"Em muốn anh hôn em..." Một khuôn mặt trái xoan trắng nõn lắc lư trước mắt, đôi mắt hạnh long lanh chan chứa tình ý khiến Trương Vũ cảm thấy xao xuyến. Nhưng một giọng nói lạc lõng đã cắt ngang dòng hồi tưởng của cậu. "Ký tên vào đây, tiền thuê nhà trả trước một tháng, cọc ba tháng, tổng cộng là bốn nghìn tám." Những ngón tay đeo nhẫn vàng mập mạp của bà chủ nhà chỉ vào hai tờ giấy mỏng trên bàn gỗ lim. Bà ta vừa nói vừa liếc nhìn chàng trai trẻ đến thuê nhà đang ngồi đối diện. Khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt trong veo ánh lên vẻ ngây thơ của người mới bước vào xã hội, dáng người cao ráo, cánh tay lộ ra từ chiếc áo phông ngắn tay màu trắng cho thấy cậu ấy thường xuyên tập thể dục. Giá mà mình trẻ lại hai mươi tuổi... Trương Vũ nhìn tờ giấy, ngẩng đầu hỏi. "Người thuê nhà còn lại thì sao?" Bà chủ nhà chỉ ra ngoài cửa chính đang mở, đây là tầng một, dựa vào mặt phố, ở cuối con phố có một bóng lưng mặc quần short bò, áo khoác chống nắng màu xanh, mái tóc ngắn ngang vai. Khoảng cách hơi xa,…

