơ thể Tú lúc này rất nóng, hô hấp tôi cũng vì vậy mà muốn ngừng lại…
Nghịch Cảnh Hôn Nhân - Chi AnhTác giả: Chi AnhTruyện Ngôn TìnhTôi và chồng tôi yêu nhau khoảng một năm thì chúng tôi cưới nhau, cái đám cưới của chúng tôi nó nghèo nàn và đơn sơ lắm chỉ vỏn vẹn khoảng mấy người khách là những người thân gần nhà, vì tôi và Quân đều là trẻ mồ côi, cha với mẹ tôi ly hôn lúc mẹ tôi sinh tôi ra, cha đi theo người khác đến bây giờ tôi cũng chẳng gặp lại nữa, mẹ tôi sinh tôi được ba tháng thì bị bệnh hiểm nghèo nên qua đời, tôi được bà ngoại chăm sóc, đến khi tôi 20 tuổi ngoại cũng bỏ tôi mà đi. Từ đó tôi sống một mình trên đời chẳng ai thân thích, chẳng ai ruột rà cũng may nhờ khéo tay, tôi xin được vào xưởng may tư nhân làm cho đến khi gặp Quân chồng tôi bây giờ. Gia cảnh của anh chẳng khá hơn tôi là mấy vì từ nhỏ hai anh em anh đã nương tựa vào nhau mà sống do cha mẹ anh bị tai nạn giao thông nên mất rồi. … Tôi nghe kể lại lúc cha mẹ mất anh chỉ mới 15 tuổi , chú Tú em anh lên 13. Quân khi ấy đành phải nghỉ học xin đi làm phụ hồ để kiếm tiền lo cho em mình. Rồi tôi còn nghe nói vì muốn Tú sau này có tương lai Quân… Tú đã hỏi tôi cũng ko có lý do nào tôi giấu được nên đành nói huỵch toẹt ra việc tôi đang suy nghĩ cho Tú nghe, nào ngờ nghe xong chú ấy ko thèm trả lời mà liền nắm tay tôi ý bảo đi theo chú về nhà, tôi vừa ngại lại vừa thấy bực mình với cách ứng xử của chú ấy liền giật tay mạnh ra. Tôi nói_Tôi là chị dâu của chú đấy, lôi lôi kéo kéo ngoài đường họ thấy lại to chuyện nữa chú biết không?Tú đứng lại nhất quyết nắm tay tôi rồi trả lời như kiểu bố đếch sợ ai nói gì-Kệ họ.-Chú???Tú vẫn mặc kệ kéo tôi đi xung quanh người đi đường quen có, lạ có ai cũng hiếu kỳ nhìn chúng tôi như hai sinh vật lạ làm tôi xấu hổ xen lẫn bực bội ko biết cái chú út này đang muốn cái quái quỷ gì lại vừa mệt muốn đứt hơi đến khi đi một khúc đến gần nhà Tú mới cho tôi dừng lại, tôi thở hổn hển vì nảy giờ lo đi theo chú mà hô hấp ko kịp, bàn chân muốn rã rời…Tú lúc này tự dưng nổi điên to tiếng với tôi-Ai nghĩ gì là việc của họ? tại sao chị lại để tâm lời nói của người khác mà hại bản thân mình, chị nên hiểu có những chuyện chị ko làm gì họ vẫn soi mói đấy thôi….Cứ an tâm mà làm đều chị thích không phải tốt hơn sao? tôi sẽ luôn ở đây và bảo vệ chị.Tôi không nhịn được cũng quát lại_Chú nổi điên cái gì? Chú nói hay quá tới lúc người ta nói chú có chặn họng người ta lại được không hả? Tôi từng bị từng nghe bao nhiêu việc không hay từ miệng lưỡi người đời nên tôi hiểu nó khó chịu lắm chú biết không?_Vậy hoá ra chị không tin tưởng tôi và ko tin tưởng lun bản thân chị à? Hay chị đang muốn tôi và chị có gì?Tú vừa nói vừa đưa tay bóp mạnh cằm tôi. Tôi vì né tránh không muốn đối diện với ánh mắt đầy sát thương đó mà quay đi né tránh_Chú đừng có mà tùy tiện. Tôi và chú vốn dĩ vẫn là chị dâu em chồng._ĐượcTú buông ra một chữ “được” xong nhanh chóng lạnh lùng buông tay tôi ra rồi đi mất, tôi đứng nhìn theo không hiểu sao lại có chút mất mát trong lòng. Càng khó hiểu với cái hành động của chú vừa rồi nhưng cũng tạm gạt qua một bên, vừa đi vừa nghĩ lời Tú nãy giờ nói như có ý gì muốn tôi hiểu nhưng thật tình bây giờ đầu óc tôi bị lú quá rồi hay sao ấy ko rõ chú nói việc gì nữa, càng nghĩ tôi càng rối nên cuối cùng đành phớt lờ xem như ko có việc gì mà bước vào nhà luôn..….Tối đó đến khuya Tú mới về nhà, tôi đang ở trong phòng nghe tiếng rục rịch nên hé cửa ra xem thử…Tú ngồi trên ghế, hai mắt nhắm nghiền, bên dưới cổ áo được thả lỏng hai nút. Chú ấy hình như là vừa đi nhậu về hay sao đó mà mùi rượu nồng nặc khắp nhà, tôi thở dài, xuống bếp pha cho chú ly nước trà uống để giải rượu, ko ngờ khi tôi đi lên thì chợt nghe Tú nói giọng nói nghe rất tỉnh táo chớ ko phải như mấy gã say sỉn mà lèm bèm_Chị nói chị sợ người khác dị nghị tại sao còn quan tâm tôi làm gì?Tôi quay lại nhìn Tú lúc này, chú ấy nói nhưng mắt vẫn nhắm tôi đặt ly nước trên bàn rồi trả lời cho qua_Ngoài đường như lúc trưa chú lôi lôi kéo kéo tôi mới sợ, chứ giờ ở nhà mình thấy chú say sỉn tôi pha giúp chú ly nước đâu ai thấy mà tôi phải sợ chứ….Ko lẽ chị em trong nhà tôi bỏ mặc chú được sao?_Vậy hoá ra chị lúc nào cũng xem tôi là em của chị thôi sao?Lúc này nói xong Tú liền mở mắt ra nhìn tôi_Vậy chứ chú kêu tôi phải xem chú là gì? Hay là anh chú mất rồi chưa gì chú đã xem tôi là người dưng rồi à?Lần này Tú đứng lên tiến thẳng lại chỗ tôi, tôi cũng vì nhìn ánh mắt Tú lúc này mà sợ hãi với lại Tú đang say tôi sợ liền thụt lùi lại bức tường phòng của mình. Giọng tôi lắp bắp, âm thanh vừa đủ chỉ hai người nghe_Tú chú định làm gì đó, có gì thì đứng lại rồi nói nếu chú ko xem tôi là chị dâu của chú thì cũng được, từ nay về sau tôi sẽ ko nói chuyện với chú nữa.......Mặc kệ tôi nói gì Tú vẫn cứ tiến thẳng lại đến khi thấy tôi tựa thẳng lưng vào bức tường Tú mới dừng giờ phút này tôi chẳng biết phải đối diện với Tú ra sau nữa vì cơ thể chú đã sát với cơ thể tôi rồi, tay chú bóp nhẹ cằm tôi nâng lên đối diện với mặt chú, tôi cảm giác cơ thể Tú lúc này rất nóng, hô hấp tôi cũng vì vậy mà muốn ngừng lại…