Chương 223

Sống Cùng Người Yêu Cũ - Nhất Oản Lương Diện Đa Phóng LạpTác giả: Nhất Oản Lương Diện Đa Phóng LạpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường"Em muốn anh hôn em..." Một khuôn mặt trái xoan trắng nõn lắc lư trước mắt, đôi mắt hạnh long lanh chan chứa tình ý khiến Trương Vũ cảm thấy xao xuyến. Nhưng một giọng nói lạc lõng đã cắt ngang dòng hồi tưởng của cậu. "Ký tên vào đây, tiền thuê nhà trả trước một tháng, cọc ba tháng, tổng cộng là bốn nghìn tám." Những ngón tay đeo nhẫn vàng mập mạp của bà chủ nhà chỉ vào hai tờ giấy mỏng trên bàn gỗ lim. Bà ta vừa nói vừa liếc nhìn chàng trai trẻ đến thuê nhà đang ngồi đối diện. Khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt trong veo ánh lên vẻ ngây thơ của người mới bước vào xã hội, dáng người cao ráo, cánh tay lộ ra từ chiếc áo phông ngắn tay màu trắng cho thấy cậu ấy thường xuyên tập thể dục. Giá mà mình trẻ lại hai mươi tuổi... Trương Vũ nhìn tờ giấy, ngẩng đầu hỏi. "Người thuê nhà còn lại thì sao?" Bà chủ nhà chỉ ra ngoài cửa chính đang mở, đây là tầng một, dựa vào mặt phố, ở cuối con phố có một bóng lưng mặc quần short bò, áo khoác chống nắng màu xanh, mái tóc ngắn ngang vai. Khoảng cách hơi xa,… "Ừm... Nếu tớ nói tớ mất tập trung cũng là vì đang nghĩ đến cậu thì sao?"Tô Vân Hi không ngờ cậu lại trả lời như vậy, tâm trạng phấn chấn hẳn lên, tà váy bò đung đưa."Vậy thì tớ có thể tha thứ cho cậu, nhưng khi hẹn hò, làm vậy cũng không tốt lắm đâu."Cô nghiêng người về phía trước, mái tóc ngắn rũ xuống khuôn mặt, đôi mắt xinh đẹp chớp chớp."Ừm, tớ rút lại lời vừa nói, bạn gái đáng yêu của cậu đang ở ngay trước mặt, nhìn cô ấy nhiều một chút, được không?"Chương 132: One Last KissHai người ăn trưa xong, đến quán karaoke Pure K.Âm nhạc vang lên, phát những bài hát tiếng Quảng Đông từ thế kỷ trước.Tô Vân Hi dựa vào ghế sofa trong phòng, thật lòng mà nói, lúc này cô vẫn chưa có hứng thú ca hát.Chủ yếu là vừa ăn trưa xong, hơi buồn ngủ.Trương Vũ thì đang dùng điện thoại chọn bài hát.Cậu lắc lắc điện thoại hỏi."Cậu muốn hát gì?"Trương Vũ hát hay hơn Tô Vân Hi, Tô Vân Hi coi như là người hát dở, không tìm được tông, tuy giọng hát hay.Tô Vân Hi ngồi bên cạnh, ra hiệu cho Trương Vũ ngồi gần lại, Trương Vũ ngồi gần hơn, Tô Vân Hi liền ngã xuống, ngã vào lòng Trương Vũ.Trương Vũ nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô.Tô Vân Hi cảm nhận bàn tay cậu, cứ thế tự nhiên sờ lên mặt mình?Cô nhìn Trương Vũ nói."Anh yêu, bây giờ anh sờ mặt em ngày càng tự nhiên rồi đấy?"Trương Vũ khẽ ho một tiếng."Không có chuyện đó, chỉ là dỗ em ngủ thôi."Được rồi, đúng là vậy.Trương Vũ thầm nghĩ.Nhưng anh cũng không biết tại sao, tay tự động cử động, không liên quan gì đến anh.Trương Vũ tiếp tục vuốt ve khuôn mặt Tô Vân Hi.Tô Vân Hi có chút bất mãn đá chân."Hôm nay em có đánh phấn đấy, anh lại quên rồi, lần trước chúng ta đến vườn bướm anh đã làm lem hết phấn trên mặt em, em đánh phấn chẳng phải là vô ích rồi sao?"Thật là, đàn ông không có trí nhớ, em không muốn tối nay lại phải trang điểm lại đâu.Nhưng mà tối nay thật sự còn cần trang điểm lại sao?Đồ trang điểm dù sao cũng đã mang theo, thôi, đánh lại son môi cũng coi như em tận tâm tận lực rồi.Ngón tay cái của Trương Vũ lướt qua khuôn mặt mềm mại của cô, mềm mại như túi nước, cảm giác thật tuyệt vời, sờ thế nào cũng không chán.Cậu nhìn Tô Vân Hi nói."Chỉ là cảm thấy so với việc dính đầy phấn, anh vẫn muốn chạm vào khuôn mặt em hơn."Khuôn mặt Tô Vân Hi rõ ràng đỏ bừng lên.Sao ngày nào cũng đỏ mặt thế, chịu không nổi nữa rồi, em đâu phải cô gái nhỏ dễ dàng xấu hổ."Sao anh... Sao anh ngày nào cũng nói thế? Khốn kiếp, em chán rồi, em không muốn nghe nữa."Trương Vũ quan sát cô."Thực sự chán rồi?"Không gian im lặng rõ rệt, chỉ còn tiếng nhạc tiếp tục du dương, hai người nhìn nhau không nói gì.Khuôn mặt Tô Vân Hi càng đỏ hơn, quả cầu disco xoay tròn, ánh đèn màu sắc quét qua khuôn mặt cô.Tô Vân Hi dừng lại một lúc rồi hét lên."Không có! Nói thêm đi!"Không chán chút nào!Haiz, mình hết thuốc chữa rồi, bị mấy lời ngon tiếng ngọt của đàn ông nắm trong tay rồi.Cứ thích nghe mấy lời này, mình đúng là đồ ham vật chất!Trương Vũ không nhịn được, bật cười.Tô Vân Hi nghiến răng.Cười cái gì chứ, thấy bạn gái mình vui vẻ lắm sao?Cô hừ lạnh, quay đầu đi."Em không thèm nói chuyện với anh nữa."Trương Vũ không nói gì, mà tiếp tục chọn bài hát."Muốn nghe gì không? Nếu không hát thì."Thực ra đến quán karaoke cũng không nhất định phải hát, chỉ cần mở nhạc cũng có niềm vui riêng.Tô Vân Hi liền đưa tay ra, cầm lấy điện thoại của Trương Vũ, chọn bài hát từng bài một.Gu âm nhạc của Tô Vân Hi rất tạp, tóm lại là chọn hết những bài hát mình nghĩ ra được, sau đó mặc kệ.Chọn được một lúc, cô đột nhiên nhớ ra, mình không hát, Trương Vũ còn phải hát.Người đàn ông này hát khá hay, dù sao cũng hơn kẻ hát dở như cô.Tay Tô Vân Hi dừng lại giữa không trung."Vũ Vũ à, em đột nhiên cảm thấy, hình như em chẳng có ưu điểm gì cả, em hát cũng không hay bằng anh."Trương Vũ nhún vai."Anh chỉ yêu cái giọng hát như vịt đực của em thôi."Tô Vân Hi im lặng.Anh thật sự đang an ủi em đấy à?"Vũ Vũ à, anh không thấy anh nói thẳng quá sao?"Trương Vũ suy nghĩ một chút."Dù em hát có dở đến đâu, anh cũng yêu em."

"Ừm... Nếu tớ nói tớ mất tập trung cũng là vì đang nghĩ đến cậu thì sao?"

Tô Vân Hi không ngờ cậu lại trả lời như vậy, tâm trạng phấn chấn hẳn lên, tà váy bò đung đưa.

"Vậy thì tớ có thể tha thứ cho cậu, nhưng khi hẹn hò, làm vậy cũng không tốt lắm đâu."

Cô nghiêng người về phía trước, mái tóc ngắn rũ xuống khuôn mặt, đôi mắt xinh đẹp chớp chớp.

"Ừm, tớ rút lại lời vừa nói, bạn gái đáng yêu của cậu đang ở ngay trước mặt, nhìn cô ấy nhiều một chút, được không?"

Chương 132: One Last Kiss

Hai người ăn trưa xong, đến quán karaoke Pure K.

Âm nhạc vang lên, phát những bài hát tiếng Quảng Đông từ thế kỷ trước.

Tô Vân Hi dựa vào ghế sofa trong phòng, thật lòng mà nói, lúc này cô vẫn chưa có hứng thú ca hát.

Chủ yếu là vừa ăn trưa xong, hơi buồn ngủ.

Trương Vũ thì đang dùng điện thoại chọn bài hát.

Cậu lắc lắc điện thoại hỏi.

"Cậu muốn hát gì?"

Trương Vũ hát hay hơn Tô Vân Hi, Tô Vân Hi coi như là người hát dở, không tìm được tông, tuy giọng hát hay.

Tô Vân Hi ngồi bên cạnh, ra hiệu cho Trương Vũ ngồi gần lại, Trương Vũ ngồi gần hơn, Tô Vân Hi liền ngã xuống, ngã vào lòng Trương Vũ.

Trương Vũ nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô.

Tô Vân Hi cảm nhận bàn tay cậu, cứ thế tự nhiên sờ lên mặt mình?

Cô nhìn Trương Vũ nói.

"Anh yêu, bây giờ anh sờ mặt em ngày càng tự nhiên rồi đấy?"

Trương Vũ khẽ ho một tiếng.

"Không có chuyện đó, chỉ là dỗ em ngủ thôi."

Được rồi, đúng là vậy.

Trương Vũ thầm nghĩ.

Nhưng anh cũng không biết tại sao, tay tự động cử động, không liên quan gì đến anh.

Trương Vũ tiếp tục vuốt ve khuôn mặt Tô Vân Hi.

Tô Vân Hi có chút bất mãn đá chân.

"Hôm nay em có đánh phấn đấy, anh lại quên rồi, lần trước chúng ta đến vườn bướm anh đã làm lem hết phấn trên mặt em, em đánh phấn chẳng phải là vô ích rồi sao?"

Thật là, đàn ông không có trí nhớ, em không muốn tối nay lại phải trang điểm lại đâu.

Nhưng mà tối nay thật sự còn cần trang điểm lại sao?

Đồ trang điểm dù sao cũng đã mang theo, thôi, đánh lại son môi cũng coi như em tận tâm tận lực rồi.

Ngón tay cái của Trương Vũ lướt qua khuôn mặt mềm mại của cô, mềm mại như túi nước, cảm giác thật tuyệt vời, sờ thế nào cũng không chán.

Cậu nhìn Tô Vân Hi nói.

"Chỉ là cảm thấy so với việc dính đầy phấn, anh vẫn muốn chạm vào khuôn mặt em hơn."

Khuôn mặt Tô Vân Hi rõ ràng đỏ bừng lên.

Sao ngày nào cũng đỏ mặt thế, chịu không nổi nữa rồi, em đâu phải cô gái nhỏ dễ dàng xấu hổ.

"Sao anh... Sao anh ngày nào cũng nói thế? Khốn kiếp, em chán rồi, em không muốn nghe nữa."

Trương Vũ quan sát cô.

"Thực sự chán rồi?"

Không gian im lặng rõ rệt, chỉ còn tiếng nhạc tiếp tục du dương, hai người nhìn nhau không nói gì.

Khuôn mặt Tô Vân Hi càng đỏ hơn, quả cầu disco xoay tròn, ánh đèn màu sắc quét qua khuôn mặt cô.

Tô Vân Hi dừng lại một lúc rồi hét lên.

"Không có! Nói thêm đi!"

Không chán chút nào!

Haiz, mình hết thuốc chữa rồi, bị mấy lời ngon tiếng ngọt của đàn ông nắm trong tay rồi.

Cứ thích nghe mấy lời này, mình đúng là đồ ham vật chất!

Trương Vũ không nhịn được, bật cười.

Tô Vân Hi nghiến răng.

Cười cái gì chứ, thấy bạn gái mình vui vẻ lắm sao?

Cô hừ lạnh, quay đầu đi.

"Em không thèm nói chuyện với anh nữa."

Trương Vũ không nói gì, mà tiếp tục chọn bài hát.

"Muốn nghe gì không? Nếu không hát thì."

Thực ra đến quán karaoke cũng không nhất định phải hát, chỉ cần mở nhạc cũng có niềm vui riêng.

Tô Vân Hi liền đưa tay ra, cầm lấy điện thoại của Trương Vũ, chọn bài hát từng bài một.

Gu âm nhạc của Tô Vân Hi rất tạp, tóm lại là chọn hết những bài hát mình nghĩ ra được, sau đó mặc kệ.

Chọn được một lúc, cô đột nhiên nhớ ra, mình không hát, Trương Vũ còn phải hát.

Người đàn ông này hát khá hay, dù sao cũng hơn kẻ hát dở như cô.

Tay Tô Vân Hi dừng lại giữa không trung.

"Vũ Vũ à, em đột nhiên cảm thấy, hình như em chẳng có ưu điểm gì cả, em hát cũng không hay bằng anh."

Trương Vũ nhún vai.

"Anh chỉ yêu cái giọng hát như vịt đực của em thôi."

Tô Vân Hi im lặng.

Anh thật sự đang an ủi em đấy à?

"Vũ Vũ à, anh không thấy anh nói thẳng quá sao?"

Trương Vũ suy nghĩ một chút.

"Dù em hát có dở đến đâu, anh cũng yêu em."

Sống Cùng Người Yêu Cũ - Nhất Oản Lương Diện Đa Phóng LạpTác giả: Nhất Oản Lương Diện Đa Phóng LạpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường"Em muốn anh hôn em..." Một khuôn mặt trái xoan trắng nõn lắc lư trước mắt, đôi mắt hạnh long lanh chan chứa tình ý khiến Trương Vũ cảm thấy xao xuyến. Nhưng một giọng nói lạc lõng đã cắt ngang dòng hồi tưởng của cậu. "Ký tên vào đây, tiền thuê nhà trả trước một tháng, cọc ba tháng, tổng cộng là bốn nghìn tám." Những ngón tay đeo nhẫn vàng mập mạp của bà chủ nhà chỉ vào hai tờ giấy mỏng trên bàn gỗ lim. Bà ta vừa nói vừa liếc nhìn chàng trai trẻ đến thuê nhà đang ngồi đối diện. Khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt trong veo ánh lên vẻ ngây thơ của người mới bước vào xã hội, dáng người cao ráo, cánh tay lộ ra từ chiếc áo phông ngắn tay màu trắng cho thấy cậu ấy thường xuyên tập thể dục. Giá mà mình trẻ lại hai mươi tuổi... Trương Vũ nhìn tờ giấy, ngẩng đầu hỏi. "Người thuê nhà còn lại thì sao?" Bà chủ nhà chỉ ra ngoài cửa chính đang mở, đây là tầng một, dựa vào mặt phố, ở cuối con phố có một bóng lưng mặc quần short bò, áo khoác chống nắng màu xanh, mái tóc ngắn ngang vai. Khoảng cách hơi xa,… "Ừm... Nếu tớ nói tớ mất tập trung cũng là vì đang nghĩ đến cậu thì sao?"Tô Vân Hi không ngờ cậu lại trả lời như vậy, tâm trạng phấn chấn hẳn lên, tà váy bò đung đưa."Vậy thì tớ có thể tha thứ cho cậu, nhưng khi hẹn hò, làm vậy cũng không tốt lắm đâu."Cô nghiêng người về phía trước, mái tóc ngắn rũ xuống khuôn mặt, đôi mắt xinh đẹp chớp chớp."Ừm, tớ rút lại lời vừa nói, bạn gái đáng yêu của cậu đang ở ngay trước mặt, nhìn cô ấy nhiều một chút, được không?"Chương 132: One Last KissHai người ăn trưa xong, đến quán karaoke Pure K.Âm nhạc vang lên, phát những bài hát tiếng Quảng Đông từ thế kỷ trước.Tô Vân Hi dựa vào ghế sofa trong phòng, thật lòng mà nói, lúc này cô vẫn chưa có hứng thú ca hát.Chủ yếu là vừa ăn trưa xong, hơi buồn ngủ.Trương Vũ thì đang dùng điện thoại chọn bài hát.Cậu lắc lắc điện thoại hỏi."Cậu muốn hát gì?"Trương Vũ hát hay hơn Tô Vân Hi, Tô Vân Hi coi như là người hát dở, không tìm được tông, tuy giọng hát hay.Tô Vân Hi ngồi bên cạnh, ra hiệu cho Trương Vũ ngồi gần lại, Trương Vũ ngồi gần hơn, Tô Vân Hi liền ngã xuống, ngã vào lòng Trương Vũ.Trương Vũ nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô.Tô Vân Hi cảm nhận bàn tay cậu, cứ thế tự nhiên sờ lên mặt mình?Cô nhìn Trương Vũ nói."Anh yêu, bây giờ anh sờ mặt em ngày càng tự nhiên rồi đấy?"Trương Vũ khẽ ho một tiếng."Không có chuyện đó, chỉ là dỗ em ngủ thôi."Được rồi, đúng là vậy.Trương Vũ thầm nghĩ.Nhưng anh cũng không biết tại sao, tay tự động cử động, không liên quan gì đến anh.Trương Vũ tiếp tục vuốt ve khuôn mặt Tô Vân Hi.Tô Vân Hi có chút bất mãn đá chân."Hôm nay em có đánh phấn đấy, anh lại quên rồi, lần trước chúng ta đến vườn bướm anh đã làm lem hết phấn trên mặt em, em đánh phấn chẳng phải là vô ích rồi sao?"Thật là, đàn ông không có trí nhớ, em không muốn tối nay lại phải trang điểm lại đâu.Nhưng mà tối nay thật sự còn cần trang điểm lại sao?Đồ trang điểm dù sao cũng đã mang theo, thôi, đánh lại son môi cũng coi như em tận tâm tận lực rồi.Ngón tay cái của Trương Vũ lướt qua khuôn mặt mềm mại của cô, mềm mại như túi nước, cảm giác thật tuyệt vời, sờ thế nào cũng không chán.Cậu nhìn Tô Vân Hi nói."Chỉ là cảm thấy so với việc dính đầy phấn, anh vẫn muốn chạm vào khuôn mặt em hơn."Khuôn mặt Tô Vân Hi rõ ràng đỏ bừng lên.Sao ngày nào cũng đỏ mặt thế, chịu không nổi nữa rồi, em đâu phải cô gái nhỏ dễ dàng xấu hổ."Sao anh... Sao anh ngày nào cũng nói thế? Khốn kiếp, em chán rồi, em không muốn nghe nữa."Trương Vũ quan sát cô."Thực sự chán rồi?"Không gian im lặng rõ rệt, chỉ còn tiếng nhạc tiếp tục du dương, hai người nhìn nhau không nói gì.Khuôn mặt Tô Vân Hi càng đỏ hơn, quả cầu disco xoay tròn, ánh đèn màu sắc quét qua khuôn mặt cô.Tô Vân Hi dừng lại một lúc rồi hét lên."Không có! Nói thêm đi!"Không chán chút nào!Haiz, mình hết thuốc chữa rồi, bị mấy lời ngon tiếng ngọt của đàn ông nắm trong tay rồi.Cứ thích nghe mấy lời này, mình đúng là đồ ham vật chất!Trương Vũ không nhịn được, bật cười.Tô Vân Hi nghiến răng.Cười cái gì chứ, thấy bạn gái mình vui vẻ lắm sao?Cô hừ lạnh, quay đầu đi."Em không thèm nói chuyện với anh nữa."Trương Vũ không nói gì, mà tiếp tục chọn bài hát."Muốn nghe gì không? Nếu không hát thì."Thực ra đến quán karaoke cũng không nhất định phải hát, chỉ cần mở nhạc cũng có niềm vui riêng.Tô Vân Hi liền đưa tay ra, cầm lấy điện thoại của Trương Vũ, chọn bài hát từng bài một.Gu âm nhạc của Tô Vân Hi rất tạp, tóm lại là chọn hết những bài hát mình nghĩ ra được, sau đó mặc kệ.Chọn được một lúc, cô đột nhiên nhớ ra, mình không hát, Trương Vũ còn phải hát.Người đàn ông này hát khá hay, dù sao cũng hơn kẻ hát dở như cô.Tay Tô Vân Hi dừng lại giữa không trung."Vũ Vũ à, em đột nhiên cảm thấy, hình như em chẳng có ưu điểm gì cả, em hát cũng không hay bằng anh."Trương Vũ nhún vai."Anh chỉ yêu cái giọng hát như vịt đực của em thôi."Tô Vân Hi im lặng.Anh thật sự đang an ủi em đấy à?"Vũ Vũ à, anh không thấy anh nói thẳng quá sao?"Trương Vũ suy nghĩ một chút."Dù em hát có dở đến đâu, anh cũng yêu em."

Chương 223